Trang chủ / Review / Này Chiến Trận, Này Cuồng Si

Này Chiến Trận, Này Cuồng Si

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Rafael Sabatini
NXB NXB Phụ Nữ
Công ty phát hành Nhã Nam
Số trang 412
Ngày xuất bản 01-2013
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Khi bị ép vào cuộc hôn nhân chính trị, NÀNG – một công nương yêu kiều, mơ mộng, vốn xa lạ với những đua tranh ngoài bức tường thành – bỗng liều lĩnh chống lệnh vua, đem quân cố thủ trong lâu đài, những muốn bảo vệ danh dự của mình.

Khi trái tim mách bảo, CHÀNG – một bá tước đam mê phiêu lưu, không màng quyền bính – đã sát cánh cùng nàng, dưới danh nghĩa kẻ đánh thuê hèn mọn, không màng hiểm nguy, âm thầm bảo vệ người trong mộng.

Tình yêu và âm mưu, hận thù và đố kỵ, tất cả tưởng như đã rõ ràng khi chiếc cầu dưới cổng thành Roccaleone uy nghi hạ xuống…

Lấy bối cảnh đất nước Italia thời kỳ Phục hưng, giai đoạn nội chiến đầy sóng gió trên bán đảo Italia, Này chiến trận, này cuồng si của chàng “hiệp sĩ” lãng mạn Rafael Sabatini sẽ khiến độc giả say mê với lối hành văn hào hoa, bay bổng nhưng cũng đậm đà hài hước, châm biếm.

Nhận định về tác phẩm:

“Người ta tự hỏi liệu còn người kể chuyện nào khác có thể khéo léo đến thế trong việc phủ kín các trang viết của mình với âm mưu và đối phó âm mưu, với hiểm nguy xen cài lãng mạn, trên một tấm phông nền đầy những màu sắc sống động, với lụa là và nhung phục, đao kiếm và trang sức.” – Daily Telegraph

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.25 ( 1 votes)

Trích dẫn

“Sant’ Angelo!” Gian Maria bất giác lặp lại, sững người khi nghe nhắc đến nơi đã diễn ra cuộc gặp của những kẻ mưu phản ngài. “Khi nào?”

“Vào ngày thứ Tư cuối cùng trước lễ Phục sinh, khi công nương Valentina đang trên đường từ tu viện Santa Sofia đến Urbino.”

Công tước không trả lời. Đức ông đứng sững, đầu cúi gằm xuống, vụ mưu phản lại quay về ám ảnh trong đầu. Cuộc loạn đả trên núi khiến Masuccio bị giết xảy ra vào đêm thứ Ba, và – mặc dù hầu như chẳng có bằng chứng gì – đức ông gần như đi đến kết luận rằng tay hiệp sĩ nọ chính là một trong những kẻ dự mưu đã tẩu thoát.

“Tại sao cô chủ của ngươi lại nói chuyện với hắn ta – nàng biết gã ư?” cuối cùng Công tước lên tiếng hỏi.

“Không, thưa đức ông; nhưng ông ta bị thương, và điều đó làm cô chủ của con động lòng trắc ẩn. Cô chủ đã tìm cách băng bó vết thương cho ông ấy.”

“Bị thương?” Gian Maria hét lên. “Bây giờ thì đã rõ, thề có Chúa, đúng như ta đã nghi ngờ. Ta có thể thề rằng hắn ta đã bị thương trong vụ loạn đả đêm trước đó ở Sant’ Angelo. Hắn ta tên là gì, hả tên ngốc kia? Nói cho ta biết rồi ngươi muốn đi đâu thì đi.”

Trong giây lát anh gù có vẻ chần chừ. Anh ta sợ Gian Maria đến mất hồn mất vía, vì không ít giai thoại về sự tàn bạo ác độc của Công tước đã được truyền miệng khắp nơi. Nhưng nỗi sợ đó vẫn chưa là gì so với nỗi sợ về sự trừng phạt vĩnh cửu sẽ rơi xuống đầu anh ta nếu nuốt lời thề sẽ không tiết lộ danh tính của chàng hiệp sĩ.

“Than ôi,” anh hề thở dài, “con ước gì có thể lấy lại tự do cho mình bằng một giá rẻ như thế; nhưng đây là cái giá con không trả được. Con có biết tên ông ta đâu.”

Công tước chòng chọc nhìn gã đầy nghi ngờ.

Cho dù vốn dĩ khá đần độn, nhưng lúc này mong muốn tìm hiểu dường như đã giúp đức ông đột nhiên trở nên xảo quyệt, và ngài đã nhận ra khoảnh khắc lưỡng lự của anh hề.

“Trông dáng vẻ bên ngoài của hắn như thế nào? Tả lại cho ta. Hắn ăn mặc ra sao? Mặt mũi hắn thế nào?”

“Một lần nữa, thưa Công tước, con lại không thể trả lời ngài được. Con chỉ nhìn ông ta thoáng qua thôi mà.”

Khuôn mặt vàng bủng của Công tước trở nên hung dữ, một nụ cười nham hiểm làm đôi môi đức ông trề ra để hở hai hàm răng trắng nhớn.

“Thoáng qua đến mức ngươi chẳng nhớ nổi gì sao?” ngài vặc lại.

“Đúng như thế, thưa đức ông.”

“Ngươi nói láo, đồ hạ tiện bẩn thỉu,” Gian Maria gầm lên điên giận. “Mới sáng hôm nay ngươi còn mồm năm miệng mười ca tụng rằng hắn ta có chiều cao hoàn hảo, rằng khuôn mặt của hắn quý phái, rằng cử chỉ của hắn vương giả, rằng lời nói của hắn lịch thiệp, rằng… ta chẳng nhớ nổi còn những thứ quỷ quái gì nữa. Vậy mà bây giờ ngươi nói, ngươi dám nói với ta, rằng ngươi chỉ nhìn hắn thoáng qua đến mức chẳng còn nhớ gì về hắn. Ngươi biết tên hắn, đồ khốn kiếp, và ngươi sẽ phải cho ta biết, nếu không thì…”

“Con có biết, con có biết, thưa đức ông, xin đừng nổi giận…”, anh hề lên tiếng chống chế trong cơn hãi hùng. Nhưng Công tước đã cắt ngang.

“Nổi giận ấy à?” Công tước lặp lại, hai mắt chợt lạc đi như kinh hãi khi đả động đến hai từ này. “Ngươi dám buộc cho ta tội lỗi tày đình về phần hồn đó ư? Ta đâu có nổi giận, không hề có chút giận dữ nào trong ta cả.” Đức ông làm dấu thánh như thể để xua đuổi mọi ý nghĩ tội lỗi khỏi đầu nếu quả thực chẳng may ngài đã nhiễm phải những thứ tương tự, thành kính cúi đầu chắp tay cầu nguyện – “Xin Đức Chúa lòng lành giải thoát cho linh hồn tội lỗi của con!” đức ông lẩm bẩm thành tiếng. Rồi, với giọng còn đe dọa hơn trước – “Bây giờ,” Công tước ra lệnh, “ngươi có chịu nói tên hắn ra không?”

“Giá mà con có thể nói,” anh gù đang mất vía cất tiếng. Nhưng lúc này Công tước đã bực mình nóng ruột, ngài liền quay lưng lại vỗ tay gọi: “Đâu rồi! Martino!” Lập tức cánh cửa mở ra, và tay Thụy Sĩ bước vào. “Gọi người của ngươi vào và mang theo giây thừng.”

Gã đại úy quay ra, cùng lúc anh hề quỳ sụp xuống chân Gian Maria.

“Làm ơn rủ lòng thương, thưa đức ông!” anh chàng van xin. “Xin đừng treo cổ con. Con đã…”

“Ta không định treo cổ ngươi đâu,” Công tước lạnh lùng. “Nếu chết ngươi sẽ câm tịt và còn cho ta biết được gì nữa. Ta muốn ngươi sống kia, quý ngài Peppino ạ – sống khỏe mạnh và thật lắm mồm vào; quả thật ta thấy người là một chú hề hơi rụt rè kín đáo quá. Nhưng ta sẽ có cách khiến ngươi cởi mở hơn.”

Vẫn quỳ dưới sàn, Peppe ngước đôi mắt đã dại đi vì khiếp sợ lên phía thiên đường.

“Lạy Đức Mẹ đồng trinh,” anh hề cầu nguyện, Công tước liền phá lên cười khinh bỉ.

“Đức Mẹ Thánh Thần thì dính dáng gì đến một kẻ bẩn thỉu như ngươi? Cầu xin ta mới đúng chỗ. Ta mới là người sẽ ngay lập tức quyết định số phận của ngươi. Hãy nói ra tên kẻ ngươi đã gặp trong rừng, và mọi chuyện sẽ tốt đẹp.”

Peppino vẫn lặng thinh quỳ đó, giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên vầng trán xanh xao, một nỗi kinh hoàng thít chặt lấy cổ họng và trái tim anh hề.

Nhưng với anh hề, nỗi sợ trước sự hành hạ mà đám người kia đang chuẩn bị cho mình vẫn kém xa nỗi sợ bị mất đi linh hồn khi phá vỡ lời thề. Cuối cùng, Gian Maria chuyển hướng ánh mắt từ anh hề khốn khổ sang đám lính đánh thuê lúc này đã lặng lẽ đi vào với dáng vẻ của những kẻ am hiểu chuyện phải làm. Martino trèo lên giường, với tay níu thử khung gỗ của nóc giường.

“Cái này đủ chắc đấy, thưa đức ông,” gã lên tiếng.

Gian Maria ra lệnh cho gã tháo chiếc màn che bằng nhung xuống, trong khi một tên tùy tùng bước ra kiểm tra để đảm bảo cửa tiền phòng đã đóng chặt, và không tiếng kêu la nào có thể vọng tới tai Valdicampo và gia đình.

Chỉ vài giây sau tất cả đã sẵn sàng, Peppino liền bị lôi dậy một cách thô bạo khỏi chỗ đang quỳ và cầu nguyện Đức Mẹ đồng trinh tiếp cho mình thêm sức mạnh trong giờ phút thử thách.

“Lần cuối cùng, quý ngài hề,” Công tước hỏi, “quý ngài có định nói cho ta biết tên hắn không?”

“Thưa đức ông, con không thể,” Peppe trả lời, bất chấp nỗi sợ đang làm cho máu anh chàng như đông lại trong huyết quản.

Một tia đắc ý ánh lên trong mắt Gian Maria.

“Vậy là ngươi biết tên hắn!” Công tước thốt lên. “Bây giờ thì ngươi không còn giả ngây nữa, chỉ có điều không muốn cho ta hay chứ gì. Treo nó lên, Martino.”

Trong cố gắng tuyệt vọng đáng thương cuối cùng hòng thoát khỏi điều không thể tránh khỏi, anh hề giãy ra khỏi hai tên lính, đoạn lao về phía cửa. Một trong hai tên Thụy Sĩ to vâm liền tóm lấy cổ anh chàng khốn khổ lôi giật lại thô bạo đến mức khiến anh chàng thét lên vì đau. Gian Maria vừa nhìn anh hề vừa mỉm cười độc ác, trong khi Martino tiến lại buộc chặt đôi tay đã bị trói của anh hề vào một đầu sợi dây thừng. Đoạn chúng điệu anh hề đã co ro rúm ró đến bên chiếc giường lớn. Đầu còn lại của sợi thừng được vắt qua một thanh xà trên nóc giường. Hai tên lính giữ lấy đầu thừng. Martino đứng kè kè bên cạnh tù nhân. Công tước ngồi phịch xuống một chiếc ghế bành chạm trổ, khuôn mặt tròn vành vạnh nhợt nhạt lúc này lộ vẻ thích thú.

“Ngươi biết chuyện gì sẽ đến với ngươi rồi đấy,” Công tước lên tiếng, giọng dửng dưng lạnh lùng. “Ngươi có chịu nói trước khi chúng ta phải ra tay không?”

“Đức ông,” anh hề lên tiếng, giọng nói đã nghẹn lại vì kinh hãi, “ngài là một con chiên ngoan đạo, một người con trung thành của nhà thờ và là người tin vào ngọn lửa vĩnh cửu của địa ngục chứ ạ?”

Gian Maria cau mày. Chẳng nhẽ thằng ngốc này định lôi sự trừng phạt vĩnh cửu ra dọa ngài?

“Nếu thế,” Peppe tiếp tục, “có lẽ ngài sẽ rủ lòng thương khi biết tình cảnh của con lúc này. Con đã lấy sự cứu rỗi linh hồn mà thề với người con gặp vào cái ngày đen đủi đó ở Acquasparta, rằng con sẽ không bao giờ để lộ danh tính ông ta. Con biết làm gì bây giờ? Nếu con giữ lời hứa, đức ông chắc sẽ tra tấn con đến chết. Nếu trái lời hứa, con sẽ bị nguyền rủa mãi mãi. Hãy rủ lòng thương, ôi đức ông cao quý, vì ngài đã biết tình cảnh khốn khổ của con rồi đấy.” Gian Maria mỉm cười, vẻ tàn nhẫn càng hằn rõ trên khóe miệng và đôi mắt hơn bao giờ hết. Gã ngốc vừa nói ra điều mà đức ông sẵn sàng trả giá đắt để biết. Gã đã thừa nhận rằng kẻ mà Gian Maria muốn biết tên sợ sự có mặt của y tại Acquasparta đến tai người khác tới mức phải viện cớ thề thốt để bịt miệng tay hề lại. Bây giờ thì điều Công tước nghi ngờ đã hoàn toàn được khẳng định. Kẻ lạ mặt kia là một trong số những kẻ phản loạn; thậm chí có thể chính là kẻ cầm đầu. Giờ đây, trừ khi gã hề chết vì tra tấn, không gì có thể khiến đức ông chùn tay trước khi biết được tên kẻ lạ mặt đã làm ngài mất mặt hai lần khi cả gan tạo phản chống lại ngài, và nhất là – nếu lời nói của gã hề đáng tin – dám cả gan chiếm lấy trái tim của Valentina.

Bạn đọc cảm nhận

Thùy Trang

Đọc cuốn sách này, chúng ta sẽ dễ dàng bị bóp nghẹt trong những mưu mô, toan tính, Tác phẩm có cốt truyện khá kịch tính, đầy nút thắt và bất ngờ cùng lối hành văn phóng khoáng, hào hoa.

Tôi khâm phục một công nương dịu dàng dám đứng lên để tự bảo vệ hạnh phúc.
Ở giữa những nghi kị toan tính, ,mưu mô xảo quyệt vẫn có tình yêu len lỏi giữa vô chừng nước mắt rơi mà chính ngay tên cuốn sách đã thể hiện được điều đó.
Đây quả là một cuốn sách đáng đọc với sự hấp dẫn ẩn hiện trong nó.

Kết truyện mang đến cho tôi một sự hài lòng. Cùng những yếu tố hài hước có sẵn trong tác phẩm đã tạo nên một sức cuốn hút của sự vừa hài hước, vừa kịch tính.

Frances Tran

Phải nói cuốn sách này hết sức cổ điển.
Nếu bạn đang muốn tìm đọc một cuốn sách nói về những tranh giành trong hoàng gia, những âm mưu và tính toán nhầm để lật đổ lẫn nhau hay về những trận chiến ác liệt, với tình yêu ngoài chiến trường nhẹ nhàng lãng mạn thì cuốn sách này phù hợp với bạn.
Cũng giống với mọi tác phẩn cổ điển khác, cuốn sách này hầu hết nói về chiến trận ác liệt, đẫm máu bên cạnh đó nó còn lồng ghép một mối tình trong sáng và nhẹ nhàng hết sức.
Tuy nhiên điều mình không thích ở tiểu thuyết cổ điểu này là quá nhiều tuyến nhân vật phụ, nhiều khi đọc rối vô cùng

Hán Hạnh

Sabatini là một nhà văn tài giỏi. Các câu chuyện của ông không dễ đọc nhưng đã đọc được lại không khó để thích.

Cuốn này là một trong những tiêu đề dịch mình thích nhất. Đậm chất thơ, có chút gì đó mê say, nhiệt huyết…

Để lại comment

avatar
7000