Kẻ Tình Nghi

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK 

Tác giả : Drusilla Campbell

Download sách Kẻ Tình Nghi ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng ebook                  

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Lời giới thiệu

Drusilla Campbell (1940-2014) sinh ra tại Melbournem, Australia. Lên sáu tuổi, bà cùng gia đình chuyển tới California, Hoa Kỳ. Hồi còn nhỏ, bà đã từng cùng mẹ và em trai của mình đi khắp nước Mỹ bằng tàu hỏa và ô tô. Trước khi đến tuổi cắp sách tới trường, bà đã ba lần trải qua hành trình vượt Thái Bình Dương bằng thuyền.

Khi sống ở Washington DC, bà lấy được bằng Thạc sĩ Báo chí Truyền thông của Đại học Hoa Kỳ. Sau đó, bà dạy học ở nhiều nơi như Melbourne, London… trước khi kết hôn với Art Campbell, một luật sư, nhà thơ và giảng viên đại học. Họ định cư tại San Diego, có hai con trai và ba cô cháu gái.

Trong sự nghiệp, bà nhận được nhiều giải thưởng danh giá cho những tiểu thuyết ăn khách của mình. Tiểu thuyết của Drusilla Campbell là “những bức trang chân thực về cuộc sống dưới mọi góc độ” (San Diego Union Tribune). Các tác phẩm nổi tiếng nhất của bà bao gồm: The Good Sister ( Người chị tốt), Blood Orange (Máu cam), Little Girl Gone (Cô bé mất tích), In doubt (Kẻ tình nghi)…

Khi nhận định về các tác phẩm của Drusilla Campbell, Judy Reeves, tác giả cuốn sách A Writer’s Books of Days đã viết “Không một nhà văn nào viết về bản chất của sai lầm và sự mong manh của nhân loại xuất sắc như Drusilla Campbell.”

***

Kẻ tình nghi (In Doubt) là câu chuyện kể về hành trình tìm kiếm sự thật của cô luật sư trẻ Sophie Giraudo – người vừa mở một Văn phòng Luật mới tại thành phố quê hương mình – San Sebastian, California. Đúng trong khoảng thời gian ấy, bà Thống đốc đáng kính bị bắn trọng thương trong buổi lễ kỷ niệm sinh nhật bà tại công viên thành phố. Điều đáng kinh ngạc hơn cả tội ác chính là nhận dạng của sát thủ, một đứa trẻ vị thành niên có vẻ ngoài ngoan ngoãn tên là Donny. Khao khát muốn tìm hiểu sâu nguyên nhân khiến một người không có tiền sử bạo lực lại phạm tội ác kinh khủng như thế, Sophie tình nguyện nhận cậu bé làm thân chủ của mình. Cô biết, ít nhất việc này sẽ mang lại cho mình một khoản thù lao hậu hĩnh. Nhưng rồi cô nhận ra mình tiếp nhận vụ án này vì cả những động cơ cá nhân. Cô muốn chứng minh với bà mẹ luôn bao bọc mình rằng cô không còn là đứa trẻ tuổi teen không biết sợ hay tự hủy hoại bản thân như cô đã từng, chứng minh cho người chồng cũ rằng cô không phải là kẻ thua cuộc và để chứng minh với chính mình rằng những bi kịch thuở thiếu thời không thể ảnh hưởng đến cô nữa. Trong quá trình chạy đua tìm ra sự thật, Sophie buộc phải thỏa hiệp với quá khứ của mình, chiến đấu vì những gì cô cho là đúng đắn… ngay cả khi điều đó phải mạo hiểm đánh đổi bằng danh tiếng và cả mạng sống của cô.

Mặc dù hành vi phạm tội của Donny là quá rõ ràng, nhưng điều lạ lùng là khi cảnh sát ập đến, cậu cũng không chạy trốn mà chỉ luôn miệng nói “Cháu xin lỗi!” Điều đó như ngầm báo hiệu về những ẩn số đằng sau vụ nổ súng ấy. Sophie tin chắc vào suy đoán của mình và cô lao vào cuộc tìm kiếm với hi vọng sẽ tìm ra được điều bí mật có vai trò giảm nhẹ tội cho Donny.

Càng dấn sâu vào cuộc sống của Donny, cô càng khám phá được nhiều bí mật khủng khiếp. Cậu có một gia đình không hạnh phúc, một người mẹ lập dị, ích kỷ, sẵn sàng hi sinh người khác vì lợi ích của mình, một người cha bỏ nhà đi và có hạnh phúc riêng. Điều đó đã có tác động không ít tới tính cách của cậu. Và chương trình “Trở thành người đàn ông” mà cậu tham gia có thực sự ảnh hưởng tích cực đến cậu.

Câu chuyện của Donny cũng gợi Sophie nhớ đến quá khứ của mình, một quá khứ cô luôn muốn lãng quên. Chính vì quá khứ kinh hoàng ấy mà cô muốn bảo vệ Donny Crider.

Bằng lối dẫn truyện cuốn hút, Drusilla Campbell đã đưa người đọc đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Bên cạnh đó, lối miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế cũng mang đến thành công cho tác phẩm. Kẻ tình nghi cũng mang đến những bài học đáng suy ngẫm về sự cảm thông giữa người với người trong xã hội. Hơn thế nữa, câu chuyện còn đặt ra một vấn đề đáng suy ngẫm về bản chất thật của con người đằng sau vẻ ngoài của họ…

BachvietBooks

KẺ TÌNH NGHI

Drusilla Campbell

Đây là một câu chuyện hư cấu. Tên người, địa danh, và các sự kiện đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả hoặc được hư cấu. Bất kì sự trùng hợp nào về các sự kiện thật, con người thật, dù còn sống hay đã mất, đều là những trùng hợp ngẫu nhiên.

Thân tặng Angela,

Nơi dành cho những lời hứa cũng sẽ dành cho những nỗi đau.

Larry A. Parker

ĐỌC THỬ

1

T

rong suốt một thời gian dài, hắn luôn tin rằng mọi người đều có chung cảm giác với mình. Hắn nghĩ những cơn co thắt dạ dày thường xuyên là một việc hết sức bình thường – giống như cảm giác bỏng rát sau mắt và những giấc mơ khiến hắn tỉnh giấc, toàn thân run rẩy, ướt đẫm. Ở trường học, hắn bắt đầu hiểu rằng mình hoàn toàn khác biệt so với những người khác. Sau cùng, hắn cũng gọi tên được cảm xúc ấy: sự giận dữ.

Vào một buổi sáng, vài tháng sau khi rời trường và đến làm việc tại Trang trại của Roman, hắn nhận ra những cơn tức giận đã dịu bớt vài phần và chỉ làm hắn ngứa ngáy như một vết muỗi chích. Hắn cảm thấy tự do và gần như trong suốt hai năm tiếp theo, hắn lúc nào cũng cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng giờ đây, sự giận dữ đã trở lại sau một thời gian dài nghỉ ngơi. Thời gian làm việc ở trang trại đã giải phóng một thứ gì đó trong hắn. Mơ tưởng về sự giải thoát bắt đầu nhen nhóm. Khi mà ranh giới giữa hiện thực và trí tưởng tượng không còn rõ ràng, hắn cảm thấy hoảng sợ bởi những hình dung trong đầu. Hắn cố rũ bỏ mọi suy nghĩ bạo lực, nhưng chính những ảo tưởng lại kéo chúng quay về. Khi hắn nghĩ đến những điều hắn có thể làm và sẽ làm, sự căng thẳng mới dịu đi đôi chút.

Khẩu súng lục ổ quay chỉ là một khối kim loại vô tri vô giác, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự ấm áp và sức sống của nó trong lòng bàn tay, rồi từ từ lan tới cánh tay, lưng và bả vai. Sau khi rời khỏi khu vườn và trở về nhà, điều đầu tiên hắn làm mỗi sáng là kiểm tra xem khẩu súng được cuốn trong một chiếc áo phông trắng còn trong đáy ngăn kéo tủ hay không. Hắn đã lắp khóa cửa sổ và cửa ra vào, nên phòng ngủ này có thể coi như an toàn tuyệt đối, nhưng mẹ hắn hoàn toàn có thể lẻn vào phòng và lấy nó đi khi hắn ngủ.

Hắn nhẹ nhàng tháo lớp áo cuốn ngoài khẩu súng, mở ổ quay ra đếm đủ sáu viên đạn, rồi đặt nó trên gối mình. Mùi kim loại ám trên chiếc áo phông lạnh ngắt làm hắn phấn khích khi trùm áo qua đầu. Sau khi kiểm tra chốt an toàn, hắn nhét khẩu súng vào bên hông quần jeans như hắn vẫn thấy trên ti vi. Khi kéo áo phông xuống, khẩu súng hoàn toàn bị che kín. Hắn cảm nhận rõ khối kim loại vừa cứng rắn vừa ấm áp chạm vào da thịt, tựa như một phần cơ thể mình.

Khi quan sát hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương treo trên tủ quần áo, hắn không nhận ra một thanh niên mười bảy tuổi khôi ngô với cả tương lai rộng mở phía trước. Những gì hắn thấy chỉ là sự giận dữ – người bạn, người đồng minh trong cuộc chiến bất tận này.

2

C

hị, những thứ đó để làm gì thế?” Carmine Giraudo đứng giữa văn phòng của chị gái, xung quanh là vô số hộp bìa đang được tháo ra. Anh cầm một móc khóa bạc gồm ba chìa. “Chìa khóa xe đâu rồi chị? Không phải cái 4Runner* của chị nhé.”

* Một dòng xe của hãng Toyota

“Đưa đây nào,” Sophie nói, vươn người tới.

“Trước hết cứ nói cho em đây là chìa khóa xe của ai đã.” “Chị không nhớ.” Sophie lắc đầu. “Nào, đưa nó

cho chị?”

Cậu cười phá lên, giơ giơ chùm chìa khóa trước mặt cô. “Chị có muốn nói với em những việc chị đang định làm không, nấm lùn*?”

* Nguyên văn: Shortcake

“Đừng có hòng.”

“Hẳn là có một căn lều bên bãi biển Malibu? Và một chiếc xe nho nhỏ đang giấu trong gara ở một nơi nào đó?” Cậu quăng chùm chìa khóa về phía cô: “Em biết chị có bí mật gì đó, chỉ là em vẫn chưa tìm ra thôi.”

“Và em sẽ không bao giờ tìm ra đâu.” Cậu nghĩ Sophie đang nói đùa.

Sophie cất chùm chìa khóa vào ngăn kéo dưới bên trái cạnh hai cái ly và một chai Dewar mà cô đặt ở đó.

“Có khi chị có một nhà kho ở Los Angeles cũng nên. Chị giấu mấy cái xác ở đó hả? Một chiếc xe hơi cũ và một đôi tình nhân đang bị trói.”

Đuổi em trai ra ngoài, Sophie đứng thẳng, tay chống nạnh, điệu bộ giống hệt mẹ và bà ngoại, cô tìm kiếm trong đống đồ gỗ và hộp, lật từng tờ báo và tạp chí, các cuốn sách và vô số những thứ ngổn ngang quanh mình. Căn phòng có mùi sơn mới và những món nội thất lớn – một tấm thảm mới, hai cái bàn, hộp đựng tài liệu, giá sách, ghế sô pha, ghế tựa – đã được bài trí đâu vào đấy. Ngày mai, khách hàng sẽ đến đây và tựa bên cửa sổ nhìn thẳng xuống tòa án ở góc công viên Mission. Cô có thể tự mình xoay xở phần còn lại.

“Em còn nhiều việc phải làm đấy, Carmine. Sắp đến giờ rồi.”

“Có gì bí mật với chùm chìa khóa đó vậy?” Cậu cảm thấy bị tổn thương vì không được tin tưởng.

“Chị sẽ nói với em sau. Đến lúc đó em sẽ biết sự thật. Và đấy sẽ là những lời cuối cùng trong đời chị.”

Cậu cứng họng, ném về phía cô cái nhìn nghi ngờ y hệt bà ngoại. Sophie đáp trả bằng một cái nhìn tương tự.

“Hợp với chị đấy, nấm lùn.”

Cô vờ như không thèm quan tâm tới biệt danh mà cả hai đều biết rõ cô rất ghét. Cô luôn muốn mình cao hơn, thanh mảnh, như một người mẫu thời trang thay vì thấp và đầy đặn như những người phụ nữ khác trong nhà Giraudo và Marsay. Cô đã từng phạm sai lầm khi chia sẻ với Carmine rằng kiếp sau cô sẽ cao sáu feet*, nhanh nhẹn và ngực phẳng, như nữ thần báo tử Valkyrie. Carmine không bao giờ quên chuyện đó.

* Sáu feet: xấp xỉ 1,83m

Mặc dù cô đã tự dặn bản thân không nên khó chịu với những trò đùa của Carmine, nhưng trong cuộc sống, thực sự quá khó để tin tưởng một ai đó – kể cả em trai mình – nhất là khi cậu luôn hứng thú trêu chọc và khiến cô bối rối. Chồng cũ của cô, công tố viên Ben Lansing, cũng thích trêu cô, nhưng có vẻ những trò chọc ghẹo hồi đầu của anh ta tử tế và đáng yêu hơn.

Carmine nói “Chị có thể ngồi với em và Jeannie.” “Chị sẽ ngồi quan sát từ đây.”

“Chị vẫn bực mình vụ chìa khóa à? Em không có ý gì đâu.” Cậu tỏ ra vô tội. “Mặc kệ chị và bí mật của chị.”

“Chị đang căng thẳng, Carmine. Thế thôi. Chị có quá nhiều việc phải làm.”

“Đúng là có quá nhiều thứ cần phải làm ở đây.” Cậu ngó quanh văn phòng. “Đây là một căn phòng đẹp, Sophie, nhưng em không hiểu chị xoay xở thế nào để đủ sống.”

“Cảm ơn vì những lời chúc tốt đẹp nhé.”

“Chị sẽ phải làm việc đến chết thôi nếu muốn trả đủ tiền thuê nhà.”

“Thật à?” Cô vỗ vỗ trán. “Chị nghĩ là chị được miễn phí khoản đó.”

“Trời, khốn thật. Thảo nào chẳng ma nào ngó ngàng đến chị. Họ chạy mất dép hết rồi.”

Cũng như mẹ, Carmine nghĩ rằng với người một nhà thì sự thẳng thắn thô lỗ là chấp nhận được.

“Chị nghe em này,” cậu nói, “em nghĩ chị sẽ thành công. Em hi vọng chị sẽ trở thành một luật sư thành đạt và có cả một bộ phim về mình. Nhưng không phải tất cả các vụ án đều nổi đình nổi đám như vụ của Orlando Cardigan. Có vẻ như không có nhiều tội phạm ở SanSeb.”

Liệu Carmine có thực sự hiểu cô không hề biết việc bảo vệ cho con trai của Orlando Cardigan sẽ mang lại món hời lớn đến vậy: một khoản thù lao khổng lồ được trả ngay lập tức? Cardigan quyết định chọn cô bởi cô từng là một công tố viên cứng rắn. Còn bây giờ, sau khi thành công với vụ Cardigan, cô đã có thể chuyển từ một căn phòng lạnh lẽo kề bên khu đỗ xe của siêu thị tới căn hộ nằm trong một tòa nhà lâu đời, gần tòa án và nhìn thẳng xuống công viên Mission.

Cô dùng chung sảnh tiếp tân và máy photo với bốn luật sư khác, nhưng căn hộ ba phòng của cô cũng có một văn phòng nhỏ phía ngoài và có một khoảng không vừa đủ cho một buồng thay quần áo riêng. Cô đã thuê cả một tư vấn pháp lý, Clary. Cô cũng hi vọng công việc sẽ tiến triển đủ tốt để thuê thêm một trợ lý và một thám tử làm việc cả ngày. Còn bây giờ, cô vẫn đang tự làm các công việc giấy tờ và văn thư, còn điện thoại trong phòng thì ai nghe cũng được.

Mặc dù cô đã bày biện nội thất, treo các bức tranh, dọn dẹp hết các hộp giấy, nhưng văn phòng trông vẫn không được gọn gàng. Cô có thể đổi chỗ ở, nhưng dù làm như vậy cô vẫn là Sophie Giraudo.

Qua ô cửa sổ, Sophie nhìn xuống góc tòa án ở công viên đang kín đặc người, nhưng cô không hề để tâm đến đám đông đang tụ tập lại đó. Cô yêu quý em trai mình, nhưng cậu luôn biết cách chọc tức cô. Cô không thể ngừng nghĩ về chùm chìa khóa trong ngăn bàn. Tại sao cô vẫn giữ chúng sau ngần ấy năm chứ? Carmine sẽ nói gì nếu nó biết nguồn gốc của chùm chìa khóa kia?

Em cô luôn tuân thủ các quy tắc trong cuộc sống của mình và chẳng mấy bận tâm dù chịu sự kiểm soát của mẹ. Ngược lại, Sophie từ khi mới sinh ra đã vật lộn trong tử cung của mẹ suốt ba mươi hai tiếng, gần như ngạt thở do nhau thai quấn quanh cổ. Có lẽ từ đó, cô đã thích nổi loạn, đó là kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời cô. Carmine giống người bố dễ tính của họ hơn, ông có xu hướng sống thụ động, để người phụ nữ đời mình làm chủ cuộc sống. Sự thỏa mãn và tự hài lòng là một phần trong DNA* của em trai cô, cũng giống như tính nổi loạn, ưa mạo hiểm và sự nghi ngờ là một phần không thể thiếu trong gen của cô.

* DNA (Axit đêoxiribonucleic): nguyên liệu di truyền ở người và tất cả các cơ thể sống.

Vài phút nữa, Carmine sẽ tham gia buổi tiệc chúc mừng sinh nhật Thống đố́c Maggie Duarte. Cậu có rất nhiều bạn bè, các mối quan hệ xã giao, còn biết cách bắt tay như một chính trị gia. Vừa là cố vấn cao cấp của trường học vừa là đội trưởng đội điền kinh, cậu thường được lựa chọn là người dẫn đầu trong các hoạt động của trường và hôm nay, cậu sẽ chịu trách nhiệm đưa đội cổ vũ tiến qua đám đông và bước lên sân khấu. Một nữ sinh cuối cấp khác được nhận học bổng đại diện cho trường Juilliard sẽ hát Quốc ca.

Lớp kính cũ kĩ trên khung cửa khiến căn phòng của Sophie phủ một màu xanh lạnh lẽo và hơi che khuất tầm nhìn sang công viên Mission – bốn mảnh đất hình vuông phủ kín cỏ, cây xanh và khu vui chơi được nối với nhau bởi những con lạch nhỏ. Giống tất cả các cư dân khác ở SanSeb, đối với Sophie, công viên Mission chính là trái tim của thị trấn to đẹp, thịnh vượng này. Nhiều lớp sơn phủ đã bịt kín cửa sổ văn phòng, nhưng đường thông gió phía trên luôn mở nên mùi thịt quay thơm phức trên phố vẫn lọt vào phòng. Giáo đoàn nhà thờ St. Mary và All Angels cũng đã có mặt sớm để bán đồ ăn từ xúc xích, bánh mì kẹp*… với giá một đô la mỗi suất, mức giá quá rẻ trong dịp lễ hội. Những lá cờ – với các ngôi sao, ba sọc kẻ và nền vàng tung bay trên nóc nhà và trên khung cửa sổ các tòa nhà cạnh công viên. Một tấm băng rôn lớn treo ngang phía trước tòa án với dòng chữ “CHÚC MỪNG SINH NHẬT, MAGGIE!” để đảm bảo không một ai trong thị trấn không biết lí do của dịp lễ hội lần này.

* Nguyên văn: taco: món ăn truyền thống của người Mexico, được làm từ bột ngô hoặc bột mì, nhân bánh được làm từ thịt heo, bò, gà, cá…

Mặc dù gia đình Sophie đã biết Thống đốc từ hồi còn nhỏ, nhưng cha mẹ Sophie – ông bà Anna và Joe Giraudo, quyết định sẽ ở nhà. Ngoại trừ Carmine, Sophie không biết mặt một ai trong đám đông – điều này là hoàn toàn bình thường với tốc độ gia tăng dân số chóng mặt của San Sebastian trong những năm gần đây. Đôi lúc, thực khó tin đây chính là thị trấn bình yên ở vùng Duyên hải nơi cô sinh ra và lớn lên.

Mấy năm gần đây, nhờ khí hậu dễ chịu và vị trí thuận lợi – SanSeb nằm gần bờ biển và trên đường nối giữa San Francisco và Los Angeles, nên rất nhiều người giàu có đã tới định cư tại thị trấn này. Họ sửa lại những ngôi nhà cũ từ thời Victoria* dọc phố Diamon Black hay đường St. Ann và xây thêm những căn biệt thự trên các ngọn đồi gỗ sồi hoặc dọc theo sườn dốc thoai thoải hướng về phía biển. Có những khu nhà cho thuê và căn hộ mới xây cạnh trường Đại học và dọc theo lạch Peligo được xây dựng để thay thế toàn bộ các trại chăn nuôi gia súc rộng năm đến mười mẫu. Thuế cơ bản tại SanSeb đã tăng gấp ba trong mười năm trở lại đây, khiến từng viên đá trên phố Maine và Mission trở nên hấp dẫn và đắt đỏ hơn xưa rất nhiều, khi tất cả các chủ tiệm đều biết tên Sophie. Là một luật sư, cô được mọi người biết đến và tôn trọng, tuy nhiên cô không quen biết nhiều như Carmine. Khả năng kết giao bạn bè không nằm trong gen của cô. Cô có rất nhiều mối quan hệ, nhưng chỉ có một người bạn duy nhất từ thời phổ thông là Tamlin.

* Thời kì Victoria, gọi theo tên Nữ hoàng Victoria (1837-1901) là đỉnh cao của Vương quốc Anh trong việc bành trướng và thống trị thế giới.

Orlando Cardigan đã thân thiết với cô hơn sau phiên tòa xét xử con trai mình. Trước khi Will vướng vào rắc rối, cô chỉ biết sơ qua về Orlando, với tư cách một trong những nhà đầu tư đã quyên góp cả triệu đô để sửa chữa công viên Mission và các khu vườn xung quanh. Khu chế xuất đồ hộp bỏ hoang cạnh lạch De Anza đã bị dỡ bỏ, tòa nhà cũ được thay thế bằng khu công nghiệp thoáng đãng, sạch sẽ với khu vườn và bãi đỗ xe bao quanh. Trường Đại học đang bắt đầu tuyển sinh, một trường Cao đẳng cộng đồng mới đang được xây dựng và mọi thứ đều trở nên tốt đẹp.

Thị trấn nhỏ nơi Sophie lớn lên đã tấp nập hơn và không lâu sau sẽ trở thành một thành phố. Đến lúc đó chắc cô sẽ không bị bao vây bởi những biệt danh của mình: đứa con gái nổi loạn của Joe và Anna, chị của Carmine, cháu gái của bà Sandrine và cụ Grand Marsay.

Sophie quan sát đám đông tụ tập ở công viên: có ba người đàn ông ăn mặc giống hệt thầy tu Tây Ban Nha, một người hóa trang thành chiến binh châu Âu thời cổ, một phụ nữ trong trang phục Mexico lòe xòe, những người đi cắm trại với ga vải và ghế gấp, vài người đi tản bộ và những chú chó phấn khích đang chạy rông trên đường. Hẳn phải có những mật vụ và cảnh sát chà trộn vào đám đông. Bởi bất chấp việc Thống đốc Maggie Duarte có được hâm mộ và kính trọng thế nào, đặc biệt tại quê hương bà, vẫn có những nơi phản đối Thống đốc với những bài diễn văn kích động xóa nhòa ranh giới giữa tự do ngôn luận, đả kích và nguy cơ bạo lực.

Không chỉ là phụ nữ đầu tiên làm Thống đốc bang, Maggie còn là Thống đốc gốc Mexico đầu tiên và là đại diện tích cực đòi lại quyền lợi cho các nhóm thiểu số, cải cách luật nhập cư, quyền tự do bầu cử và đánh thuế cao hơn cho 1% dân số thu nhập cao nhất. Ở California, không ai có thái độ trung lập về Maggie.

3

Đ

ang mơ màng trong giấc ngủ chập chờn, Iva Devane nghe thấy một giọng nói không rõ của ai nhẹ nhàng lặp lại một yêu cầu dai dẳng.

Hãy mở mắt ra, Iva. Nhìn đi, hãy nhìn đi.

Cô choàng tỉnh và nhận thấy mình lại cô độc trên chiếc giường lạnh lẽo. Riga, chú chó ngao giống Ý lông vằn vện đang đặt cằm lên mép giường và chăm chú quan sát cô. Mày thật đẹp, cô nghĩ rồi vươn tay ra vuốt ve nó. Thiên thần hộ mệnh của tao.

Cách đó cả dặm, vang lên tiếng sói hú phấn khích rượt theo con mồi. Cô có thể cảm nhận được Riga đang nổi gai ốc dưới tay mình.

Iva từng là một cô gái vô tư có thể ngủ suốt đêm, không lo lắng gì, nhưng gần đây, cảm giác bồn chồn đã len lỏi vào trong những giấc mơ của cô, khiến cô mất ngủ thường xuyên.

Ngay cả vào buổi sáng, những cảm xúc ấy vẫn ập đến và khiến cô lo lắng: đó là sự bất an, nghi ngờ, khó chịu. Cô muốn thổ lộ với Roman về vấn đề này, nhưng anh hiếm khi có thời gian cho một cuộc nói chuyện nghiêm túc. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô quyết định buông xuôi và chấp nhận sự thật: cô đã chán ngấy việc thức dậy trên chiếc giường lạnh lẽo này, cô không hề muốn chia sẻ chồng mình với lũ nhóc được anh thu nạp suốt ngày bám lấy anh, tranh giành sự quan tâm của anh. Cô muốn nhận được trọn vẹn sự quan tâm của anh, dù chỉ một chút thôi. Những giọt nước ấm áp tràn đầy nơi khóe mắt, chỉ chực chờ rơi xuống khi được cô cho phép.

Nhưng cô không khóc.

Cô kéo lại ga và ngồi lặng trên mép giường. Dưới chân, sàn gỗ cứng lạnh lẽo nhắc cô nhớ ra mặc dù khu vườn của Roman đầy tràn sức sống khi xuân đến, nhưng tiết trời vẫn thật lạnh và thất thường. Cô bước đến bên cửa sổ và nhìn xuyên qua lớp rèm xuống khoảng sân nằm giữa căn nhà và khu trại lớn nhất. Trong ánh sáng dịu dàng của buổi bình minh, khu nhà kính phủ đầy những hạt sương lấp lánh như dát bạc. Xa xa phía sau, nhà kho và nơi ở cho thợ chỉ là những bóng mờ không rõ hình thù.

Trong những năm đầu sinh sống ở đây, trước khi ngôi nhà này được khôi phục và cải tạo, Roman đã xây một căn hộ cho hai người ở phía sau khu nông trại. Bây giờ nó đã trở thành nhà câu lạc bộ. Đôi khi anh ngủ lại đó. Dòng chữ ghi trên cửa nửa đùa nửa thật, CHỈ DÀNH CHO CÁC CHÀNG TRAI – CÁC CÔ GÁI KHÔNG ĐƯỢC VÀO. Iva không bước vào đó bởi Roman luôn nói rằng các chàng trai chưa bao giờ có một nơi dành cho mình – nơi mà tự do cá nhân của họ được tôn trọng. Khoảng đất trống phía ngoài được dọn dẹp và trải nhựa thành sân bóng rổ. Năm ngoái, đèn điện được lắp có mức chi phí khủng khiếp đối với Iva, mặc dù Roman đã thuyết phục cô thành công, nhắc cô rằng những cậu trai luôn cô đơn, giận dữ, bối rối và nổi loạn, tất cả các cậu trai đều không thể cưỡng lại quả bóng cam và những cú ném rổ.

Hàng năm, chương trình rèn luyện và đào tạo Trở thành Người đàn ông* của Roman tiếp nhận những thiếu niên bỏ học và chống đối xã hội đến từ các gia đình khó khăn. Một vài trong số chúng làm việc từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều rồi quay về nhà vào buổi tối, một số khác sống trong khu nhà kho. Cả hai nhóm đều được trả mức lương tối thiểu. Một số ít được quý hơn sống trong nhà và những khi chúng không phải học cách chăm sóc cây cối, Iva sẽ chuẩn bị cho bọn trẻ vài bài kiểm tra kiến thức tương đương kì thi cấp III bang California, một công việc đầy thử thách vì những đứa trẻ này hiếm khi có động lực học tập. Cô cảm thấy tuyệt vọng vì sự thô lỗ và ngu dốt tồi tệ của chúng, nhưng Roman luôn nhắc cô phải kiên nhẫn.

* Nguyên văn: Boys into Men

Cô nuôi dưỡng chúng, dạy chúng học và lo việc giặt giũ. Roman chỉ bảo, dạy dỗ và trở thành người cha mà chúng chưa bao giờ có. Anh hướng dẫn chúng chơi bóng rổ dù chúng muốn hay không bởi thể thao sẽ giúp chúng tập trung, học về tình đồng đội và đây là môn thể thao chúng có thể chơi suốt đời. Chương trình này cho chúng một sự khởi đầu mới trong cuộc sống.

Cô quay về giường và kéo chăn đắp tới gần cằm. Trên chái nhà, một con nhện đang chăng tơ. Dù cô đã dùng chổi để tấn công nó, nhưng cuối cùng cô lại không đủ quyết tâm và đành buông tay. Sẽ dễ dàng hơn nếu cô tránh nhìn vào nó. Đứa trẻ cô thích nhất trong đám học sinh của Roman, Donny Crider, đã thổ lộ rằng mẹ mình luôn ám ảnh về việc dọn dẹp vệ sinh. Bà Crider nuôi hai đứa trẻ bằng cách điều hành một trung tâm dọn dẹp ban ngày ở ngoài, theo như Donny mô tả, bà theo sát lũ trẻ cùng một miếng vải ẩm, chùi vết tay của chúng trên tường và cạnh cửa. Bà sẽ không để sót một mạng nhện hay một vết tay nào, không một vết nào dù ở bất kì đâu trong nhà.

Những đứa trẻ khác gọi Donny là Donny-xinh-gái, qua cửa sổ bếp cô có thể thấy chúng đang nắm đũng quần và làm mặt thơm với cậu bé. Iva đã phàn nàn với Roman về chuyện này, nhưng Roman luôn nói rằng bị trêu chọc sẽ làm Donny mạnh mẽ hơn. Cô nghĩ rằng điều đó thật tàn nhẫn, nhưng nếu có điều gì đó chồng cô hiểu rõ hơn cô, thì đó hẳn là chuyện về các cậu bé.

“Em dậy rồi à.” Roman bước vào phòng ngủ, mang theo một khay đồ ăn. “Anh chuẩn bị bữa sáng xong rồi.”

“Em nên dậy thôi.”

“Cứ nằm nghỉ đi em. Em đã vất vả lau dọn cả tối qua rồi.”

Làm việc quá sức có thể là lí do cho tâm trạng kì lạ của cô. Anh kê thêm một cái gối nữa dưới lưng cô.

Cô nói, “Anh còn không ngủ nữa.”

“Anh đã thức dậy trước khi trời sáng. Cobb gặp ác mộng. Anh thấy nó đang khóc ầm lên ngoài hiên nhà.”

“Nó đã ổn chưa anh?”

“Anh làm một ít bánh táo và nó chén sạch, dù hãy còn đang lơ mơ. Em biết những đứa mới đến thế nào rồi đấy. Nhớ nhà kinh khủng, nhưng anh không hiểu nơi đó có gì mà nhớ. Mẹ nó ngồi tù suốt.” Roman nắm nhẹ cằm Iva. “Em ngủ ngon không?”

Cô không nói ra, nhưng anh biết. Anh hiểu cô quá mà. Anh cười khẽ. “Anh nên dạy em chơi bóng rổ. Nó sẽ giúp em thấy thoải mái hơn, gạt bỏ những nút thắt trong lòng em.”

“Em chỉ đang nghĩ về Donny,” cô nói, nhớ lại đoạn hội thoại của mình. “Em mong là anh sẽ cân nhắc thêm, Roman. Anh không thể nhẹ tay một lần thôi ư? Donny tội nghiệp.” Có một người mẹ ích kỉ như thế.

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *