Trang chủ / Văn học nước ngoài / Harry Potter Và Hoàng Tử Lai

Harry Potter Và Hoàng Tử Lai

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : J. K. Rowling

Download sách Harry Potter Và Hoàng Tử Lai ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Download ebook                      

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

 Đã gần nửa đêm, và Thủ tướng đang ở một mình trong phòng, đọc một bản thông cáo dài. Chúng trượt qua óc ông, không để lại một chút ý nghĩa nào, dù là nhỏ nhất. Ông đang chờ cú điện thoại của Tổng thống một đất nước xa xôi. Vừa tự hỏi bao giờ tên khỉ gió đó mới gọi điện, vừa cố dập tắt những kí ức không dễ chịu về một tuần làm việc dài, mệt mỏi, đầy khó khăn, trong đầu của ông không còn chỗ cho những việc khác. Càng cố tập trung vào tờ giấy trước mặt, khuôn mặt hả hê của những đối thủ chính trị càng hiện ra rõ hơn truước mặt Thủ tướng. Có một đối thủ đã xuất hiện đi xuất hiện lại trên mặt báo, hắn không chỉ kể lể những lỗi lầm của Chính phủ (dù chẳng ai cần nhắc lại cả) mà còn chỉ ra nguyên nhân từng cái một và đổ lỗi lên chính phủ.
Nhịp tim Thủ tướng đập nhanh hơn khi nghĩ về những lời cáo buộc ấy. Chúng vừa không công bằng, vừa sai lệch. Bằng cách nào chính phủ có thể ngăn không cho chiếc cầu ấy sập? Thật quá xúc phạm, nếu cho rằng họ đã không đưa đủ số tiền vào việc chăm sóc chiếc cầu. Chiếc cầu chưa đến mười năm tuổi. Đến cả chuyên gia giỏi nhất cũng không thể lí giải vì sao nó bất ngờ sập, làm hơn một tá ôtô rơi xuống dòng nước thăm thẳm. Và ai dám nói là do thiếu cảnh sát nên hai vụ giết người kinh khủng và công khai đã xảy ra? Hay là chính phủ cần phải đoán trước được cơn lũ khủng khiếp và bất ngờ đổ vào Miền Tây, gây ra thiệt hại to lớn về người và của? Và có phải lỗi của ông không, khi mà một trong những ông bộ trưởng lởm khởm đã chọn đúng tuần này để cho thấy là từ bây giờ ông sẽ dành nhiều thời gian hơn cho gia đình?
“Một bầu không khí hỗn loạn đang bao trùm lên đất nước” đối thủ của ông khẳng định, giấu đi một cái cười sung sướng.
Thật không may, điều này hoàn toàn đúng. Thủ tướng cảm nhận được rõ ràng, mọi người đang có vẻ khủng hoảng hơn thường. Thời tiết u ám, với những đợt sương mù lạnh buốt giữa tháng bảy… Nó không bình thường chút nào…
Thủ tướng lật sang trang bản thông cáo, xem nó dài chừng nào, và từ bỏ. Vươn vai, ông rầu rĩ nhìn căn phòng. Nó rất đẹp với một chiếc lò sưởi cẩm thạch, kế bên những ô cửa kính, sưởi ấm căn phòng khỏi đợt sương mù bất thường. Nhún vai, Thủ tướng tới gần cửa sổ, nhìn vào đám sương mỏng bám trên thành kính. Chính lúc đó, ông nghe thấy một tiếng ho nhẹ.
Cơ thể ông như đông cứng lại, đối diện với hình ảnh đầy hoảng sợ của mình phản chiếu trong tấm kính. Ông biết tiếng ho đó là của ai. Ông đã nghe thấy nó trước đây. Chậm chạp, ông quay mình lại, đối diện với căn phòng trống.
“Xin chào?” Ông nói, cố làm cho mình mạnh mẽ hơn.
Ông đã mong rằng sẽ không có ai trả lời ông. Tuy nhiên, một giọng vang lên tức thì, đầy quyết đoán, mạnh mẽ, như thể đã chuẩn bị sẵn những điều để nói ra. Giọng nói đến từ — như Thủ tướng đã biết từ cái ho đầu tiên — người đàn ông nhỏ bé giống – cóc đội bộ tóc giả màu bạc trong bức tranh sơn dầu nhỏ, bẩn thỉu treo ở một góc tường.
“Gửi tới Thủ tướng dân Muggle. Chúng ta cần gặp nhau, khẩn cấp. Xin đáp trả tức thì. Thân mến, Fudge.”
Người đàn ông trong bức tranh nhìn Thủ tướng đầy tò mò.
“Ơ…” Thủ tướng nói. “Đây không phải là thời điểm thích hợp cho tôi… Tôi đang chờ điện thoại, ông thấy đấy, của Tổng thống nước…”
“Việc đó có thể được sắp xếp lại” Bức chân dung nói ngắn gọn. Trái tim Thủ tướng rớt cái bịch. Ông đã lo về chuyện đó…
“Nhưng tôi đang rất cần nói chuyện với…”
“Chúng tôi sẽ sắp xếp để Tổng thống không gọi cho ông tối nay. Thay vì thế, ông ta sẽ gọi vào tối mai.” Người đàn ông nhỏ bé nói. “Xin đáp trả tức thì tới ngài Fudge.”
“Tôi… ờ… rất hân hạnh…” Thủ tướng nói yếu ớt. “Tôi sẽ gặp ngài Fudge.”
Ông vội vã trở lại bàn làm việc, vừa đi vừa vuốt thẳng chiếc cà vạt. Ngồi xuống ghế, ông cố gắng điều chỉnh khuôn mặt mình sao cho có vẻ thoải mái, không lúng túng, khi ngọn lửa xanh sáng rực lên dưới mặt đá cẩm thạch. Ông nhìn nó, cố tỏ ra không bối rối. Một người đàn ông bệ vệ xuất hiện trong ngọn lửa. Vài giây sau, ông ta bước ra ngoài, đứng trên một tấm thảm cổ, phủi sạch bụi trên chiếc áo choàng dài. Tay ông ta cầm một cái nón quả dưa màu xanh.
“Ah… Thủ tướng” Cornelius Fudge nói, bước về phía trước, giơ tay ra. “Thật vui khi gặp lại ông..”
Thủ tướng thật khó để đáp lại lời thăm hỏi này một cách chân thành. Vì vậy, ông không nói gì cả. Ông chẳng dễ chịu gì khi gặp lại Fudge, người thường xuất hiện không báo trước, và hơn nữa, kèm với ông ta bao giờ cũng là những tin xấu. Fudge lần này lại trông đầy lo âu. Ông ta gầy hơn, đầu còn ít tóc hơn, chỗ tóc đó bạc màu hơn, và khuôn mặt chứa đựng một cái nhìn nhăn nhó. Thủ tướng đã thấy cái nhìn đó nhiều lần trong giới chính trị gia. Chúng không bao giờ báo trước điều gì tốt lành.
“Tôi giúp gì được ông?” Thủ tướng nói, chỉ tay về phía chiếc ghế cứng nhất trong căn phòng.
“Khó biết nên bắt đầu từ đâu.” Fudge càu nhàu, ngồi xuống ghế, đặt chiếc nón quả dưa xanh lên đầu gối. “Một tuần tồi tệ…”
“Ông cũng thế hả?” Thủ tướng hỏi khô khan, mong rằng qua lời nói này Fudge có thể hiểu ông đã có đủ vấn đề để đối đầu với, và khó có thể giúp đỡ được Fudge chút nào.
“Dĩ nhiên.” Fudge nói, dụi mắt đầy mệt mỏi, nhìn Thủ tướng đầy chán chường. “Tôi có một tuần tồi tệ y hệt anh bạn vậy. Cầu Brockdable… vụ giết Bones và Vance… chưa kể ở Miền Tây nữa…”
“Ông… ơ… của ông… ý tôi muốn nói là một vài người của ông có… có dính líu tới những… những chuyện này, phải không?”
Fudge nhìn Thủ tướng đầy lạnh lùng. “Dĩ nhiên rồi. Chắc chắn ông phải nhận thấy chuyện gì đang xảy ra chứ?”
“Tôi…” Thủ tướng ngập ngừng.
Chính thái độ này làm ông rất ghét những cuộc viếng thăm của Fudge. Dù sao thì ông cũng là một vị Thủ tướng, và rõ ràng không hề thích bị coi như một cậu học sinh ngớ ngẩn. Tuy nhiên, mọi việc đã như thế từ buổi đầu ông gặp Fudge, vào ngày đầu ông làm Thủ tướng. Ông nhớ nó rõ như ngày hôm qua, và hiểu nó sẽ ám ông đến hết đời.
Ngày đó, ông đang đứng giữa căn phòng, tận hưởng niềm vui chiến thắng sau bao năm mơ ước và làm việc, khi nghe thấy một tiếng ho ở sau lưng, giống như tối nay. Ông quay lưng lại, và thấy bức tranh xấu xí đang nói chuyện với mình, thông báo chuyến viếng thăm của Bộ trưởng Pháp thuật, và giới thiệu ông ta.
Thoạt đầu, Thủ tướng nghĩ cuộc vận động tranh cử quá sức và dai dẳng đã khiến ông quá mệt mỏi. Ông hoàn toàn khủng hoảng khi thấy bức chân dung nói chuyện với mình, dù điều này không thấm vào đâu so với lúc ông nhìn thấy một người – tự – xưng – là – phù – thuỷ nhảy ra khỏi lò sưởi và bắt tay ông. Ông không nói được câu nào trong khi Fudge từ tốn giải thích rằng có những phù thuỷ sống bí mật trên trái đất, tuy nhiên, Thủ tướng không cần lo lắng về điều này, vì Bộ trưởng Pháp thuật quản lí Cộng đồng phù thuỷ, và ngăn ngừa Cộng đồng không Pháp thuật biết được về họ. Theo Fudge nói, đó là một công việc mệt mỏi, phải giữ tất cả theo đúng luật lệ, bao gồm từ Trách nhiệm khi dùng chổi bay, đến Điều khiển sự phát triển của cộng đồng rồng (Thủ tướng nắm chặt bàn làm việc khi nghe đến đây). Fudge vỗ vai Thủ tướng bằng một cách rất ta – là – cha.
“Không việc gì phải lo lắng.” Ông nói. “Chắc chắn anh bạn sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa. Tôi sẽ chỉ quấy rầy anh bạn khi có chuyện gì đó xảy ra bên chúng tôi, mà có thể gây hại đến dân Muggle – ý tôi nói là Cộng đồng không Pháp thuật. Còn không, chúng ta cứ sống khoẻ thôi. À, phải nói rằng anh bạn khá hơn tên tiền nhiệm rất nhiều. Hắn cố gắng quăng tôi ra ngoài cửa sổ, cho tôi là một trò bịp của những đối thủ.
Thủ tướng tìm lại giọng nói: “Ông… ông không phải là một trò lừa bịp đấy chứ?”
Đó là hi vọng tha thiết cuối cùng của ông.
“Không” Fudge nhẹ nhàng. “Tôi sợ là không. Nhìn này.”
Fudge biến tách trà của Thủ tướng thành một con chuột nhảy.
“Nhưng…” Thủ tướng nói, gần như lạc hẳn khỏi hơi thở, nhìn tách trà nhảy nhót “Tại sao… tại sao không có ai nói với tôi …”
“Bộ trưởng Pháp thuật chỉ tiết lộ danh tánh với Thủ tướng Muggle vào ngày ông ta nhậm chức.” Fudge nói, cất đũa phép vào túi áo. “Chúng tôi thấy đó là cách tốt nhất để giữ bí mật.”
“Nhưng…” Thủ tướng kêu lên. “Tại sao… không có một vị tiền nhiệm nào…”
Đến lúc này, Fudge thật sự bật cười.
“Thủ tướng thân mến của tôi, anh bạn có định kể chuyện này cho ai không?”
Vẫn khúc khích cười, Fudge ném một chút bột vào lò sưởi, bước vào ngọn lửa xanh ngọc bích, biến mất sau một tiếng rít nhẹ. Vị thủ tướng đứng đó, bất động, và nhận thấy là ông sẽ không bao giờ, trong cuộc đời còn lại, dám nói về cuộc chạm trán này với bất kì một linh hồn sống nào. Ai trên thế giới bao la này có thể tin ông?
Phải mất một thời gian, ông mới qua khỏi cơn sốc. Lúc đầu, ông tự nhủ với bản thân hẳn Fudge đang bị ảo giác, gây nên do sự mất ngủ trong suốt chiến dịch vận động tranh cử mệt nhoài của ông ta. Cố gắng hết mình để quên đi buổi gặp mặt chẳng dễ chịu chút nào này, ông trao con chuột nhảy cho đứa cháu gái mình, và chỉ thị cho thư kí riêng gỡ bức tranh có hình người đàn ông nhỏ bé xấu xí, kẻ đã thông báo về chuyến viếng thăm của Fudge. Trước sự hoảng loạn của Thủ tướng, bức tranh không thể di chuyển được. Cho đến khi rất nhiều người thợ mộc, một hai người thợ xây, một nhà nghiên cứu lịch sử về tranh, và trưởng Toà thị chính thành phố đều không làm sao gỡ được bức tranh đó, thì vị Thủ tướng từ bỏ mọi cố gắng. Thay vào đó, ông ngồi mong đợi mọi chuyện sẽ không có gì biến động cho đến hết nhiệm kì này. Đôi khi, ông khó có thể tin vào mắt mình khi thấy người trong bức tranh ngáp dài, gãi gãi cái mũi, hay thậm chí đôi lần ra hẳn khỏi bức tranh, đi dạo, để lại những vệt bùn nâu dài. Dù sao ông cũng tự tập cho bản thân không nhìn quá nhiều vào bức tranh, và tự nhủ rằng mắt mình đôi khi cũng có vấn đề.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *