Trang chủ / Văn học nước ngoài / Kẻ Giết Người Được Giải Goncourt

Kẻ Giết Người Được Giải Goncourt


Ke giet nguoi duoc giai Goncourt - Pierre Gamarra1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK 

Tác giả : Pierre Gamarra

Download sách Kẻ Giết Người Được Giải Goncourt ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB               Download

Định dạng PDF                  Download

Định dạng MOBI               Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH 

Giới thiệu

“Kẻ giết người được giải Goncourt” của nhà thơ, nhà văn Pierre Gamarra là quyển sách lạ ở thể loại trinh thám, không anh hùng hiệp sĩ, không kinh điển hào nhoáng… nhẹ nhàng mà kịch tính.

Một thành viên trong ban giám khảo giải thưởng văn học Goncourt đã nhận được 1 bản “Sự im lặng của Harpocrate” (Harpocrate – Thần Im Lặng). Tác phẩm được đánh máy và ký tên Paul Doubois ở dưới. Tác phẩm đoạt giải mà tác giả lại không xuất hiện tại buổi lễ. Ban giám khảo hàn lâm viện Pháp bị đưa vào tình thế khó xử, cánh báo chí thì bắt đầu giơ nanh vuốt ra.

“Sự im lặng của Harpocrate” là một cuốn tiểu thuyết vượt hẳn tất cả những gì mà người ta có thể tưởng tượng được, ban giám khảo nói rằng đấy là một tuyệt tác và quyển sách đã gây cho họ một ấn tượng đặc biệt.

Trích đoạn

“Tìm ra hung thủ vẫn dễ hơn là vạch mặt hắn”
Marcel Pagnol, Topar
Tên giết người ghé sát tai vào cửa và thận trọng lắng nghe. Hắn ta không đợi ai nhưng vẫn chú ý lắng nghe. Gió thổi khắp đường phố, gào rít như hàng ngàn tiếng kêu thét.
Ở đây có cả tiếng than vãn khe khẽ, có cả những tiếng thở dài rất khó nhận thấy của các đôi tình nhân, có cả tiếng đàn văng vẳng của một chiếc vĩ cầm, tiếng váy áo nhung lụa sột soạt. Rồi bỗng nhiên tất cả những cái đó bất ngờ biến thành tiếng gào thét ầm ĩ, tiếng gầm rú giận dữ.
Tưởng như có kẻ nào đó đang nấp sau cửa sổ, đi lại trên mái nhà.
Nhưng ở đó chăng có ai cả, chẳng có ai ngoài cơn gió lạnh tháng mười một.
Bỗng nhiên gió lặng hẳn. Ngay lập tức đêm đen trở nên sâu lắng, mênh mông như chiếc hòm rỗng.
Nhưng đấy chỉ là cảm tưởng thế thôi. Gió chỉ im lặng có vài giây đồng hồ. Nó vẫn thổi không ngừng.
“Cùng giống như đôi khi mi đặt tay lên ngực và bỗng nhiên không thấy trái tim đâu cả. – Tên giết người nghĩ – Mi vội vã tìm tòi khắp lồng ngực và cảm thấy lo sợ. Trời ơi, mi nghĩ, con tim nó vẫn đập mà sao không thấy đâu. Lạ lùng thật! Lo lắng làm sao!… Rồi sau đó mi lại tìm thấy. Mi nghe thấy những tiếng đập ngắn khe khẽ của nó. Một chiếc máy bơm bé xíu vô hình ngâm trong bầu máu tươi sống nóng hổi…”.
Tên giết người lại nhún vai.
Bây giờ không phải lúc triết lý.
Hắn ta liếc nhìn đồng hồ.
Đã đến lúc!
Bầu im lặng vỡ tan. Những cơn gió lung lay các cánh cửa. Ở đây đó trong đêm tối xa xôi có tiếng cửa sổ bị bật then cài kêu cọt kẹt ai oán.
“Đúng thế, đã đến lúc rồi – Tên giết người nhắc lại cho mình – Ta sẽ đứng dậv, cài cúc áo bành tô rồi…”.
Nhưng hắn ta vẫn ngồi đó. Tay hắn máy móc lật mấy trang giấy ở trước mặt, vuốt bìa mấy cuốn sách, sờ cái bút máy, lọ mực, cái gạt tàn hình con tàu bằng thiếc…
Ánh sáng mềm mại từ chiếc đèn có cái chụp màu xanh chiếu xuống tay hắn.
Hắn ta gõ gõ mấy ngón tay trái xuống mặt bàn và dùng ngón trỏ bên phải để giữ nhịp. Rồi hắn ta vươn tay tới công tắc đèn, nhưng ngay lúc đó hắn ta lặng người đi.
Đã đến lúc!
Tên giết người huýt sáo. Một bài hãt cũ kỹ nào đó bỗng hiện lại trong trí nhớ hắn từ quá khứ xa xăm. Nhưng chỉ có giai điệu thôi. Tên bài hát là gì nhỉ? Tại sao hắn ta lại nhớ ra đúng bài hát này? Chính hắn cũng không hiểu tại sao. Ở đời vẫn có những câu hỏi mà người ta không thể trả lời được.
Tên giết người mở một ngăn kéo ở bàn ra, nhấc lên một tập giấy buộc bằng dải ruy băng màu xanh nhạt và lôi từ đó ra một quyển vở dầy được đóng gáy bằng bìa các tông. Ở ngoài bìa ghi nắn nót bằng chữ cái lớn đậm nét: “THƠ”.
Tên giết người xem lướt qua quyển vở và dừng lại ở bài thơ cuối cùng. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có vài dòng ngắn ngủi viết bằng nét chữ nhỏ, rõ ràng.
Tên giết người khẽ khàng đọc bài thơ rồi lại huýt sáo. Mấy phút sau hắn ta gập quyển vở lại ném vào ngăn kéo bàn. Hắn ta lại đưa ngón trỏ bên tay phải về phía công tắc. Đèn phụt tắt.
***
Một con chó chạy nhanh qua đường. Gió quất vào nhà, giựt đứt dây điện. Những cành cây gần như trơ trụi trong vườn run rẩy đập vào nhau khô lạnh. Chắc hẳn con chó quá hãi hùng trong cơn bão tố.
Đúng thật là phải sợ hãi giông tố kiểu này. Những cơn gió mạnh nối tiếp nhau không ngừng. Những tiếng rú, tiếng la hét, tiếng rít ken két, tiếng rên rỉ càng ngày ầm ĩ hơn. Thành phố hoàn toàn không tồn tại, chẳng còn nhà cửa, chẳng còn đường phố nữa. Chẳng còn gì ngoài những cơn gió và dòng thác lở ầm ầm của vô vàn giọng nói.
Mọt cánh cửa nào đó kêu cọt kẹt. Chắc đấy chính là cánh cửa mà tên giết người đã nghe thấy lúc trước. Mà cũng có thể là cánh cửa khác. Cửa bị tuột then cài thì có gì khó đâu, nhất là gió bão như thế này. Chỉ có không hiểu sao tường nhà còn chưa sập xuống thôi!
Còn nói chung nếu không có gió bão thì trong thành phố đã yên ắng. Ngoài đường chẳng còn một bóng người.
Tên giết ngườí đi dọc theo đại lộ trồng đầy phượng và bồ đề, đó là những cây phượng trắng.
Đi hết đại lộ hắn ta tạt sang trái, rẽ vào một phố nhỏ tối đen như mực. Hắn ta đã biết rõ con đường này.
Hắn ta gõ cửa. Ngôi nhà nằm sâu trong ngõ cụt. Tên giết người gõ thêm lần nữa. Hắn ta lắng nghe nhưng không thấy một tiếng động khẽ khàng nào cả. Gió đã xóa nhòa hết thảy.
Bỗng nhiên cửa mở toang. Dưới ánh đèn yếu ớt, Tên giết người nhìn thấy ông lão Muet ở hành lang.
– Xin lỗi là tôi đã phiền ông vào giữ này. – Tên giết người nói.
Mấy giây đồng hồ trôi qua.
Theo ý ông thì mấy giây đồng hồ chả nghĩa lý gì ư? Đấy, ông cứ thử đếm: một, hai, ba, bốn, năm xem… khá nhiều thời gian đấy, còn nhiều hơn người ta tưởng.
Chỉ trong mấy tích tắc ấy thôi Tên giết người đã kịp nghĩ đến bao nhiêu chuyện. Chẳng hạn như về mưa gió, về những con đường tối tăm, về chuyện bây giờ tất cả đều đã ngủ say và hàng xóm sẽ chẳng nghe thấy gì hết, về viên đại úy sen đầm…
– Ông cần gì thế? – Ông lão Muet hỏi.
Tên giết người không trả lời ngay. Hai hoặc ba giây trôi qua. Hắn ta rút khẩu súng lục ra khỏi túi. Súng đã lên đạn sẵn. Bàn tay đeo găng nắm chặt khẩu súng lục.
– Hãy giơ tay lên và lùi lại! – Hắn ta ra lệnh.
Đôi mắt ông lão trợn ngược lên vì sợ hãi, và ông la đưa tay lên chòm râu bạc ngả vàng một cách máy móc.
– Tôi sẽ không làm gì ông đâu. – Tên giết người nói thêm.
Hắn ta khép cửa ngoài lại. Ông lão Muet giơ hai tay lên.
Lối vào quầy hàng nằm phía bên trái ở cuối hành lang. Ông lão chậm chạp lùi lại. Nỗi kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt ông ta. Chắc rằng ông lão đang nghĩ: “Ta đã mở cửa để làm gì? Có ai lại mở cửa giữa đêm không chứ?…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *