Trang chủ / Văn học nước ngoài / Ấn Tượng Sai Lầm

Ấn Tượng Sai Lầm

an-tuong-sai-lam-jeff-archer1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Jeffrey Archer

Download sách Ấn Tượng Sai Lầm ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB               Download

Định dạng MOBI               Download

Định dạng PDF                  Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Nhân vật chính trong Ấn tượng sai lầm là Anna Petrescu, một ngôi sao điền kinh đồng thời là tiến sĩ về lĩnh vực lịch sử tranh nghệ thuật của Đại học Pennsylvania. Cô bắt đầu làm việc ở Sotheby’s và sau đó làm cho một ngân hàng, nơi có vị giám đốc Bryce Fenston cũng là một chuyên gia sưu tầm tranh.

Fenston Finance, một công ty tài chính chấp nhận tài sản thế chấp bằng các tác phẩm nghệ thuật khi cho vay những khoản tiền lớn. Đây là sự khác biệt của ông chủ ngân hàng, bởi hiếm khi các ngân hàng chấp nhận “nghệ thuật” làm tài sản thế chấp. Fenston đề ra chính sách đó, không phải bằng tình yêu đích thực dành cho nghệ thuật, mà vì hắn ta luôn bị ám ảnh bởi những bộ sưu tập của người khác. Và lần này “khách hàng tiềm năng” là phu nhân người Anh, Victoria Wentworth, chủ của bộ sưu tập gồm rất nhiều những kiệt tác của các họa sĩ danh tiếng, trong đó có bức Chân dung người cụt tai của Van Gogh. Tiến sĩ Anna Petrescu, nhân viên của công ty được cử đến lâu đài Wentworth để thẩm định giá trị tài sản của phu nhân Victoria Wentworth. Cô hiểu rõ giá trị của gia sản khổng lồ này và háo hức báo cáo với Fenston về việc bán bức Chân dung người cụt tai quý giá để giúp khách hàng của mình. Thật không may, ý tưởng “hảo tâm” của cô lại trái ngược hoàn toàn với kế hoạch của Fenston. Và rồi cái chết đột ngột của Victoria Wentworth, sự hỗn loạn của New York trong ngày khủng bổ ngày 11 tháng 9 đã kéo Anna vào một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Có tên trong danh sách những người mất tích sau vụ khủng bố, Anna rời khỏi Mỹ và bắt đầu cuộc hành trình tìm chủ nhân mới cho bức tranh quý giá.

Chuyến phiêu lưu qua Toronto, London, Bucharest, rồi Hồng Kông, Tokyo, lúc nào cũng cận kề nguy hiểm khi luôn có sự theo sát của Olga Krantz, nữ sát thủ chuyên nghiệp, đam mê giết người bằng nhát cứa cổ họng “rất ngọt”, và anh chàng đặc vụ FBI Jack, người theo dõi cô từ lâu. Anna và bức họa danh tiếng kia trở thành “mục tiêu” săn đuổi tới cùng của các âm mưu đen tối. Hành trình tìm câu trả lời cho những nghi vấn trong đầu Anna đã dần hé lộ rất nhiều sự thật về: ông chủ giàu có Fenston cùng những kẻ đứng sau hắn ta, gia đình quý tộc Wentworth, thương gia người Nhật thích sưu tầm những kiệt tác nghệ thuật và ngay cả người bạn thân thiết nhất của cô, Tina, cô thư ký của Fenston…

Victoria Wentworth ngồi một mình bên chiếc bàn nơi Công tước Wellington đã từng ngồi ăn tối với 16 sỹ quan chiến trường của ngài vào cái đêm trước ngày ngài lên đường tới Waterloo.
Tướng Harry Wentworth ngồi bên phải ngài Công tước Thép vào tối hôm đó, và được giao nhiệm vụ chỉ huy cánh trái trong cuộc đọ sức. Khi kẻ thất trận là Napoleon tháo chạy khỏi chiến địa để rơi vào một kiếp sống lưu đầy, nhà vua Anh quốc đã tỏ lòng biết ơn đối với viên tướng bằng cách phong ông làm Bá tước xứ Wentworth, một tước hiệu vốn là niềm tự hào của cả dòng họ này kể từ năm 1915.
Những ý nghĩ đó lướt qua đầu Victoria khi bà đọc lại bản báo cáo của Bác sỹ Petrescu, lần này là lần thứ hai. Khi đọc hết trang cuối cùng, bà thở phào nhẹ nhõm. Một giải pháp cho mọi vấn đề của bà đã được tìm ra, rất rõ ràng vào lúc mười một giờ đêm.
Cánh cửa phòng ăn mở ra và Andrews, quản gia, trước kia vốn là một người hầu, một người đã phục vụ qua ba thế hệ nhà Wentworth, bước vào và thu dọn thìa dĩa.
“Cảm ơn”, Victoria nói, và đợi cho đến khi ông ta đã bước ra tới cửa, bà mới nói tiếp, “và mọi thứ đã được thu xếp để chuyển bức tranh ấy đi rồi chứ?” Bà không muốn nhắc đến tên của tác giả bức tranh.
“Vâng, thưa Phu nhân”, Andrews quay lại nhìn bà chủ của mình rồi trả lời. “Bức tranh ấy sẽ được chuyển đi trước khi Phu nhân xuống dùng bữa sáng”.
“Và mọi thứ đã được chuẩn bị chu đáo để đón tiếp Bác sỹ Petrescu rồi chứ?”
“Vâng, thưa Phu nhân”, Andrews nói. “Theo hẹn, Bác sỹ Petrescu sẽ tới vào lúc gần trưa ngày thứ Tư, và tôi đã báo cho đầu bếp biết rằng bà ấy sẽ dùng bữa trưa cùng Phu nhân ở nhà kính”.
“Cảm ơn, Andrews”, Victoria nói.
Viên quản gia cúi chào rồi nhẹ nhàng đóng chiếc cánh cửa sồi nặng nề sau lưng mình lại.
Khi Bác sỹ Petrescu tới Lâu đài Wentworth thì một trong những món đồ gia truyền quí giá nhất đang trên đường tới Mỹ, và dù kiệt tác ấy sẽ không bao giờ còn xuất hiện tại lâu đài này nữa, không ai ngoài những người thân thích có quan hệ huyết thống trực hệ với bà cần được biết về sự thật này.
Victoria gấp chiếc khăn ăn lại rồi đứng dậy và rời khỏi chiếc bàn. Bà cầm bản báo cáo của Bác sỹ Petrescu lên rồi rời khỏi phòng ăn và bước ra đại sảnh. Tiếng gót giày của bà vọng dọc theo hành lang lát đá hoa cương. Bà dừng lại tại chân cầu thang để ngắm bức tranh chân dung toàn thân khổ lớn của Catherine, Phu nhân Wentworth, do Gainsborough vẽ. Người phụ nữ trong tranh trông thật lộng lẫy. Bà ta mặc một chiếc váy dài bằng lụa, đeo một chuỗi hạt kim cương và những bông hoa tai bằng đá quý. Victoria sờ lên rái tai mình và mỉm cười trước ý nghĩ rằng kiểu ăn mặc như thế thời đó hẳn bị coi là quá khêu gợi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *