Trang chủ / Văn học nước ngoài / Thời Khắc Định Mệnh

Thời Khắc Định Mệnh

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Agatha Christie

Download sách Thời Khắc Định Mệnh ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Nhóm người ngồi quanh lò sưởi hầu hết là luật sư hoặc những người quan tâm đến luật, trong đó có ông Rufus Lord, cố vấn pháp luật của Martindale, chàng trai trẻ Daniel, người đã tạo nên tên tuổi của mình trong vụ Carstairs, cùng một vài luật sư khác như ông Cleaver, Lewis dòng dõi Lewis, ông Trench và cụ Treves. Cụ Treves đã gần tám mươi tuổi, độ tuổi chín muồi và dày dạn kinh nghiệm, là thành viên của một công ty tư vấn pháp luật nổi tiếng, và là người nổi bật nhất của công ty đó. Cụ được cho là người biết nhiều về lịch sử ngầm hơn bất cứ người nào ở nước Anh, và cụ cũng là chuyên gia trong lĩnh vực tội phạm.
Những người thiếu thận trọng nói rằng cụ Treves nên viết hồi ký, nhưng cụ Treves hiểu tốt hơn là không làm thế. Cụ biết là mình biết quá nhiều.
Mặc dù cụ đã về hưu khá lâu, nhưng không ai trên đất nước Anh này lại được các thành viên trong hội kính nể như vậy. Bất cứ khi nào lời vàng ngọc của cụ cất lên, mọi người đều im lặng lắng nghe một cách tôn trọng.
Cuộc nói chuyện bây giờ xoay quanh vụ án khá nổi tiếng vừa mới kết thúc vào hôm đó ở Old Bailey. Đó là một vụ ám sát và tên tội phạm được tha bổng. Công ty hiện nay đang bận lật lại vụ án và đưa ra những lời nhận xét.
Bên nguyên đã sai lầm khi chỉ dựa vào một nhân chứng, ông Depleach đáng lẽ phải nhận ra kẽ hở trong lời bào chữa của mình. Anh Arthur đã dựng lên hầu hết bằng chứng của cô hầu gái đó. Trong phần kết luận, Bentmore đã đưa vấn đề vào đúng chỗ của nó, nhưng sai lầm cũng từ đó hình thành – bồi thẩm đoàn đã tin cô gái. Bồi thẩm đoàn thật nực cười – bạn không bao giờ biết họ chấp nhận hay bác bỏ cái gì. Nhưng một khi họ đã tin điều gì thì không ai có thể thay đổi được. Họ tin rằng cô gái đó nói thật về cái xà beng, và vậy là xong. Bằng chứng pháp y treo lơ lửng trên đầu họ. Tất cả những thuật ngữ và biệt ngữ khoa học dài dòng – các nhân chứng chết tiệt, những bằng chứng khoa học – luôn làm mất thời gian mà chẳng thể nói có hay không đối với một câu hỏi đơn giản, luôn luôn là “trong vài trường hợp nhất định có thể xảy ra…” và cứ vậy!
Họ nêu ý kiến của mình, từng chút một, và khi những nhận xét dần trở nên rời rạc và ít thống nhất thì cảm giác thiếu điều gì đó nổi lên trong họ. Lần lượt từng người hướng về cụ Treves vì cụ chưa đóng góp ý kiến gì. Rõ ràng là công ty đang đợi ý kiến cuối cùng của một đồng nghiệp đáng kính.
Cụ Treves tựa lưng vào ghế, lơ đễnh lau cặp kính. Trong sự im lặng có điều gì đó khiến cho cụ bất chợt nhìn lên.
“Sao?” cụ hỏi. “Có chuyện gì à? Các anh hỏi tôi chuyện gì à?”
Anh chàng Lewis nói:
“Thưa ông, chúng ta đang nói về vụ án Lamorne”.
Anh dừng lại chờ đợi.
“À vâng, đúng rồi” cụ Treves nói. “Tôi đang nghĩ về nó đây”.
Căn phòng chợt im phăng phắc.
“Nhưng tôi e rằng,” cụ Treves nói, vẫn tiếp tục lau cặp kính, “tôi thấy kỳ lạ. Vâng, thật kỳ lạ. Tôi cho là thành quả của nhiều năm trời. Vào cái tuổi của tôi, nếu thích người ta có thể tuyên bố quyền ưu tiên kỳ lạ đó”.
“Vâng, thật vậy thưa ông” Lewis nói, nhưng trông anh hơi bối rối.
“Tôi đang nghĩ,” cụ Treves nói, “không có nhiều điểm nghi vấn pháp lý – mặc dù chúng thú vị thật, rất thú vị – nếu phán quyết khác đi thì có đủ lý do để kháng cáo. Tôi nghĩ vậy, nhưng giờ thì tôi sẽ không bàn về nó đâu. Tôi đang nghĩ, như tôi đã nói rồi, không phải là các điểm pháp lý, mà là con người trong vụ án đó”.
Mọi người có vẻ hơi ngạc nhiên. Họ đã xem những người có liên quan trong vụ kiện là những người đáng tin cậy, hoặc là nhân chứng. Chẳng có ai bạo gan đưa ra suy đoán về việc tù nhân đó thật sự có tội hay vô tội như tòa đã tuyên bố.
“Con người, các anh biết đó,” cụ Treves trầm ngâm nói, “dù là chủng tộc nào đi nữa thì một số có đầu óc còn đa phần là không. Họ đến từ khắp mọi miền, Lancashire, Scotland, chủ nhà hàng Ý, và cả cô giáo viên ở đâu đó ngoài Trung Tây. Tất cả gặp nhau và bị cuốn vào việc đó để rồi cuối cùng đưa nhau ra tòa ở London vào một ngày tháng Mười một ảm đạm. Mỗi người ít nhiều đều có liên quan, và mọi việc lên tới cực điểm khi án mạng xảy ra”.
Cụ dừng lại, ngón tay gõ nhịp dồn dập trên đầu gối.
“Tôi thích một câu chuyện trinh thám hay” cụ nói. “Nhưng, các anh biết đó, điểm xuất phát của họ không đúng. Họ bắt đầu bằng một vụ giết người, nhưng kết thúc cũng là giết người. Câu chuyện bắt đầu trước đó rất lâu – có khi là nhiều năm trước – với tất cả các nguyên nhân và sự kiện đưa người nào đó đến một nơi nào đó tại thời điểm nào đó vào một ngày nào đó. Hãy xem những bằng chứng của cô hầu gái – nếu chị phụ bếp không giận người yêu thì đã không đẩy mình vào trường hợp đó và phải đến Lamornes để làm nhân chứng chính thức cho luật sư biện hộ. Rồi gã Guiseppe Antonelli – đến làm thay cho anh trai một tháng. Người anh của hắn cứ như một kẻ mù so với đôi mắt sắc sảo của Guiseppe, anh ta đã không nhìn thấy thứ mà Guiseppe thấy. Và nếu anh cảnh sát không bận bịu ở nhà số 48, anh ta đã không lỡ vụ này…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *