Trang chủ / Văn học nước ngoài / Chiếc Lọ Giáng Sinh Diệu Kỳ

Chiếc Lọ Giáng Sinh Diệu Kỳ

chiec-lo-giang-sinh-dieu-ky-jason-f-wright1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Jason F. Wright

Download sách Chiếc Lọ Giáng Sinh Diệu Kỳ ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Download ebook                           

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Lời giới thiệu

 

Bạn có tin vào điều kỳ diệu đêm Giáng Sinh? Bạn có tin những điều ước, những món quà mà bạn hằng mong mỏi sẽ được gửi tới bạn theo một cách bí mật nào đó? Câu chuyện thật dễ thương và xúc động của Jason F. Wright cho chúng ta thấy tình yêu và sự diệu kỳ vẫn lan tỏa trong những đêm đông lạnh giá. Sự kỳ diệu không ở đâu xa xôi mà sự kỳ diệu chính ở sự quan tâm chân thành, lòng tốt của con người dành cho nhau trong cuộc đời này.

Chiếc lọ Giáng Sinh diệu kỳ gửi đến người đọc một thông điệp giản dị: Sự cảm thông, chia sẻ của mỗi người có thể mang lại phúc lành, niềm tin, hy vọng cho biết bao người xung quanh. Qua câu chuyện của Jason F. Wright, bạn sẽ biết thêm rằng Giáng Sinh không chỉ gắn liền với ông già Noel, những cây thông được trang hoàng lộng lẫy, những bản thánh ca, những điều nguyện ước, tâm trạng háo hức mong chờ được nhận quà của bầy trẻ nhỏ…, mà còn có một truyền thống rất ý nghĩa gắn liền với những chiếc lọ chứa đầy những đồng xu lẻ. Mỗi chiếc lọ như một lời chúc phúc cho người đón nhận nó. Để rồi chúng ta thêm hiểu ý nghĩa sâu sắc, cao đẹp của bài học Cho – Nhận. Để chúng ta thêm vững tin rằng dẫu có chia ly, nước mắt, cuộc sống này vẫn đẹp.

ĐỌC THỬ

CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

Vào cái hôm đáng nhớ ấy, khi đang một mình thưởng thức đĩa gà quay béo ngậy trong tiệm Chuck’s Chicken ‘n’ Biscuits trên Quốc lộ 4, bà Louise Jensen bỗng nghe thấy tiếng khóc gắt vọng ra từ buồng điện thoại công cộng phía sau lưng mình. Đó là một buổi chiều muộn ngày thứ Sáu, cũng là ngày cuối cùng trong năm. Những giờ phút cuối của năm cũ sắp qua, chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là đến Giao thừa.

Louise lại gần nơi phát ra tiếng khóc và thấy một bé gái sơ sinh có đôi mắt xanh lơ đang nằm bơ vơ một mình. Quả thật Louise chưa từng nghĩ đến tình huống này bao giờ, nhưng bà lại là người vốn tin rằng không có việc gì trên đời này xảy ra mà không vì một mối lương duyên nào đó. Bà khom người, đưa hai tay cẩn thận ôm lấy đứa bé còn đỏ hỏn vào lòng. Chợt bà nhìn thấy một tờ giấy gấp đôi nằm bên trong chiếc khăn dày quấn quanh đứa bé. Đó là một phong thư với những nét chữ nguệch ngoạc viết vội và không hề có một dòng địa chỉ hay chữ ký. Louise có cảm giác như lá thư này được gửi cho chính bà chứ không phải ai khác:

Gửi tới ân nhân đang bồng con gái tôi trên tay,

Giờ đây, cháu là con của ông bà. Là một người mẹ, chắc chắn tôi sẽ rất nhớ cháu. Nhưng tôi yêu con tôi nhiều đến nỗi tôi không thể để bé lớn lên trong hoàn cảnh mà tôi đang phải gánh chịu. Tôi không thể để con mình lớn lên bên cạnh một người cha thậm chí không hề muốn con mình có mặt trên cõi đời này. Càng không thể để con bé sống với một người mẹ suốt ngày phải trốn chạy. Khi con tôi lớn, ông bà làm ơn nói với nó rằng tôi yêu nó nhiều lắm, nhiều hơn cả bản thân tôi, hơn cả cuộc sống của tôi. Làm ơn nói với con bé rằng sẽ có một ngày nào đó, tôi sẽ lại được ôm nó trong vòng tay mình.

Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Tất cả những gì tôi có thể làm là cố gắng mang lại cho nó một cuộc sống tốt hơn so với nếu ở với chúng tôi. Tôi chỉ còn biết hy vọng như vậy.

Louise là một phụ nữ trung niên đơn thân, sống bằng nghề tạp vụ với đồng lương ít ỏi mà bà phải khéo xoay xở lắm mới đủ trang trải cho những chi tiêu hằng ngày. Không biết tự bao giờ mà năm nào cũng vậy, Louise tự tạo cho mình một nếp quen là luôn đón Giáng sinh tại quán ăn nhỏ trên Quốc lộ 4 này. Nhưng năm nay, vào tuần trước lễ Giáng sinh, bà phải nằm liệt giường vì bệnh cúm. Những cơn sốt cao và chứng đau nhức toàn thân khiến lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm, bà đành phải bỏ lỡ bữa tiệc tối truyền thống của mình. Và hôm đó, khi đã khỏe lại, điều đầu tiên Louise muốn làm là đến tiệm Chuck’s. Cũng chính hôm đó, có lẽ định mệnh đã sắp xếp cho bà một cuộc gặp gỡ quan trọng khiến cuộc sống của bà thay đổi hoàn toàn.

Louise nhìn quanh. Trong tiệm chỉ có vài thực khách đang ngồi túm tụm với nhau phía dãy bàn đối diện, tại đó có cây thông Noel được trang hoàng rực rỡ. Mọi người râm ran chuyện trò về những kế hoạch cho năm mới. Khuôn mặt họ mờ ảo trong ánh đèn trang trí xanh đỏ đang nhấp nháy theo một chu kỳ đều đặn được giăng trên bức tường phía sau. Tại quầy tính tiền, vợ của Chuck chủ quán đang loay hoay thay pin cho ông già Noel đồ chơi vẫn thường đứng nhún nhảy bên cạnh quầy vào mỗi dịp Giáng sinh. Không ai để ý đến Louise với đứa trẻ tội nghiệp. Cuộc đời đã gửi đến cho riêng bà một món quà tuyệt diệu trong ngày đặc biệt này.

Louise ôm chặt và ủ ấm đứa bé bên trong chiếc áo khoác dày mình đang mặc, đặt tờ giấy bạc mười đô-la trên bàn rồi nhanh chân bước ra khỏi cửa tiệm. “Chúc mừng năm mới!”- Vợ Chuck ngẩng đầu lên nói với theo. Ngay trước khi cánh cửa tiệm đóng lại, Louise ngoái đầu mỉm cười rồi tiếp tục sải bước đến chiếc xe El Camino cũ kỹ đậu phía cuối bãi xe. Bà cẩn thận nhìn quanh hai lần, rồi mở cửa xe đặt đứa bé vào chiếc ghế bên cạnh, sau đó cho xe chạy với tốc độ thật chậm đi về hướng trung tâm thành phố. Trong đầu bà cứ ong lên hàng loạt câu hỏi mà bà biết có lẽ sẽ không bao giờ có câu trả lời. Và rồi bất giác bà cảm thấy biết ơn căn bệnh đáng ghét kia, bởi nếu mọi việc vẫn diễn ra như mọi năm thì có lẽ bà đã không có cơ hội gặp được thiên thần bé nhỏ này.

Chưa từng biết mặt bố, lớn lên trong sự chăm sóc của mẹ, Louise đã sớm học được tính tự lập. Năm lên mười, cô bé bắt đầu nhận giữ trẻ cho cả chục hộ gia đình trong khu chung cư cạnh nhà mình. Suốt thời thơ ấu, điều đọng lại sâu đậm nhất trong lòng Louise là nỗi vất vả của mẹ. Mẹ cô không bao giờ quản ngại bất kỳ công việc nào – dù là những việc vô cùng nặng nhọc – miễn sao có thể kiếm tiền nuôi anh em Louise lớn khôn và ăn học nên người. Nghĩ về mẹ, Louise lại nhớ về đôi bàn tay chai sần và nụ cười hiền hậu của bà. Mẹ luôn là nguồn an ủi lớn lao, là người Louise luôn tôn thờ với tất cả lòng biết ơn và kính trọng sâu sắc.

Khi anh trai bà tốt nghiệp trường đại học Kỹ thuật, còn bà tốt nghiệp phổ thông trung học, bà vẫn tiếp tục phụ giúp mẹ trong việc thu dọn hàng hóa tại các nhà hàng, khách sạn, siêu thị, cửa hàng rau quả và việc cả hai mẹ con yêu thích nhất là trông nom nhà cửa cho các hộ gia đình lân cận. Sau khi mẹ mất, Louise kế tục công việc của bà. Đó không đơn thuần chỉ là một công việc vì kế sinh nhai mà còn là niềm yêu thích của bà. Bà thích không khí đầm ấm của những gia đình mà mình làm việc, thích lau dọn mọi thứ sạch sẽ, giữ cho nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, chuẩn bị những bữa ăn ngon và chăm sóc mọi người chu đáo. Đây cũng là một cách để Louise cảm thấy dường như mẹ bà vẫn ở gần đâu đây.

Ngay từ giây phút đặt đứa bé vào chiếc ghế dành cho trẻ sơ sinh và thắt dây an toàn cho nó, Louise đã cảm thấy một tình cảm trìu mến trào dâng trong lòng.

Sang ngày hôm sau, niềm thương mến đó đã chuyển thành một tình yêu mãnh liệt, thế nên Louise quyết tâm sẽ giành được quyền dưỡng dục đứa bé này bằng mọi giá.

“Nó sẽ là con gái tôi.”- Louise nói với nhân viên xã hội phụ trách điều tra về nhân thân của bé gái. Và cho dù đã dùng mọi biện pháp tìm kiếm, tổ chức xã hội vẫn không thể tìm thấy bất kỳ thông tin nào về cha mẹ của đứa trẻ. Không một nhân chứng nào tại quán Chuck thấy mẹ bé mang bé đến vào ngày hôm ấy. Có lẽ người phụ nữ ấy không còn ở thị trấn. Sau nhiều tháng điều tra, phỏng vấn và qua nhiều thủ tục hành chính phức tạp, cuối cùng tòa án cũng chấp thuận để Louise nuôi đứa bé. Sau khi nhận quyết định của tòa án, trên đường về Louise nói với cô bé: “Giờ thì chúng ta đã là một gia đình rồi, con gái à. Nhưng để mẹ nghĩ xem sẽ gọi con bằng cái tên gì đây”.

Và rồi Louise đã chọn cho cô bé một cái tên gắn với niềm hy vọng về tương lai tốt đẹp mà bà sẽ cố gắng tạo dựng cho con. Một cái tên nhẹ nhàng đầy yêu thương: Hope.

Năm Hope lên năm, sau rất nhiều lần đắn đo cân nhắc, Louise quyết định chở Hope đến quán ăn Chuck’s trên quốc lộ số 4 – nơi từ lâu cũng đã trở thành quán ăn yêu thích của hai mẹ con – và kể cho cô bé câu chuyện của 5 năm trước.

– Vậy ra mẹ không phải là mẹ ruột của con ư? – Hope hỏi.

– Tất nhiên mẹ vẫn là mẹ con chứ, con yêu. Nhưng ngoài mẹ ra, con còn có một người mẹ khác nữa, con có hiểu điều đó không?

Hope im lặng một lúc lâu rồi khẽ gật đầu.

– Nhưng mẹ ơi, liệu con có thể gặp lại mẹ ruột của con không?

– Mẹ chưa thể trả lời câu hỏi của con được, con yêu ạ. – Louise trả lời. – Nhưng mẹ tin chắc là mẹ con rất mong được gặp lại con đấy. Không một người mẹ nào nỡ rời xa một thiên thần nhỏ đáng yêu như con đâu!

Cô bé con ngồi trầm tư, mân mê chiếc nón trong tay:

– Mẹ con có yêu con không?

– Tất nhiên là có rồi, con yêu. Chắc chắn mẹ con rất yêu con nên mới quyết định trao cho con một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Hope gật gù không hỏi gì thêm.

1.

Một ngày nọ, khi hai mẹ con đang tay trong tay về nhà sau buổi bế giảng năm học mẫu giáo, Hope nói với mẹ về dự định tương lai của mình:
– Sau này con sẽ trở thành tổng thống hoặc một phóng viên thật nổi tiếng.
– Mẹ nghĩ nghề phóng viên sẽ hợp với con hơn đấy, rồi mai này con gái bé bỏng của mẹ sẽ trở thành một nữ phóng viên tài ba. – Louise vừa nói vừa nheo nheo mắt.
Lúc đó, Louise không hề biết rằng lời tiên đoán của mình lại chính xác đến vậy
Những ai quen biết Hope vẫn thường kháo nhau rằng cô bé đã biết viết ngay từ trong bụng mẹ. Từ khi còn nằm nôi, Hope đã thích cầm bút và giấy thay vì chơi lục lạc hay búp bê. Năm học lớp hai, Hope đã viết được vài vở kịch ngắn cho dịp liên hoan trường. Đến năm lớp ba, Hope viết một truyện ngắn thật cảm động về một chú chuột vô gia cư trúng số một khoản tiền kếch xù và đã dùng số tiền đó để cứu gia đình trong cơn khốn khó. Trong hai năm học lớp 4 và lớp 5, Hope đều đặn viết bài cho một tờ báo gia đình chỉ có một trang là tờ The Jensen Report. Lên lớp sáu, Hope đã biên soạn niên giám địa chỉ của tất cả họ hàng xa gần, bạn bè, thầy cô giáo cũ mà nhiều người trong số đó không có chút liên hệ nào với nhau. Quyển niên giám rất thành công và thu hút gần 40 người đăng ký thành viên qua email từ hơn 6 tiểu bang, kể cả từ Canada.
Thời gian thấm thoát trôi qua, Hope lớn lên và trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Đôi mắt màu xanh lơ thuở thơ bé của cô giờ bỗng có thêm một quầng xanh lục bích xung quanh. “Mỗi khi nhìn sâu vào mắt con, mẹ có cảm tưởng như đang nhìn thấy hai hạt ngọc long lanh ngời sáng!”- Louise vẫn thường âu yếm nói với con gái. Mái tóc vẫn cột cao trên khuôn cổ trắng ngần của Hope ngày càng sậm màu hơn trước – điều vốn rất hiếm hoi đối với những người có nước da trắng và đôi mắt xanh như Hope.
Cô gái trẻ vẫn thường nghĩ về người mẹ ruột đã bỏ mình lại quán Chuck’s.
– Mẹ ơi, mẹ có nghĩ rằng mẹ ruột con vẫn đang sống đâu đó quanh đây không mẹ? Chắc là nhìn con rất giống mẹ con phải không? Mẹ có nghĩ là bà ấy cũng thích uống nước chanh đỏ hơn chanh vàng như con không? Liệu có khi nào bà nhớ đến con không mẹ?
– Có thể con à… Có thể lắm chứ! – Louise vẫn thường trả lời Hope như vậy. Về phần Hope, cô vẫn ấp ủ ước muốn một ngày nào đó sẽ được gặp lại mẹ ruột của mình, nhưng lý trí cô lại không cho phép cô kỳ vọng quá nhiều về điều đó. Cô sợ mình phải thất vọng khi tìm kiếm một con người giữa biển đời quá bao la và rộng lớn này.
Từ khi Hope lên hai, hai mẹ con duy trì truyền thống đón Giáng sinh bằng một buổi tối ngon lành tại quán Chuck’s. Bữa tiệc gồm có thịt gà, bánh quy kem và sau đó thực khách sẽ được phục vụ bánh nướng miễn phí ăn kèm kem va-ni thỏa thích. Hai mẹ con vừa thong thả dùng bữa vừa trò chuyện, đồng thời kín đáo quan sát từng thực khách trong quán, lòng thầm mong sẽ tìm được chút manh mối về mẹ ruột của Hope.
Suốt ba giờ quan sát, Hope luôn miệng nói với
Louise:
– Rồi mẹ xem, mẹ ruột của con nhất định sẽ đến mà. Và lần nào cũng vậy, bà Louise sẽ trả lời con:
– Có thể lắm chứ, chúng ta cứ chờ xem.
Nhưng người phụ nữ bí ẩn đó vẫn chưa bao giờ xuất hiện. Và năm nào cũng vậy, Hope luôn kết thúc bữa tiệc bằng lời quả quyết:
– Chắc chắn là sang năm mẹ à! Con biết chắc như thế!
Lên trung học, Hope trở thành tổng biên tập trẻ tuổi nhất trong lịch sử của một tờ báo trường. Công việc yêu thích hàng ngày của Hope là lên ý tưởng, biên tập bài viết và bán quảng cáo. Thế nhưng, viết lách vẫn là ưu tiên số một của cô. “Dường như con bé sinh ra là để viết báo vậy!”- Louise vẫn thường nói với những người bạn của mình như vậy với niềm tự hào hiện rõ trong ánh mắt.
Sự kiện đáng nhớ nhất trong những năm trung học của Hope là một bài viết gây ảnh hưởng lớn trong giới học sinh sinh viên và được lưu vào Sách Kỷ Yếu của trường. Năm đó, cô giáo tư vấn nghề nghiệp của trường Hope bị bệnh nặng cần phải phẫu thuật ghép gan rất tốn kém mới mong giữ được mạng sống. Nhưng với hoàn cảnh của cô, để có được khoản tiền chi trả cho cuộc phẫu thuật ấy là một điều không tưởng. Bằng ngòi bút của mình, Hope kêu gọi một cuộc quyên góp khắp các trường trung học. Tổng số tiền thu được từ cuộc quyên góp ấy là 19.000 đô-la. Cô giáo được cứu sống, và bài viết cảm động của Hope giành được giải nhất cuộc thi báo chí học đường toàn quốc.
Một thời gian sau đó, tài năng đã giúp cô gái trẻ trúng tuyển vị trí phóng viên thực tập tại báo Daily Record – tờ báo địa phương uy tín trong khu vực. Được sống và làm việc trong môi trường mong ước, Hope hăng hái làm mọi việc được giao, từ pha trà nước, tiếp khách, đến phô-tô tài liệu, trả lời thư điện tử hay tiếp nhận bài vở của các cộng tác viên. Chỉ hai tuần sau khi tốt nghiệp trung học, cô được mời làm nhân viên chính thức.
Bàn làm việc của Hope là chiếc bàn bé xíu nằm khiêm tốn nơi góc phòng biên tập. Cô gái trẻ bắt đầu công việc với vị trí thấp nhất giữa những đồng nghiệp vốn lớn hơn cô cả về tuổi đời lẫn tuổi nghề. “Đó chỉ là bước khởi đầu thôi mẹ ạ!” – Hope nơi với Louise khi cả hai mẹ con phô-tô tấm séc chi trả lương đầu tiên trong đời của cô để lồng vào khung kính. “Nhất định con sẽ giành được giải thưởng Pulitzer!”- Đó là mục tiêu của Hope. Cô muốn trở thành một nhà báo vĩ đại. Trên bức tường trước bàn làm việc khiêm tốn của Hope, cô treo ba bức ảnh chân dung của Bernstein, Woodward và Graham – những tấm gương lẫy lừng trong nghề báo đã tạo động lực cho Hope phấn đấu không ngừng trên con đường đã chọn. Lồng bên trong khung kính của bức ảnh thứ tư là dòng chữ được viết bằng nét bút rắn rỏi: “Tôi sẽ là người tiếp theo!”.
Hope chỉ làm việc khoảng hai mươi tám giờ một tuần, nên cô có thời gian để học thêm tại trường cao đẳng cộng đồng. Những khách hàng gọi điện thoại đến tòa báo để đặt in quảng cáo không thể ngờ được người tiếp chuyện họ lại là một cô gái chỉ mới mười tám tuổi sắc sảo, thông minh và đầy nhiệt huyết – người viết những mẩu quảng cáo hay và độc đáo nhất mỗi tuần chỉ với giá 29 đô-la. Không cây bút nào viết được những mẩu quảng cáo đặc sắc như Hope.
Sau một năm viết quảng cáo, Hope được cất nhắc sang chuyên mục bản tin địa phương. Những bài viết tinh tế về lễ hội mùa thu, về du lịch, hội sách… của cô tiếp tục gây chú ý. “Con có thể viết về những chủ đề như thế ngay trong lúc ngủ mẹ ạ. Chúng quá dễ. Con muốn được thử thách trong mảng đề tài khác khó hơn!”- Hope tâm sự cùng Louise.
– Phải biết kiên nhẫn, con gái ạ! – Louise âu yếm
– Chỉ cần con bền chí, con có thể làm được tất cả những gì con muốn!
Thêm 18 tháng nữa tiếp tục trôi qua. Ngày Hope tốt nghiệp trường báo chí đã sắp đến. Trước kỳ lãnh lương, Hope nhận được quyết định bổ nhiệm vào vị trí quan trọng hơn. Tất nhiên người đầu tiên cô báo tin là mẹ, khi cả hai mẹ con đang dùng bữa ăn vừa mua vội bên ngoài.
– Thật tuyệt vời! – Louise reo lên. – Mẹ thật sự tự hào về con!
– Con sẽ viết bản tin nóng mẹ à, những bài viết của con sẽ được đưa lên trang nhất!
– Tất nhiên rồi, con yêu! Con rất có khiếu viết báo, mẹ biết điều đó từ khi con còn học mẫu giáo cơ.
– Và tất nhiên con cũng sẽ đoạt giải bài viết ấn tượng nhất trong năm nữa. Rồi con sẽ được mời làm việc tại tờ Washington Post.
Cứ thế hai mẹ con vừa thưởng thức từng mẩu khoai tây rán vừa râm ran về những kế hoạch mới những dự định to lớn vốn là ước mơ cả đời của Hope. Bỗng Louise nhẹ nhàng kéo con gái sát vào lòng, ôm cô thật chặt và khẽ nói:
– Con này, thật không đúng lúc nhưng mẹ muốn con là người đầu tiên biết tin này. Mẹ bị ung thư con à.
Hope lặng người.
Suốt đêm hôm ấy, hai mẹ con thổn thức bên nhau đến tận sáng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *