Trang chủ / Văn học nước ngoài / Vụ bí ẩn lò mổ xe

Vụ bí ẩn lò mổ xe

Vu bi an lo mo xe - Alfred Hitchcock1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK VỤ BÍ ẨN LÒ MỔ XE

Tác giả : Alfred Hitchcock

Download sách Vụ bí ẩn lò mổ xe full ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB:            Download

Định dạng MOBI:            Download

Định dạng PDF:               Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Đang là đầu giờ sáng thứ hai. Kỳ nghỉ xuân vừa mới bắt đầu. Tại Rocky, bang Californie, Peter Crenteh đang tức tối xem xét động cơ một chiếc xe Corvair cũ màu xanh dương.

– Xe mục nát hết rồi ! Peter càu nhàu. Mình đã kiểm tra tất cả. Tại sao nó không chịu nổ máy nhỉ ?

– Khi nào cậu sửa xong, mình sẽ mua, Hannibal đề nghị.

Peter chà vết dầu đang lan rộng trên áo thun.

– Cậu có biết đây là kiểu xe sưu tập không ? Babal à, chiếc Corvair là ôtô Mỹ đầu tiên được chế tạo có động cơ nằm ở phía sau. Thậm chí có câu lạc bộ chủ nhân những chiếc xe kiểu này. Nếu mình sửa được, thì giá sẽ cao lắm. Cậu có bao nhiêu tiền ?

– Mình chỉ có năm trăm đô-la thôi – Hannibal thú nhận. Nhưng mình cần một chiếc xe. Thám tử trưởng mà không có xe, thì không đàng hoàng.

– Nhưng mình, thì mình cần xe để chở Kelly đi chơi. Mà xe Bob và mình, thì cũng đủ rồi.

– Nhưng đó là chuyện khác, Hannibal thở dài. Nếu mình không có xe riêng, thì mình sẽ buồn đến nỗi lên ký mất.

– Nếu cậu mặc đồ y như bây giờ, thì sẽ không ai thấy gì đâu, Peter cười đáp.

Thật vậy, Hannibal, có thân hình không được gọn gàng lắm, đang mặc đồ quân đội rằn ri che giấu lượng mỡ mà chế độ ăn kiêng bằng yaourt và bưởi đã không làm tan nổi.

– Đồ quân đội đang mốt nhất, Hannibal nhận xét, và kaki rất hợp với nước da mình.

Đúng vậy, bộ đồ này rộng, nên rất hợp với thám tử trưởng. Còn Peter, như đa số các thanh niên mười bảy tuổi, thì mặc quần jean và áo thun. Kelly Madigan, bạn gái của Peter, hay ép Peter phải mặc áo thun có cổ và áo sơ mi có nút ở hai mép cổ áo, giống như Bob Andy, thành viên thứ ba của nhóm, Nhưng Kelly không thuyết phục nổi Peter.

– Này, Peter nói, khi nào sửa xong chiếc Corvair, thì mình sẽ tìm một chiếc xe tốt với giá năm trăm đô-la cho cậu.

Hannibal định lên tiếng thì tiếng còi xe to làm cả hai giật mình. Mới chín giờ kém mười, và Thiên Đường Đồ cổ chưa mở cửa, nhưng rõ ràng vị khách hàng này nóng lòng muốn vào. Tiếng còi tiếp tục vang lên theo nhịp rock.

– Phải mở cửa, Hannibal quyết định.

Hannibal bấm nút một cái máy nhỏ đeo ở thắt lưng.

Đó là cái điều khiển từ xa mà Hannibal, rất rành về điện tử, đã tự làm sau khi gắn một ổ khoá điện tử vào cổng. Hannibal cũng giao một cái điều khiển từ xa cho chú Titus và thím Mathilda, chủ nhân kho bãi đồ linh tinh và là gia đình duy nhất của Hannibal. Bộ điều khiển chính nằm ở văn phòng.

Cổng mở ra. Mắt của Hannibal và Peter mở to. Một chiếc xe màu đỏ ”bá chấy” đang đỗ trước cửa văn phòng. Người lái xe đang bước xuống và chào thím Mathilda.

Peter ngắm chiếc xe đỏ không chán.

– Tuyệt ! Peter kêu. Vậy mới gọi là xế chứ ! Phải không Babal ?

– Đúng là xe đẹp thật, Hannibal thừa nhận và không rời mắt khỏi cái túi ngủ dơ dáy nhét phía sau ghế xe. Nhưng mình quan tâm đến người lái xe hơn.

– Mình gặp anh này lần đầu tiên hôm nay. Thế còn cậu ? .

– Mình cũng vậy, nhưng mặc dù anh ấy mặc đồ cao bồi của miền Tây, nhưng mình biết chắc anh ấy đến từ miền Đông, anh ấy đã đến đây bằng cách xin quá giang xe, anh ấy không tiền, không công ăn việc làm, và anh ấy là anh họ của mình.

Peter kêu lên một tiếng.

– Thế Sherlock Holmes của ta đã biết được tất cả bằng cách nào vậy ?

Hannibal mỉm cười:

– Thứ nhất là áo sơ mi bóng chày mang màu của đội New York Mets, anh ấy có nước da rất tái và gói quà được gói bằng giấy của cửa hàng Bloomingdale. Tất cả những dấu hiệu này chứng tỏ anh ấy đến từ miền Đông và có lẽ là từ New York.

– Đồng ý, Peter nói, hiển nhiên quá.

– Đôi ủng cũ mòn, huy hiệu xuất xứ từ tất cả những bang mà Xa lộ Ivy-80 chạy qua và chiếc Mercedes mang biển số bang Californie. Vậy anh ấy không đến Californie bằng xe, mà đã xin quá giang xé.

– Ừ, Petar thừa nhận, cũng dễ suy luận ra thôi.

Hannibal thất vọng ngước mắt nhìn lên trời rồi thở dài.

– Quần áo thì dơ và rách, không giặt giũ nhiều tuần nay. Anh ấy ngủ trong túi ngủ chứ không ngủ trên giường và đến trình diện lúc chín giờ, khi mọi người bắt đầu làm việc. Kết luận: không có tiền, mà cũng không có công ăn việc làm.

– Được rồi, được rồi, Peter chau mày nói, nhưng làm cách nào cậu biết là anh họ của cậu ?

– Anh ấy mang theo một gói quà và một phong bì từ New York đến. Thì đó có thể là gì, nếu không phải là quà và thư giới thiệu của một người bà con ?

– Đây, thì có lẽ cậu sai rồi, về chuyện tiền bạc cũng vậy. Một người có chiếc xế như thế này chắc phải giàu lắm, cho dù có ngủ bụi và ăn mặc tôi thôi.

– Về chiếc xe, Hannibal trả lời, thì mình không biết anh ấy lấy đâu ra. Nhưng chắc chắn anh ấy nghèo xơ nghèo xác.

–  Mình không tin.

Hai thám tử vẫn còn đang tranh luận gần chiếc Corvair, thì Peter vỗ lưng Hannibal. Anh chàng lạ và thím Mathilda vừa mói bước ra khỏi văn phòng và đang băng qua sân. Chàng thanh niên bước chậm rãi, tự tin, như thể có rất nhiều thời gian phía trước. Còn thím Mathilda, một người phụ nữ to cao, như bực bội về sự chậm chạp của khách.

Nhìn gần, trông anh chàng nhiều tuổi hơn, gần ba mươi. Anh có nụ cuời xiên và cái mũi xéo, như bị gẫy. Mắt sâu với cái nhìn sắc sảo; mái tóc dài và cái mũi mỏng làm anh trông như một con chim săn mồi.

Thím Mathilda cầm một bức thư trong tay.

– Hannibal, Peter – thím nói bằng một giọng không tự tin lắm, thím giới thiệu Ty Casey, người cháu của thím, từ New York đến.

Đến lượt Peter thở dài. Một lần nữa, Hannibal lại nói đúng.

– Anh sống ở Babylon, Long Island – Ty Casey nói rõ bằng giọng điệu thản nhiên. Cách New York khoảng một tiếng, bên bờ đại dương. Mẹ của anh là Amy, chị họ của dì Mathilda. Lúc anh báo với mẹ là sẽ đi Californie để chu du thiên hạ và tắm nắng một tí, thì mẹ khuyên anh ghé chào dì Mathilda ở Rocky. Mẹ viết thư nữa.

Ty vừa nói vừa quan sát kho bãi đồ linh tinh. Mắt anh sáng lên khi thấy vật liệu xây dựng và bàn ghế chất đống khắp nơi. Lò nấu và tủ lạnh cũ nằm chung với pho tượng, giường bằng đồng và bàn kê truyền hình. Có cả máy chơi tiền, bảng hiệu nê-ông và máy nghe nhạc cũ kỹ.

Chính chú Titus cũng không nhớ nổi mình có những gì. Vì vậy mà năm ngoái, Hannibal đã kiểm kê tất cả và cho vào vi tính. Đó là một kỳ công, nhưng lại giúp Hannibal giảm phần việc khuân vác.

– Dì đã không gặp lại chị Amy từ khi còn nhỏ – thím Mathilda nói. Dì biết chị Amy đã lập gia đình, nhưng không ngờ đó là cách đây ba chục năm rồi. Và dì cũng không hay chị Amy dã có con.

– Tụi cháu có bốn anh chị em, Ty nói. Những người kia vẫn ở Babylon. Còn cháu, cháu quyết định mình đã đến tuổi đi đây đi đó một tí.

Mắt sáng rỡ, chàng anh họ Ty ngắm nhìn những kho báu bày xung quanh.

– Đống đồ tích lũy đây chắc là đáng giá cả một gia tài !

Ty đột nhiên nhìn thấy chiếc Corvair.

– Cái này là đẹp nhất. Kiểu xe cổ điển ! Các em tìm đâu ra vậy ?

Rồi cái đầu của Ty biến mất xuống capô xe, đầu Peter cũng chui vào theo. Hai anh em chỉ chỏ cho nhau các bộ phận xe và nói chuyện với nhau bằng thuật ngữ như hai người bạn lâu đời.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *