Trang chủ / Tuyển tập sách hay / Trọn Bộ Chạng Vạng

Trọn Bộ Chạng Vạng

 

Chạng vạng (Twilight) là bộ tiểu thuyết bốn tập của nhà văn Mĩ Stephenie Meyer, xoay quanh cuộc sống của Isabella “Bella” Swan, một thiếu nữ vừa chuyển tới Forks, Washington, và rẽ ngoặt cuộc đời khi sa vào tình yêu với Edward Cullen – một ma cà rồng. Bộ truyện được kể theo ngôi thứ nhất, điểm nhìn của Bella ngoại trừ trong Eclipse có một phần kể theo lời Jacob Black. Midnight Sun, nếu được xuất bản, sẽ kể lại tập 1 theo điểm nhìn của Edward Cullen. Chạng vạng là bộ tiểu thuyết thịnh hành trong giới trẻ, đã bán hơn 40 triệu bản trên toàn thế giới, được dịch ra hơn 37 ngôn ngữ toàn cầu. Bốn cuốn Chạng vạng là những sách bán chạy nhất năm 2008 trong danh sách Best-seller của USA Today.

Chạng vạng thực sự mở ra một thế giới mới cho người đọc, thế giới của những thế lực siêu cường – ma cà rồng. Họ là những chàng trai, cô gái nguy hiểm nhưng mang trên mình vẻ quyến rũ và chết chóc. Bella, cô gái nhỏ sống nội tâm, không có một tài năng gì đặc biệt nhưng lại thu hút Edward – chàng ma cà rồng tóc màu đồng điển trai. Thế là họ đến với nhau, tình yêu đẹp như mơ.

Tình cảm giữa Edward và Bella là một tình yêu sâu sắc. Meyer đã thành công khi dẫn chúng ta đến một khái niệm mới, tình yêu giữa một ma cà rồng bất tử và một con người bình thường. Họ gặp gỡ, rồi yêu nhau, vượt qua cả sự khác biệt về thân phận để rồi phải đối đầu với những thử thách khó khăn. Có những lúc, họ tưởng chừng như phải đánh mất nhau mãi mãi nhưng với tình yêu mãnh liệt của mình, họ đã chứng minh được một điều, tình yêu có thể chiến thắng tất cả. Và đế có được tình yêu ấy, họ sẵn sàng hi sinh tất cả, dù rằng đó là mạng sống của chính mình.

changvangChạng vạng

Bella Swan chuyển từ Phoenix, Arizona tới Forks, Washington để mẹ cô, Renée chuyển tới chỗ dượng Phil, một cầu thủ bóng chày tầm trung. Sau khi đến Forks, Bella để ý tới chàng trai quyến rũ, bí ẩn Edward Cullen. Sau rồi cô khám phá ra chàng là thành viên của một gia đình ma cà rồng uống máu động vật thay cho máu người. Edward và Bella yêu nhau, nhưng James, một ma cà rồng tàn bạo, ham muốn được uống máu Bella. Edward và nhà Cullens bảo vệ Bella. Cô trốn tới Phoenix, Arizona, rồi chạm trán với James và suýt bị hắn giết. Cô bị thương nặng, nhưng Edward cứu cô và cùng trở về Forks.

DOWNLOAD

Định dạng PDF               Download

Định dạng PRC               Download

Định dạng EPUB            Download

 

trng nonTrăng non

Edward và gia đình rời Forks vì nghĩ rằng họ là mối đe doạ cho cuộc sống của Bella. Bella bỗng rơi vào tuyệt vọng, cho đến khi làm bạn với người sói Jacob Black. Jacob và đồng đội bảo vệ cô khỏi Victoria, một ả ma cà rồng đang tìm cách trả thù cho người tình James bằng cách giết Bella. Hiểu lầm Bella đã chết, Edward quyết định tới Volterra, Italy để xin cái chết, nhưng bị ngăn cản kịp thời bởi Bella và Alice, em nuôi Edward. Họ diện kiến Volturi, nhà ma cà rồng hùng mạnh, và bị đặt điều kiện về việc Bella sẽ trở thành ma cà rồng trong tương lai gần. Bella và Edward quay lại với nhau, và nhà Cullen trở lại Forks.

DOWNLOAD

Định dạng PDF               Download

Định dạng PRC               Download

Định dạng EPUB            Download

 

poster.mediumNhật thực

Victoria thành lập một đội quân ma cà rồng “mới sinh” để chống lại nhà Cullen và giết Bella. Trong khi đó, Bella buộc phải lựa chọn giữa tình yêu với Edward và tình bạn với Jacob. Gia đình ma cà rồng của Edward và đội người sói của Jacob liên hiệp để tiêu diệt Victoria và bè lũ của ả. Cuối truyện, Bella lựa chọn tình yêu của Edward mà không phải Jacob và nhận lời cầu hôn của chàng.

DOWNLOAD

Định dạng PDF               Download

Định dạng PRC               Download

Định dạng EPUB            Download

 

cbac488c-6abe-4005-956f-89341efb4121Hừng Đông

Bella và Edward làm đám cưới, nhưng tuần trăng mật bị rút ngắn khi Bella biết mình mang thai. Tình trạng thai nghén phát triển rất nhanh khiến cô yếu đi rõ rệt. Cô suýt chết khi sinh con gái Renesmee, nhưng Edward đã biến đổi cô thành ma cà rồng. Một ả ma cà rồng khác gặp Renesmee và lầm tưởng cô bé là “đứa trẻ bất tử”, kẻ không được phép sống sót theo luật ma cà rồng, và báo với Volturi. Nhà Cullen tập hợp nhân chứng để chứng tỏ cô bé là ma cà rồng lai. Phát hiện ra sự thật, Volturi quay về, mọi việc kết thúc trong hoà bình.

DOWNLOAD

Định dạng PDF               Download

Định dạng PRC               Download

Định dạng EPUB            Download

Vài trích đoạn hay :

– Tôi hỏi anh thêm một câu nữa được không? – Tôi hỏi khi Edward vừa rẽ vào một con đường tĩnh lặng. Có vẻ như anh không hề chú ý đến đường sá.
Edward thở dài, gật đầu đồng ý, đôi môi bắt đầu bặm vào nhau:
– Một thôi nhé!
– Ừmmm… anh nói rằng anh biết tôi không ghé vào hiệu sách, mà bỏ đi xuống phía nam. Tôi chỉ thắc mắc không hiểu tại sao anh lại biết điều đó.
Edward không vội trả lời ngay, anh ngoảnh mặt nhìn sang hướng khác.
– Tôi nghĩ chúng ta không cần phải giấu nhau nữa – Tôi lẩm bẩm.
Suýt chút nữa là Edward đã nhoẻn cười.
– Được thôi. Đó vì tôi đi theo mùi hương của em – Mắt anh đang nhìn thẳng vào con đường phía trước mặt, dường như có ý muốn cho tôi kịp có thời gian… định thần lại. Thật tình, tôi không thể ngờ nổi đến câu trả lời này, nhưng hãy để đấy, tôi sẽ tìm hiểu sau. Lúc này, tôi chỉ muốn tập trung tư duy của mình. Tôi không thể để cho anh “đánh bài chuồn” một cách dễ dàng như thế, giờ là lúc anh phải trả lời mọi thứ.
– Nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi thứ nhất… – Tôi cố trì hoãn.
Anh quay sang ném cho tôi một cái nhìn phản đối:
– Câu hỏi nào?
– Là chuyện đó diễn ra như thế nào… đọc suy nghĩ của người khác ấy? Anh có khả năng đọc được suy nghĩ của tất cả mọi người, ở tất cả mọi nơi à? Bằng cách nào anh làm được như vậy? Những thành viên còn lại trong gia đình anh có làm được như vậy không…? – Tôi chợt tự cảm thấy mình thật ngớ ngẩn, không dưng lại vờ vĩnh đòi hỏi anh phải giải thích cặn kẽ những điều ấy.
– Nhưng em đã hỏi nhiều hơn một câu rồi – Anh nhắc nhở tôi, nhưng chẳng ăn thua… Tôi cứ ngồi thừ người, đan hai tay vào nhau mà nhìn anh, chờ đợi.
– Không, trong gia đình, chỉ có tôi mới có khả năng đó. Và tôi không thể nghe được tất cả suy nghĩ của mọi người ở khắp mọi nơi. Phải ở gần thì tôi mới có thể nghe thấy. Tuy nhiên, người càng thân thì… càng nghe được xa. Nhưng chưa bao giờ xa quá vài dặm cả – Nói đến đây, anh bỗng ngừng lại, có vẻ như đang suy nghĩ một điều gì đó lung lắm – Nó cũng giống như em đang ở trong khán phòng lớn đầy người, mà mọi người lại đang trò chuyện rôm rả. Đó sẽ là một thứ âm thanh huyên náo, ồ ồ… rè rè, rất khó chịu. Cho đến khi nào tôi tập trung vào được một giọng nói, thì khi đó sẽ cảm nhận được suy nghĩ của họ, chỉ đơn giản thế thôi.
“Bình thường, tôi không quan tâm đến những âm thanh đó… Nó làm tôi khó chịu đến phát điên lên được. Nhưng rồi một khi đã chấp nhận nó, tôi lại cảm thấy dễ chịu hơn – Nói đến đây, anh thoáng cau mày lại – Chỉ cần không hớ hênh trả lời điều người ta nghĩ, mà phải trả lời điều người ta nói là được rồi.”
– Tại sao anh lại cho rằng anh không thể nghe thấy suy nghĩ của tôi? – Tôi hỏi một cách hiếu kỳ.
Đôi mắt của Edward trở nên khó hiểu khi nhìn tôi:
– Tôi cũng không biết nữa – Anh lẩm bẩm – Tôi chỉ có thể đoán rằng não bộ của em hoạt động không giống với người ta. Tựa như suy nghĩ của em thì luôn luôn nằm trên sóng AM, còn tôi thì chỉ bắt được mỗi sóng FM vậy – Giải thích xong, anh nhìn tôi mỉm cười, tâm trạng có vẻ phấn khích hẳn lên.
– Đầu óc tôi hoạt động không bình thường? Ý anh bảo tôi là người khi thế này, lúc thế khác ấy hả? – Tôi bỗng cảm thấy bực bội trong lòng… Liệu có phải tôi đang bị Edward nhìn thấu tâm can qua ba cái trò thắc mắc vớ vẩn này hay không? Từ trước tới giờ, tôi là kẻ luôn nghi ngờ mọi thứ, thế nên tôi trở nên lúng túng, hoảng hốt khi tin rằng những gì anh nói đều là sự thật.
– Em đang sợ rằng em là người không có lập trường vững vàng hả? – Edward bật cười thành tiếng – Đừng lo, chỉ là giả thuyết thôi… – Và gương mặt anh đột ngột nghiêm lại -… Chính giả thuyết đã đẩy chúng ta lại gần nhau.
Tôi thở dài. Làm sao để nói với anh về chuyện của tôi đây?
– Chẳng phải chúng ta không cần phải giấu nhau sao? – Edward nhẹ nhàng nhắc lại câu nói ban nãy của tôi.
Lần đầu tiên tôi quay mặt đi chỗ khác, tạm thời rời mắt khỏi anh, cố gắng lục tìm trong đầu mình những từ ngữ để nói cho thích hợp. Và cũng chính lúc đó, tôi mới chú ý đến cái đồng hồ đo tốc độ.
– Ôi thánh thần ơi! – Tôi hét lên – Chậm lại, chậm lại!
– Em làm sao thế? – Edward giật mình hoảng hốt. Nhưng chiếc xe hơi vẫn không hề giảm tốc độ.
– Anh đang chạy với vận tốc một trăm dặm một giờ kìa! – Miệng tôi thì hét lên, trong khi mắt tôi trân trân nhìn ra ngoài cửa sổ, và tôi cơ hồ không thấy được gì nhiều… Ngoài trời hiện đang tối đen như mực… Tôi chỉ nhận ra được mỗi con đường dài thẳng tắp trong thứ ánh sáng xanh xanh của hai ngọn đèn pha. Cánh rừng dọc hai bên đường giờ đây chẳng khác gì một bức tường đen ngòm, mà nó hẳn cũng cứng chẳng thua gì bức tường thép… Nếu chúng tôi chệch ra khỏi con đường ở cái vận tốc này…
– Bình tĩnh nào, Bella – Anh liếc mắt sang tôi, vẫn giữ nguyên tốc độ.
– Anh muốn giết cả hai à? – Tôi gặng hỏi.
– Sẽ không tông phải vào ai đâu.
Tôi cố gắng điều chỉnh lại giọng nói của mình:
– Tại sao anh lại phải vội vàng như vậy?
– Tôi luôn lái xe như thế này mà – Nói rồi, anh lại quay sang mỉm cười với tôi.
– Anh đừng có rời mắt khỏi đường đi như thế!
– Tôi chưa bao giờ gặp tai nạn cả, Bella ạ… Tôi thậm chí còn chưa hề được nhận một tấm vé phạt nào cơ đấy – Anh lại mỉm cười và tự gõ nhẹ vào đầu mình – Trong này có rađa đấy.
– Hài hước quá – Tôi nổi dóa – Đừng quên bố tôi là cảnh sát. Từ hồi sinh ra, tôi đã được dạy dỗ là phải tuân thủ luật lệ giao thông rồi. Mặt khác, nếu lỡ anh có biến chiếc Volvo này thành một cái bánh quy xoắn ôm lấy thân cây, thì chỉ có anh mới có thể đứng dậy nổi mà thôi.
– Ừ, chắc là thế – Edward đồng ý cùng với một tràng cười khác – Nhưng em thì không thể – Rồi anh thở dài, trong khi tôi cảm thấy nhẹ nhõm được đôi chút khi kim đồng hồ từ từ giảm xuống con số tám mươi – Được chưa nào?
– Tàm tạm.
– Tôi ghét lái xe chậm lắm – Anh lầm bầm.
– Thế này mà còn chậm á…?
– Đủ để trở thành một nỗi xấu hổ trong cuộc đời lái xe của tôi rồi – Anh ngắt lời – Tôi vẫn đang đợi cái giả thuyết cuối cùng của em đấy.
Bị bất ngờ, tôi bặm môi lại. Edward quay sang tôi, đôi mắt màu nâu sẫm nhìn tôi thật hiền.
– Tôi sẽ không cười đâu – Anh hứa một cách chắc nịch.
-… Emmm, “em” chỉ lo anh giận thôi.
– Tệ lắm à?
– Vânggg, tệ lắm.
Edward vẫn đợi. Tôi cúi gằm mặt xuống, nhìn chăm chú vào đôi bàn tay, để không thể thấy được cảm xúc của anh lúc này.
– Em cứ nói đi – Giọng nói của Edward vẫn điềm tĩnh.
– Em không biết phải bắt đầu thế nào cả – Tôi thật thà thú nhận.
– Sao em không bắt đầu từ đầu… Em nói rằng chẳng phải tự em nghĩ ra kia mà.
– Không hẳn thế.
– Thế thì em suy ra từ đâu… từ một quyển sách? Hay một bộ phim? – Edward hỏi dò.
– Không phải… Mà là vào thứ Bảy, ở bãi biển – Tôi đánh liều liếc mắt sang anh. Hình như anh không hiểu tôi đang nói gì.
– Tình cờ em gặp lại một người bạn cũ của gia đình… Jacob Black – Tôi tiếp tục kể – Bố của cậu ấy và bố em là bạn bè từ khi em còn bé tí.
Edward vẫn tỏ ra không hiểu.
– Bố của cậu ấy là một trong những tù trưởng của bộ tộc Quileute – Tôi cẩn thận quan sát thái độ của Edward. Vẻ mặt khó hiểu của anh vẫn không thay đổi – Bọn em cùng nhau đi dạo… – Tôi chọn lọc lại từng chi tiết của buổi đi chơi hôm ấy -… rồi cậu ấy kể cho em nghe mấy truyền thuyết cũ của bộ tộc… chắc để làm em sợ, em nghĩ vậy. Cậu ấy kể với em…- Tôi bỗng trở nên ngập ngừng.
– Em kể tiếp đi – Edward giục tôi.
– Về ma-cà-rồng – Tôi chợt nhận ra là mình đang thì thầm. Giờ thì tôi không dám ngửng mặt lên mà nhìn Edward nữa. Nhưng tôi phát hiện thấy những khớp ngón tay của anh trên vôlăng đang siết chặt lại và hơi run rẩy.
– Và em nghĩ ngay đến “anh”? – Vẫn cố tỏ ra bình thản, Edward hỏi.
– Không. Cậu ấy… đề cập đến gia đình anh.
Im lặng. Edward chỉ dán mắt vào con đường phía trước mặt. ..

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *