Trang chủ / Văn học nước ngoài / Tay Súng Cuối Cùng

Tay Súng Cuối Cùng

Tay sung cuoi cung - David Baldacci1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : David Baldacci

Download sách Tay Súng Cuối Cùng ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2.DOWNLOAD

Định dạng EPUB            Download

Định dạng MOBI            Download

Định dạng PDF               Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Trích đoạn

Web London sử dụng một khẩu bán tự động SR75 được chính tay một nghệ nhân làm súng huyền thoại thửa riêng cho anh. Một khẩu SR không chỉ xuyên thủng thịt và xương như bình thường mà còn phá toác chúng ra. Web không bao giờ ra khỏi nhà mà thiếu thứ vũ khí được mệnh danh là vua của các loại súng này, vì cuộc sống của anh gắn liền với bạo lực. Lúc nào anh cũng phải sẵn sàng cho việc giết người, thật hiệu quả và gọn ghẽ. Lạy Chúa, nếu chẳng may anh giết nhầm một mạng người chắc anh cũng sẽ tự nhai một viên tương tự để không phải chịu đựng nỗi bất hạnh và cắn rứt chắc chắn sẽ đeo đẳng suốt đời. Công việc kiếm cơm hàng ngày của Web là như vậy. Không thể nói là anh yêu nghề, nhưng quả thực anh là người xuất chúng nhất trong lĩnh vực này.

 

Mặc dù có khẩu súng gắn chặt trên tay hầu như mọi nơi, mọi lúc trong cuộc sống, nhưng Web không phải loại người thích nâng niu vũ khí của mình. Anh chẳng bao giờ coi một khẩu súng ngắn là bạn hay đặt cho nó một cái biệt hiệu nào đó, nhưng vũ khí vẫn là một phần quan trọng trong đời anh, cho dù cũng giống như thú hoang, súng đạn không phải lúc nào cũng dễ thuần. Ngay cả những sĩ quan cảnh sát được huấn luyện bài bản cũng bắn trượt mục tiêu như thường, mười phát có khi trúng tám đã là may. Nhưng đối với Web, đó không chỉ là điều không thể chấp nhận được, mà còn là tự sát. Anh có nhiều phẩm chất điên rồ, nhưng thích tự tìm cái chết thì chắc chắn là không. Phải nói thật là không thiếu kẻ muôn giết anh và đã có lần chúng đã suýt hạ được kẻ thù của mình.

 

Quãng dăm năm trước, người ta tìm thấy anh trong tình trạng đã mất một hay hai lít máu gì đó, nằm thẳng cẳng trên sàn phòng thể dục của một trường trung học, xung quanh là những xác chết nằm la liệt, hoặc những người đang ngắc ngoải. Sau khi chiến thắng những vết thương của mình và làm cho các bác sĩ phải sững sờ, Web bắt đầu quay sang sử dụng khẩu SR thay vì loại tiểu liên mà các chiến hữu của anh vẫn ì ạch vác theo.

 

Thoạt trông thì khẩu súng cũng chẳng khác gì một khẩu M 16. sử dụng loại đạn cỡ 308 ([1]), và luôn là một sự lựa chọn tuyệt vời khi mục đích của người dùng là đe dọa. Khẩu SR khiến tất cả mọi người đều tỏ ra muốn là bạn với anh.

 

Qua cửa kính đen sì của chiếc Suburban, Web chăm chú theo dõi những bóng người đang chuyển động dọc các góc phố cùng những nhóm người khả nghi náu mình trong các hẻm tối. Khi họ đã tiến sâu hơn vào khu vực nguy hiểm, ánh mắt cảnh giác của Web lại quay về trên phố, nơi anh biết rõ rằng mỗi chiếc xe đều có thể là một pháo hạm ngụy trang. Anh đang dè chừng những ánh mắt lấm lét, những cái gật đầu hoặc những ngón tay kín đáo lướt trên điện thoại di động, như thể đó là dấu hiệu bọn chúng đang âm mưu hạ gục gã Web cứng đầu.

 

Chiếc Suburban rẽ qua một góc phố và dừng lại. Web liếc nhìn sáu người đồng đội đang cùng anh chen chúc trong xe. Anh biết họ cũng đang nung nấu một ý nghĩ giống hệt anh: ra khỏi xe thật nhanh và gọn gàng, cơ động tới những vị trí phong tỏa, thiết lập đội hình phát huy hỏa lực. Trong phương trình này không có chỗ cho sự sợ hãi, tuy nhiên căng thẳng lại là chuyện khác. Sợ hãi không phải là bạn của anh; thực ra nó còn có thể là nguyên nhân khiến anh mất mạng như chơi.

 

Web hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh. Anh cần duy trì mạch đập ở mức 60 -70. Chỉ cần mạch lên đến 85 lần/phút là tay cầm súng của ta sẽ run bần bật; lên đến 90 có nghĩa là ta không còn khả năng bóp cò, vì máu như bị tắc lại trong tĩnh mạch, vai và cánh tay cứng đờ. Nếu mạch quá 100 lần /phút, chắc mười mươi là có một con voi đứng trước mặt khoảng một mét ta cũng sẽ bắn trượt; trong trường hợp này thì tốt nhất là dán lên trán mình dòng chữ HÃY GIẾT TÔI NHANH LÊN. vì sớm muộn thì kiểu gì ta cũng bị hạ thôi.

 

Web cảm thấy phấn chấn và tự tin hẳn lên. Đối với anh càng những lúc bấn loạn nhất lại là lúc cần bình tĩnh nhất.

 

Chiếc Suburban lại chạy tiếp, rẽ qua một góc phố nữa và lại dừng lại. Đây là lần cuối cùng, Web biết chắc thế. Trạng thái tĩnh của máy radio đeo trên tai mỗi người bị phá vỡ khi Teddy Riner nói vào mic của anh ta. “Charlie gọi TOC, đề nghị được toàn quyền hành động và xin được phép chuyển sang màu vàng.” Qua chiếc mic gắn trên tai của mình, Web nghe thấy TOC (tên đầy đủ là Tactical Operations Center – Trung tâm Tác chiến Chiến thuật) trả lời cộc lốc, “Charlie One, nghe rõ, đợi lệnh.” Trong thế giới của Web, “màu vàng” là vị trí cuối cùng của khâu ẩn mình và phong tỏa; “xanh lục” là địa điểm xảy ra khủng hoảng, thời khắc quyết định: đột kích. Việc phải chạy xuyên qua khoảng đất linh thiêng nằm giữa màu vàng tương đối an toàn thoải mái, với khoảnh khắc hành động màu xanh nhiều khi không hề đơn giản chút nào. “Toàn quyền hành động” – Web làu bàu. Đó chẳng qua là cách nói khác của việc yêu cầu được cho phép nổ súng nếu cần thiết, nghe như thể họ đang yêu cầu cấp trên cho phép mặc cả thêm bớt vài đô la cho một chiếc xe cũ. Trong tai lại nghe vang lên tiếng của TOC. “TOC gọi tất cả các đơn vị: Các anh có toàn quyền hành động và được phép chuyển sang màu vàng.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *