Trang chủ / Văn học nước ngoài / Charlie Bone Và Cái Bóng Xứ Badlock

Charlie Bone Và Cái Bóng Xứ Badlock

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Jenny Nimmo

Download sách Charlie Bone Và Cái Bóng Xứ Badlock ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB               Download

Định dạng MOBI               Download

Định dạng PDF                  Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Gió ở xứ Badlock là thứ gió quái độc nhất trên đời – chúng từ khắp mọi hướng thốc tới, hú hét, dội ình ình vào tấm lưng rộng của người khổng lồ, dứt tóc, quất vào mắt ngài khiến ngài không sao mở mắt nổi. Cứ mỗi bước chân nhấc lên là những cơn gió lại quét vòng quanh, bó thít đôi cẳng dài của ngài, tới chừng quật ngài ngã khụy.

 

 

Phía sau người khổng lồ, một đồng bằng bao la với đầy bụi rậm bị gió san phẳng và đất đá không ngừng bị gió xới tung. Ngài và đứa trẻ đi cùng đã phải mất một ngày một đêm mới đi hết vùng đất không mến khách này. Họ đi từ những rặng núi quanh năm tuyết phủ, viền quây đồng bằng như một bức tường thành bền vững.

 

 

Người khổng lồ kéo chặt chiếc áo thùng cho kín thằng bé ngài đang ôm trong tay. Họ đang đi mải miết, nhắm hướng một lòng chảo nhỏ, nơi ấy có thể thấy cây cối làm chỗ trú ẩn và mặt nước ánh lên loang loáng.

 

 

“Tha lỗi cho ta, Roland” người khổng lồ rên rỉ. “Ta không thể bước thêm được nữa.”

 

 

“Cha mệt rồi, thưa cha” thằng bé nói, đoạn toài người trườn khỏi cánh tay người khổng lồ. “Nếu để con tự đi thì cha sẽ bước dễ dàng hơn.”

 

 

Người khổng lồ kinh ngạc trước tinh thần của thằng bé. Cái tính này là thừa hưởng từ mẹ nó đây, ngài nghĩ, và chợt thấy xấu hổ khi nhìn Roland vẫn không hề nao núng sau cuộc hành trình cam go ròng rã của họ. Thu hết sức lực, người khổng lồ lại tiếp tục cất bước, khó nhọc dướn tới trước trong khi con trai ngài dũng cảm lảo đảo bước bên cạnh.

 

 

“Trông kìa!” Roland bất chợt hét to. “Con trông thấy một đốm sáng trong lòng hồ.”

 

 

“Mặt trăng đó,” người cha lầm bầm.

 

 

“Không phải, cha à. Lửa đó”

 

 

Người khổng lồ quơ tay lên che mắt rồi chớp mắt. Quả thật như vậy, một khoảng sáng chập chờn bên rìa lòng chảo. Nhưng làm sao ngài biết cái thứ đó có nguy hiểm hay không? Xem ra hai cha con khó lòng tìm được sự trợ giúp ở cái nơi tiêu điều ảm đạm thế này.

 

 

Bất thình lình, Roland lao như thế bắn về phía trước. Cậu luôn có thiên hướng đâm đầu vào những gì kích thích trí tò mò của cậu.

 

 

“Khoan!” người khổng lồ gọi giật.

 

 

Nhưng Roland, với đôi cánh tay giang rộng như ôm lấy gió, đã vượt lên trước, xuyên qua những làn gió xoay xoáy, bươn bả về phía vạt cây và biến mất khỏi tầm nhìn.

 

 

Khi người khổng lồ lê bước tới lòng chảo, ngài thấy con trai đang chuyện trò tíu tít với một thằng bé độ chừng 10 tuổi, tóc trắng lạ kỳ. Thằng bé lạ giơ cây đèn lõi bấc lên để nhìn cho rõ cái thân hình đang đứng sừng sững nơi miệng lòng chảo, và người khổng lồ để ý thấy đôi mắt màu tím của thằng bé. Yêu tinh, người khổng lồ nghĩ. Nó định giở phép ranh mãnh gì ra với cha con mình đây?

 

 

“Roland, lại đây” người khổng lồ ra lệnh, bước gần hơn tới hai thằng bé.

 

 

Đột nhiên không biết từ đâu, một người khác xuất hiện trong vòng ánh sáng của ngọn đèn, một thanh niên cao lớn, tóc đen nhanh như lông quạ, khoác áo chùng cũng màu đen bóng.

 

 

“Đừng sợ” người thanh niên áo đen nói, “Owain tóc trắng không phải yêu tinh đâu. Cậu ấy đã lùng kiếm hai người suốt nhiều tháng nay rồi”.

 

 

“Tìm ta?” đôi mắt của người khổng lồ nheo híp lại.

 

 

Chú là Otus Yewbeam phải không?” cậu bé lạ hỏi.

 

 

“Đó là tên ta”.

 

 

Thằng bé cúi chào thật sát. “Tìm thấy chú cháu vui sướng quá đi mất. Không ai biết chú đã đi đâu. Mãi mới có một bà lão cùng làng với chú, vào lúc sắp chết, không còn sợ bị trừng phạt, mách cho cháu biết chú và con trai đang bị một hiệp sĩ mặc đồ toàn màu xanh lá cây cầm tù.”

 

 

“Bá tước Harken.” Người khổng lồ khịt mũi khinh bỉ.

 

 

“Nhưng anh đã trốn thoát rồi,” người thanh niên áo đen nói.

 

 

“Lẽ ra chúng cháu phải cứu chú” Owain nói, “nhưng chú bị canh phòng nghiêm ngặt quá.

 

 

Roland, nãy giờ cứ nhảy lên nhảy xuống loi choi vì khoái chí, không thể nén cái tin này lâu thêm được nữa, liền bật ra, “Owain là anh họ của con đó cha, còn ngài đây,” nó chỉ người thanh niên áo đen, “là bác Tolemeo”.

 

 

Người khổng lồ nhíu mày, “Lẽ nào đây là thật”.

 

 

Telemeo đáp, “Chúng ta hãy vào hẳn trong lòng chảo đi hẵng, ở đó nói chuyện dễ dàng hơn.” Từ lúc gặp nhau đến giờ họ toàn hét vỡ giọng, không sao biểu lộ được tình cảm nồng ấm vì gió cứ chém phạt lời họ mà tung hê lên trời.

 

 

Ngài Tolemeo dẫn đường, theo sau là Owain, cây đuốc rừng rực trong tay nó chiếu vào dải áo chùng của ngài Tolemeo khiến nó cho sáng lóe lên những màu sắc biến ảo, thoắt xanh da trời sống động, chuyển qua xanh lá cây, rồi lại tới màu tím sậm.

 

 

Anh ta mặc áo lông chim, người khổng lồ nghĩ, bất giác một nỗi sợ hãi mơ hồ thốn lên, chạy dọc khắp thân thể ngài. Nhưng ta tuyệt nhiên đừng mong chờ họ là người bình thường, bởi vì họ là con cái của Vua Đỏ, giống như Amoret vợ yêu của ta cũng là một người con của nhà vua vĩ đại này.

 

 

Tất cả đi xuống cụm đá tảng dưới đáy lòng chảo. Khi đã an tọa trên một phiến đá rộng, người khổng lồ hỏi, “Các vị có biết tin tức gì về vợ tôi không?”

 

 

Ngài không nhận được câu trả lời ngay. Owain nhìn gằm xuống đất. Hình như thằng bé tóc trắng này bất giác hoảng hốt và e dè.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *