Trang chủ / Văn học nước ngoài / Barsoom 3 – John Carter Và Thống Soái Hỏa Tinh

Barsoom 3 – John Carter Và Thống Soái Hỏa Tinh

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Edgar Rice Burroughs

Download sách Barsoom 3 – John Carter Và Thống Soái Hỏa Tinh ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Download ebook                      

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Dưới bóng râm của khu rừng nằm bên sườn trảng cỏ đỏ thắm trong thung lũng Dor ven bờ biển mất tích Korus, trên đầu là hai vầng trăng sao Hỏa đang trôi nhanh theo quỹ đạo trên bề mặt hành tinh hấp hối, tôi len lén bò dọc theo con đường mờ mờ lượn theo những địa điểm tối tăm, kiên trì theo đuổi một mục đích nguy hiểm.

Suốt sáu tháng sao Hỏa dài dằng dặc, tôi đã ẩn náu ở khu phụ cận của ngôi đền Mặt Trời đáng ghét. Trong cái cuống chậm chạp xoay tròn của nó, sâu bên dưới lòng đất Hỏa tinh, công chúa của tôi đang bị chôn sống. Nhưng tôi không biết nàng còn sống hay đã chết. Lưỡi dao mỏng của Phaidor có đâm trúng quả tim yêu đấu của nàng không? Chỉ có thời gian mới hé lộ được sự thật.

Phải mất sáu trăm tám mươi bảy ngày sao Hỏa nữa cánh cửa của gian phòng đó mới lại đối diện với đầu đường hầm nơi tôi đã trông thấy Dejah Thoris mãi mãi đẹp xinh của tôi lần cuối.

Một nửa thời gian đó đã trôi qua, hay sẽ qua vào ngày mai, thế nhưng ký ức của tôi xóa sạch mọi sự kiện đã đến trước đó hay sau đó, chỉ lưu giữ lại cảnh tượng cuối cùng trước khi khói che mờ đôi mắt của tôi và khe hở hẹp cho tôi thấy quanh cảnh bên trong căn phòng khép lại giữa tôi và nàng công chúa xứ Helium trong suốt một năm dài sao Hỏa.

Như thể sự việc chỉ vừa xảy ra ngày hôm qua, tôi vẫn nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Phaidor con gái của Matai Shang, méo mó vì ghen tuông và căm ghét, khi nàng ta lao tới trước với lưỡi dao giơ cao nhắm vào người phụ nữ mà tôi yêu dấu.

Tôi cũng nhìn thấy cô gái da đỏ, Thuvia xứ Ptarth, phóng ra phía trước để ngăn chận hành vi đáng sợ đó.

Lúc ấy khói từ ngôi đền đang cháy đã lan tỏa tới đó và che khuất mất tấn thảm kịch, nhưng trong tai tôi vẫn vang dội tiếng kêu rú khi lưỡi dao hạ xuống. Rồi sự im lặng, và khi khói đã tan đi, ngôi đền xoay đã đóng kín mọi cảnh tượng hay âm thanh từ căn phòng mà trong đó ba người phụ nữ xinh đẹp bị cầm tù.

Có nhiều thứ khiến tôi phải chú ý tới kể từ khoảnh khắc kinh hoàng đó; nhưng không giây phút nào ký ức về điều đó nhòa phai, và trong suốt thời gian rảnh rỗi sau vô số các bổn phận mà tôi đã nhận lãnh trong việc xây dựng lại chính quyền của người da đen vì đoàn chiến thuyền và các lực lượng bộ binh của chúng tôi đã áp đảo được họ, tôi vẫn ở sát bên cạnh cái cuống đền mỏng manh đã giam giữ vợ tôi.

Trong suốt nhiều niên đại, chủng tộc da đen đã tôn thờ Issus, nữ thần giả mạo của Hỏa tinh. Và họ đã trải qua một tình trạng hỗn loạn khi tôi vạch trần ra sự thật rằng bà ta còn vô tích sự hơn cả một mụ già xấu tính. Trong cơn thịnh nộ, họ đã xé xác của bà ta ra thành từng mảnh.

Từ đỉnh cao của chú thuyết duy ngã độc tôn, chủng tộc Con Cả đã rơi xuống những vực sâu ô nhục. Nữ thần của họ đã ra đi, và cùng với bà ta là toàn bộ kết cấu tôn giáo giả tạo của họ. Lực lượng hải quân luôn được tán tụng của họ đã bị những chiến thuyền và chiến binh da đỏ xứ Helium thiện chiến đánh bại hoàn toàn.

Những chiến binh da xanh từ các đáy biển cạn của vùng ngoại vi sao Hỏa đã cưỡi những con ngựa hoang băng qua các khu vườn thiêng của ngôi đền Issus, và Tars Tarkas, vua xứ Thark, dữ tợn nhất trong số họ, đã ngồi lên ngai vàng của Issus để tạm cai trị chủng tộc da đen trong lúc các lực lượng đồng minh quyết định số phận của đất nước bị thống trị này.

Hầu hết đều nhất trí với yêu cầu rằng tôi phải bước lên cái ngai vàng cổ kính của người da đen, ngay cả bản thân những người Con Cả cũng đồng tình với việc đó; nhưng tôi không chấp nhận. Tim tôi không bao giờ hòa chung nhịp với một chủng tộc đã chất chồng những nỗi ô nhục lên công chúa vợ tôi và con trai tôi.

Theo đề xuất của tôi, Xodar trở thành vua của người da đen. Anh từng là một hoàng tử, cho tới khi bị Issus giáng cấp, vì thế không có ai thắc mắc về sự phù hợp của anh đối với vị trí đứng đầu đất nước.

Thế là sự thanh bình của Thung Lũng Dor đã được đảm bảo, các chiến binh da xanh quay trở lại các khu đáy biển cạn hoang vu của họ, trong khi những người Helium chúng tôi trở về đất nước của mình. Ở đây mọi người lại một lần nữa muốn tôn tôi lên làm vua, vì không có tin tức gì về Tardos Mors, vua xứ Helium, ông nội của Dejah Thoris, hay con trai ông, Mors Kajak, phó vương xứ Helium, cha vợ tôi.

Đã hơn một năm kể từ ngày họ lên đường thám hiểm bắc bán cầu để tìm kiếm Carthoris và cuối cùng dân chúng đã ngã lòng của họ cũng chấp nhận xem những lời đồn đãi mơ hồ rằng họ đã chết ở vùng cực bắc giá băng giá là sự thật.

Tôi lại phải khước từ một ngai vàng, vì tôi không tin rằng Tardos Mors hùng mạnh, hay người con trai đáng nể không kém của ông, đã chết.

“Hãy để cho một trong những người thuộc huyết thống của họ cai trị các người cho tới khi họ quay trở lại,” tôi đã nói thế với hội đồng quý tộc xứ Helium khi đang đứng trên bệ Sự Thật, bên cạnh chiếc ngai Công Lý trong ngôi đền Thưởng Phạt, cũng chính là nơi tôi từng đứng hồi năm trước, khi Zat Arras tuyên bố tử hình tôi.

Trong lúc nói tôi bước tới chỗ Carthoris đang đứng, trong hàng đầu của giới quý tộc đứng quanh tôi, và đặt tay lên vai nó.

Như thể chỉ là một người, các nhà quý tộc và dân chúng cất cao giọng hò reo tán thành. Mười ngàn thanh gươm được rút ra khỏi vỏ và giơ cao, và những chiến binh vinh quang của Helium cổ kính tôn Carthoris lên làm vua xứ Helium.

Nhiệm kỳ hoạt động của Carthoris sẽ là trọn đời hoặc cho tới khi ông cố hoặc ông nội của nó quay lại. Sau khi đã xếp đặt một cách thỏa đáng nhiệm vụ hệ trọng đó cho đất nước Helium, ngày hôm sau tôi lên đường đi tới Thung Lũng Dor để có thể ở sát cạnh ngôi đền Mặt trời cho tới cái ngày định mệnh đó và chờ đến lúc căn ngục vùi chôn tình yêu đã mất của tôi mở ra.

Theo ý tôi, Hor Vastus và Kantos Kan, cùng với các viên trung úy thân tín khác ở lại ở Helium với Carthoris, để nó có thể nhờ cậy trí khôn ngoan, lòng dũng cảm và sự trung thành của họ trong khi thực hiện những nhiệm vụ khó khăn mà nó đã nhận lãnh. Đi cùng với tôi chỉ có Woola, con chó săn sao Hỏa.

Đêm nay con vật trung thành nhẹ nhàng đi theo sát gót chân tôi. To như một con ngựa Shelland, với cái đầu kinh khủng và những chiếc nanh đầy đe dọa, nó thật sự là một hình ảnh đáng sợ khi chạy lon ton theo tôi với mười cái chân chắc nịch, ngắn ngủn. Nhưng với tôi nó là hiện thân của tình yêu và lòng trung thành.

Kẻ đi phía trước là một hoàng tử da đen, Thurid. Tôi đã nhận được sự căm thù vĩnh viễn của hắn kể từ lúc hạ gục hắn với đôi bàn tay không ở sân đền Issus và trói hắn lại bằng những sợi đai của chính hắn trước mặt các nam nữ quý tộc mà trước đó không lâu đã tán dương kỹ năng chiến đấu của hắn.

Như nhiều người da đen khác, rõ ràng hắn đã chấp nhận trật tự mới của mọi sự kiện với thái độ vui vẻ, và đã thề nguyền trung thành với Xodar, lãnh tụ mới của hắn; nhưng tôi biết hắn căm ghét tôi, và tôi chắc rằng trong thâm tâm, hắn ghen tị và ghét Xodar, vì thế tôi vẫn theo dõi hành tung của hắn, và tới gần đây, tôi tin chắc rằng hắn đang ngấm ngầm mưu tính việc gì đó.

Đã nhiều lần tôi quan sát thấy hắn rời khỏi cái thành phố có tường bao quanh của tộc người Con Cả sau khi đêm buông xuống, lần tới Thung lũng Dor tàn ác và kinh khủng, nơi người ta không thể nào tìm tới để làm một điều chính trực.

Đêm nay hắn đi nhanh dọc theo mé bìa rừng cho tới khi ra khỏi tầm nghe hay tầm nhìn của thành phố, rồi hắn băng ngang qua bải cỏ đỏ thắm đi về phía bờ biển mất tích Korus.

Ánh sáng của vầng trăng thấp giăng bàng bạc khắp thung lũng, tạo nên muôn ngàn sắc màu chuyển biến trên bộ đai nạm đầy châu báu và lấp lánh trên lớp da đen bóng như gỗ mun của hắn. Hắn ngoảnh đầu về phía khu rừng hai lần, theo cung cách của một kẻ đang tiến hành một công việc xấu xa, dù có lẽ hắn cảm thấy an toàn và không bị ai theo dõi.

Tôi không bận tâm tới việc đi theo sát hắn dưới ánh trăng, kế hoạch của tôi là không can thiệp vào công việc của hắn. Tôi muốn hắn đi tới nơi định đến mà không có chút gì ngờ vực, để tôi có thể biết điểm đến đó ở đâu và công việc đang chờ đợi con thú ăn đêm này tại đó là gì.

Vì thế tôi vẫn núp kín cho tới khi Thurid đã biến mất sau bờ biển dốc, cách tôi chừng một phần tư dặm. Rồi với Woola theo sau, tôi vội vã băng qua đồng cỏ theo sau tên hoàng tử da đen.

Sự lặng lẽ của một nấm mồ trùm lên cái thung lũng chết bí ẩn nằm sâu trong cái tổ ấm áp ở vùng cực nam của hành tinh đang hấp hối này. Xa xa, những vách đá bằng vàng ngẩng gương mặt hùng vĩ lên bầu trời lấp lánh sao, những kim loại quý và những thứ châu ngọc lóng lánh trong thành phần của các vách đá lóe lên dưới ánh sáng rực rỡ của hai vầng trăng sao Hỏa.

Ở sau lưng tôi là khu rừng, bị cắt tỉa và xén gọn như một công viên, hệt như cánh đồng cỏ, bởi cách ăn lạ lùng của giống người thực vật.

Trước mặt tôi là biển mất tích Korus, và xa hơn nữa, tôi nhìn thấy cái sườn lấp lánh của Iss, dòng sông bí ẩn, nơi nó trào ra từ bên dưới những vách đá bằng vàng để đổ vào biển Korus. Trong suốt vô số thời kỳ đó là nơi đã đưa những người sao Hỏa bất hạnh và bị lừa dối từ thế giới bên ngoài hành hương tự nguyện tới cái thiên đường giả trá này.

Lúc này bọn người thực vật, với đôi tay hút máu, và bọn khỉ đột trắng đã biến thung lũng Dor thành một nơi ghê rợn vào ban ngày đang ẩn náu trong hang ổ của chúng để nghỉ đêm.

Không còn một gã Thánh sĩ nào đứng trên cái ban công dựa vào vách núi bằng vàng bên trên dòng sông Iss để triệu tập chúng tới những nạn nhân đang trôi xuống từ con sông Iss cổ xưa, lạnh lẽo, rộng lớn với những tiếng kêu kỳ quặc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *