Trang chủ / Văn học nước ngoài / Taran người lang thang – Series Biên niên sử xứ Prydain tập 4

Taran người lang thang – Series Biên niên sử xứ Prydain tập 4

Taran nguoi lang thang - Lloyd Alexander1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Lloyd Alexander

Download sách Taran người lang thang – Series Biên niên sử xứ Prydain tập 4 ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục :  SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                 Download

Định dạng MOBI                 Download

Định dạng PDF                    Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Tập truyện thứ tư trong bộ Biên niên sử xứ Prydain bắt đầu bằng một cuộc phiêu lưu quả cảm và gan dạ, nhưng chẳng bao lâu sau nó trở nên khó khăn hơn và có lẽ còn anh hùng hơn cả những cuộc phiêu lưu trước nữa. Bởi vì ở đây, Taran phải đối mặt với một kẻ địch không khoan nhượng: sự thật về bản thân mình. Không còn là Taran Phụ-Chăn Lợn nữa mà là Taran Người Lang Thang, cậu phải học cách xây dựng cuộc đời mình bằng những khả năng của chính bản thân; bởi vì khi tuổi thơ kết thúc thì cũng là lúc tuổi trưởng thành bắt đầu. Tập truyện này phải được coi là một câu chuyện nghiêm túc – cũng giống như mọi lời nói đùa đều là nghiêm chỉnh và mọi điều tưởng tượng đều là có thật – và nếu như không có một kết thúc có hậu theo đúng kiểu của các câu chuyện cổ tích thì kết thúc này vẫn tràn đầy niềm hy vọng đầy tính nhân văn.

Điều này không có nghĩa là câu chuyện kém hài hước hay phong phú. Có lẽ nó còn hài hước và phong phú hơn là đằng khác, bởi vì cuộc hành trình của Taran đã dẫn cậu từ đầu này đến đầu kia của Prydain, từ khu Đầm Lầy Morva cho đến Vùng đất Tự do. Tuy nhiên, thay vì tiếng vũ khí của những đội quân va vào nhau loảng xoảng, cuộc xung đột ngấm ngầm giữa cái thiện và cái ác lại được nêu bật ở sự đấu tranh của từng cá nhân: Vua Smoit, với sức sống dữ dội; Morda, như kẻ đã chết, coi khinh toàn nhân loại; Dorath kẻ bất chấp luân lý; Annlaw Thợ Gốm người sáng tạo; Craddoc, chủ nhân của cái thung lũng hẻo lánh nơi Taran đã phải chịu đựng nỗi hổ nhục đau đớn. Còn Công Chúa Eilonwy thì, than ôi, chỉ hiển hiện trong ký ức mà thôi, nhưng mong rằng bạn đọc cũng sẽ nhớ cô không kém gì Taran – và không kém gì chính tác giả nữa.

Trong khi một số nhân vật nhất định của xứ Prydain được sinh ra từ các huyền thoại xứ Wales, trong Taran Người Lang Thang họ đã có được những tính cách toàn cầu hơn chứ không chỉ là đặc trưng của riêng mình. Ví dụ, bí mật của Morda không xa lạ gì với rất nhiều truyền thuyết. Orddu, Orwen, và Orgoch đã xuất hiện dưới rất nhiều hình dáng khác nhau (mà với họ thì điều này cũng chẳng có gì lạ): ba nữ thần Norn(1), ba nữ thần Moira(2), hay Tam Nữ Thần, và có lẽ là còn nhiều hình dáng khác nữa mà họ không chịu thừa nhận. Prydain thì, tất nhiên, có một phần thuộc về ký ức, và một phần thuộc về trí tưởng tượng, nhưng phần tưởng tượng nhiều hơn.

Nhóm Bạn Đồng Hành đã có được nhiều người bạn hơn là tôi đã hy vọng nhiều, họ sẵn sàng theo dõi những câu chuyện này, với tư cách là những cuốn truyện độc lập cũng như là một phần của một toàn thể; và tôi xin hứa với họ rằng rồi sẽ có lúc mọi câu hỏi được trả lời và mọi bí mật được tiết lộ. Với một số người bạn của Nhóm Bạn Đồng Hành (đặc biệt là Gypsy Reeves), tôi xin được tha lỗi; và với những người khác, tôi xin gửi tới lời cảm ơn chân thành nhất vì những công việc vất vả nhưng vô giá mà họ đã làm giúp tôi, những ý kiến sâu sắc, và những lời động viên của họ, khi mà một nhà văn gặp phải tình cảnh còn gay go hơn cả một chàng Phụ-Chăn Lợn; và cho tất cả, tôi xin gửi tới tình cảm yêu thương nồng ấm nhất.

CON LÀ AI?

Đang là giữa xuân, hứa hẹn một mùa hè ấm áp nhất mà trang ấp từng thấy. Khu vườn cây ăn quả trắng xóa những đóa hoa thơm ngát; cánh đồng mới được gieo hạt đã nảy mầm như một màn sương mù xanh. Thế nhưng, những cảnh vật và mùi hương ấy không khiến cho Taran vui vẻ được bao nhiêu. Với cậu, Caer Dallben thật trống trải. Mặc dù cậu vẫn giúp bác Coll rẫy cỏ, cày đất và chăm sóc cô lợn nái màu trắng Hen Wen hết sức cẩn thận như mọi khi, cậu làm việc một cách lơ đãng. Trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

“Nào, chàng trai của ta,” Coll hồn hậu nói khi họ làm xong việc vắt sữa buổi sáng, “kể từ khi cháu quay về từ Đảo Mona, ta đã thấy cháu bồn chồn như con sói bị xích vậy. Nếu cháu phải mòn mỏi héo hon mong chờ Công Chúa Eilonwy thì cứ việc, nhưng đừng đánh đổ xô sữa đấy.” Người chiến binh già to khỏe vỗ lên vai Taran. “Vui lên đi. Ta sẽ dạy cho cháu mọi bí quyết của việc gieo củ cải. Hay là trồng cải bắp. Hay bất kỳ điều gì khác mà cháu muốn biết.”

Taran lắc đầu. “Điều cháu muốn biết thì chỉ có mình thầy Dallben mới cho cháu biết được thôi.”

“Nếu vậy thì hãy nghe lời khuyên của ta,” Coll nói. “Đừng có quấy rầy Dallben với những câu hỏi của cháu. Ý nghĩ của cụ ấy dành cho những vấn đề quan trọng hơn nhiều. Hãy kiên nhẫn và chờ một cơ hội tốt.”

Taran đứng bật dậy. “Cháu không thể chờ đợi thêm được nữa. Cháu muốn thưa chuyện với thầy ấy ngay bây giờ.”

“Cẩn thận đấy,” Coll nhắc nhở trong khi Taran bước ra cửa nhà kho. “Tính khí cụ ấy hôm nay không được dễ chịu lắm đâu!”

Taran đi qua cụm nhà kho mái thấp tè của trang trại. Trong căn nhà tranh, bên cạnh lò sưởi, một người đàn bà mặc áo đen đang lom khom ngồi canh lửa bếp. Bà ta không hề ngẩng đầu lên hay nói một tiếng nào. Đó chính là Achren. Sau khi mưu đồ hòng giành lại quyền lực xưa kia của mình từ Lâu Đài Llyr điêu tàn bị thất bại, mụ Nữ Hoàng từng một thời ngạo mạn, đành nhận chốn nương thân Dallben dành cho mình; tuy vậy, chính mụ, kẻ đã từng thống trị Prydain cách đây rất lâu, lại tự nguyện giành lấy những công việc khó nhọc mà Eilonwy đã làm trước khi cô rời đến Mona, và đến đêm, mụ lặng lẽ chui vào cái ổ rơm của mình trong kho thóc.

Đến trước cửa buồng cụ Dallben, Taran ngần ngừ dừng lại, rồi gõ nhanh lên cánh cửa. Được vị pháp sư cho phép, cậu bước vào và thấy Dallben đang cúi đầu đọc cuốn Sách về Bộ Ba được mở ra trên cái bàn viết bừa bãi. Mặc dù rất mong được nhìn qua, dù chỉ là một trang của tập sách bí ẩn ấy thôi, Taran vẫn đứng cách nó thật xa. Một lần, khi còn nhỏ, cậu đã liều sờ vào cuốn sách cổ kính bọc da, và riêng ký ức đó thôi cũng đủ khiến các ngón tay cậu đau buốt rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *