Trang chủ / Văn học nước ngoài / Người Trộm Bóng

Người Trộm Bóng

nguoi-trom-bong1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Marc Levy

Download sách Người Trộm Bóng ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng PDF               Download

Định dạng MOBI            Download

Định dạng EPUB            Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Cuốn sách như một bản nhạc không lời, len lỏi bên tai những giai điệu êm dịu của tình bạn, tình thân, tình yêu. Nhân vật “tôi” thì như một nột nhạc sáng nhất, cứ réo rắt mãi trong tâm tưởng người nghe với những xúc cảm không tên, mơ hồ mà khiến ta ứa nước mắt.

Tôi ít đọc tác phẩm của Marc Levy, tất nhiên không phải bởi văn ông không hay, mà chỉ đơn giản là tôi không hợp lắm giọng văn đó. Vốn liếng của tôi về ông chỉ là “Nếu em không phải là giấc mơ” và “Người trộm bóng”. Nhưng “Người trôm bóng” lại là tác phẩm đem tôi đến với ông. Bởi tôi thích những tác phẩm đơn giản, nhẹ nhàng mà sâu sắc, đầy ám ảnh. Tôi thích cách Marc Levy viết về tình yêu, tình cảm gia đình, tình bạn bè, tình yêu cuộc sống song song với nhau vì ta vẫn biết trong cuộc sống chẳng thể tách bỏ chúng ra khỏi nhau. Tôi đã rơi nước mắt khi đọc nó, câu truyện giản dị, không đặc sắc nhưng lại đặc biệt bởi những khoảnh khắc xúc động của tình thân, tình yêu, tình bạn. Tôi đã thấy đâu đó một hình ảnh phản chiếu của mình- cái bóng của mình trong nhân vật “tôi”.

Gấp quyển sách lại, tôi chỉ muốn cảm ơn em, cô gái bé nhỏ đã tặng tôi quyển sách này vào ngày sinh nhật tôi năm trước. Cảm ơn em đã đem đến cho tôi một quyển truyện hay, khiến tôi nhớ mãi và luôn là gợi ý hàng đầu cho bạn bè mình.

Giới thiệu

Những cái bóng có thể tiết lộ điều gì về chủ nhân của nó?

 

Câu trả lời chỉ có thể đến từ Người trộm bóng – một cậu bé có tuổi thơ chẳng mấy yên bình ở một vùng ngoại ô heo hút – bởi qua những lần cầu cứu hay trút bầu tâm sự, chúng đã trở thành bạn bè thân thiết của cậu từ lức nào không hay.

 

Năm tháng trôi qua, cậu bé ngày nào đã trở thành sinh viên trường Y, những cái bóng lại song hành cùng cậu trên từng bước thăng trầm của cuộc sống, sự nghiệp và cả… TÌNH YÊU. Và lần này, những rắc rối thực sự mới bắt đầu lộ diện…

 

Hài hước, dịu dàng mà thấm thía, Người trộm bóng đích thực là một câu chuyện tình yêu được Marc Levy viết ở số nhiều.

Trích đoạn

“Rồi con xem, mọi chuyện sẽ ổn thôi…”

Ngày khai trường. Tựa lưng vào thân cây tiêu huyền, tôi đứng nhìn từng nhóm bạn bè đang tụm lại. Tôi không thuộc về bất cứ nhóm nào. Tôi không nhận được nụ cười nào, không cái ôm hôn chào mừng nào, không một cử chỉ thể hiện niềm vui gặp lại nhau sau kỳ nghỉ, và cũng chẳng có ai để kể lại kỳ nghỉ của mình. Bất cứ ai từng trải qua cảnh chuyển trường đều phải làm quen với những buổi sáng tháng Chín như thế này, với cổ họng tắc nghẹn, ta không biết phải trả lời ra sao khi bố mẹ an ủi ta rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Như thể họ vừa nhớ lại điều gì đó! Những người bố người mẹ đều đã quên hết tất cả, song đó cũng chẳng phải lỗi của họ, chỉ đơn giản là họ đang già đi.

Dưới sân trường, tiếng chuông vang lên, học sinh hối hả xếp thành hàng trước mặt các giáo viên đang bắt đầu điểm danh. Kể cả tôi, tổng cộng có ba học sinh đeo kính, nghĩa là không lấy gì làm nhiều. Tôi học lớp 6C, và thêm một lần nữa, tôi lại là đứa bé nhất lớp. Bố mẹ tôi đã có ý tưởng thật tệ hại khi thu xếp để tôi chào đời vào tháng Mười hai; hai người vui mừng với việc tôi luôn đi trước sáu tháng so với bạn bè cùng trang lứa, một điều khiến họ rất tự hào, về phần mình tôi chỉ thấy ngao ngán mỗi độ khai trường.

Là đứa sinh sau đẻ muộn nhất lớp, điều đó có nghĩa là: phải lau bảng, chuẩn bị phấn viết, xếp lại thảm trong phòng tập thể dục, xếp những quả bóng rổ lên giá kệ cao quá tầm tay với, và điều tồi tệ nhất trong tất cả những điều tồi tệ, phải một mình ngồi xếp bằng trên hàng đầu trong bức ảnh chụp cả lớp; chẳng còn giới hạn nào cho những điều ê chề phải chịu đựng khi người ta ở trường học.

Tất cả những chuyện kể trên thực ra cũng chẳng là gì nếu trong lớp 6C này không có một đứa tên là Marquès, một nỗi kinh hoàng thực sự, đối cực hoàn hảo của tôi.

Nếu tôi đi học sớm vài tháng – một điều khiến bố mẹ tôi vô cùng phấn khởi – Marquès lại đi học chậm đến hai năm, và bố mẹ hắn hoàn toàn dửng dưng về chuyện đó. Kể từ giây phút nhà trường đảm nhận việc trông coi cậu con trai của họ, chừng nào cậu nhóc tiếp tục ăn trưa ở căng tin của trường và chỉ ló mặt về nhà vào cuối ngày, họ hoàn toàn thấy hài lòng về tất cả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *