Trang chủ / Văn học nước ngoài / Chúa Ơi Chàng Muốn Lấy Con

Chúa Ơi Chàng Muốn Lấy Con

Chua oi chang muon lay con - Agnes Abecassis1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Agnès Abécassis

Download sách Chúa Ơi Chàng Muốn Lấy Con ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Download ebook                   

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

“Nhẹ nhàng nhưng lại hết sức lôi cuốn và thấu hiểu tâm lý chị em, đó là lý do khiến bạn phải đọc cuốn sách này một mạch không ngừng nghỉ.”

“Nếu bạn muốn đổi sự ngưỡng mộ của nhiều anh chàng lấy những lời chỉ trích của một gã duy nhất thì cứ việc kết hôn nhé.”

Siêu sao màn bạc Katharine Hepburn chắc phải chắt bóp cho mình nhiều kinh nghiệm sống lắm mới để đời được một câu chí lý như thế. Ít ra thì câu này quá đúng với Déborah – cô nàng ba mươi ba tuổi, vừa ly dị, có hai con gái và thân hình thì không lấy gì làm mảnh mai cho lắm. Kể ra nếu chưa trải một đời chồng bất hạnh thì Déborah cũng không tới nỗi hằn học với mấy chuyện hôn nhân đến thế. Nhưng chuyện cũng tại cả Henri anh bạn thân, bạn trai, bồ, người yêu, người tình và cũng là người đang nóng lòng muốn lấy cô cho được. Sống với nhau một thời gian mà cô vẫn chưa quen nổi nổi tính tình bừa bãi, sự thờ ơ với việc nhà và niềm vui vô kể của anh trước mấy món pho mát bốc mùi chân thối… Vậy nên, bù lại, tình yêu anh dành cho cô sẽ phải lãng mạn đến đâu, nồng nàn đến chừng nào để cô bớt căng thẳng mà chịu gật đầu trước lời cầu hôn tuyệt đối ngọt ngào đang lơ lửng treo đó?

“Một tác phẩm hài hước, quá hợp để ta nằm dài trên xô pha và đọc, và cười xả láng.” – Gala

“Chúa ơi chàng muốn lấy con! chẳng khác nào một vở hài kịch đương đại kể về những câu chuyện nhỏ kỳ cục nhưng lại thường gặp trong cuộc sống hàng ngày.” – Prima

“Còn gì sung sướng bằng việc ngồi lì trên ghế bành, miệng nhâm nhi trà nóng và đọc cuốn sách cười đến vỡ bụng này của Agnès.” – Elle (Belgique)

Trích đoạn

Khi Adam, người đàn ông đầu tiên, trở về nhà lúc tối muộn, Eva liền đếm xương sườn của chàng, phòng trường hợp chàng lại sử dụng thêm chiếc nữa…
Ngạn ngữ Do Thái.
Hắn đang tiến về phía tôi. Đã lâu lắm rồi chuyện này không xảy ra…
Hắn quá đẹp, tôi cảm thấy mình sắp bủn rủn cả người.
Tuy thế tôi vẫn mở cửa cho hắn, ngây thơ, thuần khiết, và gạt bỏ mọi ý nghĩ lầm lạc.
Hoàn toàn chắc chắn rằng giữa chúng tôi sẽ không bao giờ xảy ra bất cứ chuyện gì nữa.
Vừa ngắm nhìn hắn, tôi vừa não nề nghĩ: “Hắn không hề thay đổi…”
Thầm lặng, đôi mắt hắn dường như đang hỏi tôi: “Đã bao lâu rồi ta không gặp nhau nhỉ?”
– (Tôi thở dài)… Đã rất lâu rồi, quá lâu rồi… (Tôi bồn chồn lùa tay vào tóc và ngón tay xoắn lấy xoắn để một lọn tóc.)
Trong tích tắc, đầu óc tôi quay cuồng còn bụng thắt lại vì ham muốn khẩn thiết cần phải thỏa mãn.
Phải rồi, nhưng còn Henri. Tôi không thể làm thế, tôi đã hứa với anh…
Bỗng nhiên tôi thấy nóng bừng bừng. Tôi buộc phải đứng dậy đi lại.
Đúng rồi, chính thế, đi lại. Nhất là không ngồi quá gần hắn. Tránh xa hắn ra. Nghĩ tới chuyện khác. Tôi cảm thấy nếu không vã nước lạnh lên mặt thì tôi sẽ lao vào hắn như một con điên. Nhưng tôi đang lảm nhảm gì thế này? Tôi ĐIÊN mất rồi.
Tôi nhìn hắn. Hắn cũng nhìn tôi. Hắn nhìn tôi đăm đắm, thậm chí cái vẻ hơi ngạo nghễ ấy dường như muốn nói: “Tôi biết cô đang thèm khát tôi – tất cả bọn họ đều thèm khát tôi – đừng cố kháng cự… Nào, lại đây.”
Hắn bảo tôi “lại đây” ư? Tôi chết mất.
Thiền. Thả lỏng bản thân. Nhìn đi chỗ khác. Tôi nên ra ngoài để không khí mát lành thốc vào mặt giúp tôi quay lại với thực tại.
Phải rồi, nhưng tôi chúa lười nên không muốn nhúc nhích.
Tôi muốn ở lại đây, cùng hắn. Tôi muốn hắn.
(Thở dài)… Khó quá đi mất. Henri, em van anh, hãy thứ lỗi cho em…
Tôi ngồi xuống tràng kỷ, xích lại gần hắn bằng vài cú nhích mông kín đáo.
Hắn không nhúc nhích, tiếp tục nhìn tôi với vẻ ranh mãnh và thấu hiểu.
Đồ đểu, thôi đi.
Tôi khép chặt đùi và bắt tréo chân, mắt nhìn hắn không rời.
Đầu hơi ngả ra sau, tôi dùng ngón trỏ mơn man chóp mũi, vơ vẩn xuống môi, lướt trên cằm, rồi vẽ nên những đường lượn chậm rãi trên cổ và thử, trong một giây minh mẫn cuối cùng, kìm nén những xung năng dữ dội của mình.
Bàn tay phải, như đã tách rời khỏi cơ thể tôi, chậm rãi buông dọc theo cổ họng, tiếp tục vòng qua hông, và vừa cố giữ cho mình bất động và thẳng thớm, hơi cứng nhắc, tôi vừa tiến về phía hắn, trên chiếc gối dựa màu đỏ của ghế sofa.
Hắn đợi tôi, mỉm cười mãn nguyện. Hắn biết đã thắng được tôi.
Bên dưới tay mình, tôi cảm thấy hắn hơi cứng, chuyện này chỉ càng khiến tôi khao khát hắn hơn.
Đột nhiên tôi buông thả, tôi không còn kiểm soát được mình nữa.
Tôi nhảy bổ vào hắn!
Vĩnh biệt nhé, lương tâm, ta từng yêu ngươi nhiều lắm.
Đó là bi kịch của tôi, tôi không bao giờ có thể cưỡng lại lời mời gọi.
Chính xác hơn là lời mời gọi của đồ ăn thức uống. Bàn tay tôi, nôn nóng, chộp lấy hắn rồi xé nhanh gọn chiếc hộp các tông được đóng dấu tiền định “Pim’s vị cam” (loại thượng hạng ). Tôi thốt lên một tiếng làu nhàu trầm đục vì khoái cảm. Các ngón tay tôi lướt trên nắp hộp màu trắng, rồi thọc sâu vào bên trong để giải thoát kho báu tuyệt diệu khỏi phần vỏ hộp đã trở nên vô dụng.
Tôi sẽ lỗ mãng và manh động dùng răng mà xé toạc lớp màng màu ánh sữa, hay sẽ dùng móng tay và cố bình tĩnh tìm cho đúng góc mở mà không phải gồng mình như một con nghiện lên cơn vật thuốc?
Tôi chọn cách dùng miệng (giữ vẻ thanh lịch nào), roẹt, hấp, miếng Pim’s đầu tự dâng hiến cho tôi, lả lơi, nằm bơ vơ trên cùng, phàm tục, khoái lạc.
Mùi hương đánh thức mọi giác quan (nhỡ ra một trong số chúng vẫn còn thiêm thiếp ngủ) khiến tôi lâng lâng ngây ngất. Thậm chí không để ý nghĩ thoáng qua là mình sẽ chẳng bao giờ gầy đi được kịp hình thành trong đầu, hấp, tôi đã hau háu nuốt chửng miếng bánh.
Mùi thơm của sô cô la trộn lẫn với mùi cam tan nhanh trong miệng rồi lan khắp vòm họng. Các nơ ron thần kinh nhấp nháy như bột phát phê ma túy, bị dìm ngập đến tận nơ ron cuối cùng bởi một liều endorphine ra trò.
Ưmmmm… tôi nhắm mắt. Tuuuuuuyệt thật…
Tôi dùng đầu lưỡi cù nhẹ lớp vỏ sô cô la của miếng tiếp theo khiến nó tan chảy dưới hơi nóng trước khi nhay miếng bánh giê noa mềm mại như trong một trò chơi thú vị (tôi không nên làm thế, làm thế thật vô lý, sau tất cả những gì tôi đã chịu đựng, sau tất cả những nỗ lực này, tôi… ). Tôi bỗng nhiên nuốt chửng miếng bánh. Được rồi, không gì có thể ngăn cản tôi nữa.
Phòng khách hệt như một bãi chiến trường.
Áo khoác, giày, khăn quàng và chùm chìa khóa bị tôi quẳng lung tung, vất vưởng quanh tràng kỷ, lẫn với những chiếc túi đựng đồ ăn sẵn bị quăng quật và nằm vương vãi, kể cả chiếc túi đựng bánh thuyền rắc vụn bánh mì bỏ lò hiệu Dauphine đông lạnh đang sắp rã đông đến nơi nếu tôi không làm gì để cứu nó, nhưng thây kệ.
Trong mắt tôi chỉ có hắn. Tôi không ăn nữa, mà ngốn, ngấu, nghiến, nhồm nhoàm, tọng, mắt trợn ngược, tóc xõa xượi, áo xộc xệch, váy tốc lên, hai chân thu dưới bàn tọa, xương sống còng gập trên kho báu đang khỏa lấp cái bụng hạnh phúc của tôi. Sự khoái trá đã đạt đến đỉnh điểm, tôi… tay tôi kiếm tìm mà chỉ tìm thấy khoảng không trống rỗng. Không còn gì nữa.
Đã hết rồi sao??!
Tiu nghỉu, tôi lục kỹ trong bao bì nhăn nheo và vô dụng, từ đó rơi ra vài mẩu vụn bánh nho nhỏ khốn khổ sắp làm bẩn tràng kỷ nhà tôi.
Trạng thái ngây ngất chấm dứt, chào mừng trở về với thế giới thực tại.
Khỉ thật. Vụ ăn kiêng của tôi.
Cuống cuồng, tôi quờ tay trên sàn nhà để tìm lại vỏ hộp các tông và khẳng định điều mình vốn đã nghi ngờ: nhìn lượng calori chứa trong một trăm gam bánh, tôi chỉ có thể lựa chọn một trong hai phương án: hoặc chịu đựng nỗi hổ thẹn và ô nhục thầm lặng, hoặc đền tội bằng cách thực hành hai trăm bảy mươi sáu giờ đạp xe trong nhà, thiết bị đã được mua cách đây hàng tháng trời sau khi xem một mẩu quảng cáo trên truyền hình, mà tôi vẫn chưa có thời gian sờ đến lần đầu tiên (tôi đang sống cuộc sống của người điên).

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *