13 vụ án


13 vu an - Agatha Christie1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK 13 VỤ ÁN

Tác giả : Agatha Christie

Download sách 13 vụ án full ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB               Download

Định dạng MOBI               Download

Định dạng PDF                  Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

“Khi trăng tròn… hoa phong lữ thảo màu xanh… sẽ có tai họa”. Rồi một buổi sáng, gọi mãi không nghe lên tiếng, người chồng và cô y tá phá cửa vào thấy người vợ của mình đã chết. Gần đó là một bông hoa phong lữ thảo xanh nở to. Liệu có bí ẩn gì đằng sau điềm báo và cái chết đột ngột của vị phu nhân này?

Một con tàu chở đầy vàng bị chìm dưới biển nhưng lúc tìm thấy con tàu lại “rỗng ruột”. Và huyền thoại về đoàn tàu chiến Tây Ban Nha chở đầy kho báu chìm sâu dưới đáy đại dương vẫn râm ran truyền miệng. Bí mật được chôn giấu hàng trăm năm bỗng được khám phá…

Không cần phải có mặt tại hiện trường, một bà già quê cũng đã tìm ra thủ phạm của 13 vụ án. Cách phát hiện ra tội phạm cũng nhẹ nhàng và dễ dàng như việc đan len hàng ngày của bà…

Raymond West ngồi phì phà một hơi thuốc, mồm lẩm bẩm lần nữa có vẻ đắc ý:

“Chuyện lạ thật”.

Anh ta nhìn quanh khoái chí. Bên trong văn phòng cũ kỹ, trần nhà gác đà ngang bằng gỗ mun, đồ đạc bày biện trông đẹp mắt với những món đồ cổ thích hợp khung cảnh của ngôi nhà xưa. Raymond West nhìn thích thú. Nghề của anh ta là viết văn.

Mỗi khi đến nhà bà dì Jane, anh ta đều cảm thấy hài lòng cách bố trí ngôi nhà, nó hợp với tính cách của bà. Anh ta nhìn qua nơi bà đang ngồi trên chiếc ghế bành bên bếp sưởi. Marple mặc chiếc áo dài đen thêu kim tuyến, may bó sát người. Tay đeo găng kết bằng sợi đăng ten đen, đội mũ đăng ten đen che mái tóc bạc bồng bềnh. Bàn tay đưa những mũi que đan thoăn thoắt một sợi len trắng mịn, xốp. Đôi mắt bà xanh nhạt, cái nhìn dịu dàng âu yếm hướng về người cháu trai và đám bạn bè ngồi quanh. Trước mắt là Raymond vẻ mặt yêu đời tự tin; cô nàng Joyce Lemprière – một nghệ sĩ, mái tóc đen cắt ngắn, đôi mắt màu hạt dẻ, rồi qua tới người đàn ông thanh lịch, ngài Henry Clithering. Nhìn lại còn hai ông khách nữa, tiến sĩ Pender, ngài mục sư già trong xóm đạo, ông luật sư Pentherick, người nhỏ thó, gương mặt nhăn nhúm đeo kính, mắt nhìn lờ đờ. Marple để ý nhìn qua một lượt rồi quay lại với những que kim đan trên tay, một nụ cười dịu dàng vừa thoáng hiện trên môi bà

Ông luật sư Petherick có tật thường húng hắng ho trước khi lên tiếng.

“Raymond, cậu nói sao ? Chuyện lạ ư ? Chà… Thế là thế nào ?”.

“Chẳng thế nào cả”, nàng Joyce Lemprière nói xen vô. “Raymond thích đánh tiếng thế thôi, anh ấy thì lúc nào chả vậy”.

Raymond West nhìn qua như muốn trách móc, cô ta thì ngả người ra sau cười ngất.

“Anh ta muốn đánh lừa kẻ khác, phải vậy không bà Marple ?”, nàng hỏi vặn lại. “Bà thì phải biết rõ điều đó”.

Bà Marple nhếch mép cười nhìn lại, không cho biết ý kiến.

“Cuộc sống là cả một điều lạ lùng khó hiểu”, ngài mục sư mỉa mai.

Raymond vội quăng điếu thuốc và ngồi ngay người lại.

“Nói vậy mà không phải vậy, tôi không thích chuyện triết lý viễn vông”, anh ta nói. “Tôi muốn nhắc những chuyện bình thường, chuyện không ai có thể nghĩ ra được”.

“Tôi biết mấy chuyện đó”, bà Marple nói, “cụ thể như trường hợp bà Carruthers mới vừa sáng hôm qua đây. Bà ra cửa hàng Elliot’s mua hai lạng tôm loại ngon. Ra về bà ghé vô hai cửa hàng nữa, lúc về tới nhà kiểm lại không thấy món tôm đâu. Trở lại nơi hai cửa hàng tìm thì không thấy. Tôi thấy việc này mới kỳ lạ thật”.

“Chuyện nói nghe khó tin”, ngài Henry Clithering nghiêm giọng nói.

“Thiệt ra có nhiều cách lý giải việc này”. Marple lên tiếng, hai gò má đỏ ửng lên vì thích thú. “Ví dụ như, lúc đó có một người lạ…”.

“Thưa dì”, Raymond West vui miệng nói, “tôi không muốn nghe chuyện ở làng quê. Tôi sực nhớ những vụ án và những kẻ bỏ đi mất tích … mấy chuyện này thì ngài Henry có thể ngồi kể hàng giờ chưa hết”.

“Tôi không bao giờ nói chuyện mua sắm”, ngài Henry rụt rè nói. “Không, tôi chẳng khi nào nói tới việc mua sắm”.

Ta còn nhớ trước đây ngài Henry đã từng là cảnh sát ở Scotland Yard.

“Tôi cho là còn nhiều vụ việc và cả những vụ án, cảnh sát chịu bó tay không tìm ra”. Joyce Lemprière nói.

“Điều đó ta phải công nhận”, Petherick nói.

“Tôi chưa nghĩ ra”, Raymond West lên tiếng. “Liệu có một bộ óc tinh tường có thể tìm ra tất cả manh mối ? Thường thì ai cũng cho là một thám tử không phải lúc nào sử dụng hết khả năng trí tưởng tượng của mình”.

“Người tầm thường thì họ cho là vậy”, ngài Henry nói mỉa.

“Ông có cần triệu tập một hội đồng”, Joyce vừa nói vừa cười. “Chuyện tưởng tượng và triết lý xin dành cho các nhà văn…”.

 

Nàng khiêm tốn nghiêng người trước mặt Raymond, và thấy anh ta tảng lờ đi.

“Tài viết lách của nhà văn nhìn thấy tận tâm can mỗi người”, anh ta nghiêm giọng nói, “thấy được cái mà người tầm thường không nhận ra”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *