Trang chủ / Văn học nước ngoài / Giọt Nước Mắt Tình Yêu

Giọt Nước Mắt Tình Yêu

Giot nuoc mat tinh yeu - Barbara Cartland1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Barbara Cartland

Download sách Giọt Nước Mắt Tình Yêu ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB             Download

Định dạng MOBI             Download

Định dạng PDF                Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Sơ lược

Cha cô qua đời trên đường về Anh quốc, sự nghiệp của ông dang dở, danh tính của ông bị ô nhục bởi sự cáo buộc mang tội phản quốc. Giờ đây Canuela Arlington và mẹ cô bơ vơ ở London gần như trắng tay. Canuela phải đi tìm việc làm. Biết rằng nhan sắc thanh tú của cô chắc chắn sẽ khơi động những sự theo đuổi phiền toái. Canuela cải trang bằng cách chải tóc sát đầu, đeo đôi kính đen to tướng để che đi đôi mắt đẹp và mặc đồ đen ảm đạm.

 

 

Khả năng đảm trách công việc xuất sắc của cô mau chóng khiến ông chủ của cô Ramón de Lopez rất thưởng thức. Chàng đẹp trai, thân thế thuộc dòng qúy tộc Argentine, một trong những người giàu có nhất châu Nam Mỹ. Canuela nổi cơn thịnh nộ khi nghe đến tên chàng: Ramón là một người “bạn cũ” của cha cô, một trong những người đã bỏ rơi ông trong cơn khủng hoảng. Canuela nhất định trả lại cho chàng về tội bất trung, nhưng lại không dễ để tiêu diệt chàng. Không những chàng quyến rũ đến điên người mà còn…

 

Trích đoạn

“Vô dụng thôi mẹ ơi, con không may được như mẹ đâu. Con sẽ đi tìm việc làm.”

 

 

Người đàn bà nằm trên giường kêu lên khe khẽ.

 

 

“Không được, Canuela. Mẹ không để con ra ngoài làm việc! Hơn nữa, con có thể làm chuyện gì đây?”

 

 

Canuela mỉm cười.

 

 

“Mẹ quên rồi là con nói được tiếng Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, thêm một chút tiếng Ý. Con có tự tin là sẽ trở thành thư ký cho một thương gia nào đó.”

 

 

Mẹ cô lại kêu lên kinh hãi.

 

 

“Không được! Rồi ba con sẽ nói sao?”

 

 

Canuela băng ngang qua phòng đến ngồi trên chiếc ghế bên giường mẹ cô. Cô áp tay mình nhẹ nhàng lên những ngón tay trắng mềm mại trên tấm khăn trải giường.

 

 

“Mình hãy nói cho hết ngọn ngành đi mẹ. Cô dịu dàng nói.”

 

 

“Mẹ nghĩ mẹ có thể may mỗi ngày một tiếng.”

 

 

“Mẹ phải nghe lời bác sỹ căn dặn, có nghĩa là không làm gì hết.”

 

 

Bà Arlington thở dài.

 

 

“Có thật là không thể nào cầm cự được với số tiền còn lại không?” Bà hỏi nhỏ.

 

 

“Con e là như vậy.” Canuela khẽ nói.

 

 

“Đó là lỗi của mẹ”, bà Arlington đáp lời. “Mấy món thuốc đó tốn kém quá, lại còn thêm thức ăn! Con có chắc là mẹ cần ngần ấy trứng và sữa không?”

 

 

Bà lại thở dài.

 

 

“Mẹ không đành lòng nghĩ đến con phải làm việc. Sẽ có nhiều đàn ông con trai lưu ý đến con, con gái của mẹ xinh xắn quá, con yêu à.”

 

 

Bà đã nói lên sự thật, Canuela quả thật rất xinh đẹp. Đường nét trên mặt cô gần như hoàn hảo. Sóng mũi qúy phái thon nhỏ, khuôn mặt trái xoan, nhưng khi nhìn lần đầu người ta chỉ chú ý đến đôi mắt thật to màu xanh lục. Mái tóc là một kết hợp lạ lùng giữa màu vàng thoáng chút ánh đỏ, rèm mi sẫm dài. Mẹ của cô biết rõ Canuela luôn thu hút người khác phái bất kỳ nơi nào cô đến.

 

 

Từ ngày họ trở lại Anh quốc, sức khỏe bà Arlington càng ngày càng suy yếu. Sức khỏe tàn tạ không những vì nỗi đau đớn tuyệt vọng trước cái chết của chồng và dư luận thù nghịch vây quanh cái chết ấy, mà còn vì bà và con gái hầu như không còn tiền phòng thân.

 

 

Họ đã phải bán đến vài món đồ giá trị còn sót lại, và trong sáu tháng qua phải sống nhờ vào tài thêu thùa của bà Arlington. Bao nhiêu hàng thêu lụa và satin bà làm ra đều được đón nhận bởi các cửa tiệm lừng danh trên đường Bond, nhu cầu tiêu thụ còn cao hơn sức bà cung ứng.

 

 

Canuela chỉ may được các đường viền, cắt vải, hay khâu trên ren nhưng không tài nào thêu được tinh tế như mẹ của cô. Còn tệ hơn là cô phải mất nhiều thời giờ để may và họ đã quá trễ nãi thanh toán các đơn đặt hàng khiến các cửa tiệm bắt đầu tỏ ý bất bình.

 

 

Dường như với Canuela bản danh sách thuốc men và đồ ăn thức uống cho mẹ cô mỗi tuần lại càng dài hơn, và mẹ cô càng ngày càng suy yếu nhược hơn. Bà quá gầy guộc, ho liên tục, gò má đỏ ửng một cách không tự nhiên.

 

 

“Con có nghĩ là, bà Arlington ngập ngừng nói, “người ở đây có thật cần một thư ký biết nói tiếng Tây Ban Nha không?”

 

 

“Thế nào cũng có chỗ cần, con thấy trên báo ngày hôm kia nói là người ta đang mua thêm thịt từ Argentina nhiều hơn trước đây!”

 

 

Cô làm cử chỉ diễn tả trước khi nói tiếp.

 

 

“Điều đó có nghĩa là có người ở đây đang làm hợp đồng. Họ đang liên lạc với các chủ trại ở Argentina nhưng rất ít người nói được tiếng Anh!”

 

 

Bà Arlington không trả lời, sau một lát bà thấp giọng nói.

 

 

“Ba con từng có dự định cho tương lai của con. Ba luôn biết rằng con sẽ lớn lên xinh đẹp, nên đã dành dụm để con có được vũ hội ra mắt long trọng, áo sống thanh lịch, và cơ hội quen biết những chàng trai độc thân muốn lập gia đình.”

 

 

“Ít ra ba cũng hứng thú với tiệc tùng.” Canuela cười khẽ.

 

 

“Con cũng sẽ như vậy, mẹ cô trả lời, “có phụ nữ nào mà không thích được ngưỡng mộ, lễ hội, hay được khen tặng đâu con.”

 

 

Canuela lặng thinh, đoạn cay đắng nói.

 

 

“Không ích lợi gì cứ tưởng nhớ hoài đến quá khứ, cô giáo người Anh của con từng nói như vậy đấy.”

 

 

“Tội nghiệp cô Johnson. Mẹ cũng không biết chuyện gì xảy ra với cô ấy, nhưng người mẹ thường nghĩ đến là Maria. Bà ấy là một phụ nữ vô cùng khả ái và hết lòng thương mến mình.”

 

 

“Bà ấy rất tôn sùng ba, con vẫn còn nhớ tất cả những bài hát ru em tiếng Ý bà ấy hát cho con nghe khi con còn bé, và vẫn còn hát khi mình trở về Buenos Aires.”

 

 

Nhìn thấy nét u uẩn trên mặt mẹ, cô vội nói.

 

 

“Mình đừng nói đến chuyện này nữa mẹ ạ.”

 

 

“Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến chuyện này, về năm cuối cùng khi ba đang thăng tiến, lúc mọi người đếu nói rằng ba sẽ được giao trọng trách Đại sứ bên Âu châu… và rồi –”

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *