Trang chủ / Review / Yêu Là Thế

Yêu Là Thế

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Diệp Lạc Vô Tâm
NXB NXB Văn Học
Công ty phát hành Đinh Tị
Số trang 291
Ngày xuất bản 09-2017
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Bản thảo Yêu là thế tác giả đã ấp ủ, thai nghén 10 năm, cũng là tác phẩm kỷ niệm 10 năm Diệp Lạc Vô Tâm sáng tác trên mạng Tấn Giang. Đây là phong cách viết mới của tác giả, để độc giả thấy được 10 năm tuổi trẻ đã qua, cảm nhận tình yêu trong cuộc sống, dư vị của cuộc sống, và tin rằng, cho dù có đắng cay mặn ngọt thì cũng đều là tình yêu!

Bản thảo này là những kỷ niệm, hồi ức của tác giả về chuyện học hành, sự nghiệp, tình yêu, tình bạn, gia đình. Từ một cô nàng mập ú, lười học, sau khi được thấm nhuần tư tưởng “phụ nữ lấy được tấm chồng tốt mới là hạnh phúc”, cô đã quyết tâm học hành chăm chỉ để thi đỗ vào trường đại học mà mình mơ ước. Tại ngôi trường này, cô đã gặp Trình Trạch (hay còn gọi là Tiểu Trình) và yêu thầm hắn lúc nào không hay. Trong suốt những năm đại học, cô không hề nói cho hắn biết, vì nghĩ hắn không yêu mình. Mãi đến khi sắp ra trường, cô mới bày tỏ tình cảm và vô cùng bất ngờ khi biết hắn cũng rất thích cô.

Sau đó, cả hai cùng phấn đấu học lên cao học, rồi học tiến sĩ. Trong thời gian này, họ làm đám cưới, một đám cưới rất nhanh gọn và đơn giản, không có ánh nến, không hoa tươi, không nhẫn cầu hôn… Cuộc sống thực tế vốn góc cạnh, đầy khó khăn, vất vả, nhưng trên hết họ vượt qua tất cả và sống hạnh phúc bên nhau. Sau này, họ sinh bé “Tiểu phiền phức” rất đáng yêu. Nữ chính với tính cách đãng trí, có phần vô tâm ngốc nghếch đã nhiều lần gây ra những chuyện dở khóc dở cười, nhưng chồng cô vẫn thông cảm, bao bọc và yêu thương cô.

Với đặc thù công việc, chồng cô phải đi tiếp khách nhiều, thường nửa đêm nửa hôm về trong tình trạng say rượu, hai người đã nhiều lần cãi nhau, thậm chí nhiều lúc cô còn muốn ly hôn, và lần nào ông chồng Phiền phức này cũng dỗ dành vợ bằng những bữa ăn vợ yêu thích hay những “món quà chia tay”, nhiều đến nỗi quà chia tay chất đầy nhà.

Ngoài ra, tác giả còn nhắc đến nguồn gốc cái tên “Diệp Lạc Vô Tâm” của mình và những câu chuyện bên lề xung quanh việc sáng tác, cô trợ lý tài giỏi của tác giả, những khó khăn khi học thạc sĩ, học tiến sĩ.

Tóm lại, Yêu là thế giống như một cuốn tự truyện, một cuốn nhật ký miêu tả rất sinh động cuộc đời 10 năm của tác giả, từ cô nữ sinh mập mạp, ngốc nghếch, ngây thơ phấn đấu trở thành sinh viên đại học nổi tiếng, thầm thương trộm nhớ một chàng trai cùng trường thông minh, giỏi giang kém mình 2 tuổi. Sau đó, bằng sự quyết tâm lớn lao, cô nàng ấy đã vượt qua mọi khó khăn để học cao học, học tiến sĩ. Cũng bằng sự vô tư, vô tâm và tình yêu chân thành, cô đã sống cuộc sống rất hạnh phúc bên chồng con.

Bằng cách kể chuyện dí dỏm, những không thiếu sự sâu lắng, chiêm nghiệm, người đọc phần nào hiểu được tính cách, con người của Diệp Lạc Vô Tâm, nguồn gốc xuất xứ cái tên của tác giả, hoàn cảnh phía sau một số cuốn truyện của tác giả, hiểu rõ “một nửa kia” của tác giả: lạnh lùng, thâm trầm, sâu sắc, hài hước, mặt dày, nhưng cũng không kém phần yêu vợ. Ngoài ra, độc giả còn biết thêm nỗi khó khăn trong việc mang thai và sinh nở của tác giả, biết được cuộc sống gia đình tràn đầy hạnh phúc của tác giả với cô con gái vô cùng thông minh, lém lỉnh.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.15 ( 1 votes)

Trích dẫn

Đời Người Nếu Chỉ Như Lúc Mới Gặp

Nhớ rõ có một ngày, tôi nhìn thấy một câu trong tiểu thuyết ngôn tình được dùng trong câu thơ vụn vặt “Nhân sinh nếu chỉ như lúc mới gặp”, tôi rất xúc động, thuận miệng hỏi Phiền Nhân ở bên cạnh đang xem ti vi: “Nếu chúng ta cả đời giống như mới gặp, chúng ta bây giờ sẽ như thế nào?”

Hắn không hề nghĩ ngợi, đáp lại tôi một câu: “Cả đời không qua lại với nhau.”

Tôi dùng sức vỗ vỗ vai hắn: “Hiếm khi chúng ta có cùng ý kiến thống nhất như vậy.”

** Action 1:

Năm 1999, tôi toại nguyện thi đỗ vào trường Đại học T — tôi nằm mơ cũng muốn học Đại học.

Đại học T, cũng giống như trong tưởng tượng của tôi, tòa nhà chính trang trọng, thư viện mộc mạc, con đường nhỏ tràn đầy bóng râm, soái ca tụ tập trên sân thể dục, âm nhạc nổi lên đầy mơ mộng ở quãng trường, bất đồng duy nhất — chính là tòa nhà đã trở thành di sản văn hóa lại là phòng ngủ của học sinh nữ.

Đống đổ nát kia, thật sự không làm thất vọng lịch sử lâu đời của trường Đai học T.

Xách túi lớn túi nhỏ vào phòng ngủ, căn phòng rộng vài thước vuông có sáu cái giường cùng một cái bàn lớn, không gian vốn dĩ đã chật chội lại còn chất đầy rương hành lý bừa bãi làm cho người ta hoàn toàn không có chỗ đặt chân.

Còn cách vạn trượng trở ngại, tôi tò mò nhìn về phía trong phòng, bạn cùng phòng của tôi tất cả đã đến rồi. Xem ra tôi có sở trường tìm ra thẩm mỹ quan xinh đẹp, bạn cùng phòng của tôi đều là mỹ nhân.

Sau đó có một phen nói chuyện đầy nhiệt huyết cùng bạn tốt, tôi nhận ra mỹ nữ phong độ trước mặt là Trác Trác cùng mỹ nữ Cát Cát anh tuấn cùng ban học 1, mỹ nữ mặt tròn Niếp Niếp cùng mỹ nữ đáng yêu Lưu Lưu là ban 2, có cảm giác mỹ nữ Phì Phì cùng với tôi là ban 3.

Tôi hết sức tò mò về cách thức bố trí phòng ngủ: “Vì sao nhà trường không xếp các nữ sinh cùng ban vào chung một phòng? Là vì muốn thúc đẩy giao lưu sao?”

Niếp Niếp giỏi ăn nói nói cho tôi biết: “Nữ sinh ba ban gom về mới đủ một phòng ngủ.”

“Nữ sinh ba ban có sáu người! Vậy có bao nhiêu sinh viên nam?”

“Nghe nói có bảy tám chục.”

Tôi nhất thời nhiệt huyết sôi trào, tỉ lệ nam nữ như vậy tôi không tìm được đàn ông tốt rồi, tôi dứt khoát đi đập đầu quên hết mọi chuyện đây.

** Action 2:

Lần đầu tiên mắt nhìn thấy Phiền Nhân nhà chúng tôi, là một tháng sau khai giảng ở lớp học toán cao cấp của khóa trên, đương nhiên, khi đó Phiền Nhân chưa gọi là nhà của chúng tôi, tôi vẫn thường gọi hắn là bạn học tiểu Trình.

Bậc thang trong phòng học chứa gần hai trăm người, tôi liếc mắt liền nhìn thấy hắn.

Không phải bởi vì hắn có một ánh mắt không giống người khác, bên trong hoàn toàn yên tĩnh cách rời hoàn toàn với cái òn ào bên ngoài, cũng không phải bởi vì hắn có khuôn mặt tuấn tú khiến một hàng dài các tiểu ‘thịt tươi’ dơ bảng theo đuổi, mà là vì hắn ngồi sau vị trí tôi, tôi vừa quay đầu lại, đúng lúc trông thấy hắn.

“Niếp Niếp, mau nhìn nam sinh nhỏ nhỏ phía sau mình đi, hình như là học sinh trung học, là học sinh trung học phụ thuộc đến cọ xát khóa học sao?” Tôi hạ giọng hỏi Niếp Niếp, cô ấy là hệ thống Vạn Sự Thông của chúng tôi.

“Bạn nói Trình Trạch à, hắn là sinh viên ban nhất.”

“Hắn là sinh viên ban nhất?” Hắn thoạt nhìn có vẻ giống nam sinh lớp mười. “Không thể nào, dậy thì cũng trễ quá đi!”

“Không phải đâu. Hắn ít tuổi hơn chúng mình, hình như mới mười sáu tuổi.”

Tôi choáng váng, chị họ tôi mười sáu tuổi mới lên lớp mười, hắn nhảy lớp sao!

Tôi quay đầu lại liếc mắt với hắn một cái, tôi nháy mắt cảm thấy mình già thật rồi, già cỗi thật rồi!

** Action 3:

Phần sau của tiết học toán cao cấp, tôi không có tâm tình suy nghĩ mấy cái tích phân vi phân nhàm chán, chuyên tâm theo sát Niếp Niếp Bát Quái vấn đề tuổi tác của nam sinh tiểu Trình.

Tôi hỏi Niếp Niếp: “Hắn từ lớp thi thiếu niên đến đây sao?”

Niếp Niếp lắc đầu: “Hình như không phải, lớp thiếu niên không phải thi Đại học sao?”

“Chẳng lẽ là nhảy lớp sao? Từ lớp chín nhảy thẳng lên lớp mười hai?”

“Có thể nhảy như vậy hả?”

Bát Quái đến cuối cùng không có kết quả gì, tôi len lén quay đầu lại nhìn hắn một cái.

Những tia nắng ấm áp của mùa thu chiếu vào cửa sổ, vàng ánh nhàn nhạt. Hắn thả công thức suy luận chặt chẽ xuống, giương nhẹ ngòi bút lướt qua, chữ viết thanh thoát nhàn nhạ thoải mái.

Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi bỗng nảy sinh một loại tình cảm chảy nhẹ róc rách trên da thịt, đương nhiên, cái loại tình cảm này rất mỏng, đơn giản như một giọt nước nhập vào hồ nước, mặt hồ không hề gợn sóng nhấp nhô, chỉ ở sâu dưới đáy hồ đã từng chuyển động gợn sóng.

** Action 4:

Nghỉ ngơi giữa tiết học, tôi rãnh rỗi trò chuyện, lại nhịn không được nghiên cứu vấn đề tuổi tác của người nào đó.

Mười sáu tuổi học Đại Nhất, đề tài số học này quả thật làm cho tôi trăm mối vẫn không có cách giải.

Không nhịn nổi lòng hiếu kỳ, tôi lại lén liếc hắn một cái, đúng lúc hắn cũng nhìn lại tôi.

Bốn mắt nhìn nhau, đầu óc tôi nóng lên, hỏi: “Cậu thực sự mới mười sáu tuổi? Là học sinh lớp mười tham gia thi tốt nghiệp trung học sao?”

Tôi xin thề, tôi lúc đó chỉ đơn thuần tò mò về hắn, tuyệt đối không có ý diễn trò ý tứ với hắn.

Hắn mấy máy khóe miệng, không dễ dàng nhận ra là hắn đang tức giận: “Không phải.”

Nam sinh bên cạnh thêm vào giúp hắn: “Ngày hôm qua vừa hết sinh nhật hắn, hắn đã mười bảy tuổi rồi. Cậu quan tâm đến tuổi của hắn như thế, chẳng lẽ muốn giới thiệu bạn gái giúp hắn?”

Nhìn bạn học tiểu Trình vẻ mặt lãnh đạm so với tuổi tác, tôi bỗng nhiên đặc biệt muốn trêu chọc hắn, cười cười hỏi hắn: “Tôi có một người em họ, năm nay mười bốn tuổi, tuổi của các cậu cũng thích hợp, chờ các cậu trưởng thành, chị gái sẽ giới thiệu cho các cậu!”

Hắn liếc tôi một cái, nhìn không ra cảm xúc, hoặc là tôi không nhìn ra được: “Tôi thích người nhỏ tuổi, càng nhỏ càng tốt.”

“À, chị gái còn có một đứa cháu gái, vừa đầy tháng.”

Khóe miệng hắn khẽ nhúc nhích, không thể che hết mỉm cười. “Còn có nhỏ hơn sao?”

Tôi choáng váng, khẩu vị của hắn thật nặng.

Nhưng không thể không nói, hắn cười lên nhìn rất đẹp.

Giáo viên môn toán cao cấp hắng giọng một cái, tôi vội vàng quay đầu lại tiếp tục học, kết thúc cuộc trò chuyện ‘vui vẻ’ lần đầu tiên của chúng tôi.

Đây cũng là cách quen biết của tôi với bạn học tiểu Trình. Khi đó, tôi chưa hề nghĩ rằng mình sẽ thích hắn, càng không nghĩ đến chúng tôi sẽ dây dưa với nhau cả đời, nếu như nghĩ tới, tôi nhất định . . . thổ lộ với hắn sớm một chút!

Nhiều năm sau, một buổi sáng sớm nào đó, tôi cùng bạn học tiểu Trình lần đầu tiên nói về lý tưởng nhân sinh, bên này bên kia cùng nói về quá khứ của mình, hiện tại và tương lai.

Bạn học tiểu Trình hỏi, hắn bốn tuổi bất mãn đến trường, mặc dù nghỉ học một năm vì tai nạn xe, nhưng so với các bạn cùng học vẫn là cậu bé nhỏ hơn hai tuổi. Trung học hồi đó, nam sinh dậy thì cực kỳ nhanh, chỉ có hắn chưa tới thời kỳ dậy thì, thường xuyên bị bạn bè cười nhạo, mọi người sau lưng đều gọi hắn là “tiểu bất điểm”.

Độ tuổi nam sinh nữ sinh đẹp yêu nhau sớm, hắn cô độc lặng lẽ học khoa học về Trái Đất, đá cầu. hắn không chơi bóng rổ, bởi vì… khung giỏ bóng rổ đối với hắn mà nói là xa không thể chạm tới.

Cho nên, bạn học tiểu Trình có một khoảng thời gian rất dài, có chút bóng ma tâm lý trong lòng, không thích người khác bàn luận về tuổi tác của hắn, hơn nữa rất ghét nữ sinh chất vấn tuổi tác của hắn, mà cuộc đối thoại đầu tiên của tôi, laị trực tiếp giẫm vào khu vực có mìn!

Tôi nói cho hắn biết, tôi thật sự không cố ý hỏi như vậy.

 

Để lại comment

avatar
7000