Trang chủ / Văn học nước ngoài / Cậu Bé Học Việc Và Thầy Trừ Tà Phần 6: Sự Hy Sinh Của Thầy Trừ Tà

Cậu Bé Học Việc Và Thầy Trừ Tà Phần 6: Sự Hy Sinh Của Thầy Trừ Tà

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Joseph Delaney

Download sách Cậu Bé Học Việc Và Thầy Trừ Tà Phần 6: Sự Hy Sinh Của Thầy Trừ Tà ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục :  SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Download ebook                      

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Chương 1 SÁT THỦ MAENAD

Tôi bừng tỉnh với tâm trạng bồn chồn lo lắng có chuyện gì đó chẳng lành. Ngoài trời, những tia sét đánh chằng chịt bên khung cửa, tiếp nối bằng những đợt sấm rền. Trước đây tôi từng ngủ qua những đêm giông bão ở Hạt, nên chắc chắn những thứ ấy không thể làm tôi thức giấc. Không đâu, tôi linh tính có một mối nguy nào đó đang chực chờ ngoài kia. Tôi nhảy phóc ra khỏi giường, đúng lúc chiếc gương ngay cạnh đầu giường tôi đột nhiên sáng hơn lên. Tôi thoáng thấy hình ảnh phản chiếu của ai đó lướt qua rồi nhanh chóng biến mất. Nhưng tôi đã kịp nhận ra khuôn mặt. Là Alice.

Dù được đào tạo trong hai năm liền để trở thành phù thủy, Alice vẫn là bạn tôi. Cô bé đã bị Thầy trừ tà xua đuổi nên phải quay trở lại khu đồi Pendle. Tôi nhớ cô ghê lắm nhưng vẫn ráng giữ lời hứa với Thầy mình mà tảng lờ mọi nỗ lực liên lạc của cô ấy. Nhưng lần này tôi không thể lờ đi được nữa. Cô ấy đã cố ghi lại lời nhắn trên gương, còn tôi không thể không đọc trước khi dòng chữ phai mất.

Maenad là gì nhỉ? Tôi chưa từng nghe đến. Với lại làm sao mà một tên sát thủ bất kỳ nào có thể tiếp cận được tôi khi hắn phải băng qua khu vườn của Thầy trừ tà – nơi luôn được Ông Kẹ thần thánh của Thầy trông chừng? Nếu kẻ nào đó xâm phạm khu vườn, Ông Kẹ ấy sẽ gầm lên một tiếng đến cả cách đó hàng dặm vẫn còn nghe ra, và sẽ xé xác kẻ xâm phạm thành trăm mảnh.

Còn nữa, làm sao Alice biết được mối nguy hiểm đó? Cô bé đang ở Pendle cách đây hàng dặm. Tuy vậy, tôi cũng sẽ không làm ngơ lời cảnh báo của cô ấy đâu. Thầy tôi, John Gregory, đã ra ngoài xử lý một hồn ma chuyên gây rắc rối, chỉ còn lại mỗi tôi trong ngôi nhà này. Mà tôi lại chẳng có gì tự vệ trong tay. Thanh trượng cùng túi đồ của tôi đang ở tuốt trong bếp, nên tôi phải đi lấy vậy.

Đừng hoảng, tôi tự nhủ. Từ từ bình tĩnh nào.

Tôi nhanh chóng mặc quần áo, xỏ chân vào đôi ủng. Tôi nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ và cẩn thận lẻn ra ngoài khu hành lang tối om om ngay lúc tiếng sấm rền vang một lần nữa. Tại đây tôi dừng lại nghe ngóng. Vạn vật im phăng phắc. Thấy chắc ăn rằng chưa có kẻ nào đột nhập vào được trong nhà, nên tôi tiếp tục rón rén đi xuống cầu thang. Tôi lướt qua khu tiền sảnh rồi hướng thẳng vào bếp.

Tôi nhét sợi xích bạc vào túi quần, rồi vừa nắm lấy thanh trượng, tôi vừa mở cửa sau để bước ra ngoài. Ông Kẹ đâu nhỉ?

Tại sao Ông Kẹ lại không bảo vệ ngôi nhà và khu vườn khỏi kẻ đột nhập? Mưa xối thẳng vào mặt tôi khi tôi đứng chờ, kỹ lưỡng dò mắt qua sân cỏ lẫn cây cối ngoài kia xem có cử động nào không.

Ráng hết sức để mắt làm quen với bóng tối nhưng tôi vẫn không thấy được nhiều. Mặc, tôi dõng bước đến khu rừng cây bên khu vườn phía tây.

Bước chưa được thêm khoảng chục bước nữa bên trái tôi vang lên tiếng thét chói lói kinh hoàng và tôi nghe tiếng chân chạy thình thịch. Kẻ nào đó đang chạy qua bãi cỏ, thẳng về phía tôi. Tôi lăm lăm tay trượng, nhấn vào hốc lõm, để cùng một tiếng cách, một lưỡi dao bật ra khỏi đầu trượng.

Sấm sét lại lóa lên làm tôi nhìn ra thứ gì đang đe dọa. Là một mụ già cao kều, ốm nhách, tay trái vung vẩy lưỡi gươm giết người sáng lóa. Tóc mụ túm ngược ra sau, gương mặt gầy gò hốc hác, méo mó đi vì hận thù và đau đớn, được sơn phết thứ gì đó lấm chấm đen đen. Mụ mặc váy dài, đẫm nước mưa, và thay vì mang giày, hai chân mụ lại quấn đầy những dải dây da. À, ra đây là Maenad, tôi nhủ thầm.

Tôi đứng thế phòng thủ, giương thanh trượng theo chiều ngang như đã được dạy. Tim tôi đập liên hồi nhưng tôi phải cố gắng giữ bình tĩnh mà chộp lấy cơ hội đầu tiên để tấn công.

Lưỡi gươm của mụ bất chợt vụt thẳng về phía tôi, sượt qua vai phải tôi chỉ vài phân, còn tôi thì xoay người đi, cố gắng giữ khoảng cách an toàn với đối phương.

Tôi cần có đủ chỗ để vung thanh trượng của mình. Cỏ thì sũng nước mưa, khi mụ Maenad tấn công lần thứ hai, tôi trượt chân, mất thăng bằng. Tôi gần như ngã ngửa ra sau, nhưng xoay sở để khuỵu xuống một bên gối. Vừa kịp lúc để giơ thanh trượng lên cao cản một cú đâm khác có khả năng hẳn đã chém sâu vào vai phải tôi rồi. Tôi lại tấn công, giáng một đòn thật mạnh thẳng vào cổ tay mụ kia, làm thanh kiếm văng xoáy tít trên sân. Chớp lại lóe sáng lần nữa giúp tôi thấy rõ cơn thịnh nộ trên mặt mụ, tay không tấc sắt, mụ vẫn tấn công tiếp. Lúc này mụ đang quát tháo vào tôi, lồng lên vì căm phẫn – những âm thanh khàn khàn khùng khục có đôi chữ tôi nghe ra là tiếng Hy Lạp. Lần này tôi bước sang một bên, né khỏi hai tay vươn dài với mấy cái móng tay nhọn hoắt của mụ rồi đồng thời đập một cú chí tử vào một bên đầu mụ. Mụ ta ngã khụy xuống, tôi có thể dễ dàng xỉa mũi dao của mình xuyên thẳng vào ngực mụ.

Nhưng không, tôi chỉ chuyển trượng sang tay phải, tay trái nhanh chóng thò vào túi quần cuộn sợi xích bạc quanh cổ tay. Sợi xích bạc luôn có tác dụng chống lại những kẻ tôi tớ của thế lực bóng tối – nhưng liệu rằng nó có trói được một mụ Maenad? Tôi tự hỏi.

Tôi tập trung cao độ, và ngay lúc mụ đang lồm cồm bò dậy thì một tia chớp chói lòa soi rõ mụ mồn một. Còn gì bằng nữa chứ! Tôi nhìn được rõ mục tiêu thế là vụt ngay sợi xích ra một tiếng vút! Sợi xích phóng lên không trung tạo thành vòng xoắn ốc hoàn hảo, rồi rơi xuống bao quanh người mụ, làm mụ đổ nhào trên bãi cỏ.

Tôi thận trọng đi vòng quanh mụ. Sợi xích buộc chặt vào cổ tay, cổ chân, rồi siết chặt quanh hàm mụ, nhưng mụ vẫn có thể nói được nên tuôn ra một tràng, tôi chẳng hiểu được lấy một chữ. Tiếng Hy Lạp chăng? Chắc vậy – nhưng lại là một kiểu thổ ngữ lạ hoắc nào đấy.

Có vẻ như sợi xích đã phát huy tác dụng, nên chẳng để phí thêm một phút giây nào, tôi nắm chân trái mụ và kéo lê qua bãi cỏ về phía ngôi nhà. Chắc là Thầy trừ tà sẽ muốn tra khảo mụ ta đây – nếu thầy có thể hiểu được mụ nói gì. Trình độ tiếng Hy Lạp của tôi chí ít cũng ngang ngửa với thầy, ấy vậy mà tôi chả hiểu gì được mụ.

Kế bên hông nhà là mái nhà chái bằng gỗ nơi thầy trò tôi chứa củi lò sưởi thế là tôi kéo mụ ta vào đấy tránh mưa. Xong, tôi với tay lấy cây đèn trên kệ trong góc xuống thắp sáng lên để nhìn rõ kẻ mình mới bắt giữ. Khi tôi giơ ngọn đèn trên đầu mụ, mụ nhổ toẹt vào mặt tôi, cục đờm nhơn nhớt màu hồng bắn vào quần tôi. Giờ đây tôi mới bắt đầu nhận ra cái mùi của mụ –sự hòa trộn giữa mùi mồ hôi chua loét và mùi rượu vang. Và còn mùi gì đó khác nữa. Một thoảng mùi thịt thối. Khi mụ há miệng, tôi để ý thấy mấy thứ giống vài mảnh thịt người dắt trên răng mụ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *