Trang chủ / Văn học trong nước / Bức Tranh Chết Chóc

Bức Tranh Chết Chóc

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Thạch Bất Hoại

Download sách Bức Tranh Chết Chóc ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : VĂN HỌC TRONG NƯỚC

2. DOWNLOAD

Định dạng EPUB                      Download

Định dạng MOBI                      Download

Định dạng PDF                         Download

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Nhà Ông Thạnh ở ngay mặt tiền của đường phố lớn căn nhà sáu tầng lầu, sang trọng, đầy đủ tiện nghi. Bên dưới mặt tiền, lầu trệt, ông kinh doanh tranh ảnh, đèn quảng cáo… Còn lầu thượng, ông trồng hoa kiểng, nuôi chim và một bể cá cảnh… Ông là một đại gia của làng trang trí nội thất.

 

Ông Thanh tuổi dần. Vì vậy, những người đối tác với ông, đều có vẻ lép vế.

 

Họ thần phục ông. Tính khí người tuổi dần rất dữ dội. Vợ ông, bà Thìn, lại tuổi con heo. Người xưa nói: Dần Thân Tị Hợi tứ hành xung. Tuổi hai người xung khắc, nhưng không hiểu sao lại ăn nên làm ra. Bà Thìn lớn hơn ông Thạnh mấy tuổi rất đẹp gái. Họ có với nhau hai đứa con Bà Thìn rất sợ ông Thạnh. Phải dùng từ “sợ như sợ cọp” mới đúng…

 

Mà ông Thạnh khéo dạy vợ. Ông nói gì bà cũng nghe răm rắp. Thậm chí khi bà Thìn có lỗi, còn bị ông phạt quì suốt đêm ngay chỗ giường ngủ. Chuyện này, người làm công trong nhà ông bà đều biết. Nói tóm lại ông Thạnh gia trưởng, độc đoán trong căn nhà sang trọng, ai cũng phải phục tùng ông… Vợ ông, khi ông gọi, hoặc sai bảo điều gì, rất mực lễ phép thưa gửi, và không bao giờ đám ngẩng mặt đối diện với chồng.

 

Ông Thạnh có ba người bạn thân, cũng là dân làm ăn cả. Nhưng cả ba ông đều rất sợ vợ. Thế mới lạ.

 

Ba người bạn đó là Đức, Hiển, Thuận. Một hôm, họ tụ tập ở nhà ông Thạnh, mừng vừa trúng một hợp đồng lớn. Rượu khui tràn ly Ông Thạnh ngồi cạnh vợ, hể hả:

 

– Ở đời người xưa nói: Tề gia trị quốc, bình thiên hạ, còn tôi không có tài đó, tôi chỉ có tài dạy vợ, và làm ăn… Nhờ đó mới giàu có như hôm nay…

 

Ông Đức tấm tắc:

 

– Bác giỏi thật đấy. Còn tôi làm ăn được, có tiền, vậy mà bị sợ vợ, có khổ không cơ chứ?

 

Ông Hiển xen vô:

 

– Vợ mình, mình sợ, chứ có sợ vợ hàng xóm đâu? Ai không sợ vợ, thì đâu nên người…

 

Ông Thuận tần ngần:

 

– Nhưng mà sợ quá, như tôi cũng hỏng. Mà mình lại có thú sợ vợ mới chết chứ …

 

Ông Thạnh cười mỉa:

 

– Tại các ông không biết cách đó thôi. Để bây giờ cọp đủ lông cánh làm sao mà dạy? Măng không uốn, lấy gì uốn tre…

 

Ông Thuận hỏi:

 

– Thế bác làm cách gì mà giỏi thế, chỉ bí quyết cho em với?

 

Ông Thạnh hể hả:

 

– Đơn giản thôi, dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về… Vợ tôi, tôi nói cái gì cũng phải nghe răm rắp… Có phải vậy không em?

 

Bà Thìn cúi mặt lí nhí:

 

– Dạ, anh nói đúng. Vì anh là chồng, còn em là vợ vợ phải phục tùng chồng tuyệt đối…

 

Ba người bạn tròn mắt, ông Thạnh tiếp:

 

– Em đọc lời giáo huấn của Khổng Tử mà anh vẫn dạy em hàng ngày xem nào?

 

Bà Thì run rẩy:

 

– Dạ đó là câu:

Tại gia tòng phu

Xuất giá tòng phu

Phu tử tòng tử

 

Ông Thạnh gật gù:

 

– Đó là tam tòng, thế còn tứ đức thì sao?

 

Bà Thìn rưng rưng:

 

– Dạ, tứ đức của người phụ nữ là công, dung, ngôn, hạnh ạ…

 

Ông Thạnh vui vẻ:

 

– Các chị đã thấy vợ tôi thanh minh trả lời chưa? Vợ là phải như vậy chứ, nếu không vợ là cọp cái, nó ăn thịt mình khi nào không biết.

 

Nhắc đến chữ “cọp” bạn bè ông thạch la lên:

 

– Hèn chi bác tuổi cọp là phải, mà bác thạch kiếm đâu ra bức tranh cọp to quá vậy, đẹp quá vậy?

 

Ông Thạch phấn khởi:

 

– Nó không phải là bức tranh cọp đơn thuần, mà nguyên cả xác cọp, được lồng trong khung kính… Giá trị của nó thì vô giá. Nhìn vào y như cọp đang ở trong khu rừng… Bộ tranh này tôi mua từ Đài Loan về.

 

Ông Hiển gặt gù:

 

– Đẹp quá, oai vệ quá, cọp chết để da, người ta chết để tiếng, cọp chết rồi mà làm các con vật khác nhìn thấy còn khiếp vía…

 

Ông Đức trầm trồ:

 

– Tuổi ông tuổi cọp, treo bức tranh này là hợp quá rồi.

 

Ông Thạnh hể hả:

 

– Bức tranh này không chỉ có trang trí đơn thuần, nó như vật thần tài. Từ ngày có bức tranh này, nhà tôi ăn nên làm ra thấy rõ. Thần cọp hộ mệnh cho tôi đó.

 

Ông Thuận cười:

 

– Hèn chi mà vợ ông sợ ong như cọp.. Còn chúng tôi cầm tinh con heo, con gà, cũng chỉ sợ vợ mà thôi.. A, này tôi có quen một tay thầy bói hay lắm, ăn nhậu xong, ta đi coi cho vui…

 

Mọi người cùng ồ lên vui vẻ… Ông Thạch nói với vợ:

 

– Em ở nhà phụ dọn dẹp giúp anh nhé. Lâu lâu, anh muốn thử xem vận mạng thế nào?

 

Bà thìn chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu…

 

Ông Thuận dẫn ba người dạn đến một ngôi nhà chùa nhỏ, ở đó có một ông thầy bói mù, sau khi coi quẽ cho ba người là ông Thuận, Đức, Hiền…tất cả đều tốt đẹp, đến lượt ông Thạch, thầy bói ngạc nhiên:

 

– Số ông là tốt lắm, giàu có, cai quản gia đình đâu ra đó. Nhưng mạng ông là mạng cọp. Sớm muộn gì cũng bị cọp vồ.

 

Ông Thạch cười khùng khục:

 

– Tôi mạng cọp, cọp phải bảo vệ em chứ? Sao lại vồ được, khoản này thầy bói sai rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *