Trang chủ / Văn học nước ngoài / Anh Chỉ Muốn Nắm Tay Em Thôi

Anh Chỉ Muốn Nắm Tay Em Thôi

anh-chi-muon-nam-tay-em-thoi-emilie-rose1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Emilie Rose

Download sách Anh Chỉ Muốn Nắm Tay Em Thôi ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB               Download

Định dạng MOBI               Download

Định dạng PDF                  Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Viên đá đẹp quá. Nó là gì thế? Sapphire à? Kim cương xanh đấy! Tim cô đập mạnh.

Cái này hiếm lắm thì phải? Không hiếm bằng em. Anh không có gì chung với mẫu hình đàn ông lý tưởng của cô ả. Anh quá nổi bật, quá giàu sang, quá tự đại. Nhưng đồng thời anh đáp ứng hoàn hảo những ước mơ mà cô chưa từng nghĩ là mình có, mơ về một người đàn ông vững vàng, khéo léo, tinh ý, trên hết là thừa khả năng khiến cô mãn nguyện, tràn đầy sức sống và thấy mình trở nên đặc biệt.

Cô nhiều lắm cũng chỉ là một cô gái ưa nhìn, đủ sức giúp anh giải trí những ngày chôn chân tại thị trấn nhỏ quê hương, không thua kém cũng không xuất sắc hơn những cô gái xinh xắn khác. Nhưng khi bắt tay chinh phục cô để tiếp cận với món hồi môn cần thiết, anh mới biết không ai trên đời này sánh nổi cô cả. Và anh không ngừng thắc mắc, tại sao cô gái bị gán ghép cho anh lại có thể làm thế giới của anh rung chuyển và khiến mọi tự chủ trong anh hầu như tan biến?

“Nghe anh bảo có việc gấp. Chúng tôi tới rồi đây”.
Gavin Jarrod, theo sau là ông anh cả Blake, vừa nói vừa bước vào văn phòng của Christian Manford vào một buổi sáng thứ hai. Khởi đầu một tuần thế này thật chẳng hay ho chút nào.
Vị luật sư quản lý bất động sản của người cha quá cố nhà Jarrod chỉ vào mấy chiếc ghế đặt ngay trước bàn làm việc rồi đợi Gavin và Blake ngồi hẳn xuống, “Tôi rất mừng vì các anh đã tới đây. Tiếc là tin nhận được không tốt lắm”.
Gavin ném một cái nhìn vẻ gì nữa đây? sang phía ông anh trai, “Cũng không lạ. Kể từ lúc bố chúng tôi mất năm tháng trước chẳng có tin nào tốt lành cả, bắt đầu từ việc yêu cầu từng người chúng tôi tạm ngưng công việc để đến khu Jarrod Ridge một năm, nếu không tất cả sẽ bị mất quyền thừa kế”.
“Nó liên quan đến dự án và các giấy phép cần thiết để xây khu nhà gỗ mà các anh đã thiết kế ở khu nghỉ dưỡng”.
Gavin cố nén lại cảm giác hụt hẫng và bức bối. Đúng là ông bố của họ, đến lúc nằm yên trong mồ rồi vẫn dùng di nguyện để thâu tóm cuộc sống của con cái.
“Lý đo trì hoãn là gì? Đã mùng Một tháng Mười một rồi. Mặt đất sắp phủ băng. Chúng tôi còn phải đào móng rồi đổ bê tông cho kịp chứ”.
“Các anh không được cấp phép vì mảnh đất đó không thuộc phần bất động sản của ông cụ”.
“Cái gì?”, cả Gavin và anh trai đồng thanh thốt lên.
Blake nhoài về phía trưóc, “Khoảnh đất đó ở chính giữa lòng khu Jarrod. Sao lại không thuộc quyền sở hữu của gia đình này được?”
Christian lôi ra một tấm bản đồ khu Jarrod Ridge từ trong tập hồ sơ trước mặt rồi đẩy nó qua mặt bàn. Anh chỉ vào dấu X trên một khoảnh đất rộng năm mẫu Anh được viền bằng mực đỏ.
“Đây là chỗ các anh muốn thì công. Khi điều tra chứng từ chúng tôi phát hiện ra ông nội các anh đã nhượng quyền sử dụng mảnh này cho ông Henry Caldwell từ năm mươi năm trước”.
Gavin cố bới tìm những người họ Caldwell trong đầu, nhưng không nhớ ra gì. Dù đã sống mười tám năm đầu đời ở Aspen, nhưng không có lý gì anh phải biết thêm về những người địa phương. Khoảng mười năm trước, Gavin vào đại học và nhờ đó thoát khỏi thị trấn cùng người cha độc đoán – anh chỉ quay về khi không thể thoái thác. Nếu nói anh và bố không hợp tính nhau thì đúng là nhận định quá ư hời hợt, “Caldwell là lão quái nào?”
“Ông ta là chủ quán trọ Snowberry, một nhà nghỉ nhỏ ở Aspen có tuổi đời cũng ngang ngửa với khu Jarrod Ridge”.
“Sao ông nội chúng tôi lại bán cho ông ta một khu mỏ chết làm gì?” Khu mỏ cũ là chỗ Gavin rất thích tới chơi hồi còn nhỏ. Anh đã cùng các anh lang thang hàng giờ trong những đường hầm, rồi đến hồi trung học, Gavin cũng từng đưa bọn con gái tới đó để vui vẻ.
“Lẽ ra phải hỏi là sao lại có người muốn mua nó?”, Blake vặn lại, “Chỗ đó làm gì có đủ bạc để khai thác sinh lời”.
“Đó mới là cái đáng nói. Trong khi tìm tòi, tôi đã phát hiện ra ông nội các anh không bán khoảnh đất đó. Mà là ông cụ thua cược trong khi chơi bài poker”.
Gavin thốt lên, “Thế thì ta mua lại”.
Ánh mắt của Christian chiếu vào anh qua mép tấm bản đồ, “Cũng mong anh gặp may. Có rất nhiều thư tín trong hồ sơ của chúng tôi cho thấy suốt bao năm qua ông cụ thân sinh các anh đã cố mua lại khoảnh đất đó trên mười hai lần mà không được. Caldwell nhất quyết không bán”.
Blake ngả người lại trên ghế một cách khoan thai kỳ lạ trước cái bí mật đã làm kế hoạch của họ điêu đứng, “Mẫu thiết kế cho khu nhà gỗ an ninh cao dành cho khách hạng A của khu nghỉ dưỡng đã vẽ rồi. Đội thợ xây đã ký hợp dồng, nguyên vật liệu cũng đã gọi vì chúng tôi đâu ngờ đến sự cố như thế này. Đành phải chọn nơi khác vậy”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *