Văn học nước ngoài

Bức Bình Phong

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : W. Somerset Maugham

Download sách Bức Bình Phong ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục :  VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

Đọc thử Xem giá bán

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                 Download

Định dạng MOBI                 Download

Định dạng PDF                    Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách


3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Đối với bạn đọc bây giờ, thì có lẽ tôi không cần phải dài dòng giới thiệu nhà văn William Somerset Maugham. Từ Khái Hưng, là người đầu tiên, đã dịch truyện ngắn “Mưa” đăng trên tạp chí Ngày Nay, tính đến nay có hơn ba mươi năm, nếu tôi tra cứu không lầm. Trong hơn ba mươi năm đó, chúng ta đã có nhiều dịp để nghe nói đến thân thế và sự nghiệp của Maugham, nhất là dạo gần đây, có nhiều tác phẩm của ông được dịch ra tiếng Việt.
Tôi chỉ xin nói rất ngắn.
W. Somerset Maugham là một nhà văn người Anh, sinh năm 1874 tại Paris và mất năm 1965. Ông vốn là một y sĩ giải phẫu nhưng lại thích làm nghề văn hơn nghề thuốc. Ông du lịch nhiều, từng trải, nên mỗi tác phẩm ông viết ra đều có chứa đựng một triết lý nhân sinh dung dị nhưng thâm trầm. Lời văn của ông thì khỏi nói, vừa nhẹ nhàng, lôi cuốn mà vừa tài hoa. Tác phẩm của ông rất nhiều, đọc rất thú, vì phần lớn đào sâu những uẩn khúc của lòng người.
“Bức Bình Phong” mà bạn cầm trong tay là truyện dài “The Painted Veil”.
Một điểm khác nên nói ở đây, là tôi không phải là người đầu tiên dịch “The Painted Veil”. Trước tôi, vào năm 1943, ông Huyền Hà ở Hà-Nội đã dịch thành “Bức Màn Sơn” do nhà Đời Nay xuất bản. Lẽ ra, đã có người dịch, thì tôi không nên dịch nữa, vì làm như vậy là thừa và phí. Nhưng tôi vẫn dịch, cũng như tôi đã dịch lại bộ truyện “An-Na-Ka-Rê-Nin” của Tolstoi mặc dầu đã có bản dịch của hai ông Vũ Ngọc Phan và Vũ Minh Thiều, vì tôi có những lý lẽ của André Gide khi Gide dịch lại tập truyện “La Dame de Pique” của Pouchkine mà trước đó một nhà văn tiền bối của Gide là Prosper Mérimée đã dịch rồi.
Về cái nhan “The Painted Veil” tôi đề nghị dịch là “Bức Bình Phong”, có lẽ vì tôi không muốn lấy ba chữ “Bức Màn Sơn” của ông Huyền Hà, mà cũng có lẽ tôi muốn chữa lại – trong phạm vi quyền hạn có thể của một người dịch dĩ nhiên – một cách nhìn, nghĩ và gọi sai lầm mà hầu hết các nhà văn phương Tây, kể cả Maugham và Pearl Buck nữa, khi viết về phương Đông, đã vô tình hay cố ý mắc phải, để cho tác phẩm của họ có một chút gì của cái mà họ gọi là “éxotisme”.
Nhưng Maugham không phải là một nhà văn chỉ biết nhắm đến những giá trị nhất thời. Trong khi “The Patriot” hoặc “The Good Earth” của Pearl Buck đã bị lịch sử vượt qua, thì sách của Maugham lúc nào đọc cũng hay và cũng hợp.
Riêng về câu chuyện xảy ra trong tác phẩm thì tôi không có gì để nói, vì đó là phần việc của Maugham.
Maugham lúc nào cũng tự nhận mình không là gì khác hơn một người kể truyện (xem mấy dòng xin lỗi của Maugham ở đầu tập truyện “Creatures of Circumstances”). Tôi cũng thế, tôi không là gì khác hơn một người dịch truyện. Nếu bản dịch của tôi không phản lại Maugham quá, nếu nó làm cho bạn, kể từ đây, thích đọc Maugham hơn, thì đó cũng là một sự may mắn lắm rồi.

Nàng kêu lên một tiếng kinh hãi.
Chàng hỏi :
– Em làm sao thế ?
Trong ánh sáng lờ mờ của gian phòng đóng kín cửa, nét mặt hoảng hốt của Kitty làm Charlie ngạc nhiên.
– Vừa có người định mở cửa.
– Ồ, chắc lại là con ả xẩm hoặc là thằng bồi nào.
– Bọn chúng không bao giờ đến đây vào giờ này, vì biết là em vẫn có lệ đi ngủ sau bữa ăn trưa.
– Thế thì ai vào đấy?
Nàng đáp, hai môi run run :
– Walter.
Nàng lấy tay chỉ cho Charlie đôi giày. Chàng cố xỏ vào, nhưng vì mất bình tĩnh nên hóa ra vụng về. Trong khi đó, mối lo sợ cứ tăng. Hơn nữa, đôi giày có hơi chật. Nàng sốt ruột, thở dài, đưa cho chàng cái vớt bằng sừng, sau đó nàng khóac chiếc áo ki-mô-nô, đi chân không đến chỗ bàn trang điểm. Chàng còn đang loay hoay buộc nốt sợi dây giày thứ hai thì nàng đã chải xong mớ tóc bị xốc xếch. Nàng vội đưa cho chàng cái áo vét tông.
– Làm thế nào ra ngoài bây giờ?
– Anh đợi một tí, để em xem có thể ra được hay không ?
– Chắc không phải Walter. Không bao giờ anh ta rời phòng thí nghiệm trước năm giờ.
– Như thế thì ai ?
Hai người nói thì thào với nhau. Nàng run bắn. Nghĩ đến việc Kitty vừa nghe có động đã cuống lên rồi, Charlie bỗng cảm thấy bực mình hết sức. Nếu đã biết đó là sự dại dột thì tại sao nàng lại cứ đòi hỏi điều trái lại ?
Nàng nín thở, nắm lấy cánh tay chàng. Chàng nhìn về phía nàng đang nhìn. Các cửa sổ trông ra chỗ hàng hiên đều đóng kín, các liếp cửa cũng khép. Quả nắm bằng sứ trắng quay chầm chậm. Cả hai đều không nghe có tiếng chân bước. Cái cử động im lặng ấy trông thật đáng sợ. Một phút trôi qua, không tiếng động. Rồi như do một sự can thiếp quái dị nào, quả nắm sứ trắng của cánh cửa sổ khác cũng lại bắt đầu xoay như thế, một cách lén lút, âm thầm, ghê sợ. Cái cảm giác thật rùng rợn vô cùng. Bao nhiêu dây thần kinh của Kitty như bị căng thẳng đến tột độ, nàng mở miệng định thét lên nhưng Charlie đã trông thấy kịp, nhanh tay bịt lấy miệng nàng.
Im lặng. Nàng lảo đảo tựa vào chàng. Chàng chỉ sợ nàng ngất đi. Chàng cau mày, cắn răng, bế nàng đặt
lên giường. Nàng trắng nhợt như người chết và chàng thì mặc dù có làn da rám chàng cũng tái mét. Chàng
đứng cạnh thiếu phụ, nhìn chăm chú cái quả nắm cửa bằng sứ như người bị thôi miên. Cả hai cùng nín bặt.
Sau cùng nàng bật khóc. Chàng khó chịu, khẽ bảo :


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button