Trang chủ / Văn học nước ngoài / Bí Mật Mê Cung

Bí Mật Mê Cung

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Robert Van Gulik

Download sách Bí Mật Mê Cung ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục :  VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                 Download

Định dạng MOBI                 Download

Định dạng PDF                    Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Địch Nhân Kiệt một phán quan sống vào thời đại nhà Đường, ông là nhân vật chính trong các tác phẩm của nhà văn Robert Van Gulik.

Trong quyển tiểu thuyết ” Bí mật mê cung” ( nguyên tác The Chinese Maze Murders ) ông đã đến nhậm chức phán quan tại Lan Phương, một huyện gần biên giới.

Trên đường đi ông bị một toán cướp tấn công và khi đến Lan Phương thì không thấy ai ra đón tiếp. Huyện đường đã bị bỏ hoang nhiều năm và người dân nơi đây tỏ ra thờ ơ với mọi chuyện.

Chuyện gì đã xảy ra tại đây: một bạo chúa tại địa phương cai trị dân chúng bằng sự độc ác của mình, một cô gái mất tích không rõ nguyên nhân, một vụ kiện về tài sản thừa kế mà chìa khóa nằm trong bức tranh để lại cho người con thứ.

Tất cả được giải đáp trong ” Bí mật mê cung”.

Đây là lần đầu tiên mình dịch một tác phẩm nên có gì thiếu sót mong các bạn góp ý.

Bốn chiếc xe ngựa di chuyển chậm rãi xuyên qua những ngọn núi phía đông của tỉnh Lan Phương.

Trên chiếc xe ngựa đầu tiên Địch công, quan án sát mới của Lan Phương đã cố gắng thoải mái hết sức có thể cho 1 chuyến đi gian khổ. Ông ngồi trên chiếc giường trong xe và dựa lưng vào 1 chồng sách. Trợ lý trung thành của ông – Hồng Lượng – ngồi đối diện với ông và dựa lưng vào 1 cái gối vải. Trên con đường gập ghềnh này những biện pháp như thế hạn chế được phần nào những cái xốc do ổ gà gây ra.

Quan án và chấp sự cảm thấy mệt mỏi vì họ đã đi được vài ngày rồi.

Đi sau họ là cổ xe ngựa với rèm bằng lụa, trong đó là 3 người vợ của Địch công với những đứa con của ông cùng các gia nhân đang ngủ cuộn mình trong các gối và mền.

Hai xe ngựa khác chất đầy hành lý, những người hầu ngồi trên các rương chứa đồ những người khác lại thích đi bộ bên cạnh các con ngựa ướt đẫm mồ hôi.

Họ đã rời khỏi ngôi làng cuối cùng trước lúc bình minh. Sau đó con đường dẫn tới 1 vùng núi hoang vắng, những người mà họ gặp trên đường là 1 vài tiều phu. Trong buổi chiều hành trình của họ đã bị chậm lại 2 canh giờ vì 1 bánh xe bị gãy, bây giờ hoàng hôn buông xuống làm cho ngọn núi càng có vẻ bí ẩn hơn.

Hai tuỳ tùng cao lớn cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn xe, thanh gươm lớn đeo trên lưng một người và cây cung khoác ngang vai người kia. Hai người này là Mã Tông và Triệu Thái, 2 cận vệ trung thành của Địch công đóng vai trò bảo vệ cho đoàn xe. Một người đàn ông gầy và lưng hơi khòm là Tào Can đi phía sau cùng với người quản gia.

Đến trên dãy núi Mã Tông kìm cương ngựa. Con đường phía trước dẫn xuống 1 thung lũng cây cối rậm rạp. Một ngọn núi khác đứng chắn ở phía đối diện.

Mã Tông quay lại xe ngựa và gọi người đánh xe :

– Một giờ trước ngươi nói rằng chúng ta đã tiếp cận được với Lan Phương, đồ chó ! Và bây giờ là một ngọn núi khác chắn ngang !

Người lái xe càu nhàu gì đó về người bạn trong thành phố đã hướng dẫn vội vàng sau đó nói với vẻ buồn chán :

– Đừng lo lắng, từ sườn núi tiếp theo ông sẽ thấy Lan Phương nằm dưới chân đồi .

– Tôi đã nghe tên khốn đó nói về sườn núi tiếp theo trước đây – Mã Tông nhìn Triệu Thái – Vì sự vụng về mà chúng ta đến Lan Phương chậm 1 canh giờ. Thẩm phán tại đó có lẽ đã chờ đợi chúng ta từ trưa và các vị chức sắc tại đó đã làm 1 bữa tiệc thết đãi. Ôi, cái bụng trống rỗng của tôi !

– Đừng nói với cái cổ họng bị khô – Tào Can thêm và cưỡi ngựa đến xe ngựa của phán quan.

– Vẫn là một trong những thung lũng mà chúng ta đã vượt qua, Đại nhân – anh báo cáo – nhưng sau đó chúng ta sẽ đến Lan Phương nằm ở cuối thung lũng ”

Chấp sự Hồng đè nén 1 tiếng thở dài

– Đây thực sự là 1 điều đáng tiếc – ông nhận xét – đại nhân đã được lệnh phải rời khỏi Phổ Dương sớm như vậy. Mặc dù có 2 vụ án lớn xảy ra khi chúng tôi ở đó nhưng thực tế đó là 1 huyện dễ chịu .

Địch công cười gượng và cố gắng tìm tư thế ngồi thoải mái cho mình với gói sách sau lưng.

” Có vẻ như ” ông nói ” ở kinh thành những tên còn lại của bè lũ phật giáo kết hợp với lực lượng bạn bè của các thương nhân Quảng đông tác động làm cho ta phải chuyển đi nơi khác trước khi ta hết nhiệm kỳ của mình tại Phổ Dương. Tuy nhiên nó sẽ là 1 bài học kinh nghiệm để làm phán quan ở 1 huyện xa kinh đô như Lan Phương. Không nghi ngờ gì chúng ta sẽ tìm thấy ở đây các vấn đề thú vị mà không thể nào gặp tại các thành phố lớn trong đất liền”.

Chấp sự Hồng đồng ý như thế nhưng ông vẫn buồn rầu. Ông đã hơn 60 tuổi và những khó chịu trong hành trình dài làm cho ông kiệt sức. Kể từ thời thơ ấu của mình ông đã phục vụ cho gia đình của Địch án sát. Khi Địch phán quan bước vào chốn quan trường Địch công đã cất nhắc ông làm cố vấn cho mình và đã bổ nhiệm ông làm trưởng nhóm sai dịch trong huyện và mọi người gọi ông là Chấp sự Hồng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *