Trang chủ / Quà tặng cuộc sống / Quà Tặng Diệu Kỳ

Quà Tặng Diệu Kỳ

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Spencer Johnson

Download sách Quà Tặng Diệu Kỳ ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : Sách hay về cuộc sống

2. DOWNLOAD

Download ebook                     

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Lời giới thiệu

Cuốn sách đầu tiên của mình là Quà tặng diệu kỳ của Spencer Johnson.

Phải thú thật rằng mình không có mấy cảm tình với loại sách “dạy dỗ” này lắm. Với mình thì con người chỉ cần làm theo lương tâm, theo những điều mà mình cho là đúng là được. Nhưng với “Quà tặng diệu kỳ” thì là trường hợp ngoại lệ. Đây là quyển sách đầu tiên thuộc thể loại dạy dỗ mà mình đã đọc một mạch từ đầu đến cuối. 🙂 Lần đầu tiên mình đọc nó ở nhà một người bạn và những gì tác giả viết đã làm mình ấn tượng đến nỗi mình quyết tâm phải có một cuốn sách đó của riêng mình.

Thực ra câu chuyện trong Quà tặng diệu kỳ cũng không có gì là quá cao siêu lắm. Nhưng cái chính là tác giả đã nói lên một cách sâu sắc những điều tưởng như rất bình thường, tưởng như ai cũng đã biết ấy. Nó giúp cho người đọc thấy được một con đường sáng để đi tới hạnh phúc và thành công.

Vậy bạn hãy tự khám phá để tự tìm lấy hạnh phúc và thành công cho riêng mình nhé!

Enjoy!

Trích dẫn :

Điều gì đã xảy ra?

Một buổi trưa, Bill Green bất ngờ nhận được cú điện thoại của Liz Michaels, một người bạn thân từng làm việc với anh cách đây một năm. Qua giọng nói của Liz, anh thấy dường như cô đang rất căng thẳng, lo âu. Quả thực, Liz đang gặp phải những rắc rối thực sự và muốn gặp anh để tìm lời khuyênå. Làm việc cùng nhau trong một thời gian dài, cô biết rõ Bill là một kho kinh nghiệm sống và tin rằng anh sẽ giúp cô tìm ra hướng giải quyết tốt nhất cho tình trạng tệ hại hiện nay của mình.

Bill nhận ra ngay vẻ mệt mỏi và tiều tụy của Liz khi cô vừa bước chân vào cửa. Sau khi chào hỏi vài câu, Liz thông báo cho anh một tin mà với cô là quan trọng:

– Anh biết không, tôi đã lên chức trưởng phòng rồi. – Thế thì tốt quá, chúc mừng cô nhé. Tôi cũng không ngạc nhiên lắm đâu, cô xứng đáng được như vậy mà!

– Cảm ơn anh, nhưng còn nhiều vấn đề lắm anh ạ – Liz thú nhận – Từ khi anh đi, công ty có nhiều thay đổi, bây giờ nhân viên thì ít hơn nhưng công việc lại quá nhiều. Tôi thấy một ngày của mình trôi qua quá nhanh và dường như tôi chẳng có đủ thời gian để làm bất cứ việc gì. Tôi thật sự đuối sức. Hình như cuộc sống không hề theo ý mình. Còn anh, trông anh vẫn ung dung thoải mái như thường nhỉ?

– Tôi khỏe mà. Tôi hài lòng với những gì mình đang có, trong công việc lẫn đời sống thường ngày. Và… Liz này, nói thực với cô nhé, tôi vừa trải qua một bước ngoặt thú vị đấy!

– Vậy ư? Anh lại tìm được việc mới à?

Bill cười:

– Ồ không! Nhưng mà cũng tương tự vậy. Chuyện xảy ra cách đây hơn một năm rồi.

– Thế à? Nghe có vẻ hay đấy! Anh kể tôi nghe đi.

– Cô còn nhớ là tôi đã từng cố gắng đến thế nào để buộc mình và những người khác phải làm việc tốt hơn không? – Bill bắt đầu câu chuyện – Và chúng ta đã tốn biết bao nhiêu là thời gian và công sức vào công việc không?

Liz mỉm cười:

– Tôi nhớ chứ, nhớ rất rõ nữa là đằng khác.

Một thoáng trầm ngâm hồi tưởng lại những chuyện đã qua, Bill tiếp tục:

– Tôi đã học được thêm rất nhiều điều. Những người ở công ty tôi cũng vậy. Chúng tôi đã làm việc nhanh hơn, hiệu quả hơn mà không phải chịu đựng quá nhiều stress. Và điều quan trọng nhất là bây giờ tôi sống lạc quan hơn trước nhiều.

Liz chăm chú lắng nghe, cô nóng lòng muốn biết thật ra chuyện gì đã xảy đến với Bill. Cô hỏi dồn:

– Thì anh kể tôi nghe xem nào. Anh làm tôi tò mò quá. Anh thừa biết là tôi đang muốn được nghe mà.

– Tôi mà nói ra thì chắc cô cũng không tin đâu.

– Tôi hết kiên nhẫn với anh rồi đấy! – Nói rồi, Liz cúi xuống chén súp của mình, ra vẻ giận, không thèm quan tâm nữa.

Đợi cho cô bạn ăn hết muỗng súp cuối cùng, Bill nói tiếp:

– Câu chuyện này tôi nghe người bạn thân của tôi kể lại. Phải nói rằng đó là một món quà rất có ý nghĩa với tôi. Trước hết, tôi muốn cô biết về cái tựa của nó: Quà tặng diệu kỳ.

Liz tò mò:

– Câu chuyện nói về điều gì thế?

– Câu chuyện xoay quanh một chàng trai trẻ cất công đi tìm lẽ sống và bí quyết để có thể trưởng thành, hạnh phúc và thành công hơn. Cuối cùng, qua bao nhiêu khó khăn vất vả, anh ta đã toại nguyện. Sau khi nghe câu chuyện, tôi suy nghĩ rất nhiều và tìm cách ứng dụng nó vào cuộc sống của mình, đầu tiên là vào công việc. Phải công nhận rằng, câu chuyện này ảnh hưởng mạnh mẽ đến tôi, ngay cả những người xung quanh tôi cũng nhận ra điều đó. Và giờ đây, như cô thấy đấy, tôi sống hạnh phúc và làm được nhiều việc hơn.

– Bằng cách nào mà anh làm được như thế, Bill? – À, từ từ rồi tôi sẽ nói mọi điều cho cô nghe. Khi làm một việc gì đó, tôi đều cố gắng tập trung hết sức.

Tôi chủ động học hỏi, rút kinh nghiệm từ những việc đã qua và lên kế hoạch cho tương lai. Những việc quan trọng, tôi luôn ưu tiên thực hiện trước. Từ đó, tôi phát hiện ra một điều là để hoàn thành những việc như vậy, thật ra cũng không mất nhiều thời gian như mình tưởng đâu.

– Đó là tất cả những gì anh rút ra được từ câu chuyện đó ư? – Liz ngạc nhiên hỏi.

– Đúng thế! Mỗi người chúng ta sẽ học được nhiều điều khác nhau từ câu chuyện Quà tặng diệu kỳ này. Song, cũng còn tùy vào vị trí, công việc, đời sống riêng tư của người đó nữa. Dĩ nhiên, cũng sẽ có những người chẳng rút ra được điều gì cả. Vì thế, tôi muốn nhấn mạnh rằng giá trị của nó phụ thuộc vào việc người nghe có rút ra được bài học gì cho mình hay không.

– Tôi hiểu rồi. Anh kể cho tôi nghe nhé!

Bill nhấp một ngụm nước rồi ôn tồn nói với Liz:

– Liz này, tôi do dự bởi vì tôi biết tính cô hay hoài nghi. Mà với loại chuyện này, cô có thể dễ dàng quên béng nó đi đấy!

– Tôi thực sự muốn nghe câu chuyện đó mà – Liz trả lời. Cô thừa nhận mình đang phải chịu một áp lực rất lớn từ gia đình và công việc. Hôm nay cô hẹn anh ra đây với hy vọng anh sẽ “gỡ rối” và giúp cô thoát khỏi trạng thái căng thẳng nguy hiểm này. Nghe Liz giãi bày một hơi, Bill mỉm cười thông cảm. Trước nay anh vẫn luôn quý mến Liz, anh không bao giờ thờ ơ với những khó khăn mà cô gặp phải.

– Tôi rất vui khi được chia sẻ với cô câu chuyện này – Bill lên tiếng – Nhưng cô phải hứa với tôi một điều là nếu cô thấy nó ý nghĩa và thực sự có ích, cô sẽ thực hiện. Và nếu thành công cô sẽ kể lại cho những người khác nghe nhé, có được không?

Liz gật đầu đồng ý. Bill lại tiếp tục:

– Lần đầu tiên khi nghe câu chuyện, tôi đã nhận ra rằng nó chứa đựng rất nhiều điều, vượt ra ngoài những gì tôi mong đợi. Và tôi đã phải ghi lại những ý tưởng trong câu chuyện để có thể nhớ và áp dụng sau này.

Dù lòng chưa hết hoài nghi, Liz vẫn lấy ra một mảnh giấy nhỏ và một cây viết. Cô nói:

– Tôi đã sẵng sàng rồi đây!

Bill bắt đầu kể câu chuyện của mình, câu chuyện về Quà tặng diệu kỳ.

ĐỌC THỬ

Câu chuyện về Quà Tặng Diệu Kỳ

Trước đây có một cậu bé, qua thời gian trưởng thành với những vất vả, trăn trở của cuộc sống, từ lời khuyên của một người bạn già thông thái, đã bắt đầu đi tìm, hiểu được ý nghĩa và giá trị của một món quà rất đặc biệt.

Người đàn ông thông thái và cậu bé đã là bạn của nhau hơn một năm. Có một điều đặc biệt là họ rất thích nói chuyện với nhau.

Vào một ngày đẹp trời, người đàn ông thông thái trò chuyện với cậu bạn nhỏ của mình về một loại Quà tặng đặc biệt. Ông giải thích:

– Người ta gọi nó là “Quà tặng” vì trong tất cả những món quà mà cháu nhận được, đây là món quà quý giá nhất.

Cậu bé hỏi:

– Tại sao nó lại đáng giá đến thế hả ông?

Người đàn ông giải thích:

– Bởi vì khi nhận được nó, cháu sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn và nó sẽ giúp cháu làm được bất cứ điều gì cháu muốn.

– Tuyệt thật! – Cậu bé hớn hở reo to – Cháu hy vọng một ngày nào đó sẽ có người tặng cháu món quà như thế. Biết đâu sinh nhật này cháu sẽ nhận được nó.

Nói xong cậu chạy biến đi chơi. Cậu còn quá nhỏ để có thể hiểu hết ý nghĩa câu nói của ông. Ông mỉm cười, tự hỏi không biết phải trải qua bao nhiêu sinh nhật nữa thì cậu bé mới nhận ra được giá trị của Quà tặng diệu kỳ.

Người đàn ông rất thích nhìn cậu bé chơi đùa. Những lúc như thế, khuôn mặt ngây thơ của cậu bừng sáng. Mỗi lần đùa nghịch bên chiếc xích đu, cậu luôn cười, những tràng cười trong trẻo, hồn nhiên. Ông cảm nhận được rằng cậu bé rất say mê, thích thú và mải mê với những trò chơi của mình.

Thời gian trôi đi, cậu bé lớn dần. Người đàn ông vẫn không từ bỏ thói quen quan sát cậu. Giờ đây, cậu bé không còn ham chơi nữa mà bắt đầu biết tìm niềm vui trong công việc, bằng chứng là ông vẫn thường bắt gặp cậu huýt sáo vui vẻ khi đang xén cỏ hay tỉa cây. Cậu vẫn giữ được nét hồn nhiên ngày nào.

Một hôm, trong khi đang cắt cỏ, cậu bé ngước nhìn lên và thấy người đàn ông. Cậu chợt nhớ đến những điều mà ông ấy đã nói với mình về Quà tặng diệu kỳ.

Về những món quà, cậu dường như đã quá hiểu chúng. Chúng là chiếc xe đạp cậu được tặng vào sinh nhật năm ngoái, là những thứ cậu tìm được dưới gốc cây thông mùa Giáng sinh. Cậu nhận ra một điều: niềm vui mà những món quà này mang lại chẳng tồn tại lâu.

Bao nhiêu câu hỏi đã len lỏi trong tâm trí non nớt của cậu những ngày qua: “Quà tặng mà ông ấy nói đến là cái gì mà đặc biệt thế? Tại sao nó lại giá trị hơn những món quà khác? Nó thật sự có thể làm cho mình hạnh phúc hơn và giúp mình làm được mọi điều mình muốn ư?”. Muốn có được câu trả lời, cậu chạy vội qua đường để đến gặp người bạn lớn tuổi. Cậu hỏi ông, theo cách mà một cậu bé có thể hỏi:

– Ông ơi, có phải Quà tặng diệu kỳ là thứ giống như chiếc đũa thần, có thể biến mọi điều ước của cháu thành hiện thực phải không ông?

– Không phải thế đâu, bé con ạ! – Ông mỉm cười – Quà tặng không phải là một thứ gì đó quá thần kỳ đâu. Và không việc gì cháu phải ước mơ cả, nó đang ở rất gần cháu.

Không hiểu lắm về câu trả lời của ông nên dù lòng hết sức băn khoăn, cậu bé cũng đành quay lại với công việc của mình.

Khi cậu bé lớn hơn một chút, những suy nghĩ, thắc mắc về Quà tặng diệu kỳ vẫn cứ thôi thúc trong tâm trí cậu. Nếu như điều đó không dính dáng gì đến ước mơ thì hẳn là có liên quan đến việc đi đến một nơi nào đó đặc biệt?

Liệu có phải đó là những chuyến đi khám phá các vùng đất xa lạ, nơi mọi thứ đều khác biệt: từ con người, cách ăn mặc, những căn nhà, thậm chí đồng tiền ở đó cũng khác. Có cách nào để đến được một nơi như thế không nhỉ?

Cậu lại đến gặp người đàn ông uyên bác và hỏi:

– Ông ơi, theo cháu thì Quà tặng hẳn là một cỗ máy thời gian có thể mang cháu đi đến bất cứ nơi nào cháu muốn?

– Không phải thế, cháu yêu. Thật ra khi cháu nhận được Quà tặng, cháu sẽ không phải phí thời gian để mơ tưởng đến một nơi nào đó xa xôi.

Đó là câu trả lời mà cậu bé nhận được từ người bạn già của mình.

Thời gian trôi qua, cậu bé bước vào tuổi thiếu niên. Cậu bắt đầu đòi hỏi nhiều hơn cho cuộc sống của mình. Cậu cần thêm nhiều bạn bè, nhiều thời gian giải trí, nhiều tiện nghi để cuộc sống trở nên sôi nổi, thú vị. Như bao đứa trẻ đang lớn khác, cậu bé cũng mong có được hạnh phúc trọn vẹn. Trong niềm khát khao đó, cậu mơ về những điều mới mẻ đang chờ đón mình ở thế giới rộng lớn, bên ngoài căn nhà, khu vườn, lớp học chật hẹp. Và một lần nữa, sự bí ẩn đầy cuốn hút của Quà tặng diệu kỳ lại lởn vởn trong đầu cậu. Trong một lần trò chuyện cùng người bạn già thông thái, cậu chủ động đề cập đến Món quà:

– Quà tặng đó có làm cháu trở nên giàu có không ông?

– À, xét một khía cạnh nào đó thì có đấy. Quà tặng sẽ mở ra cho cháu một con đường đến gần sự giàu sang và nhiều điều khác nữa. Nhưng giá trị của Quà tặng không chỉ được đo bằng tiền bạc, cháu à.

Cậu bối rối:

– Nhưng ông đã bảo với cháu là khi nhận được Quà tặng, người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn kia mà?

– Đúng thế – Ông gật gù – Và cháu có thể làm được bất cứ điều gì cháu muốn. Nói cách khác là cháu sẽ đạt được thành công.

– Như thế nào mới gọi là thành công hả ông?

– Thành công là con đường đi đến những điều quan trọng của cuộc sống mà với cháu hiện giờ có thể là được xếp thứ hạng cao ở lớp, chơi thể thao thật giỏi, được bố mẹ yêu thương. Cũng có thể cháu mong kiếm được một công việc ngoài giờ thật tốt để có thể làm việc hết mình và được tăng lương. Cũng có thể là cháu chỉ muốn được sống thoải mái và tận hưởng những gì mình có.

– Như vậy có nghĩa chính cháu là người quyết định sự thành bại của mình à? – Cậu hỏi.

– Tất cả chúng ta đều phải làm điều đó, cháu ạ. Thành công là điều mà ai cũng phải tự xác định và tìm lấy cho chính mình. Và nó có thể sẽ thay đổi ở mỗi thời điểm khác nhau của cuộc đời.

– Nếu thế thì cháu chưa bao giờ nhận được món quà nào giống thế cả. Cháu cũng chẳng nghe ai nói về món quà như vậy. Cháu bắt đầu nghĩ rằng Quà tặng mà ông nói đến không hề tồn tại trên cuộc đời này.

– Ồ, vậy mà có đấy. Chỉ có điều cháu chưa hiểu và cảm nhận được nó đó thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *