Trang chủ / Review / Sự May Rủi Của Trái Tim

Sự May Rủi Của Trái Tim

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Barbara Cartland
NXB NXB Văn Học
Công ty phát hành Văn Việt
Số trang 492
Ngày xuất bản 12-2016
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Sự may rủi của trái tim là một trong những tác phẩm đầu tiên đánh dấu mảng sách văn học phương Tây của Văn Việt và cũng là một trong những tác phẩm phương Tây được rất nhiều bạn độc giả yêu mến trong suốt 5 năm qua.

Đế gửi lời cảm ơn độc giả đã ủng hộ cuốn sách trong suốt khoảng thời gian dài vừa qua, Văn Việt đã tái bản cuốn sách với một diện mạo hoàn toàn mới. Bản tái bản được chỉnh sửa, biên tập cẩn thận hơn để có thể gửi đến các bạn độc giả một tác phẩm hoàn hảo nhất có thể.

Hi vọng cuốn sách sẽ lại một lần nữa chạm đến trái tim của các bạn.

Tiểu thư Serena Staverley nhận được tin dữ rằng cha cô đã tự sát sau khi thua cược toàn bộ gia sản và gán cả cô trong một ván bài… Thật trớ trêu, những gì cha cô vừa thua đó lại thuộc về Đức ngài Justin Vulcan đầy tai tiếng. Lo lắng cho tương lai của Serena, Nicolas đã tức tốc trở về từ London, cầu hôn cô và đề nghị được đưa cô đi trốn. Nhưng chạy trốn cũng đồng nghĩa với việc bôi nhọ thanh danh của gia đình, bởi thế Serena đã quyết định ở lại Staverley và sẵn sàng đối mặt với những gì sắp xảy đến.

Cha cô đã đặt cược Staverley và cả cuộc đời của cô vào ván bài may rủi. Giờ đây, đến lượt cô đặt cược chính tương lai lẫn hạnh phúc của mình vào sự may rủi của số phận và trái tim…

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.1 ( 1 votes)

Trích dẫn

Serena cảm thấy như cứng người lại tê liệt ngay cả khi tim đập thình thịch và sự kinh hoàng bởi những gì xảy ra làm nàng choáng váng kinh sợ. Nàng gần như nài xin sự lãng quên sao cho cảnh tượng dòng máu đỏ thẫm từ miệng tên buôn lậu có thể ngừng lại, sao cho nàng có thể làm trật cái nhìn khỏi đôi mắt mờ đục đang trong màn sương chết chóc. Vài giọng nói bên trong nói rằng nàng phải làm gì đó giúp hắn, cố gắng làm ngưng máu chảy; nhưng nàng không thể di chuyển, cơ thể đang chống lại ý muốn của nàng.

Rồi bà hầu tước quay lại, gương mặt bà thể hiện sự tàn nhẫn, độc ác không hề che đậy làm Serena muốn không chỉ òa khóc mà còn bỏ chạy, thoát khỏi nỗi sợ con người quá sa đọa đến mức có thể hân hoan vì giết người. Mắt bà hầu tước sáng lấp lánh, má bà ửng màu sắc của sự phấn khích, rồi bà hất đầu lại ngang ngược như thể muốn đối mặt với toàn thể thế giới và hoàn toàn không hề sợ hãi.

“Lại đây, bé con,” bà bảo, và giọng bà ngân lên du dương, “Phải quay lại với các vị khách của chúng ta thôi.”

Serena chỉ có thể chăm chăm nhìn bà, và nửa như nôn nóng, nửa đùa cợt, bà hầu tước vươn tay ra, nắm lấy khuỷu tay nàng, rời khỏi hang nơi những ngọn đuốc hung tợn vẫn xèo xèo chiếu sáng đối lập với khoảng tối của hành lang. Những ngón tay bà khỏe và quyết đoán như thép. Chúng cũng ấm nữa, và Serena cảm thấy được cả năng lượng và sự kích thích đang rung động qua chúng.

Có vẻ như hành động nhanh lẹ, giết người, quyết đạt được mục đích đã làm tuổi trẻ bốc đồng và táo bạo hồi sinh trong nữ hầu tước. Bà căng đầy sức sống, nóng ran sức quyến rũ làm cho trong giây lát bà trông đê mê vì niềm đam mê được đền đáp. Bà trông hệt như trong những ngày hoàng kim của sắc đẹp khi bà nằm thỏa mãn và mê mẩn trong tay của một người tình đầy thèm muốn.

Tay bà nửa kéo, nửa lê người Serena, nữ hầu tước đi nhanh xuống hành lang ngầm. Chân Serena vô thức bước theo bà. Trong lúc đó nàng ngừng suy luận, ngừng suy nghĩ, chỉ thấy được nỗi kinh hoàng không thể tả nổi và sự giá lạnh đang xâm nhập tới tận xương.

Trong lúc họ đi, bà hầu tước dừng lại tại từng ngọn nến đang bập bùng và tắt chúng. Họ trèo qua những bậc đá dốc bên nhau trong im lặng. Bà hầu tước vẫn giữ tay Serena và tiếp tục như vậy tới đoạn cuối của hành lang nơi dẫn họ tới tấm ván ốp trượt và trở lại toà nhà.

Họ bước vào trong ánh sáng và hơi ấm, tấm ván ốp bí mật đóng lại sau lưng, Serena cảm thấy như mình vừa thức dậy sau cơn ác mộng tồi tệ. Quầng sáng vàng nhạt của những ngọn nến, thành cầu thang chạm khắc bóng nhoáng và những bức tường ốp ván gỗ, tấm thảm dày màu đỏ và xanh dương là những dấu mốc quen thuộc đằng sau sự kỳ quặc ẩn giấu của ngọn lửa dữ tợn, bóng tối màu tía, của những tảng đá ẩm ướt, xù xì. Ở đây thật khó tin có những mánh khóe xấu xa, đam mê bạo lực và sự khát máu giết người.

Rúng động, Serena đưa tay lên trán. Bà hầu tước nhìn nàng với cặp mắt khe khắt và đôi môi khinh khỉnh trước sự yếu đuối nhường đó.

“Bình tĩnh lại đi, cô gái,” bà cao giọng nói. “Chẳng còn thời giờ nữa. Đó là một tên xỏ lá kém cỏi trên đời, chẳng ai nhớ hắn.”

“Nhưng, phu nhân… phu nhân…” Serena lắp bắp, và giọng nàng vỡ ra, lạ lùng ngay với chính tai nàng.

Bà hầu tước ngả đầu ra sau, ánh nến chiếu lấp lánh những trang sức quanh cổ và lóng lánh bên tai bà.

“Ghê quá, ngươi thật là gan thỏ đế. Ta đã nghĩ có dòng máu tốt hơn chảy trong huyết quản ngươi, nhưng xem ra ta đã lầm.”

Bất giác Serena phản ứng với những vẻ châm chích trong lời nói và giọng điệu của bà. Không đáp lại, nàng vươn thẳng vai và giữ cằm vênh cao hơn chút.

“Lại đây, thế tốt hơn,” bà hầu tước động viên. “Véo má ngươi đi, bé con, sao cho chúng có sắc một chút, hay là ta đi loan báo rằng ngươi vừa gặp ma.”

Bà phá lên cười với câu nói đùa của mình còn Serena rùng mình trước âm thanh đó. Nàng đã nghe rất nhiều về ma từ khi tới Mandrake, và giờ có lẽ lại thêm một linh hồn nữa đi lại giữa những hành lang tối tăm tìm kiếm thân xác bị thương và lạc mất của gã.

Một tên lừa đảo và buôn lậu, nhưng gã là con người, một con người đã sống, đã hít thở và tồn tại trên cõi đời này. Giờ đây máu của gã, chỉ ít phút trước còn ấm, đã thấm vào bùn ướt và biển sẽ nhanh chóng vùi thân xác gã vào lòng biển lạnh lùng. Serena tự nhiên cảm thấy một sự thôi thúc quay trở lại, đứng bên kẻ hấp hối đó. Nếu như nàng không thể làm được điều gì, ít nhất nàng cũng có thể cầu nguyện cho gã.

Nhưng quá muộn rồi, bà hầu tước đã bước lên cầu thang, Serena hiểu nàng phải theo bà ta. Trong một vài giây ngắn ngủi, chỉ có tiếng sột soạt của váy áo và tiếng bước chân họ nhẹ nhàng trên bậc thang. Rồi họ tới tầng thứ nhất, Serena rút tay ra cầu xin.

“Xin người, phu nhân,” nàng nói, “cho tôi đi nghỉ?”

Bà hầu tước cau mày nhìn nàng.

“Tất nhiên là không, đứa bé ngu ngốc; ngươi quá nhát gan đến mức không hiểu rằng chúng ta phải trở lại phòng khách cùng nhau sao? Sự vắng mặt của chúng ta sẽ gây sự chú ý, nhưng chúng ta vừa ở phòng ngủ của ta để sửa sang khuôn mặt. Lại đây và ngừng việc lo lắng đó đi. Mất đi một tên buôn lậu côn đồ không hề gì, ta dám chắc với ngươi.”

Vừa nói, bà hầu tước vừa khoác lấy tay Serena và nàng biết nó giam cầm mình chắc chắn như xiềng xích. Họ băng qua tầng thứ nhất và đến đầu trên của Cầu thang lớn. Khi họ bắt đầu xuống, bà hầu tước nói bằng một giọng cao và lớn tiếng:

“Ta thề là vận may của ta sẽ thay đổi. Ta sẽ thắng. Ta có thể cảm thấy vận may ở ngay đầu ngón tay ta.”

Bà đang nói để lấy hiệu ứng. Serena bất chợt hiểu ra điều đó, và rồi nàng thấy phía dưới họ, đi từ hướng sàn dạ tiệc là một nhóm vài người đàn ông – lính phòng vệ bờ biển, kỵ binh và hầu tước Vulcan đứng với họ. Bà hầu tước làm ra vẻ không thấy thứ gì, nhưng Serena cảm nhận được sức ép bất ngờ từ các ngón tay bà và sự cảnh giác căng thẳng của toàn cơ thể bà cho thấy đó chỉ là sự giả vờ. Giọng bà hầu tước phớt nhẹ khi bà tiếp tục:

“Trời, nhưng cờ bạc là một nghề may rủi. Con có thể thực sự may mắn nếu nó chưa liên quan tới con, Serena yêu quý. Nhưng ta cũng nghe nhiều người nói rằng hôn nhân cũng như trò may rủi vậy.”

Họ tới những bậc cuối cùng của Cầu thang lớn, và với tiếng kêu khe khẽ đầy ngạc nhiên, bà hầu tước nhìn đám đàn ông đang tiến lên phía sảnh.

“Ôi ôi, có thêm khách!” bà kêu lên. Rồi nhìn con trai bà thêm, “Bạn con à, Justin?”

“Vâng, những người bạn, thưa mẹ,” hầu tước nghiêm trang trả lời; “”nhưng không may là họ tới thăm chúng ta vì công việc chứ không vì vui vẻ. Con xin giới thiệu sĩ quan đương trách, trung úy Delham?”

Một thanh niên trẻ mặt đỏ phừng phừng trong bộ đồng phục kỵ binh hơi ngại ngùng cúi chào.

“Tôi rất vui mừng được biết ngài, trung úy,” bà hầu tước nói. “Ngài sẽ tham dự một trò chơi may rủi với chúng tôi chăng?”

“Thật không may, thưa phu nhân, tôi đến đây vì nhiệm vụ,” viên trung úy đáp lời. “Lính phòng vệ bờ biển báo cáo họ đã thấy một con tàu ở ngay chân vách tòa nhà bà. Tôi tới đây xin phép được lục soát khu vườn của bà và cũng để tìm hiểu xem liệu bà có biết gì về một nơi neo đậu nơi tàu thuyền có thể thả neo và dỡ hàng không.”

Mắt bà hầu tước trợn tròn kinh ngạc.

“Một con tàu! Ở đây!” bà kêu lên, hết nhìn người này lại sang người khác. “Nhưng các ngài nghi ngờ điều gì?”

“Buôn lậu, thưa phu nhân.”

Bạn đọc cảm nhận

Annie Valikie

Nội dung ban đầu tưởng nhàm chán, không đặc sắc nhưng càng ngày càng nhiều bí mật mở ra, dữ dội và không kiểm soát được. Giọng văn tưởng như bình thường, đều đều của tác giả mang lại cảm xúc chân thật đến không ngờ. Có vài chi tiết, cũng như mô típ thường gặp của câu chuyện quý tộc nước Anh nếu bạn đã đọc nhiều thể loại này nhưng không tác động nhiều đến cảm xúc người đọc.

Trang Nhung

Cuốn truyện gốc của bộ phim mà mình được xem từ năm 1995 mà nhớ mãi không quên nhưng không thể nhớ được tên phim. Tìm hoài mà bây giờ mới thấy. Hạnh phúc ghê. Một cuốn truyện tình yêu lãng mạn đáng xem và nên tìm xem lại cả bộ phim năm 1995 đó. Cái không khí và lời văn quí tộc, lãng mạn phương Tây tới giờ mình vẫn thích rất nhiều.

Để lại comment

avatar
7000