Trang chủ / Văn học nước ngoài / Tuần Trăng Mật Thảm Khốc

Tuần Trăng Mật Thảm Khốc

tuan-trang-mat-tham-khoc-lawrence-block1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Lawrence Block

Download sách Tuần Trăng Mật Thảm Khốc ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục :  VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                 Download

Định dạng MOBI                 Download

Định dạng PDF                    Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Dave và Jill Wade đến từ Pennsylvania sau lễ cưới, mực vẫn còn chưa ráo trên tờ hôn thú của họ. Họ dự định có ba tuần trăng mật hạnh phúc ở ven hồ Wallenpaupack. Tất cả đều tuyệt vời cho đến khi những tên giết thuê đến, bọn chúng tìm và giết người đàn ông ở biệt thự kế bên. Vì họ đã chứng kiến vụ giết người nên bọn sát nhân đã bắt buộc họ phải giữ im lặng, nhưng chúng đã đánh đập Dave và kéo cô dâu còn trinh tiết của Dave vào phòng ngủ của người chết và thay nhau hãm hiếp cô.

Wades không báo cảnh sát, nhưng đã có lời thề: sẽ giết những kẻ đã phá hỏng tuần trăng mật của họ. Họ tới New York, điều tra tung tích những tên giết thuê và cuối cùng đã giết chết chúng, kết thúc một tuần trăng mật đẫm máu.

Và cuối cùng hạnh phúc đã trở lại với họ….

NGAY khi ra khỏi vùng ngoại ô Binghamton, chàng dừng xe lại ở bên đường và tắt máy. Nàng nghiêng mình tới gần chàng và chàng hôn nàng, rồi bảo:

– Chào bà Wade.

Nàng chắc lưỡi:

– Chà. Em thích cái tên mới của em quá. Mình ngừng lại để làm gì vậy anh?

– Xe hết xăng rồi.

Chàng lại hôn nàng và nói tiếp:

– Không, họ đã cột đủ thứ vào xe mình. Giày và các vật lỉnh kỉnh. Em không để ý à?

– Không.

Chàng bước xuống và đi một vòng quanh chiếc xe hơi. Bốn chiếc giày cũ buộc vào tấm bảng số. Trên nắp thùng xe, có ai đã sơn hai chữ TÂN HÔN màu trắng cao lối mười hai phân tây. Chàng quỳ một đầu gối lên đất và cố gắng tháo mấy sợi dây giày. Các nút đều được thắt chặt. Cửa xe về phía người đàn bà chợt mở ra và nàng bước xuống đi xem chàng đang làm gì. Chàng ngước mắt lên nhìn nàng và nàng mỉm một nụ cười hiền lành, bảo chàng:

– Em cũng không để ý nữa. Em đã phải để hết tâm trí vào việc tránh né những nắm gạo do người ta ném vào mình. Em hết sức vừa ý vì mình đã cử hành hôn lễ tại nhà thờ. Dave, anh cũng biết, không lẽ mình chạy khắp Pennsylvania với chiếc xe như thế này? May mắn thay anh đã nhận thấy!

– May thật! À, em có một con dao nào không?

– Để bảo vệ danh dự của em? Không. Anh hãy để cho em. Em có móng tay dài đây này.

– Thôi, được rồi.

Chàng đứng dậy, tay cầm mấy chiếc giày, và mỉm cười với nàng:

– Các ông bà ấy điên khùng thật! Theo ý em, mình dùng cái này làm gì bây giờ?

– Em không biết.

– Anh muốn nói, có phải mình cất giữ nó sẽ được nhiều hạnh phúc?

– Khi mình mang vừa chân.

Chàng bật lên một tiếng cười tràn đầy sung sướng và liệng mấy chiếc giày vào những bụi cây dọc theo đường, rồi mở thùng xe, lấy ra một miếng dẻ và bắt tay vào việc chùi mấy chữ trên nắp sau. Sơn dính rất kỹ. Trong thùng xe có một bình xăng và chàng mở nút để nhúng miếng dẻ vào xăng. Lần này, sơn bị chùi sạch một cách dễ dàng. Sau đó, chàng lau nắp xe bằng một tấm vải sạch để giữ cho xe luôn luôn bóng loáng, rồi liệng cả hai miếng dẻ vào lề đường, và đóng thùng lại.

Nàng lắc đầu:

– Em không ngờ anh có tật vất các đồ dơ lung tung.

– Mình không thể giữ những miếng vải thấm xăng trong thùng. Rất có thể nó bắt lửa.

Nàng đã thay chiếc áo cưới bằng một cái áo ngắn màu xanh lá cây làm nổi bật thân hình nở nang của nàng. Mái tóc vàng của nàng, chải theo đúng thời trang, chỉ vừa chấm ngang vai. Nàng có một đôi mắt lớn, hơi sậm hơn mầu áo của nàng. Chàng ngắm nàng và tự bảo nàng quả thật đẹp mê hồn.

– Dave, mình phải tiếp tục đi chứ.

– Ừ…m…

– Mình có tới ba tuần lễ. Mình đã chờ đợi được đến ngày hôm nay, thì mình cũng có thể chờ thêm hai tiếng đồng hồ nữa. Hơn nữa chỗ này không được kín đáo lắm, chắc anh thấy chứ?

Giọng của nàng không được nhẹ như ý nàng muốn nói. Chàng quay mặt khỏi nàng. Nhiều chiếc xe hơi chạy qua trên xa lộ. Chàng bỗng mỉm cười và trở lên xe. Nàng cũng ngồi vào chỗ bên cạnh người lái, sát mình chàng. Chàng bật công tắc, sang số và phóng xe đi.

Rời khỏi Binghamton, hai người chạy về phía nam trên Đường 81, Xa Lộ mới Penn-Can. Jill trải một tấm họa đồ tiểu bang trên đùi và thỉnh thoảng nàng lại cúi xuống xem, nhưng thật sự không cần thiết lắm. Chàng giữ cho xe chạy với một tốc độ khá đều giữa chín mươi và một trăm cây số giờ. Chiếc xe hiệu Ford Fairlane, mới mua từ năm trước. Bây giờ là tuần lễ thứ hai của tháng chín và xe mới chạy có hai mươi ngàn cây số.

Họ băng ngang biên giới tiểu bang Pennsylvania vào khoảng giữa trưa. Tới mười hai giờ rưỡi, họ rời khỏi Đường 81 tại một đô thị có tên Lenox và quẹo về hướng đông nam trên Đường 106 xuyên qua Carbondale và Honesdale. Con đường mới này hẹp hơn, chỉ có hai lối xe chạy ngoằn ngoèo giữa những ngọn đồi. Họ ngừng lại trong một trạm xăng Esso ở Honesdale, và Jill ăn một miếng sandwich gà trong một cái quán ở cách cây xăng hai căn nhà. Chàng gọi một hộp Coke nhưng chỉ uống hết một nửa.

Chạy thêm mấy cây số nữa, tới Indian Orchard, họ lại rời khỏi Đường 106 và tiếp tục xuôi nam trên Xa lộ U.S.6. Họ đến Pomquit lúc hai giờ kém mười lăm. Pomquit ở mặt bắc hồ Wallenpaupack, và lữ quán của họ nằm trên bờ phía tây của hồ nước, cách thị xã chín cây số về phía nam. Họ đã tìm ra nơi này mà không cần phải ngừng lại để hỏi thăm đường. Một tư lộ đưa tới khu vực có nhà cho thuê. Họ theo con lộ chạy quanh co xuyên qua một cụm rừng thông và đậu xe trước một tòa nhà rộng lớn sơn trắng ba mặt đều có hành lang. Từ chỗ đậu xe, họ thoáng trông thấy mặt hồ. Nước có vẻ yên tĩnh và rất xanh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *