Trang chủ / Văn học nước ngoài / Đêm của kẻ đánh cắp hồn

Đêm của kẻ đánh cắp hồn

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Joseph Delaney

Download sách Đêm của kẻ đánh cắp hồn – Series Cậu Bé Học Việc Và Thầy Trừ Tà Phần 3 ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                      Download

Định dạng MOBI                      Download

Định dạng PDF                         Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Hôm ấy là một đêm tháng Mười một tối tăm, lạnh lẽo, Alice và tôi đang ngồi bên lò sưởi trong nhà bếp cùng thầy tôi, Thầy Trừ Tà. Bấy lâu nay thời tiết đang ngày càng trở lạnh và tôi biết từ giờ trở đi, bất cứ lúc nào Thầy Trừ Tà cũng sẽ quyết định lên đường đi đến “ngôi nhà mùa đông” của thầy tại vùng đồng hoang Anglezarke ảm đạm.

Tôi thì không có gì phải vội vã ra đi cả. Tôi chỉ mới làm chân học việc cho Thầy Trừ Tà từ mùa xuân rồi nên chưa từng trông thấy căn nhà ở Anglezarke ấy, nhưng chắc chắn là lòng hiếu kỳ không thắng nổi tôi. Tại Chipenden này, tôi được thoải mái và yên ấm, nên thà là tôi trải qua mùa đông ở đây thì hơn.

Tôi vừa liếc mắt khỏi cuốn sách các động từ La Tinh mà tôi đang cố học lấy thì bắt gặp ánh mắt Alice. Cô đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu thâm thấp cạnh lò sưởi, khuôn mặt tràn ngập ánh sáng ấm áp từ lò sưởi. Alice mỉm cười với tôi và tôi mỉm cười đáp lại. Alice là một lý do khác nữa khiến tôi không muốn rời khỏi Chipenden. Cô ấy gần như là người bạn duy nhất của tôi và đã từng cứu mạng tôi vài lần trong mấy tháng qua. Tôi thật sự rất thích có Alice cùng chung sống tại nơi này với thầy trò mình. Alice khiến cho nỗi cô độc của cuộc đời một kẻ trừ tà trở nên dễ chịu hơn. Nhưng thầy tôi đã bí mật nói riêng cho tôi biết Alice sẽ sớm rời khỏi chúng tôi thôi. Thầy chưa khi nào thật sự tin tưởng cô ấy vì Alice xuất thân từ một gia đình phù thủy. Thầy cũng nghĩ rằng Alice sẽ bắt đầu làm tôi phân tâm lơ là chuyện học hành, vậy nên khi Thầy Trừ Tà và tôi đi đến Anglezarke, Alice sẽ không theo cùng. Alice tội nghiệp chưa biết chuyện này còn tôi thì không nỡ lòng nào nói cho cô ấy biết, thế cho nên lúc này tôi chỉ đang tận hưởng thêm một trong những đêm quý giá cuối cùng mà chúng tôi được ở bên nhau tại Chipenden.

Nhưng hóa ra đêm nay là đêm cuối cùng của chúng tôi trong năm này: trong lúc tôi cùng Alice ngồi đọc sách dưới ánh lửa lò sưởi còn Thầy Trừ Tà đang gà gật trên ghế, một tiếng chuông triệu gọi vang lên xé tan sự yên bình của chúng tôi. Nghe thấy âm thanh không được chào đón ấy, trái tim tôi chùng xuống tận gót giày. Âm thanh này chỉ mang một nghĩa duy nhất: công việc của kẻ trừ tà.

Các bạn biết đấy, chẳng có ai từng đi thẳng đến nhà Thầy Trừ Tà cả. Vì một lẽ là họ sẽ bị ông kẹ canh gác quanh khuôn viên các khu vườn xé xác tanh tành ngay. Vì thế, mặc cho trời có tối om và gió rét lạnh căm, việc của tôi vẫn là phải đi xuống tháp chuông, nơi có rặng cây liễu gai mọc thành vòng tròn, để xem thử ai là người cần giúp đỡ.

Tôi đang cảm thấy thật ấm êm dễ chịu sau bữa ăn tối sớm và hẳn là Thầy Trừ Tà đã cảm nhận được sự dùng dằng chẳng muốn đi của tôi. Thầy lắc đầu như thể thất vọng về tôi lắm, đôi mắt xanh lục của thầy long lên dữ tợn.

“Này anh bạn, đi xuống dưới đấy đi nào,” thầy gầm gừ. “Đêm nay thời tiết thật kinh khủng và cho dù đấy có là ai thì họ đều không muốn phải chờ đợi đâu!”

Khi tôi đứng lên với tay lấy tấm áo choàng, Alice khẽ mỉm cười thông cảm với tôi. Cô ấy thấy tội nghiệp tôi, nhưng tôi cũng có thể thấy rằng cô gái rất hạnh phúc được ngồi đấy sưởi ấm hai tay trong khi tôi phải đi ra ngoài dưới trời giá rét thế này.

Tôi đóng chặt cánh cửa hậu sau lưng mình rồi tay trái cầm đèn lồng, tôi sải những bước dài băng qua khu vườn phía tây để đi xuống đồi, cơn gió đang cố hết sức để chực cuốn phăng tấm áo choàng trên lưng tôi. Rốt cuộc tôi cũng xuống đến chỗ rặng liễu gai, nơi hai con đường mòn giao nhau. Trời tối om om và ngọn đèn lồng trong tay tôi tỏa ra những bóng hình gớm guốc, các gốc cây cành cây xoắn vào nhau tạo thành hình các chi, móng vuốt và bản mặt của yêu tinh. Phía trên đầu tôi, những cành cây trụi lá đang rung lắc nhảy múa, gió ai oán nỉ non như một nữ thần báo tử, một linh hồn ma nữ thường cảnh báo cái chết đang đến gần.

Nhưng bấy nhiêu đấy không làm tôi lo lắng gì nhiều. Trước đây tôi đã đến chỗ này vào lúc tối trời, và trong những chuyến hành trình cùng Thầy Trừ Tà, tôi từng phải đối mặt với những thứ có thể khiến tóc tai người ta dựng đứng hết cả lên. Vậy nên tôi sẽ chẳng bận tâm gì với vài ba hình thù kỳ quái; tôi đinh ninh là sẽ gặp người còn lo lắng bồn chồn hơn cả mình. Chắc lại là con của bác nông dân nào đó được ông bố bị ma hành phái đến đây và cần sự giúp đỡ đến tuyệt vọng; anh chàng này còn sợ phải đến gần nhà Thầy Trừ Tà trong vòng nửa dặm ấy chứ.

Nhưng người đứng chờ dưới rặng liễu gai không phải là anh chàng nào, tôi đứng khựng lại vì ngạc nhiên. Tại nơi đấy, bên dưới sợi dây chuông, là một dáng hình cao ráo vận áo choàng đen có mũ trùm, cùng một cây gậy trên tay trái. Một thầy trừ tà khác!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *