Đôi tất nhung

Doi tat nhung - Erle Stanley Gardner1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Erle Stanley Gardner

Download sách Đôi tất nhung ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục :  SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                Download

Định dạng MOBI                Download

Định dạng PDF                   Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Mặt trời mùa thu vẫn sưởi ấm qua làn kính cửa sổ.

Perry Mason ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn với dáng vẻ tập trung bất động của một kỳ thủ cờ vua, cúi xuống bàn ngẫm nghĩ một nước cờ đặc biệt phức tạp. Trông ông có cái gì đó của một nhà trí thức và đồng thời của võ sĩ quyền Anh hạng nặng, với sự kiên nhẫn không mệt mỏi di động trên vũ đài, để buộc đối thủ phải ở vào thế bất lợi và chớp nhoáng hạ đo ván bằng một cú đánh cực mạnh.

Căn phòng đầy những quyển sách có bìa bọc da, dựng trên các giá sách. Trong góc là chiếc két sắt lớn. Ngoài ra, ở đây còn có hai chiếc ghế bành dành cho khách và chiếc ghế quay tiện nghi, và chính Perry Mason đang ngồi trong đó. Tất cả toát lên sự đơn giản và chức năng nghiêm ngặt, hệt như căn phòng bắt chước những đặc tính cá nhân của ông chủ mình.

Hai cánh cửa mở ra, và cô thư ký của Mason – Della bước vào phòng. Cô cẩn thận khép chúng lại.

– Có một phụ nữ đang đòi gặp ông, sếp, – cô nói. – Nói rằng cô ta tên là Eva Griffin.

Perry Mason nhìn Della bằng ánh mắt bình thản.

– Thế cô cho là tên cô ta không phải như vậy à?

Cô thư ký lắc đầu.

– Sếp, trông cô ta có cái gì đó rất đáng ngờ. Tôi đã xem qua tất cả Griffin trong quyển danh bạ điện thoại. Không có một ai như địa chỉ mà cô ta bảo. Tôi tìm cả trong sổ địa chỉ, và kết quả vẫn như vậy. Ở đó có ghi rất nhiều Griffin khác nhau, nhưng chẳng hề có một Eva Griffin nào cả.

– Địa chỉ nào vậy? – Mason hỏi.

– Grove Street, 2271.

Ông ghi dữ liệu lên mẩu giấy.

– Cho cô ta vào, Della, – ông nói.

– Vâng, – Della Street trả lời. – Tôi chỉ muốn báo trước, để ông cẩn thận với cô ta hơn thôi, sếp. Trông cô ta có cái gì đấy rất khó chịu và nguy hiểm.

Della Street có thân hình gọn gàng và ánh mắt cương trực. Với tuổi 27 của mình, cô là một trong những người phụ nữ thường nhìn đời bằng cặp mắt nhanh nhẹn và không cho phép bất kỳ ai lừa dối bằng dáng vẻ bề ngoài. Cô đứng cạnh cửa, điềm tĩnh nhìn Perry Mason, nhưng không hề khoan nhượng.

– Tôi cho là, – cô cương quyết nói, – trước khi nhận vụ này, ông nên kiểm tra xem cô ta là người như thế nào thì hơn.

– Hừ, linh tính? – Perry Mason hỏi.

– Cứ cho là linh tính cũng được, – cô mỉm cười trả lời.

Perry Mason gật đầu. Nét mặt ông không thay đổi, chỉ có cái nhìn trở nên chăm chú hơn.

– Thôi được, cho cô ta vào đi, Della, tự tôi sẽ nói chuyện với cô ta.

Della khép cửa sau lưng mình, nhưng chỉ sau vài giây lại mở nó ra, và người khách bước vào phòng. Cô ta di chuyển với dáng vẻ tự tin không tả nổi. Cô có thể 30 tuổi hoặc gần đến thế. Ăn mặc trau chuốt và rõ ràng là biết chăm chút mình. Trước khi nhìn người đàn ông ngồi sau bàn, cô liếc thoáng qua căn phòng.

– Xin mời cô ngồi, – Perry Mason đề nghị.

Chỉ đến bây giờ cô khách mới nhìn đến chủ nhân căn phòng, và trên mặt thoáng qua một nét gì đó giống như sự tức giận. Cô ta, có lẽ, đã quen với việc tất cả đàn ông phải đứng dậy, khi mình bước vào phòng, và nói chung cư xử thật lịch thiệp phù hợp với giới tính và địa vị xã hội của cô. Trong một khoảng khắc có cảm giác như cô muốn quay người và bỏ đi, nhưng rốt cuộc lại bước tới và ngồi vào chiếc ghế bành phía bên kia bàn. Cô ngước mắt nhìn Mason.

– Tôi đang nghe cô nói đây, – ông nói.

– Ông là ngài Mason? Luật sư Perry Mason?

– Cô hoàn toàn đúng, chính tôi.

Cặp mắt xanh mà cô dùng để nghiên cứu ông một cách không tin tưởng lắm bỗng nhiên mở rộng ra, tựa như dưới ảnh hưởng của sự cố gắng tinh thần cố ý. Điều này mang lại cho khuôn mặt cô dáng vẻ ngây thơ con trẻ. – Tôi có điều rắc rối, – cô gái nói. Perry Mason chỉ khẽ gật đầu – những lời thú nhận kiểu này đối với ông thật bình thường. Vì cô gái im lặng, ông giải thích:

– Mọi người, theo thường lệ, chỉ tới chỗ tôi khi họ gặp phải rắc rối.

– Khó có thể nói, là ông đã làm cho câu chuyện của tôi trở nên dễ dàng hơn, – cô gái bỗng nhiên nói. – Đa số các luật sư mà tôi đã tư vấn…

Cô đột nhiên im bặt. Perry Mason tặng cô một nụ cười nhã nhặn. Ông từ từ đứng dậy khỏi ghế, đặt hai tay lên cạnh bàn và bằng cả trọng lượng tỳ lên chúng, hơi nhích về phía cô.

– Vâng, tôi biết, – ông nói. — Đa số những luật sư mà cô đã xin ý kiến có văn phòng sang trọng và hàng tá trợ lý lăng xăng chạy đi chạy lại. Cô trả cho họ cả đống tiền và chẳng thu được kết quả gì. Họ kính cẩn cúi chào và kéo giày lệt xệt khi cô vào phòng, và đòi số tiền đặt cọc lớn. Nhưng, khi cô gặp phải những rắc rối thực sự, cô không đủ lòng dũng cảm tới tham khảo ý kiến họ.

Cặp mắt mở to của cô gái hơi nheo lại. Luật sư và người khách chăm chú nghiên cứu nhau bằng ánh mắt mấy giây liền, sau đó cô gái đưa mắt nhìn xuống.

Perry Mason tiếp tục chậm rãi và rõ ràng từng từ một, nhưng không cao giọng:

– Tôi hoàn toàn khác. Tôi có khách hàng, bởi tôi đấu tranh vì họ, bởi tôi đấu tranh vì quyền lợi của họ. Chưa bao giờ lại có người đến gặp tôi với lời đề nghị thành lập một hội nào đó, và tôi cũng chưa bao giờ chứng thực di chúc. Tôi không biết, trong suốt cả cuộc đời mình đã lập tới một chục hợp đồng hay chưa, và có thể trình một bản kháng nghị về cầm cố hay không. Người ta đến chỗ tôi không phải vì họ thích cái mũi của tôi, và cũng không phải do quen biết tôi ở câu lạc bộ. Họ đến, bởi vì cần những sự giúp đỡ, mà chỉ có tôi mới có thể giúp họ được.

Cô gái ngẩng lên nhìn ông.

– Thực ra, ông có thể giúp kiểu gì, ngài Mason? — Cô hỏi.

Ông trả lời từng câu nhát gừng:

– Tôi có thể đấu tranh.

Cô gái gật đầu lia lịa.

– Đó chính là cái mà tôi đang cần.

Perry Mason lại ngồi xuống chiếc ghế bành quay và châm thuốc. Tình hình đã dịu xuống, hệt như sự va chạm của hai tính cách cá nhân đã gây ra cơn giông tố, làm không khí trở nên trong lành.

– Hừ, — luật sư nói. — Chúng ta mất quá nhiều thời gian cho bước khởi đầu rồi đấy. Có thể, cuối cùng thì cô cũng đã có thể nói cho tôi biết, cô muốn gì ở tôi. Trước hết xin hãy nói, cô là ai và theo lời chỉ dẫn của ai mà lại đến chỗ tôi. Có lẽ, cô sẽ dễ dàng hơn bắt đầu từ chuyện này

– Tôi đã có chồng, – cô gái bắt đầu kể mục đích chuyến thăm. Cô nói rất nhanh, dường như đang kể lại một bài học thuộc lòng. – Tôi tên là Eva Griffin, và sống tại nhà số 2271 phố Grove Street. Tôi gặp phải điều rắc rối, mà không thể nhờ bất kỳ ai trong số những luật sư trước đây của mình giải quyết. Một cô bạn đã nói với tôi về ông, nhưng cô ấy lại yêu cầu giữ kín tên mình. Cô ấy nói rằng ông là một cái gì đấy lớn hơn nhiều, so với đơn giản chỉ là một luật sư. Rằng ông có thể đi khắp mọi nơi và mọi chốn giải quyết bất kỳ việc gì. – Cô khách im lặng một lúc và sau đó hỏi: – Có thật đúng như vậy không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *