Trang chủ / Review / Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Thể loại Sách Văn Học – Tiểu Thuyết
Tác giả Cửu Bả Đao
NXB NXB Phụ Nữ
Công ty phát hành Nhã Nam
Số trang 308
Ngày xuất bản 01-2013
Giá bán Xem giá bán

Tuổi thanh xuân ấy, phải chăng như một cơn mưa rào…

Năm chàng trai Tạ Minh Hòa, Tạ Mạnh Học, Liêu Anh Hoằng, Trương Gia Huấn, Kha Cảnh Đằng, năm tính cách khác biệt nhưng mang “nhiệt huyết nam nhi tưng bừng” của mình yêu cùng một cô gái thanh tú, ngoan hiền và học giỏi nhất lớp, Thẩm Gia Nghi.

Tuổi thanh xuân ấy,

Kha Cảnh Đằng – “chuyên gia quậy phá đứng đầu bản danh sách đen” không bao giờ bị đánh bại bởi những hình phạt do thầy cô đưa ra nhưng lại cảm thấy tự ti xấu hổ khi đứng trước Thẩm Gia Nghi.

Tuổi thanh xuân ấy,

Là nơi những tình cảm trong sáng nảy nở, là nơi một tình yêu bắt đầu khi Thẩm Gia Nghi phải bất lực chấp nhận lời đề nghị của thầy chủ nhiệm: Kha Cảnh Đằng chuyển sang ngồi trước cô.

Và từ đó những triết lý “trẻ con”, những suy nghĩ “người lớn” luôn xuất hiện trong các cuộc đối thoại ngây ngô giữa một chàng trai nghịch ngợm hạng nhất, mờ mịt về tương lai, vâng và rất trẻ con, cùng một cô gái xinh xắn, hay càm ràm nhưng đã nghĩ cho tương lai phía trước.

Tuổi thanh xuân ấy,

Chiếc áo học trò của Kha Cảnh Đằng đầy những dấu mực xanh do đầu bút của Thẩm Gia Nghi đâm vào…cho đến khi anh quay lại.

Một lần để nói:

“Kha Cảnh Đằng, tớ bảo này, hôm qua ngoài cửa nhà tớ có một con chó hoang, tên là Tiểu Bạch…”

Lần khác để hỏi:

“Cậu làm gì mà ngủ say như chết vậy, hôm qua thức đêm hả?”

Lần khác nữa để trả lại quyển sách Địa Lý cho Kha Cảnh Đằng, sau khi cô đã đánh dấu bằng bút dạ quang đủ màu, cùng nhiều gợi ý trọng điểm. “Cậu cứ học thuộc lòng hết những chỗ đánh dấu ấy thì thi cuối tháng không phải lo nữa.”

Và nhiều lần như thế nối tiếp nhau trở thành một thói quen, để khi giận nhau, Kha Cảnh Đằng nằm rạp ra bàn giả vờ ngủ và mong sao anh lại được cô “đâm” để gọi dậy như ngày nào.

Những chấm mực xanh kia nhưng những chấm kỷ niệm, nhỏ thôi, từng chút một nhưng trên nền áo trắng tinh khôi, nó thật nổi bật, phải không?. Tuổi thanh xuân của một đời người cũng vậy, thoáng đến rồi lại lặng lẽ qua đi nhanh chóng, nhưng những gì ở lại, thật làm ta không thể nào quên.

“ Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi ” như một bản nhạc nhẹ nhàng về câu chuyện tình cảm tuổi học trò đáng mến. Lật từng trang tiểu thuyết, ta không khỏi bật cười hay nghẹn ngào bởi những cảm xúc ấy có phải chính ta cũng đã từng sẽ trải qua. Rồi ta sẽ bắt gặp lại hình ảnh chính mình trong khoảng thời gian học trò đầy kỷ niệm ấy, đôi khi sẽ cười phá lên bởi những hành động, câu trả lời đầy ngô nghê, đôi khi cảm xúc lắng lại, co thắt lại dõi theo từng dòng chữ để trả lời cho câu hỏi “Mọi chuyện tiếp theo sẽ diễn ra như thế nào?”.

Hãy cùng sống lại trong những cảm xúc đầu đời đầy xúc động, cùng nhớ về tuổi trẻ của chính mình và dù bạn đang còn trẻ hay tuổi trẻ chỉ chỉ còn trong ký ức, hãy sống hết mình ngay chính giây phút này đi, cho chính hiện tại này để không mai này không phải hối tiếc vì đã không sống trọn từng phút giây, bạn nhé.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 3.8 ( 1 votes)

Trích đoạn:

Đây là cuốn tự truyện của tác giả Cửu Bả Đao về một thời thanh xuân – một thời cắp sách đến trường của ông.

Truyện xoay quanh nhân vật chính là Kha Cảnh Đằng (cũng chính là tên thật của Cửu Bả Đao) và đi theo quãng đường trưởng thành từ một cậu bé học tiểu học đến một cậu sinh viên đại học rồi chứng kiến cô bạn thân – cũng là người Kha Cảnh Đằng có tình cảm – lấy chồng. Câu chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy ắp những kỉ niệm về một thời niên thiếu, một thời học trò mà chắc hẳn ai cũng phải đi qua.Tuổi thanh xuân với biết bao mơ mộng, nghịch ngợm, và cả những rung động đầu đời…

Chương 1

Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi.
Câu chuyện, có lẽ bắt đầu từ vách tường nọ.
Mùa hè năm 1990, tại trường cấp 2 Tinh Thành, Chương Hóa, lớp 8A Mĩ thuật.
Một nam sinh tóc xoăn tự nhiên tự tin rằng cuối cùng tóc mình cũng sẽ có ngày thẳng lại, bởi vì quá thích việc lên lớp làm trò cười, gây náo loạn, lấy việc chành chọe với lũ bạn xung quanh làm chuyện ưa thích, cuối cùng cũng bị thầy giáo phạt bắt ngồi ở góc lớp học xa nhất.
Ở góc duy nhất đó, có duy nhất một người láng giềng, đó là một bức tường trơ trọi.
“Kha Cảnh Đằng. để xem bây giờ em gây rối thế nào!” thầy Lại cười nhạt, liếc nhìn tôi bận bịu chuyển ngăn bàn.
“Đúng vậy, em nhất định sẽ cố gắng tu tỉnh ạ.” Tôi ôm túi xách và cả cái ngăn bàn lộn xộn những sách tham khảo và giấy vẽ, đường đường chính chính nặn ra vẻ mặt ra vẻ ta đây không bao giờ quên bài học xương máu này.
Đúng là lũ khốn. Toàn một lũ bạn học vong ơn bội nghĩa, ta hàng ngày lên lớp đều làm trò cười không thu phí, biến tuổi thanh xuân trở nên thật ý nghĩa, vậy mà bọn mi nỡ đối đãi ta như vậy sao? Tôi vừa chỉnh lại ngay ngắn cái bàn mới, vừa rủa thầm trong bụng tụi bạn cùng lớp.
Chỉ vì tuần nào lớp tôi cũng vinh dự nhận giải lớp cần cố gắng, thầy Lại, người vốn vô cùng coi trọng chuyện thứ tự xếp hạng, biện pháp quản lý áp dụng là biện pháp tự quản lẫn nhau cực kì cao thâm. Cứ vào thứ hai hàng tuần, học sinh cả lớp đều phải lôi một tờ giấy trắng không ghi tên mình, trên đó ghi tên 3 người tuần vừa qua hay gây náo loạn trong lớp nhất, nộp lại cho lớp phó kỷ luật Tào Quốc Thắng thống kê.
Mỗi lần thống kê xong những cái tên trong danh sách đen, kẻ nào mà bị liệt kê nhiều nhất chắc chắn là gặp xui xẻo cực lớn, thầy chủ nhiệm sẽ gọi điện thoại về thông báo với gia đình hết tất cả tội trạng, sau đó sẽ phạt đông phạt tây, làm cho kẻ bị đăng tên lên danh sách thường xuyên này – là tôi – chịu không nổi.
Chuyện tôi bị phạt ngồi góc lớp cạnh tường, ở nơi ốc đảo cô quạnh này, cả lớp bốn mươi lăm con người đều không đồng ý. Ai ai cũng đều hi vọng thầy giáo khi tâm trạng tốt sẽ đổi ý. Đúng vậy, vì cái danh sách đen tạo nên nghiệp chướng, làm sao mà tôi có thể bị xử phạt theo hình thức chả giống ai thế này?

“Ha ha, giờ thì mày định làm thế nào?” Dương Trạch Vu đưa tay chỉnh tóc. Nó cũng nằm trong danh sách đen kia.
“Kệ.” Tôi không chịu phục, mang đến cho mọi người tiếng cười cũng bị tính là tội sao?
“Uầy, nói thực nhé, tao không hề viết tên mày đâu!” Liêu Anh Hoằng chỉ tay lên danh sách đen nặc danh kia. Nó bản thân cũng là tay phá phách chủ chốt của lớp, đương nhiên cũng là vị khách thường xuyên của sổ đen.”

“Tao cũng không viết tên mày đâu nhá, gì thì mày cũng biết thừa là mày gây rối hơn cả tao.” Tôi nói. Nhưng kỳ thực là tôi có viết tên Liêu Anh Hoằng. Không hiểu việc tự bảo vệ bản thân có phải là đại tội không, chỉ là cái việc nặc danh viết tên này thật là giống kiểu khủng bố, ép mọi người vứt hết tình bạn cho ma quỷ. Nhưng mà … tôi cũng không tin là Liêu Anh Hoằng không viết tên tôi.

“Kha Cảnh Đằng, mày bây giờ đáng thương ghê, chỉ có thể cùng bức tường nói chuyện.” Quái thú trứ danh Trịnh Mạnh Tu nói. Quái thú là bạn thân của tôi, nhà ở Lộc Cảng, ngày ngày đều bắt xe của trường đi học.
“Kệ tao.” Tôi giơ ngón giữa ra.
Mọi người yên lặng lên lớp, tôi cũng cứ thế mà yên lặng lên lớp, tuyệt nhiên không gây chuyện gì.
Tôi nghịch cái bút bi, nhìn vào mặt tường phía tay phải.
Chỗ này là tường … chỗ này là tường? Tôi cứ chăm chăm nhìn vào tường.
“Tuổi thanh xuân của mình, chả lẽ lại là một bức tường.” Tôi thở dài.
Từ đó tôi cùng nói chuyện với bức tường, rồi dùng bút bi viết nguệch ngoạc vài dòng lưu niệm, một mình cùng với bức tường trầm mặc giàu nghĩa khí thảo luận về nội dung của bộ truyện tranh dài kỳ, có lúc còn cao giọng, tăng âm lượng lên, để cho cả lớp biết ta đây tuy thân bại danh liệt, vẫn không ngừng tranh đấu.
Một tuần sau, thằng nhóc nói chuyện với bức tường lại tiếp tục lọt vào danh sách đen.
Thật không ngoài dự đoán.

Để lại comment

avatar
7000