Trang chủ / Tiểu thuyết - ngôn tình / Mộng Xưa Thành Cũ

Mộng Xưa Thành Cũ

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Mặc Mặc An Nhiên

Download sách Mộng Xưa Thành Cũ ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : TIỂU THUYẾT

2. DOWNLOAD

Download Ebook         

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Lời giới thiệu

Mười sáu tuổi, trái tim u uất của thiếu nữ nhạy cảm Trần Mộng được ủ ấm, và cô đã trao trọn tình cảm cho cậu bạn cùng lớp Khúc Thành. Tình yêu của họ cũng trong sáng, đẹp đẽ và bình dị như bao tình yêu khác, nhưng đúng vào thời khắc niềm hạnh phúc tưởng chừng đã lên tới đỉnh điểm, biến cố xảy ra, Trần Mộng gián tiếp hại chết Khúc Thành.

Giữa đêm khuya, cô gái trẻ một mình thả bước trên đường vắng, muốn tới thế giới bên kia để bầu bạn với người yêu, nhưng lại được thiếu niên lang thang Thiệu Khải cứu khỏi tay bọn du côn. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô theo Thiệu Khải lên chuyến tàu hỏa tới một thành phố mới.

Ba năm ở bên nhau khiến hai người đều nảy sinh tình cảm sâu sắc, nhưng Trần Mộng vẫn không thể quên được Khúc Thành. Một mặt, cô không nỡ rời khỏi Thiệu Khải, một mặt, cô lại không ngừng tự trách bản thân, muốn quay về đối diện với quá khứ. Giữa hai dòng ý thức giằng xé, liệu cuối cùng cô gái trẻ ấy có thể đưa ra quyết định chính xác cho cuộc đời mình?

ĐỌC THỬ

Chương 1HIỆN TẠI VÀ THƠ ẤU CỦA TÔI

Mới sáng sớm đã nghe thấy tiếng trống ầm ĩ phát ra từ nơi nào đó, tôi mơ màng mở mắt, nhìn thấy bầu trời phía sau rèm cửa vẫn là một màu lam tối, chắc chắn bây giờ mới chỉ năm giờ sáng. Tôi trở mình kéo chăn trùm kín đầu định ngủ tiếp, nhưng âm thanh lúc nhanh lúc chậm kia cứ réo rắt bên tai, tôi nhắm mắt thò tay kéo nốt chiếc chăn bên cạnh trùm lên đầu, suýt chút nữa thì chết ngạt.

“Thiệu Khải!” Tôi ngồi dậy đẩy đổ chiếc ghế cạnh giường, sau âm thanh tiếp đất của chiếc ghế là một không gian hoàn toàn im lặng, tiếng trống vừa nãy cũng ngưng bặt. Tôi chớp mắt một cái rồi đổ người ra chiếc gối phía sau lưng, nhắm nghiền mắt.

Mơ hồ có tiếng cửa mở, tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến và dừng lại ở bên cạnh giường.

“Lại làm em thức giấc rồi sao?” Nhìn tôi vẫn nhắm nghiền mắt nằm bất động, người kia cúi xuống, chống hai tay cạnh hai bên đầu tôi. “Một lát nữa có việc, em đâu phải là không biết.” Tôi trở mình, mở to mắt nhìn người đang mặt đối mặt với tôi, mái tóc ngắn màu đỏ được vuốt keo tạo dáng cẩn thận rất đẹp mắt, khiến những đường nét trên gương mặt càng thêm sáng sủa.

“Em biết, nếu em bực tức vì chuyện vừa nãy thì hẳn là tám trăm năm trước em đã chết vì bực rồi.”

“Nếu không thì làm sao em lại là vợ của Thiệu Khải này được.” Anh ngồi xuống cạnh giường, dùng tay vuốt nhẹ gương mặt tôi. “Nhưng vừa nãy em làm cho A Mao sợ chết khiếp rồi, cậu ta còn nghĩ em giận thật. Vẫn còn ngủ sao? Nếu em muốn ngủ thì bọn anh không tập nữa.”

“Ngủ gì nữa, tỉnh rồi.” Tôi dang hai tay ôm lấy cổ Thiệu Khải, anh thuận đà kéo tôi ngồi dậy. “Mấy giờ anh về?”

“Vẫn chưa biết, có lẽ phải tối, em tự nghĩ cách ăn tối đi, đừng đợi anh!”

“Vâng.” Ngoại trừ từ này thì tôi cũng không biết có thể nói được gì nữa.

Mấy người Thiệu Khải chưa đến bảy giờ đã đi, tôi tiễn anh ra cửa, anh móc hết tiền trong túi ra đưa tôi. Lần nào cũng như vậy, ngay cả tiền ăn cơm của mình anh cũng không giữ lại. Tôi kiễng chân hôn vào má anh. “Về sớm nhé!” Có tiếng huýt sáo trêu chọc của A Mao và Tiểu Triết ở phía sau, Thiệu Khải cười cười quay đầu vờ đấm bọn họ.

Đây là cuối năm thứ hai tôi và Thiệu Khải ở bên nhau.

Trở vào trong sân, bầu trời mùa đông ở Ly Thành giống như mắt cá chết, cho dù có nắng cũng không thể nào xuất hiện màu xanh vốn có của bầu trời. Cái cây duy nhất trong vườn sau một trận tuyết cách đây không lâu đã rụng hết những cành lớn nhỏ vốn rất miễn cưỡng gắn vào thân, chỉ còn trơ lại thân cây đơn độc mang trên mình những vòng vết tích của năm tháng, đợi chờ mùa xuân năm sau. Tôi bước vào căn phòng bọn Thiệu Khải để nhạc cụ và luyện tập, guitar điện đã được mang đi, chỉ còn lại chiếc guitar mộc treo lặng lẽ trên giá, một bộ trống hỏng được dựa vào tường, phía trên phủ một lớp bụi mỏng. Kéo cái ghế đẩu ngồi xuống, cầm chiếc guitar kia lên gẩy gẩy mấy cái, bàn tay bình thường có vẻ không linh hoạt của Thiệu Khải mỗi khi đánh guitar đều rất nhập thần, còn bàn tay thon thả vốn được anh gọi là “trời sinh để đánh guitar ” của tôi dưới sự dạy dỗ tận tâm của anh cũng chỉ biết gẩy vài đoạn nhạc đơn giản. Mỗi lần bọn họ đi diễn là mỗi lần một mình tôi đợi chờ cả ngày, phần lớn thời gian là ngồi ngẩn ngơ, đến khi tỉnh ra thì trời đã tối, cơm cũng quên ăn. Đến Ly Thành đã hai năm nhưng tôi vẫn chưa thể quen được với nó. Không còn như trước kia, giờ tôi rõ như lòng bàn tay chỗ nào quần áo rẻ, chỗ nào có vằn thắn ngon. Tôi cảm thấy Ly Thành luôn dùng thái độ xa lạ đối đãi tôi, dường như lúc nào cũng muốn mời tôi rời khỏi nơi này. Vì vậy tôi chỉ có thể nắm lấy Thiệu Khải, thứ duy nhất tôi có ở đây.

Nói đến Thiệu Khải, tôi cũng không biết phải hình dung thế nào. Con người lớn hơn tôi hai tuổi này thật sự đã mang lại cảm giác vô cùng an toàn cho tôi, nhưng cũng có lúc lại giống như một đứa trẻ. Tôi hay nói rằng anh vẫn chưa phát triển hết về tâm lý, hoặc gọi anh là đứa trẻ to xác, sau đó có một lần anh đặc biệt nghiêm túc hỏi tôi một câu: “Thế rốt cuộc là nhỏ hay to?” Tôi vừa cười vừa luồn tay nghịch mái tóc đỏ của anh. Không thể phủ nhận rằng tôi rất thích nhìn Thiệu Khải cười, anh lúc đó rất khác với cảm giác anh mang đến cho mọi người – ngây thơ, nhất là lúc ngượng ngùng hoặc buồn, anh đều cười đến híp mắt. Tôi biết kiểu cười đó chỉ dành cho người nhà như tôi, A Mao, Tiểu Triết, còn với người ngoài Thiệu Khải lúc nào cũng tỏ vẻ vô cùng ngang ngạnh, ngông cuồng tự cao. Người ta đã đặt một cái tên cho kiểu người như thế: thanh niên hư hỏng.

Nhưng tôi lại ở cùng một người như vậy, bởi vì trong lòng tôi rất rõ anh là một người tốt như thế nào, một con người có máu có thịt và còn có cả một trái tim nồng ấm.

Thực ra, tôi và Thiệu Khải cãi nhau như cơm bữa, chỉ vì một vài chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống cũng cãi nhau, rồi lại làm hòa. Hai người chúng tôi đều thuộc kiểu tính cách vô lo vô nghĩ, anh là người ngang bướng tới mức tám con ngựa cũng không kéo về được, không ngờ rằng tôi còn trên anh một bậc, nói theo kiểu của anh thì là: “Tám con ngựa đi kéo em vẫn chưa đủ, cuối cùng phải thêm anh đi kéo.” Mỗi khi chiến tranh lạnh, tôi ngủ một mình trong phòng, anh ngủ ở phòng tập, mùa đông trong phòng tập không có lò sưởi nên vô cùng lạnh giá. Một lần nửa đêm không ngủ được, tôi liền đi đến phòng tập, trong lòng nghĩ sẽ chịu thua một lần mà kéo anh về phòng, kết quả vừa mở cửa đã thấy anh ngồi ở bậc thềm đốt thuốc, đốm đỏ ở đầu thuốc sáng rõ trong đêm tối, dưới đất đã vứt đến mười đầu thuốc. Nghe thấy tiếng mở cửa, Thiệu Khải quay lại nhìn tôi, mắt đối mắt được mấy giây anh liền vứt điếu thuốc hút dở xuống nền nhà, dùng chân giẫm tắt rồi chạy đến ôm tôi, nhẹ nhàng đặt cằm lên vai tôi, nói với tôi trong hơi thở vẫn còn phảng phất mùi khói thuốc: “Anh không ngủ được, nhớ em…” Tôi đưa tay khẽ đặt lên mặt anh, lành lạnh, không biết anh đã ngồi đây bao lâu rồi. “Thiệu Khải, nếu anh đồng ý với em hai việc em sẽ không giận anh nữa, một là lần sau không được hút nhiều thuốc thế này, hai là chúng ta không cãi nhau nữa. Được không?”

Sau khi nghe được tiếng “ừ” từ anh, tôi liền áp mặt vào ngực anh, lần đầu tiên thấy mùi khói thuốc đáng ghét kia cũng có thể khiến tôi an tâm. Chỉ có điều chúng tôi đều biết sự thỏa thuận này không có hiệu lực lâu dài, câu “Em yêu anh” trong lúc quấn quýt yêu đương và câu “Em hận anh” những lúc giận nhau đều được nói ra từ một người. Anh quả thật đã hút ít thuốc hơn nhưng cãi nhau thì vẫn như thế, may mắn là không ảnh hưởng gì đến tình cảm đôi bên. Có lúc A Mao và Tiểu Triết đứng giữa hòa giải, nửa đêm lôi Thiệu Khải từ phòng tập hoặc phòng bọn họ ra, sau đó gào lên gọi tôi, tôi nín cười nhìn từ cửa sổ ra thấy Thiệu Khải đứng giữa sân, trên mặt lộ rõ vẻ tủi thân rất trẻ con.

Cứ như vậy cho đến lần đó, lần chúng tôi cãi nhau gay gắt nhất.

Nguyên nhân là tôi đã trốn Thiệu Khải đi hát đêm ở quán bar, tôi không ngờ rằng anh về sớm bởi trước khi đi anh có nói phải gần sáng mới về. Tôi đẩy cửa bước vào nhà, thấy gương mặt sa sầm, lạnh như băng của Thiệu Khải đang nhìn tôi. Tôi biết những việc như không về nhà ngủ là vô cùng nghiêm trọng, nhưng vẫn cho rằng giải thích rõ sẽ không có chuyện gì, không ngờ sau khi nhìn số tiền tôi đưa ra và nghe tôi nói vừa đi làm gì về, anh liền đứng bật dậy, cao giọng hỏi tôi: “Có phải em cho rằng anh không nuôi nổi em?”

“Thiệu Khải… Anh đừng giận, nghe em nói.” Tôi hít một hơi sâu rồi kéo tay anh, phát hiện cơ thể anh đã trở nên cứng đờ. “Em chỉ đi hát thôi, em không nghĩ là anh không nuôi nổi em, trái lại em nghĩ em không thể cứ để anh nuôi mãi thế này được, anh hiểu không? Anh có biết mỗi ngày em thấy các anh vất vả đi kiếm được ít tiền, thậm chí bị thương trở về, còn em lại ngồi không, trong lòng em cảm thấy khó chịu thế nào không? Cuộc sống của chúng ta cần tiền, nhạc cụ của các anh cũng cần tiền để bảo dưỡng, nếu nơi này bị người ta đòi lại thì chúng ta phải đi thuê chỗ khác, kiếm nhiều tiền một chút cũng không có gì sai. Chúng ta thật sự cần tiền, không phải sao?”

“Đúng, nhưng đó không phải việc của em, nếu em còn dám đi nữa, anh sẽ tới đập nát cái quán bar đó, em có tin không?”

“Anh nói có lý một chút có được không?” Cơn bực tức trong tôi bắt đầu bùng phát. “Nếu em cần tiền thì hà tất em phải theo anh!”

“Nếu em hối hận thì có thể đi bất cứ lúc nào.” Thiệu Khải bước ra, đẩy cửa. “Anh cản em thì anh không phải là người!”

“Ồ!” Tôi lắc lắc đầu rồi đột nhiên bật cười, đứng dậy đi ra cửa, nhìn Thiệu Khải nói. “Đây là anh nói đấy nhé, Thiệu Khải, coi như em nhìn lầm người.” Sau đó bước thẳng ra sân không quay đầu lại.

Thực ra rời khỏi nhà rồi tôi cũng không biết có thể đi đâu, một mình bước vô định. Khi ngang qua cửa hàng bán đồ ăn nhanh liền vào mua một chiếc hamburger, lúc trả tiền bất giác nhớ lại đêm giao thừa bước xuống tàu hỏa ở Ly Thành, trên mặt đất toàn băng tuyết, có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương khi tuyết tan. Tại cửa hàng đồ ăn nhanh không một bóng người, Thiệu Khải mua hamburger cho tôi, sau đó tại nơi đất trời trắng xóa bởi tuyết ấy, anh mở áo khoác ôm tôi vào lòng, tôi có thể thấy rõ một điều rằng anh cũng giống tôi, tràn đầy cảm giác bất an và vô định, nhưng anh vẫn dịu dàng nói: “Đừng sợ, có anh đây rồi.”

Có lẽ tại biểu cảm của tôi có phần kỳ quái, bàn tay cầm tiền lẻ trả lại tôi của cô gái thu ngân không hề lay động. “Sao vậy?” Tôi cười với cô ấy, lúc này ánh mắt cô ấy lại càng có vẻ nghi hoặc, đưa tiền và hóa đơn cho tôi, rồi lại đưa thêm cho tôi tờ khăn giấy. “Cô không sao đấy chứ, sao cô lại khóc?” Tôi ngẩng đầu lau mặt, quả nhiên có nước mắt. Ngượng quá, tôi chỉ biết cười, vừa cười vừa lau nước mắt.

Cả một ngày trời lãng phí trên chiếc ghế dài ở công viên, hamburger đã ăn hết, giấy gói vò lại để bên cạnh. Những người ở công viên đều rất trầm lặng, tâm trạng tôi cũng vui vẻ trở lại. Những đôi tình nhân tình tứ ngả đầu vào nhau, những người cao tuổi tập thể dục, người mẹ trẻ đẩy chiếc xe nôi, chỉ có mình tôi ngô nghê nhìn trời. Cho đến tận khi màn đêm buông xuống, công viên sắp đóng cửa, tôi mới phát hiện dưới ánh đèn đường chỉ còn mình tôi.

Thực ra tôi hiểu, điều quan trọng thật sự không phải cãi nhau mà là vấn đề sớm muộn cũng phải đối diện mà cuộc cãi vã đã ngầm đề cập tới. Nhưng cho dù có như thế chăng nữa cũng nên trở về, tôi không muốn và cũng không dám đi quá xa, bởi tôi rất rõ bóng tối chính là con quái vật có thể ăn thịt người. Vô tình tôi lại đi đến quán bar đó, đứng ở cửa cũng có thể nghe thấy tiếng nhạc đinh tai nhức óc, do dự một lúc nhưng tôi không bước vào. Vào lúc tôi vừa quay người đi được hai bước, phía sau bỗng dưng vang lên một âm thanh khủng khiếp, hình như có vật gì đập vào cửa. Tôi định thần quay đầu lại, thì thấy ba người bảo vệ của quán bar đang ra sức đấm đá một người nằm trên mặt đất. Người đi đường vừa nhìn vừa sợ hãi tránh xa, dường như sợ bị liên lụy. Tôi chau mày nhìn và ngay lập tức rõ rằng tôi không thể không quản việc này. Ba người kia mang danh bảo vệ nhưng thực chất là những người phụ trách an ninh cho quán bar, chuyên dùng bạo lực để đối đãi với kẻ gây sự. Ánh mắt của tôi đưa xuống, liền gắn chặt vào người bị đánh đang nằm cuộn tròn dưới đất, hai cánh tay che mặt.

“Thiệu Khải!” Người có mái tóc đỏ kia không phải anh thì là ai.

Nghe tiếng hét, ba người kia liền dừng tay, đưa mắt nhìn quanh để tìm kiếm nơi phát ra âm thanh. Thiệu Khải bỏ tay che mặt ra một cách dè dặt, vào đúng thời khắc nhìn thấy tôi, anh cười, nhưng đụng phải vết thương nên lập tức chau mày. “Em đứng yên đó đợi anh.” Anh hướng về phía tôi nói. Tôi ngây người tại chỗ nhìn Thiệu Khải lảo đảo đứng dậy, sau đó… Một nắm đấm hướng thẳng vào mặt một người vừa đánh anh, người ấy lập tức ngã lăn ra. Khoảnh khắc đó quá đột ngột, tất cả mọi người đều ngây ra, bao gồm cả tôi. Thiệu Khải chạy đến kéo tay tôi, nói: “Chạy mau!”

“Anh… anh…” Cũng không biết đã chạy được bao xa, cuối cùng rẽ vào một con ngõ nhỏ, nhìn phía sau không có người đuổi theo, tôi liền giật tay ra khỏi tay Thiệu Khải, chống lên đầu gối thở dốc. “Anh dám đi phá quán thật sao?”

Thiệu Khải dường như không còn sức đứng vững, ngồi phệt dưới đất, đầu dựa vào tường, cứ như vậy rất lâu mà không nói lời nào.

Tôi quay người định đi ra đường lớn gọi xe, anh lại nghĩ tôi muốn bỏ đi liền bật dậy túm lấy tôi. Nhìn anh loạng choạng, tôi quay hẳn người lại đỡ. “Này… Anh định làm gì thế?” Thân hình cao một mét tám hai hiện tại đều do tôi đỡ, tôi chỉ có thể ôm thật chặt lấy anh, nhưng cảm giác lại giống như chính anh đang ôm tôi vào lòng thì đúng hơn. Một lúc lâu tôi chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của Thiệu Khải, cuối cùng mới có những âm thanh nho nhỏ len lỏi vào tai tôi: “Nha đầu này… Cả ngày hôm nay em đi đâu?… Bọn anh tìm em muốn phát điên em có biết không?”

“Em đi lòng vòng quanh đây thôi…” Mũi và miệng tôi bị ép chặt vào lồng ngực anh nên giọng nói trở nên ồm ồm. “Là anh tìm em muốn phát điên chứ…”

“Biết rồi còn nói, anh sợ em giận anh lại đi đến mấy chỗ như vậy, nhưng họ không cho anh ra phía sau tìm em. Nếu biết em không ở đó thì anh đã không động thủ… Cái lũ người đó…”

Tôi nhẹ nhàng lùi lại một chút để nhìn rõ mặt anh hơn, gò má có một vết xước sâu, khóe môi vẫn còn dính chút máu sưng vù lên, còn cơ thể thì không biết đã bị thương đến mức nào. “Đồ ngốc, chẳng phải anh đã để em đi sao? Anh còn tìm em làm gì?” Tôi đột nhiên bật khóc. Lần này cuối cùng cũng đã có cảm giác, trong lồng ngực tôi như có một chiếc vòi không ngừng phun nước ra, đến tôi còn thấy sợ từng giọt nước mắt lớn nhỏ rơi lã chã của mình, nói gì đến một Thiệu Khải chưa từng thấy tôi khóc.

“Em đừng khóc.” Anh hoảng sợ lau mặt tôi, nước mắt lăn vào lòng bàn tay anh, cuối cùng anh ôm tôi vào lòng rồi cúi xuống hôn tới tấp vào mặt tôi. “Anh là đồ ngốc, đồ ngốc, chỉ cần em không khóc thì cái gì cũng được… Đừng khóc…”

Tôi không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu Thiệu Khải bị thương vì tôi, có lẽ ngay cả anh cũng không nhớ nổi. Nhưng suy nghĩ trong lòng tôi hiện giờ lại là làm thế nào để trả nợ anh, làm thế nào để trả. Tôi sợ sớm muộn cũng có ngày anh phát hiện ra tôi chỉ có thể cho anh một nửa lòng mình, thậm chí, chỉ là một cái vỏ vô hồn rỗng tuếch.

Từ lần đó tới giờ, hầu như cả năm tôi và Thiệu Khải không cãi nhau, chỉ là tôi thương anh chuyện gì cũng không biết, anh không hiểu lý do tôi khóc, cũng không nhìn ra những thứ thuộc về ký ức của riêng tôi sau giọt nước mắt kia. Đối với tôi Thiệu Khải như sợi dây cứu sinh, tôi hy vọng dựa vào nó để đi qua những nơi tăm tối, nhưng cũng lo lắng có ngày sẽ để tuột mất nó.

Ngồi mãi trong phòng tập đến tận trưa, đánh đi đánh lại vài hợp âm rồi lại chìm trong những ký ức. Chính bởi thế này nên tôi mới sợ phải ở một mình, tôi không muốn trong đầu mình chỉ toàn ký ức, vì nó sẽ khiến tôi mất dần năng lực cảm nhận những điều trong thực tại. Sống trên đời đã hai mươi năm, tôi ngày càng hiểu sự ấm áp như có thể dùng tay chạm tới ở ngay cạnh mình đáng quý nhưng cũng mong manh biết chừng nào, tựa hồ chỉ cần nới lỏng tay một chút là sẽ vĩnh viễn mất đi. Đột nhiên tôi chú ý đến tờ lịch trên tường, tôi bước tới lật lật, còn hai mươi lăm ngày nữa là đến giao thừa.

Tôi mặc áo khoác, cầm tiền, đi ra ngoài. Tôi đã nghĩ ra được một việc phải làm rồi.

Nơi tôi sinh ra có tên là An Thành, là một nơi nhỏ nhưng rất đẹp. Trong trí nhớ của tôi, An Thành tràn ngập màu xanh, liễu, hải đường của mùa xuân; hòe, long não, lại còn cả tùng xanh mướt của mùa hạ; chúng hoặc đứng hai bên đường, hoặc được trồng trong sân nhà, năm này qua năm khác. Trong trí nhớ của tôi, những người dân ở An Thành đều rất biết cách sống, họ làm việc đâu ra đấy, nhưng cũng không quên ăn uống điều độ ngày ba bữa, lại còn uống trà chiều. Trong trí nhớ của tôi, bố tôi, Trần Niên bất kể xuân hạ hay thu đông đều dậy rất sớm đi bộ, sau đó về làm bữa sáng cho tôi. Ông trồng rất nhiều hoa ở ban công, bây giờ nghĩ lại đều là phong lan, cây nhện, huệ tây, lan hồ điệp… Có một đợt tôi thích xương rồng, mua về hai chậu và chăm sóc cẩn thận, nhưng sau một mùa hè chúng đều chết hết. Trong trí nhớ của tôi, không hề tồn tại một người nào mang tên là Mẹ.

Nghe bố kể lại, năm đó mẹ là văn công, lần đầu tiên bố nhìn thấy mẹ liền cảm thán hóa ra trên đời lại có một cô gái có vẻ đẹp thoát tục đến dường ấy. Cả đời ông là người thật thà, trong đám lính thông minh, hoạt bát đó hoàn toàn không có gì nổi bật, nhưng ông viết chữ Khải vô cùng đẹp, lại còn tinh thông văn thơ, ca hát. Trong một lần sinh hoạt văn nghệ, ông đã viết dòng chữ “Nhất chi hồng diễm lộ ngưng hương. Vân vũ Vu Sơn uổng đoạn trường”1 lên bảng, ngay lập tức lọt vào mắt xanh của mẹ ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Sau này, ông tự học mà thi đỗ đại học rồi tiếp tục được giữ lại trường giảng dạy, khiến người khác vô cùng khâm phục, mẹ cuối cùng cũng trở thành cô dâu của ông. Chuyện tình của hai người không có những lời thề non hẹn biển, thậm chí còn không được bắt đầu một cách chính thức, nhưng tôi biết rằng họ rất hạnh phúc. Có điều hạnh phúc đó chỉ vì tôi mà phải kết thúc.

1. Nghĩa là: Một cành màu hồng diễm lệ thơm hương ngưng chỉ. Chuyện mây mưa ở Vu Sơn chỉ luống đau lòng. Trích Thanh bình diệu kỳ 2, Lý Bạch.

Bố mẹ kết hôn ba năm nhưng vẫn không có con, người lớn hai bên gia đình đứng ngồi không yên, bà nội thậm chí đã tìm đủ mọi phương thuốc cổ truyền cho mẹ uống, bà ngoại hằng ngày đều cầu nguyện trước bàn thờ Phật. Dưới áp lực đó, vào đầu năm thứ tư, mẹ cuối cùng cũng có thai, được bố chăm sóc chu đáo nên mẹ ngoài việc bị nghén ra thì đều khỏe mạnh. Ai ngờ lên đến bàn đẻ rồi mới xuất hiện triệu chứng khó sinh. Thuốc gây tê đã hết tác dụng mà đứa bé vẫn chưa ra, bác sĩ đành phải mổ, đồng thời hỏi ý kiến Trần Niên đang đứng đợi ngoài cửa phòng phẫu thuật rằng muốn giữ mẹ hay giữ con. Lời kể của bố dừng lại ở đó, ông chưa bao giờ nói cho tôi biết lựa chọn lúc ấy. Mãi đến tận sau này bà ngoại mới nói với tôi, lúc đó bố đã quyết định mà không cần suy nghĩ lấy một giây: giữ mẹ. Kết quả này nằm trong dự đoán của tôi. Ai có thể đồng ý rời xa người vợ yêu sớm tối bên nhau của mình vì một người trước giờ chưa từng nhìn thấy mặt? Tiếc rằng, mẹ không biết điều đó.

Đại loại là bởi vì sinh tôi, mẹ đã phải dùng hết sự kiên cường vốn có, nên đã trở nên nhạy cảm dễ cáu giận, hoàn toàn khác với mẹ trước kia. Mẹ thường ném đồ đạc, la hét hoặc khóc một mình. Lúc đầu Trần Niên cho rằng cơ thể mẹ khó chịu dẫn đến tâm lý lo lắng, là hiện tượng bình thường, nhưng tình hình càng lúc càng nghiêm trọng. Khi đi khám, kết quả kiểm tra cho thấy, đó là triệu chứng trầm cảm sau sinh đã ở mức trầm trọng. Từ khi hiểu chuyện, hằng ngày tôi đều nhìn di ảnh của mẹ đến thất thần, không còn nhận ra vẻ đẹp thoát tục mà bố thường nhắc đến, chỉ cảm thấy đôi mắt đen kia dường như có điều gì muốn nói với tôi. Tôi nghĩ bà nhất định hận tôi, hận tôi khiến bà đau đớn đến mức không muốn sống, mấy lần ngất đi trên bàn mổ, hận tôi khiến bà trở nên phì nộn xấu xí, hận tôi đã cướp mất một nửa tình yêu của bố… Chỉ có nghĩ như vậy mới khiến tôi lý giải được tại sao bà lại ôm một đứa bé sáu tháng tuổi là tôi ngồi trên ban công tầng sáu.

Lúc đó Trần Niên và bà ngoại đều ở nhà chăm mẹ và tôi nên đã kịp thời phát hiện, họ vội vàng nhưng cũng bình tĩnh vừa mắng vừa dỗ mẹ tôi một lúc lâu mới có thể đón tôi từ tay mẹ. Vào lúc Trần Niên ngẩng đầu định ôm bà xuống thì cũng là lúc bóng mẹ tôi chợt biến mất sau cửa sổ, ngay sau đó là một loạt tiếng thét đinh tai như muốn phát điên từ phía dưới.

“Chỉ là trong một khoảnh khắc, anh không nghĩ em thật sự sẽ nhảy xuống, chỉ là trong một khoảnh khắc thôi…” Bố đã lẩm bẩm không ngừng trước di ảnh vào mỗi lần giỗ mẹ.

Còn tôi, trở thành đứa bé được cướp lại từ tay tử thần, hay nói cách khác, là đứa bé được đổi lại từ chính mạng sống của mẹ mình.

Đó thật sự là một khởi đầu oanh liệt nhưng cũng tràn đầy bi kịch của đời người.

“Mộng Mộng, người ta đều nói con gái giống bố, nhưng con lại giống mẹ con.” Đây là câu Trần Niên nói với tôi nhiều nhất. Bốn tuổi nói như vậy, sáu tuổi nói như vậy, mười tuổi nói như vậy, mười bốn tuổi nói như vậy, cho đến tận năm mười chín tuổi khi tôi rời xa ông. Tôi có cảm giác rằng tất cả những thứ ông nhìn thấy được từ tôi đều là ảo giác, tôi trong mắt ông chỉ là một sự kế tiếp, kế tiếp cuộc đời của mẹ, kế tiếp tình yêu của ông, còn ngay cả đến việc tôi vốn như thế nào cũng không quan trọng.

Đúng vậy. Năm mười chín tuổi tôi rời xa ông, rời xa An Thành, rời xa ký ức. Nửa đêm tôi thu dọn hành lý, vặn nắm đấm cửa, bước ra con đường tối mù mịt, để lại chiếc chìa khóa có lẽ không bao giờ dùng đến nữa dưới chiếc thảm trải trước cửa. Toàn bộ quá trình có phát ra vài tiếng động rõ rệt nhưng đèn trong nhà vẫn không bật sáng. Lúc xách hành lý xuống dưới nhà, tôi tưởng tượng ra phản ứng của bố vào sáng hôm sau khi đọc được tờ giấy nhắn chỉ ghi vỏn vẹn ba chữ “Con đi đây” mà tôi đặt trên bàn, sẽ đi tìm nhưng cũng không tuyệt vọng, sẽ kinh ngạc nhưng cũng không quá kích động. Ông là như vậy, trầm tĩnh tới mức dường như cả thế giới đều không liên quan đến ông. Càng huống hồ lúc ông đọc được tờ giấy đó cũng là lúc tôi và Thiệu Khải đã yên vị trên tàu hỏa đến Ly Thành.

Ly. Có lẽ chỉ từ này là hợp với tôi nhất, vì vậy cuộc đời tôi mới phải diễn nhiều vở kịch ly biệt đến không biết chán như vậy.

“Thiệu Khải…”

“Ừ?”

“Không có gì…” Tôi chỉ muốn xác nhận có người đang ở cạnh tôi.

Ra khỏi sân là một đoạn đường dốc, cách chân dốc không xa là bưu điện. Tôi đi vào mua phong bì và tem thư, nghĩ đi nghĩ lại liền chọn một tấm bưu thiếp, cầm cây bút máy hơi bị chảy mực viết lên đó một câu, rồi dùng hồ dán lại và bỏ vào hòm thư.

“Con rất ổn, không phải lo lắng.”

Năm ngoái tôi cũng đã làm thế này, viết chính xác địa chỉ người nhận, nhưng chỗ người gửi lại ghi một địa chỉ lộn xộn tự nghĩ ra. Tôi không biết Trần Niên có gửi thư trả lời hay không, cũng như không biết người nào nhận được bức thư đó.

Tôi không tìm ra nổi một chút ý nghĩa nào trong hành động này.

Màn đêm mùa đông ở Ly Thành buông xuống rất nhanh, tôi dựa lưng vào bức tường màu nâu xám trong nhà, muốn ngắm nhìn khoảnh khắc chạng vạng, nhưng trong khi tôi vẫn chưa điều chỉnh được tâm trạng để thưởng thức thì màn đêm đã bao trùm xuống một cách triệt để. Tôi đặt nồi lên bếp đun nước, sau đó thái rau mà tôi vừa mới mua bỏ vào, thêm vắt mì, cả nhà không tìm ra nổi một quả trứng, rất may là tôi đã chuẩn bị đầy đủ gia vị. Bọn Thiệu Khải không có chút xíu yêu cầu nào với đồ ăn, mỗi lần tôi làm đồ ăn cho họ, họ đều bày ra vẻ mặt vô cùng biết ơn và không biết nên cảm ơn thế nào cho phải. Nghĩ đến đây tôi lại thấy buồn cười, ngồi trong nhà vừa ăn vừa đợi họ về.

Tôi đã thật sự thích ứng với cuộc sống này, biết nấu vài món đơn giản mà trước kia chưa từng làm, học cách quen với việc thi thoảng sẽ bất ngờ vang lên một vài đoạn nhạc, học cách thích thú mỗi lần Thiệu Khải vô duyên vô cớ bá đạo ngang ngược trêu chọc tôi.

Tôi… đang học cách thích Thiệu Khải. Có điều hai từ “đang học” giống như chiếc xương cá mắc trong cổ họng, khạc không ra nuốt không trôi.

“Nào, mấy người nhanh lên nào!” Từ xa đã nghe thấy tiếng bọn họ, một lúc sau cửa bị đạp bật ra, Thiệu Khải là người bước vào đầu tiên, rồi quay lại mắng A Mao, Tiểu Triết ở phía sau: “Hai người chậm chạp quá, lề mề!”

“Cái cửa cứ bị anh đạp như thế sớm muộn gì cũng bung ra thôi.” Tôi bước đến giúp anh hạ chiếc guitar điện nặng trịch trên lưng xuống, vừa quay người định mang vào nhà thì anh đã cúi xuống ôm lấy tôi. “Sao lại phấn khích thế này?”

“Lát nữa sẽ nói với em, còn đồ gì ăn không? Anh đói rồi.” Thiệu Khải vừa nói vừa bước vào bếp, mở vung nồi rồi cười cười hét lớn với A Mao, Tiểu Triết: “Các anh em, mau lại đây!”

Tôi ngồi trên bậc cửa nhìn bọn họ vây quanh chiếc nồi ăn như hổ đói, chỉ một lúc sau đã hết nhẵn. “Các anh sao giống như mấy đời mấy kiếp chưa từng được ăn thế này…” Tôi đi đến quỳ gối bên cạnh Thiệu Khải, A Mao, Tiểu Triết nhìn nhau rồi biết điều thu dọn sạch sẽ nồi và bát đũa, cuối cùng chỉ còn lại hai chúng tôi. “Chúng ta về phòng đi, anh bị lạnh cóng cả ngày rồi.” Tôi kéo tay Thiệu Khải, phát hiện bàn tay vừa ấm lên được một chút vì cầm bát nóng của anh giờ đây đã lại lạnh băng.

“Chà, anh nói cho em biết, hôm nay bọn anh đã giúp cửa hàng thu hút được không biết bao nhiêu người, họ rất vừa lòng với bọn anh nên đã ký hợp đồng dài hạn, sau này có việc gì sẽ gọi bọn anh.” Thiệu Khải vừa bước vào phòng đã kéo ghế ngồi xuống, tôi ngồi lên giường đối diện anh, một bàn tay đang được anh nắm chặt. “Này, cho em.” Nói rồi anh rút từ túi ra hai trăm tệ đặt xuống cạnh tôi.

Tôi nhìn hai tờ tiền màu đỏ, dạ dày chợt co thắt lại, cầm lên nhét vào túi anh. “Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng đưa hết tiền cho em, người ta lại tưởng em bắt nạt anh…”

“Vớ vẩn, người khác có muốn anh cũng không cho, em là vợ anh, không đưa em thì đưa ai.” Mỗi lần đều như vậy, cuối cùng tôi đành phải cầm, tuy nhiên ngoài việc chi tiêu thiết yếu hằng ngày, tôi đều gửi tiền vào một tài khoản chưa bao giờ dùng. Có điều mỗi lần anh đưa tôi những đồng tiền anh rất vất vả mới kiếm được, tôi đều không có cách nào ngăn từng cơn buốt nhói trong tim.

“Mệt không?” Tôi xoa mặt anh.

“Không sao.” Anh ngồi xuống cạnh tôi, ngừng lại hai giây rồi đưa hai tay đỡ lấy đầu tôi hôn. “Ai bảo anh không có năng lực…”

“Thiệu Khải… không cho anh nói như vậy…” Tôi bị anh hôn tới mức không thể mở miệng, chỉ có thể nói một cách ấp úng. Khi nụ hôn cháy bỏng của anh di chuyển tới cổ, tôi nhắm mắt, đưa tay kéo dây đèn trên tường.

Đây từ lâu đã không phải lần đầu tiên của tôi. Vào đêm đầu tiên ở căn nhà này, khi tôi và Thiệu Khải thu xếp xong mọi thứ, anh đã cúi xuống ôm tôi, muốn làm “chuyện ấy” với tôi. Trong tích tắc đầu tiên tôi không lý giải được anh muốn làm gì, khi hiểu ra thì phản ứng đầu tiên là phản kháng, có điều cánh tay giơ lên định đẩy anh ra của tôi cuối cùng lại nhẹ nhàng đặt lên bờ vai trần của anh. Bóng tối phủ xuống dường như muốn nuốt chửng tôi, hơi thở gấp gáp bên tai khiến tôi càng cảm thấy lạnh.

Tôi mãi mãi không quên được vẻ mặt của Thiệu Khải khi phát hiện ra đó là lần đầu tiên của tôi, quả nhiên là biểu cảm không biết phải làm thế nào. Tôi có thể hiểu suy nghĩ của anh, một cô gái trẻ tuổi phiêu bạt khắp nơi cùng một chàng trai mới gặp mặt có ba lần thì làm sao có thể là một cô gái ngoan. Khi tôi hỏi có phải anh nghĩ như vậy không, anh ôm chặt tôi vào lồng ngực ấm áp và nói một cách kiên định: “Đúng, nhưng giờ anh hối hận rồi. Về sau, Thiệu Khải này còn sống ngày nào thì nhất quyết sẽ không bao giờ để em phải chịu ấm ức dù chỉ một chút.”

Từ đó về sau, anh đã thật lòng nỗ lực hết sức vì lời hứa đó, không một chút hối hận. Có điều khi áp mặt vào ngực anh, tôi chỉ cảm thấy trái tim mình trống rỗng như cái động không đáy, có ném vào đấy hòn đá to cỡ nào cũng không vang lên một tiếng động.

Sáng sớm hôm sau tôi tìm quyển nhật ký trong đống hành lý và viết vào đó câu cuối cùng: “Năm mười chín tuổi em đã giao cơ thể mình cho một chàng trai, để mặc anh ta biến em thành phụ nữ, thật đáng tiếc, người đó không phải anh.” Sau đó tôi tìm bật lửa trong túi áo Thiệu Khải, biến bằng chứng duy nhất của ký ức đó thành đống tro tàn.

Khi Thiệu Khải tỉnh dậy, mơ màng ôm lấy tôi từ phía sau, thứ anh nhìn thấy chỉ là một đám bụi nâu nâu chưa được quét dọn ở dưới chân tôi.

Gió thổi là sẽ bay đi hết.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *