Trang chủ / Văn học nước ngoài / Cô Nàng Xui Xẻo 2

Cô Nàng Xui Xẻo 2

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Girlne Ya

Download sách Cô Nàng Xui Xẻo 2 ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục :  VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                 Download

Định dạng MOBI                 Download

Định dạng PDF                    Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

– Tiểu Linh này, con nói xem mẹ nên đi làm cái gì để có thêm chi tiêu trong nhà nhi? – Mới sáng sớm mà mẹ đã ngồi ngay ngắn giở báo ra tìm việc làm, vui vẻ hỏi tôi.
Tôi giật lấy tờ báo đang ở trên tay mẹ, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhưng cố gượng cười nói với mẹ:
– Mẹ, sao có thể để mẹ làm việc được. Con gái mẹ nhất định sẽ phụng dưỡng mẹ đàng hoàng!
– Hả? Ôi! Con gái yêu quý nhất đời của mẹ… – Khuôn mặt mẹ lập tức xuất hiện hai dòng thác đổ, đôi mắt dạt dào tình thương… – Mẹ biết con yêu mẹ nhất mà.Vậy con chịu khó cực chút vậy nhé!
……
Phù… Nếu như tôi để mẹ tôi đi làm công bên ngoài chắc chắn tôi phải đôn đáo đi tìm mẹ khắp nơi. Vì thế, nhiệm vụ quang vinh mà vất vả rồi lại đè lên đôi vai bé nhỏ của tôi thôi!
Nhưng mà, Chúa ơi, ngài có thật sự nghe thấy lời cầu nguyện của con không?

Hiệp một: Thái Linh giáp mặt xui thần vào lúc 6 giờ 14 phút sáng.
– Ông chủ, ông cho cháu thêm một cơ hội nữa đi ạ…
– Không bắt đền cậu thùng sữa là may lắm rồi! Chưa bao giờ tôi thấy có người nào ngày đầu tiên đi thử việc đổ hết 3 thùng sữa. Thật là xui xẻo!
– Ông chủ, thật ra cháu…
– Cậu còn muốn gì nữa hả? Này, chú ý đằng sau một chút đi!
Xoảng!
Tôi chỉ không để ý một chút xíu, người cúi ra đằng trước một góc 55 độ, lập tức đầu đụng vào một thùng sữa khác.
– Ối! …thùng sữa của tôi…
– Ông chủ…
– Tôi xin cậu đấy. Tôi vẫn còn vợ và đứa con phải nuôi, cậu buông tha cho tôi đi, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa được không?
– Xoảng… xoảng…
Cánh cửa kính cửa hàng sữa đóng vào nhau thật nhanh trong tiếng cầu khẩn của ông chủ. Nhưng do dùng sức quá lớn, cánh cửa đó đã bị trấn động trong vòng đúng 10 giây.

Hiệp Hai: Thái Linh uống trà chiều cùng xui thần vào lúc 1 giờ 4 phút chiều.
Mặt trời lên đến đỉnh, tôi mặc bộ quần áo hóa trang thành Godzilla rồi đứng chen chúc trong công viên mặt trăng. Nhìn thấy tôi dùng một trong 72 phép biến hóa của mình, biến thành một con Godzilla khổng lồ:
– Bọn mày ơi nhìn kìa! Chính cái con Godzilla đó!
Tụi trẻ con loắt choắt nhìn thấy tôi liền hò reo. Khà khà, xem ra mình vẫn còn thu hút được tụi trẻ con, đi làm những công việc kiểu này quá là sự lựa chọn sáng suốt! Hô hô!
– Tiến lên anh em ơi! Tiêu diệt tên quái vật! Nhìn kiếm ánh sáng xuất chúng của ta đây! Tên Godzilla độc ác kia chết đi! Ta là… siêu… nhân… xuất… chúng!
Cái gì? Kiếm ánh sáng xuất chúng? Không phải chứ, tôi chỉ là một con Gozilla hiền lành mà! Hu hu hu… nhưng mà đã không kịp để giải thích nữa rồi, tôi nên nhanh chóng chuồn đi thì hơn…
Tôi mặc vào bộ quần áo Godzilla bự tổ chảng, đầu đội một cái mũ nặng hơn tạ, trước sự rượt đuổi hừng hực khí thế của lũ trẻ con “yêu chính nghĩa”, tôi chỉ còn biết cắm đầu cắm cổ mà chạy… chạy… chạy…
Một tiếng đồng hồ sau…
Áo ướt sũng trong mồ hôi, tôi tháo cái mũ nặng như cùm của mình xuống, ngồi trên bệ đường thở dốc.
Hừ hừ! Tụi con nít đáng nghét ban nãy đều là vận động viên đường trường hết hay sao không biết, báo hại tôi chạy đến mấy chục vòng quanh công viên!
– Này, cậu làm cái gì ở đây hả? Sao lại núp ở đây trốn việc? – Một chú đeo tấm bảng “giám đốc nghiệp vụ” ở trước ngực xuất hiện ở phía sau tôi như một con ma, khuôn mặt xanh xám… – Khi không biến mất một tiếng đồng hồ chẳng thấy tăm hơi đâu cả! Tôi sa thải cậu!
– Cháu… cháu… cháu…

Hiệp 3: Kết cục của Thái Linh và xui thần lúc 2 giờ 44 phút chiều.
Đèn tín hiệu đã chuyển sang màu xanh, mọi người cứ lướt qua tôi tiến về phía trước, còn tôi thì cứ liên đứng trơ trơ ra ở chỗ cột đèn đường, đầu ngước lên nhìn ông mặt trời chiếu những ánh nắng chói mắt. Đột nhiên tôi bị ai đó đụng vào người, rồi bị cuốn vào đám người đang đi như dòng thác đổ.
Hôm nay sao tôi lại xui như thế này! Chỉ trong vòng một buổi sáng ngắn ngủi mà tôi đã thử hết mười ba công việc, lẽ nào tôi lại xui đến thế sao? Tôi cúi gằm mặt xuống, đá một hòn đó dưới chân mình…
– Úi da! Ai ném tôi?
Thôi chết rồi, hòn đá bị hất lên rồi văng trúng đầu một cậu thanh niên vạm vỡ! Tôi vội “đánh bài lờ”, giả bộ huýt sáo ngó đi chỗ khác.
– Chào mừng quý khách!
Tôi đang lững thững bước đi không biết nơi nào dừng chân thì bị thu hút bởi giọng mời đon đả phát ra từ một cửa hàng ăn nhanh. Đã lâu lắm rồi tôi không được ăn cánh gà rán… nhưng mà, nguyên cả ngày hôm nay tôi không tìm được một công việc nào cả, cánh gà… cũng theo đó bay lên trời rồi!
Tôi nhìn chằm chằm từ ngoài vào qua tấm kính trong suốt, cố gắng ôm cái bụng đang đánh lô tô dữ dội của mình. Thôi tiêu, nước miếng chuẩn bị rơi ra ngoài!
Vèo!
Trước khi rời khỏi tấm kính khoảng 0,5 giây, tôi bỗng nhìn thấy một vật lạ đang bay, nó có thể làm thay đổi một nửa phần còn lại cuộc đời tôi – Tờ giấy tuyển nhân viên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *