Trang chủ / Văn học nước ngoài / Bí Mật Của Nicholas Flamel Bất Tử – Yêu Nữ

Bí Mật Của Nicholas Flamel Bất Tử – Yêu Nữ

Yeu nu - Michael Scott1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả :  Michael Scott

Download sách Bí Mật Của Nicholas Flamel Bất Tử – Yêu Nữ ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Tấm gương pha lê ấy đã cổ xưa lắm rồi.

Còn cổ xưa hơn cả loài người, lùi về tận thời các Elder, các Quan chấp chính, và thậm chí từ thời Người cổ đại, giống loài đã xuất hiện trước hết thảy. Đây là một món đồ tạo tác của Thần Đất, trôi giạt khi Đảo Danu Talis bị bóc tách khỏi đáy biển thời nguyên sơ.

Suốt nhiều thiên niên kỷ, tấm gương vẫn treo trên tường trong một gian phòng phụ ở Cung điện Thái Dương trên Danu Talis. Nhiều thế hệ Elder Vĩ đại, rồi đến các Elder xuất hiện tiếp sau họ đã cố giải mã mảnh pha lê nhỏ hình chữ nhật lồng trong khung đen giản dị không phải bằng gỗ, không phải bằng kim loại, cũng không phải bằng đá. Dẫu có tất cả vẻ ngoài của một tấm gương, nhưng nó không hề là một tấm kính phản chiếu thật sự: bề mặt của nó chỉ cho thấy những bóng mờ, dù những người săm soi nhìn sát vào đó đã tuyên bố rằng họ thoáng nhìn thấy khung xương sọ của mình bên dưới lớp thịt, thoáng thấy dấu vết của xương bên dưới lớp da. Thi thoảng – không thường xuyên lắm – vài người còn tuyên bố họ thoáng bắt gặp những phong cảnh xa xăm, đỉnh băng giá nơi địa cực, dải sa mạc dài hay cánh rừng mù mịt.

Tại những thời điểm nhất định trong năm – vào ngày thu phân hoặc hạ chí – và suốt quá trình nhật và nguyệt thực, tấm kính sẽ rung rung cho thấy cảnh tượng của thời gian, không gian vượt quá tầm nhận thức và hiểu biết, các thế giới lạ lẫm toàn kim loại và chất ki-tin, những nơi không hề có sao trên bầu trời, còn mặt trời thì đen đúa bất động lơ lửng giữa thinh không. Nhiều thế hệ các học giả đã dùng cả đời ra sức giải thích các cảnh tượng đó, song ngay cả Pháp sư Abraham huyền thoại cũng không thể giải đoán được những bí ẩn.

Rồi một ngày nọ, khi Elder Quetzalcoatl giơ tay vuốt tấm gương, chợt để cạnh bàn tay trên gờ khung. Lão cảm thấy một cơn ngứa ngáy và giật tay về khi phát hiện đã tự làm mình bị thương. Một giọt máu rơi bắn tóe lên mặt pha lê và bỗng nhiên mặt kính rõ ràng ràng, mặt phẳng dập dờn bên dưới từng sợi máu loắn xoắn sủi xì xì. Trong khoảnh khắc ấy, Quelzalcoatl đã nhìn thấy những điều kỳ diệu:

… Đảo Danu Talis nằm giữa đế chế mênh mông trải dài không dứt khắp quả địa cầu…

… Đảo Danu Talis bùng cháy và bị thiêu rụi, bị xé nát từng mảnh do động đất, đường phố rộng lớn và những tòa cao ốc đồ sộ bị biển cả nuốt chửng…

… Đảo Danu Talis chợt hiện ra bên dưới màng nước đá, những con cá voi mũi nhọn khổng lồ trôi giạt qua thành phố bị chôn vùi…

… Danu Talis đang mọc lên thuần khiết và rực vàng ánh kim ngay giữa vùng sa mạc vô tận…

Ngày hôm ấy, Elder đã đánh cắp tấm gương và không bao giờ trả lại nữa.

Lúc này, dáng mảnh mai và râu bạc trắng, Quelzalcoatl trải tấm vải nhung màu xanh lơ lên một chiếc bàn gỗ bằng phẳng. Lão vuốt thẳng tấm vải bằng bàn tay móng đen đủi, nhặt ra những cọng chỉ và bụi đất. Rồi lão đặt cái khung màu đen hình chữ nhật của tấm gương vào giữa mảnh vải, lấy viền áo sơ-mi trắng bằng vải lanh của mình nhẹ nhàng lau sạch mặt gương. Tấm kính không phản chiếu gương mặt có chiếc mũi khoằm của lão: một làn khói xám uốn éo bốc lên khỏi mặt phẳng bóng láng.

Quetzalcoatl chồm người qua mặt kính, từ tay áo sơ-mi lão rút ra một cây đinh ghim, đâm đầu kim vào phần thịt dày nơi ngón tay cái. “Bằng cách chích vào hai ngón tay cái của tôi…,” lão thì thầm bằng ngôn ngữ cổ Toltec. Một giọt máu đỏ hồng chầm chậm đọng lại trên lớp da thịt láng mướt của lão. “… một điều đồi bại xảy ra.” Chìa bàn tay ra trên mặt kính, lão để cho giọt máu bắn tóe lên tấm gương. Ngay lập tức, bề mặt kia run rẩy và tỏa sáng lung linh, lớp pha lê cổ xưa chạy một vầng cầu vồng với màu sắc loang loáng như có dầu. Làn khói đỏ bốc lên khỏi mặt kính; rồi những màu sắc kia lắng lại thành hình ảnh.

Nhiều thiên niên kỷ thử nghiệm và biết bao nhiêu là máu – rất ít trong số đó là của lão – đã dạy cho Elder này biết làm thế nào để kiểm soát những hình ảnh trên mặt pha lê. Lão đã nuôi dưỡng nó bằng quá nhiều máu đến nỗi dần tin rằng cách nào đó nó có tri giác và có sự sống. Chăm chăm nhìn vào mặt kính, lão lẩm bẩm, “Hãy đưa ta đến San Francisco.”

Tấm gương nhòe đi, rồi được tráng một lớp ánh sáng trắng và xám, bất thình lình Quetzalcoatl thấy mình đang lơ lửng cao tít bên trên thành phố, nhìn xuống vịnh.

“Tại sao không phải là đang cháy?” lão ngạc nhiên thốt ra tiếng. “Tại sao không có con quỷ nào trên đường phố cả?” Lão đã cho phép giống người bất tử Machiavelli và Billy the Kid trở lại San Francisco để thả các tạo vật trên Đảo Alcatraz vào thành phố kia mà. Chẳng lẽ chúng đã không hoàn thành nhiệm vụ? Hay lão đến sớm quá chăng?

Hình ảnh trong tấm pha lê chuyển đổi một lần nữa rồi ổn định lại trên dải hẹp Alcatraz, Quetzalcoatl nhận ra một đường chuyển động trong làn nước. Một hình thù di chuyển ngang qua vịnh, đang hướng về phía thành phố, bỏ lại sau lưng bóng dáng mờ mờ của Alcatraz. Quetzalcoatl xoa hai bàn tay vào nhau. Không, lão không đến quá trễ: lão có mặt đúng thời điểm để chứng kiến một chút hỗn loạn nho nhỏ. Đã lâu lắm rồi kể từ khi được nhìn thấy một thành phố bị tàn phá, và lão thật sự yêu thích cảnh tượng ấy.

Màu sắc hình ảnh chợt lập lòe rồi nhạt dần. Elder chích cây đinh ghim vào ngón tay mình một lần, rồi một lần nữa, nhỏ thêm giọt máu tươi của lão lên mặt kính, cho nó ăn. Tấm gương lại nhấp nháy sống dậy, hình ảnh thành phố định hình trở lại, ba chiều rõ ràng. Quetzalcoatl tập trung, hình ảnh xoay xuống phía dưới, kéo lão đến sóng nước bạc đầu bập bềnh. Có sinh vật lẩn lút bên dưới những con sóng, thứ gì đó khổng lồ và ngoằn ngoèo uốn lượn: rắn biển. Elder nheo mắt. Thật khó để nhìn rõ từng chi tiết, nhưng dường như thể sinh vật ấy có nhiều hơn một cái đầu. Lão gật gù tán thành; lão thích điều đó. Ra trò đấy. Thật chí lý khi sai sinh vật biển vào thành phố trước tiên. Lão mỉm cười nhe hàm răng tàn ác, tưởng tượng lúc con quỷ sứ kia nổi cơn thịnh nộ khắp đường phố.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *