Trang chủ / Review / 5 Centimet Trên Giây

5 Centimet Trên Giây

Thể loại Sách Văn Học – Tiểu Thuyết
Tác giả Shinkai Makoto
NXB NXB Văn Học
Công ty phát hành IPM
Số trang 188
Ngày xuất bản 12-2014
Giá bán Xem giá bán

5cm/s không chỉ là vận tốc của những cánh anh đào rơi, mà còn là vận tốc khi chúng ta lặng lẽ bước qua đời nhau, đánh mất bao cảm xúc thiết tha nhất của tình yêu.

Bằng giọng văn tinh tế, truyền cảm, 5 centimet trên giây mang đến những khắc họa mới về tâm hồn và khả năng tồn tại của cảm xúc, bắt đầu từ tình yêu trong sáng, ngọt ngào của một cô bé và cậu bé. Ba giai đoạn, ba mảnh ghép, ba ngôi kể chuyện khác nhau nhưng đều xoay quanh nhân vật nam chính, người luôn bị ám ảnh bởi kí ức và những điều đã qua…

Khác với những câu chuyện cuốn bạn chạy một mạch, truyện này khó mà đọc nhanh. Ngón tay bạn hẳn sẽ ngừng lại cả trăm lần trên mỗi trang sách. Chỉ vì một cử động rất khẽ, một câu thoại, hay một xúc cảm bất chợt có thể sẽ đánh thức những điều tưởng chừng đã ngủ quên trong tiềm thức, như ngọn đèn vừa được bật sáng trong tâm trí bạn. Và rồi có lúc nó vượt quá giới hạn chịu đựng, bạn quyết định gấp cuốn sách lại chỉ để tận hưởng chút ánh sáng từ ngọn đèn, hay đơn giản là để vết thương trong lòng mình có thời gian tự tìm xoa dịu.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.1 ( 1 votes)

Trích đoạn

BẦU TRỜI NGOÀI Ô CỬA

Miyuki Ogawa là một nữ sinh trung học. Cô sống cùng bố mẹ trong một khu chung cư cao tầng. Một sáng tháng sáu nọ, cô nghỉ học ở nhà vì trời mưa to gió lớn. Một lát sau, bố mẹ cô rời căn hộ đến cơ quan. Còn lại một mình trong phòng khách, chợt cô nhớ ra mưa vẫn đang tầm tã ngoài kia. Con tàu hàng ngày đưa cô tới trường giờ hẳn đang quyện đầy mùi mưa ẩm ướt ấy – chiếc ô của ai đó dính ướt cả chân và váy những người đứng cạnh, người đi làm thì đứng ép sát cả vào nhau trong bộ đồ nồng mùi thuốc tẩy, trong lúc nhiệt độ điều hòa quá thấp khiến quần áo vốn đã ẩm lại càng được tăng thêm phần lạnh cóng…

Kết thúc bữa sáng với vỏn vẹn một cốc sữa chua, Miyuki trở về phòng và tiếp tục tác phẩm còn dang dở. Cô đang bí mật viết một cuốn tiểu thuyết. Đến giờ, truyện vẫn chưa ra đâu vào đâu và thậm chí khi hoàn thành cuốn truyện, Miyuki cũng không chắc mình muốn làm gì tiếp sau đó. Cô khẽ vươn vai, rồi bắt đầu sửa sang móng tay. “Phải chăng là để lưu lại trên đời một điều gì đó cho riêng mình?”, cô thầm nghĩ.

Ngoài cửa sổ, dường như gió ngày càng mạnh dần lên, đến mức có thể nghe rõ tiếng rít hung hãn thốc qua khe trống giữa các khu nhà. Áp tai lên cửa kính, cô gái nghe rõ âm thanh những rặng cây vặn mình răng rắc dưới từng cơn cuồng phong, tiếng xe tải ầm ầm phi trên mặt đường đẫm nước, và tiếng biển báo bị quật tan tành xuống đất.

Cứ thế, cảnh tượng thành phố mỗi lần oằn mình trong bão tố được tái hiện sinh động trong tâm trí Miyuki – mái nhà run rẩy phơi mình trước gió dữ, tàu điện rỉ sét, đường phố vắng tanh, nhà cửa xơ xác, đèn điện chập chờn, còn bạn bè trong lớp hẳn vẫn đang chăm chú nghe giảng…

Chăm chăm nhìn trang giấy trước mặt, Miyuki thầm nghĩ về tương lai đang chờ đón phía trước. Sắp rồi, cô sẽ hoàn thành bài kiểm tra cuối cùng, sắm đồng phục mới và nếu suôn sẻ, cô sẽ nhập học vào một trường phổ thông tư thục cách nhà bốn mươi phút đi tàu và tiếp tục tham gia câu lạc bộ bóng rổ. Sau đó, kiếm một việc làm thêm và hẹn hò với một vài anh chàng hay ho. “Tốt nghiệp phổ thông, mình sẽ vào đại học”, Miyuki tự nhủ.

“Hmm, đời sinh viên… Tốt nghiệp rồi đi làm và kết hôn… Giờ chuyện đó hãy còn xa xôi lắm. Dù sao chăng nữa, cuốn tiểu thuyết này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tương lai đó. Vậy rốt cuộc mình viết để làm gì?”

“Tiểu thuyết của mình không liên quan chút nào đến viễn cảnh ấy”, Miyuki nghĩ, “Giờ mình chưa có mục tiêu phấn đấu rõ ràng, cũng chưa làm xong nhiều điều mình muốn. Bỏ thời gian, công sức cho tiểu thuyết này, trước hết là để hiểu rõ chính mình. Hẳn một thế giới đầy mới mẻ đang chờ đợi phía trước cho đến ngày cuốn truyện hoàn thành.”

Lúc này, trời đã lặng gió. Sự thanh bình ngự trị trong căn phòng nhỏ. Bên ngoài, trời trông quang đãng hơn hẳn. Nắng ấm đương rọi xuyên qua những tầng mây, nay đã nhạt đi nhiều vẻ âm u, đáng sợ. Miyuki bèn mở toang cửa sổ và bước ra hiên. Một cảnh sắc đầy tươi mới hiện ra trước mắt cô gái!

Trước đó không lâu, thành phố hãy còn ngập chìm trong màn mưa bất tận mà giờ đây, nắng vàng miên man trải rộng khắp muôn nơi. Những quầng mây đen sì đã thôi vần vũ, dần nhường chỗ cho những vạt trời xanh thắm. Một vài cụm mây xám nhạt còn rơi rớt lại cũng nhanh chóng cuốn đi theo gió.

“Lần đầu tiên trong đời mình được tận mắt chứng kiến một cảnh tuyệt vời như vậy! À, hẳn đây là tâm bão…”
Từ hiên nhà ngước lên cao, Miyuki chợt nghĩ sắc trời xanh sao buồn đến thế. Cao và xa quá. Dù biết không có cách nào với tới, cô gái vẫn vươn tay về phía bầu trời. Khoảnh khắc ấy, một cảm xúc không lí giải nổi dâng trào, mắt cô bỗng nhòa lệ.

Sáng hôm sau là một ngày nắng đẹp. Miyuki rảo bước trên lối đi nhỏ xen giữa các khu nhà, hướng về phía ga tàu. Đột nhiên cô dừng bước, ngoảnh về phía thị trấn xa tít tận chân trời. “Sẽ không ai tin điều mình trông thấy hôm qua đâu nhỉ?”, Miyuki nghĩ. “Chẳng biết sao thâm tâm mình lại vướng bận đến thế… Thế giới rộng lớn này thật khó lưu dấu một cá nhân nhỏ bé.”

“Dẫu biết như thế, sao mình vẫn chọn viết tiếp tiểu thuyết?” Miyuki rời mắt khỏi bầu trời và bước tiếp về phía trước.

HOA ANH ĐÀO

“Này, hoa anh đào rơi như tuyết ấy nhỉ.” Akari bảo.

Đã mười bảy năm trôi qua kể từ ngày tôi nghe câu nói đó của Akari. Năm cuối Tiểu học, hàng ngày chúng tôi vẫn hay nô đùa quanh hàng cây dọc đường về nhà với chiếc cặp sách nhỏ xíu sau lưng. Tiết trời đương xuân với vô vàn đóa hoa anh đào đua nhau khoe sắc trên những tán cây. Những cánh hoa hòa mình trong điệu khiêu vũ uyển chuyển, nhẹ nhàng cùng gió, trước khi rơi xuống phủ trắng rợp cả mặt đường. Không khí xung quanh thật ấm áp và trời cao trông như một bức tranh thủy mặc khổng lồ nổi bật với tông xanh ngắt chủ đạo. Cách chỗ này không xa là đường lớn và trạm xe lửa Odasaki nhưng không có chút âm thanh xô bồ nào vọng đến. Duy chỉ nghe tiếng chim véo von đâu đó báo hiệu mùa xuân đã trở lại, ban phước lành cho vạn vật. Thật tuyệt vời khi lúc này, chúng tôi là những người duy nhất được thưởng lãm trọn vẹn cảnh sắc ấy.

Tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức họa xuân thật sống động.

***

Thật thế. Ít nhất kí ức về quãng thời gian đó luôn đẹp như tranh vẽ. Có nhiều hơn một bức tranh như thế trong tôi. Mỗi khi hồi tưởng về quá khứ, tôi có cảm giác như đang đứng ngắm một khung cảnh từ xa. Một cậu bé và một cô bé vừa tròn mười một tuổi, có chiều cao xêm xêm nhau. Tôi chăm chăm dõi theo hình bóng đôi bạn nhỏ chạy dần xa trong ánh nắng dát vàng khắp mọi nơi. Lần nào cô bé cũng bứt lên chạy trước – một khoảnh khắc luôn làm trái tim cậu bé khi ấy và cả tôi khi đã trưởng thành, thấy hụt hẫng.

Tôi vẫn luôn nhớ rõ lời Akari tả cơn mưa hoa anh đào, chẳng khác nào tuyết rơi. Trước đó, tôi chưa từng hình dung như vậy. Trước đó, anh đào đơn thuần chỉ là anh đào, tuyết đơn thuần chỉ là tuyết.

“Này, hoa anh đào rơi như tuyết ấy nhỉ.”

“Thế à? Ừm, có vẻ thế….”

Để lại comment

avatar
7000