Trang chủ / Văn học nước ngoài / Dấu Ấn Trong Phim

Dấu Ấn Trong Phim

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Catherine Cookson

Download sách Dấu Ấn Trong Phim ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục :  VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                 Download

Định dạng MOBI                 Download

Định dạng PDF                    Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Chàng đi dọc theo con đường dẫn vào nhà, hai bên đường thông cao rậm rạp ngăn bớt tiếng cười nói ồn ào của khách đến dự tiệc ở khu vườn bên kia vọng sang.

Đến cuối đường, chàng eo cảm giác như vừa từ trong một đường hầm bước ra ngoài, nơi ngập đầy ánh sáng. Nhìn quanh, chàng mới hiểu tại sao người ta gọi nơi đây là chốn “Ngàn Thông”. Đây là lần đầu tiên chàng chứng kiến tận mắt nơi nầy, ấy là nhờ người hợp tác của chàng bị đau chân không đi dự tiệc được, chàng phải đi thay. Khu nhà chạy dài, nhưng không vì thế mà trông thấy nó thấp xuống, cho nên khi chàng nhìn về phía bên phải, chàng thấy hết toàn bộ đến chỗ tận cùng, chỗ nào cũng eo cửa sổ chấn song. Trong ngôi nhà chính eo hành lang rộng, ngoài hành lang eo tầng cấp dẫn xuống chiếc sân rộng trải sỏi, và tiếp theo là bãi cỏ lớn.

Ngôi nhà trông hấp dẫn là nhờ mặt tiền trải dài và nhờ những ống khói vươn cao trang hoàng rất đẹp, bây giờ chàng mới nhận ra lời nhiều người nói là đúng, họ thường nói rằng khi đến gần thì thấy ngôi nhà lớn hơn so với khi đứng ở bên ngoài nhìn vào rất nhiều.

Chàng nghe eo tiếng ngựa hí từ đằng xa, chứng tỏ nhà eo chuồng ngựa ở góc vườn. Nhưng khi chàng đến chỗ eo hai con sư tử bằng cây cảnh mới cắt xén châu đầu nhìn hàng cột thấp, chàng phải rẽ ra khỏi nhà, đi theo hàng cột xuống bốn tầng cấp ra phía bãi cỏ, chứ không ra vườn hồng như chàng nghĩ. Bãi cỏ rộng kê nhiều bàn ghế, trên mỗi bàn đều eo che dù cao sáng sủa. Một số người đã ngồi vào bàn, nhưng vẫn còn nhiều người đi loanh quanh, và khi chàng nhích gói quà nhỏ dưới nách lên, chàng mới nhớ ra đây không phải chỉ là buổi tiệc vườn thôi, mà còn là ngày lễ sinh nhật thứ 21 của cô Beatrice Penrose-Steel nữa.

Chàng thấy một người đàn ông từ đám đông bước ra, ông ta đến với chàng.

Chàng đoán đây là vị “lãnh chúa của trang viên”, từ nầy do bác sĩ Cornwallis đặt ra, trông ông ta không giống bố của mình chút nào hết, bố ông ta là vị đại tá đã qua đời.

Ông Simon Steel chào chàng:

– À, à! Ông đã đến rồi. Bác sĩ Cornwallis khỏe chứ?

– Tôi thấy hôm nay ông ấy không được khỏe lắm; ổng bị đau chân.

– Đau khớp sao? Chắc không phải đau khớp chứ?

– Không, chắc không phải đau khớp.

– Thế thì tốt. Xin mời ông đến gặp con gái tôi.

Chàng được dẫn đến bên chiếc bàn có một thiếu nữ đang ngồi, chàng liền nhận thấy hai cha con rất giống nhau: cả hai cùng màu da, cùng có mái tóc màu nâu nhạt, cùng cặp mắt màu xám, cùng cái miệng rộng, môi mỏng lét. Chỉ có hai lỗ mũi là khác nhau: Mũi ông ta khoằm, còn mũi cô thì hơi tẹt và hếch.

– Giới thiệu với con, đây là bác sĩ Falconer, phụ tá của bác sĩ Cornwallis.

– John Falconer nhìn chủ nhà, ánh mắt gay gắt, chàng muốn ông ta phải nói cho chính danh là “người hợp tác”, vì ông ta đã biết bây giờ chàng và bác sĩ

Cornwallis hùn hạp làm ăn với nhau rồi.

– Cô khỏe chứ? Tôi xin phép được chúc cô ngày sinh nhật vui vẻ.

– Xin cám ơn anh.

– Giọng cô ta nhỏ nhẹ, nụ cười nở rộng trên môi, và khi cô đưa tay nhận gói quà tặng, chàng vừa cười vừa nói:

– Tôi xin báo cô biết, món quà nầy không phải do tôi chọn đâu, bác sĩ

Cornwallis nói cô rất thích sôcôla.

– Đúng thế. Rất cám ơn anh.

Khi eo hai thiếu nữ đến gần bàn, cô ta đứng lên, giới thiệu:

– Đây là hai cô em gái của tôi.

– Cô ta chỉ một cô, nói tiếp:

– Đây là Helen… và đây là bác sĩ Falconer. Chàng nhìn cô thiếu nữ vừa đu cô chị giới thiệu.

Tóc nàng màu nâu óng ánh, mắt đen, da trắng muốt như thạch cao, miệng rộng nhưng đôi mới đầy đặn. Người nàng cao, cao gần bằng chàng: chàng cao một mét bảy tám, còn nàng chắc cũng đến một mét bảy lăm, vóc dáng thật tuyệt… Nàng đẹp chứ không như cô chị.

Chàng giật mình quay mắt khỏi nàng khi nghe cô chị Beatrice giới thiệu tiếp:

Và đây là Marion…

Marion cũng cao, nhưng không cao bằng Helen. Cô ta xinh xắn nhưng không đẹp. Nét mặt trầm tĩnh, nhưng khi nói thì hai mắt long lanh:

– Tôi đoán ông đến dự tiệc thay cho ông Comwalis vì ông ấy đau chân… không phải đau khớp. Đúng, không phải đau khớp.

– Cô ta nói thêm, và tinh nghịch, lắc đầu; và chàng cũng đáp lai bằng dáng điệu như cô, cũng lắc đầu, vừa cười vừa nói:

Đúng, không phải đau khớp. Không gọi là đau khớp được – Chắc đây cũng là bài học cho ông đấy nhé, ông bác sĩ, bài học cho ông bỏ rượu mạnh.

– Vâng, tôi học bài học nầy nhanh lắm, cô… Marion ạ. Họ cười vang cho đến khi Beatrice lên tiếng:

– Helen, Leonard đến rồi kìa.

– Nghe thế, cô gái cao liền nói:

– Ồ, vâng, vâng.

– Khi nàng vội vã đi về phía ngôi nhà thì một người đàn ông cao, tuổi trung niên đang đứng chờ trên tầng cấp.

Marion lên tiếng làm cho John quay lại.

– Còn tôi, tôi cũng xin phép vào nhà để gia nhập giới nhà binh.

John Falconer bàng hoàng; thấy thế, Beatrice bèn nói:

– Cô ấy đã eo người cầu hôn, và cũng như vị hôn phu của Helen, anh ta cũng là quân nhân.

– Thế rồi cô ta nói tiếp:

– Tôi lấy làm tiếc là bây giờ không thể dẫn ông đi xem khắp nơi được… Nhưng kìa, cô Rosie đây rồi; Rosie sẽ dẫn ông đi xem cho biết, nó là em gái út của tôi. Rosie! – Cô ta cất tiếng gọi một cô gái đang bước nhanh đến chỗ một nhóm thanh miên đang vui cười với nhau. Cô gái quay lại, đi đến phía họ và hỏi:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *