Trang chủ / Văn học nước ngoài / Đêm Chủ Nhật Dài

Đêm Chủ Nhật Dài

Dem chu nhat dai - Charler Williams1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả :  Charler Williams

Download sách Đêm Chủ Nhật Dài ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB:            Download

Định dạng MOBI:            Download

Định dạng PDF:               Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Mọi việc bắt đầu từ ngày 5 tháng giêng. Buổi sáng hôm đó tôi đi săn và chỉ xuất hiện tại văn phòng môi giới mua bán bất động sản của mình trên đường Cleburn vào lúc giờ chiều.

Văn phòng của tôi giống với bất kỳ văn phòng nào trong thành phố này: Cũng mặt tiền dán đầy quảng cáo, cũng mấy chậu cây ủ dột, một vài chiếc ghế bành rẻ tiền, bàn giấy chất đầy giấy má và cũng như bất kỳ một cơ sở làm ăn nào khác, văn phòng của tôi có một đầu mối thần kinh chủ chốt. Một căn phòng đặt điện thoại, máy chữ với một cô gái cỡ 30 tuổi có biệt tài là luôn luôn biết rõ phải tìm ở đâu những giấy tờ gì, cho dù nó có vớ vẩn đến mức nào đi nữa. Cô thư ký tên là Barbara Ryan. Cô ta có một mái tóc hung hung màu đồng, lúc nào cũng hơi rối, cái miệng xinh xắn, cặp mắt màu trời bình tĩnh, luôn luôn nhìn đời một cách lạnh lùng và tỉnh táo.

Cô ta đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại và lúc thấy tôi bước vào cô lập tức rút lui.

– Xin chờ cho một chút. Ông Warren đã về tới. Rồi cô hạ giọng nói với tôi: Điện thoại liên tỉnh.

Có lẽ France muốn báo cho tôi biết rằng cô ấy sắp về. Chiều hôm qua đã hai lần tôi thử gọi điện nhưng rõ ràng cô vợ của tôi vẫn chưa về khách sạn.

– Cám ơn! Tôi khép cánh cửa thông ra phòng thư ký và nhấc ống nói của điện thoại đồng bộ đặt trong phòng làm việc của mình.

– Alo?

Đúng là France.

– John! Giọng cô ấy có vẻ bực tức, chẳng hứa hẹn điều gì tốt lành. – Kiểu gì mà anh cứ hét vào ống nói thế? Lẽ nào cô thư ký không báo cho anh biết là ai gọi sao?

– Xin lỗi, ngọc của anh! Chiều hôm qua anh đã gọi cho em mấy lần.

– À, biết rồi! France sốt ruột ngắt lời. – Nhưng sau buổi hòa nhạc ở nhà Dikinson, bọn em nảy ra ý định la cà các quán rượu, mãi đến 3 giờ sáng người ta mới đưa em về khách sạn. Lúc đó mà gọi cho anh thì hơi trễ, hay là hơi sớm quá, phải vậy không? Ngọc của anh vừa mới thức giấc và vẫn còn nằm trên giường. Đến café cũng chưa kịp nhấp.

Tôi hình dung thấy những lọn tóc đen nhánh của cô ấy xõa dài trên tấm gối đăng ten, đôi mắt màu xám sẫm trên khuôn mặt tuyệt đẹp, cặp giò mạnh mẽ…

– Mấy giờ sẽ lên đường đấy cưng? Có lẽ đồ đạc thu xếp không lâu lắm chứ? – Tôi cứ ao ước được thấy cô ấy bên mình.

– Anh yêu, em muốn ở lại đây tới chủ nhật kia, vì vậy em mới phone cho anh đây.

– Sao?! Tôi thốt lên ngạc nhiên.

– Anh biết không, nhà Dikinson mời em hôm nay tới dự bữa tối với họ. Còn ngày mai thì họ mời cocktail[1].

– Nhưng như vậy sao được, ngọc của anh. Em đi suốt một tuần lễ nay rồi còn gì!

– Ồ, John, anh đừng có hư thế. Em chỉ nán lại có hai ngày nữa chứ đâu có lâu la gì. Em thề đấy! Với lại anh yêu của em định đi săn vịt kia mà, đúng không!?

– Anh đã đi săn sáng nay rồi. Với lại…

Nhưng nói nữa cũng vô ích. Dù tôi có thuyết phục được nữa thì lúc cô ấy về chắc chắn sẽ có một cuộc đụng độ không thể tránh khỏi. Thôi đành vậy.

– Được rồi, niềm vui của anh, anh đồng ý. Nhưng chỉ đến chủ nhật thôi đấy, chịu không?

– Dĩ nhiên rồi, anh yêu.

Sau một lúc im lặng France nói thêm:

– À mà anh có thể gửi cho em ít tiền theo đường bưu điện được không nhỉ?

– Sao lại không! Em cần bao nhiêu?

– Hình như anh vừa mới nói 500 đôla, hay em nghe nhầm? – Cô ta cười cợt hỏi. – Em đã nhắm sẵn vài thứ trong các cửa hàng ở đây rồi. Hơn nữa như vậy cho nó chẵn, được không anh?

– Ôi lạy chúa tôi!

– Anh lại gào lên rồi đấy, anh yêu ạ!

– Không, anh đang rên rỉ đấy! Nghe này, cưng, em đã cầm theo tất cả các tín phiếu của mình rồi. Hơn nữa, người ta có thể bán chịu cho em kia mà. – Suýt nữa thì tôi buột mồm nói thêm rằng cô ấy đã lấy từ nhà đi 600 đôla tiền mặt nữa, nhưng may ngừng lại kịp.

– Không đâu anh yêu. – France thỏ thẻ – Các cửa hàng ở đây họ không cho chịu đâu, mà em thì vừa nhắm được một bộ đồ đẹp ơi là đẹp! Em mặc nổi lắm.

– Thân hình mỹ miều của em thì mặc gì chẳng đẹp! Mà quần áo của em có ít đâu. Còn anh thì suốt cả tuần nay không được chiêm ngưỡng thân hình em và đang sốt ruột muốn phát điên lên đây. Vậy anh có thể hy vọng rằng một khi bộ đồ đẹp đã được choàng lên tấm thân kiều diễm thì cả hai, cả em, cả bộ quần áo sẽ trở về với anh chồng bị lãng quên chứ?

Cô ta cười lảnh lót.

– Anh nói yêu quá đi. Cứ y như là trong phim vậy.

Trong ống nghe có tiếng gì xen vào, nghe như tiếng ốc hay tiếng kèn gì đó.

– Em lại mua máy ghi âm đấy à? – Tôi thấy cơn bực lại dâng lên cổ. Những cái hộp gào rống như vậy ở nhà đã có đến cả một tá.

– Đó là radio nói đấy. – Vợ tôi trả lời. – Để em tắt đi nhé.

Thêm mấy phút nữa France bỏ máy. Tôi cảm thấy thật chán chường, có thể bởi vì thời tiết nóng quá, không một ngọn gió, cứ như trước cơn giông vậy. Tôi với France suýt nữa cãi nhau nhưng may quá, thánh thần đã phù hộ cho tai qua nạn khỏi. Tuy vậy tôi cứ tự hỏi không biết có phải mình đã quá dễ dãi không? Bạn bè ở New Orleans[2] dư một vé coi trận chung kết bóng chày. Có thể tôi sẽ kiếm được một chỗ nữa trong sân bóng nhưng công việc bù đầu không cho phép tôi đi đâu được một bước và thế là cô vợ tôi đi một mình. Lúc đầu chỉ định đi nhiều nhất là 3 ngày, sau đó kéo ra một tuần, còn bây giờ thì 9 ngày. Điều đó làm tôi chẳng thích thú gì. Cô ta xem tôi như con rối, muốn làm gì thì làm. Ở Carfaghen này, những người xưa nay vẫn coi tôi là thằng ngang ngược bặm trợn sẽ tha hồ mà bàn tán.

Tôi với France lấy nhau đã gần hai năm. Không hiểu cái gì đã hấp dẫn cô ấy? Thành phố chúng tôi hay bản thân tôi như một gã đàn ông? Cô ta lớn lên ở Florida[3] vui nhộn và phồn vinh thuộc Miami[4] Còn Carfaghen của tôi, than ôi, chẳng phải bồng lai tiên cảnh gì. Nói trắng ra là chốn quê mùa khỉ ho cò gáy. Còn tôi, John Warren, tôi là cái gì? Vâng, vâng, tất nhiên tôi cũng là một người có nghị lực, vui vẻ và thành đạt… Nhưng bây giờ tôi đã có vẻ như một bác đang trở về già, một tay thị dân tỉnh lẻ. Một thứ tầm tầm, hạng như tôi thì phải lấy xe mà chở, lấy đấu mà đong, tên tuổi chẳng bao giờ được đem đặt cho một thành phố, một cây cầu, một chứng bệnh hay một con vật nào hết.

Cả cuộc đời tôi trôi qua ở đây, ở Carfaghen này. Bà già mất đi lúc tôi mới lên tám. Tôi được thừa hưởng một gia tài gồm có ba ngôi nhà ở đường Cleburn. Một cái tôi đã bán, còn hai ngôi nhà kia đem lại cho tôi một khoản thu nhập không đến nỗi tồi. Một trong số đó là nơi tôi đặt văn phòng, còn trong ngôi nhà kia, một ngôi nhà cũ kỹ và trang trọng ở góc đường Cleburn và quảng trường Montrows, có cửa hàng kính mắt của Lackner, cửa hàng thể thao và cửa hiệu đồ dùng văn phòng của Ai len, trên lầu cũng còn một văn phòng nữa.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy France là ở văn phòng của mình. Một buổi sáng nọ cô ta ghé vào đây (tuần này nữa là đúng hai năm kể từ ngày ấy) và nói rằng cô ta muốn thuê của tôi một gian phòng trong trong ngôi nhà ở góc đường. France muốn mở một cửa hàng bán quần áo thời trang. Tôi còn nhớ lúc đó tôi đã tự nhủ: “Không biết người đẹp mới hai mươi xuân này biết gì về chuyện làm ăn?”. Té ra tôi đã nhầm. Cô ta làm ăn bạo lắm. Vả lại ở Miami, cùng với người chồng cũ mà cô ta li dị cách đây một năm, France đã từng có một cửa hiệu tương tự và họ xoay xở cũng không đến nỗi nào.

Sau khi ly hôn, France quyết định rời bỏ Miami và lái chiếc xe hơi của mình đi dọc theo bờ biển. Cô ta dừng lại nghỉ đêm ở Carfaghen và không biết bằng cách nào đã kịp tìm hiểu các triển vọng làm ăn rồi ở lại luôn… Mọi cái kết thúc ở chỗ tôi đã cho cô ấy thuê nhà và sau đó nửa năm tôi lại mất người khách trọ sau khi đã cầu khẩn cô ta trở thành vợ mình.

Nhưng bây giờ không phải là lúc lần giở ký ức ra mà xem nữa, công việc đang chờ. Tôi bắt đầu đào bới đống giấy tờ còn ứ lại trên bàn. Sau đó thì Evans, anh chàng nhân viên của tôi đến và chúng tôi thảo luận một số vấn đề về công chuyện. Ba giờ chiều, tôi sang tiệm Fuller bên cạnh đó uống một ly café

Một giờ sau, đợt không khí lạnh đầu tiên tràn vào thành phố. Các chủ xe vội vã quay cánh cửa những chiếc xe để ngoài sân lên cho kín. Khách bộ hành bước rảo chân, mắt nhìn trời lo lắng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *