Trang chủ / Review / Tuổi Trẻ – Khát Vọng Và Nỗi Đau

Tuổi Trẻ – Khát Vọng Và Nỗi Đau

Thể loại Kỹ Năng – Chuyên Ngành
Tác giả Rando Kim
NXB NXB Tổng hợp TP.HCM
Công ty phát hành First News – Trí Việt
Số trang 222
Ngày xuất bản 01-2013
Giá bán Xem giá bán

CUỐN SÁCH DÀNH CHO NHỮNG AI KHÔNG MUỐN TỪ BỎ ƯỚC MƠ

Chiếc đồng hồ cuộc sống của bạn đang là mấy giờ?

“Mùa hè 1996, tôi trở về Hàn Quốc với tấm bằng tiến sĩ và nộp đơn xin vào giảng dạy tại ngôi trường mà tôi đã học. Đó là ước mơ cả đời của tôi. Nhưng tôi không được nhận. Tôi thất vọng và suy sụp đến mức muốn tự tử. Cuối cùng, tôi suy xét lại mọi thứ và viết ra những điều tôi sắp sửa chia sẻ với bạn đây…” – (Rando Kim)

Những lời được viết phía trên là những lời Rando Kim viết cho chính mình trong những ngày rất khó khăn của cuộc đời. Năm ấy, ông 34 tuổi với sức ép từ việc chưa tìm được một công việc đủ nuôi sống bản thân làm ông cực kỳ căng thẳng, nhưng cú sốc không được nhận vào giảng dạy vào ngôi trường thân yêu mà ông đã học khiến ông tuyệt vọng hơn bao giờ hết. Cố gắng nhìn thẳng vào hiện thực và vượt qua nỗi buồn, Rando Kim đã vượt lên xuất sắc.

Cuốn “Tuổi trẻ – Khát vọng và Nỗi đau” do Rando Kim viết không chỉ đơn thuần là một quyển sách bán chạy suốt 25 tuần, với 762 lần tái bản và được dịch ra hơn 8 ngôn ngữ mà “Tuổi trẻ – Khát vọng và Nỗi đau” còn được các bạn trẻ xem như là một cuốn cẩm nang quan trọng cho những bước đi trong tuổi trẻ của đời mình.

“Nhiều người trẻ ngày nay cảm thấy kinh hoàng với tốc độ của thời gian, dù họ còn xa tuổi 30… Bạn nghĩ, bạn đã đi qua bao nhiêu phần của cuộc đời mình? Giả sử tuổi thọ của bạn – từ lúc sinh ra đến lúc từ giã cõi đời – là 24 giờ, bạn nghĩ bạn đang ở giờ thứ mấy?…”

Viết bằng một phong cách hết sức gần gũi và thân thiện, Rando Kim tự sự với tâm thế của một người đã đi qua tuổi trẻ nói với những người đang trẻ, đồng thời cũng chuyển tải kiến văn sâu sắc của một vị giáo sư nói với các học trò của mình.

Tuổi trẻ, khi ấy con người thật có nhiều khát vọng, nhiều ước mơ nhưng đồng hành với nó là những thất vọng, những hoang mang, thậm chí lạc lối một khi gặp khó khăn giữa đường. Và ai cũng biết rằng tuổi trẻ đã qua đi sẽ không bao giờ quay trở lại nhưng sử dụng những tháng năm tuổi trẻ như thế nào là đúng đắn nhất? Làm thế nào để chạm cánh tay tới ước mơ và khát vọng?

Câu chuyện sâu sắc, thú vị, hấp dẫn của Rando Kim về chiếc đồng hồ cuộc sống sẽ giúp bạn đọc trẻ hiểu biết thật sự về tuổi đôi mươi của mình, về sự quý giá nếu đã đánh mất thì không bao giờ còn có thể tìm thấy lại. Cuốn sách cũng dành cho những ai đã qua tuổi đôi mươi nhưng thật sự muốn nhìn nhận rõ ràng về giá trị bản thân và biết quý trọng, tận dụng từng giây phút sống để cống hiến và tỏa sáng, vì tuổi trẻ không có nghĩa là chỉ độ tuổi thực thể mà còn là tinh thần trẻ, là ý chí “đừng bao giờ từ bỏ khát vọng, ước mơ”.

 

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy

Good

User Rating: 4.73 ( 2 votes)

Trích dẫn

CHIẾN THẮNG BẢN THÂN – KẺ THÙ LỚN NHẤT CỦA MỖI NGƯỜI

Tuổi trẻ của Bạn là nỗi đau hay niềm vui?

Đó là câu hỏi chìa khóa của quãng đời đẹp nhất, và là một trong những câu hỏi cốt lõi về Ý nghĩa và Giá trị đích thực của kiếp người mà Giáo sư Rando Kim đã đặt ra trong cuốn sách xuất thần “Tuổi trẻ – Khát vọng và Nỗi đau”.

Bạn nên nghĩ và làm gì trong những năm tháng bản lề bước vào đời? Tác giả đã đặt ra và gợi ý cho các Bạn trẻ trả lời những câu hỏi đau đáu và đầy ý nghĩa như thế trong sách, theo đó nói rằng tuổi trẻ là phòng chờ đến với thế giới người trưởng thành, là quãng đời hoặc có thể là đẹp đẽ nhất hoặc có thể rơi vào cạm bẫy của khổ đau. Cuộc đời một con người có hạnh phúc hay không phụ thuộc phần nhiều vào thái độ và nỗ lực thời trai trẻ. Và tôi cũng đồng cảm với Kim rằng, thử thách và khó khăn là cần thiết cho tuổi trẻ, giúp ý chí các Bạn trở nên mạnh mẽ hơn, và dễ thành công hơn.

Bàn về vấn đề cốt tử của kiếp người, Rando Kim định hướng Bạn trẻ bằng một tông giọng ôn tồn với những lời lẽ xuất phát từ cõi lòng nồng nàn yêu thương và trách nhiệm lớn lao đối với thế hệ trẻ.

Chân lý phổ quát trên đời là thành công chỉ đến với những ai biết cố gắng, nỗ lực và bám đuổi mục đích đến cùng. Và thần kinh con người luôn đòi hỏi “tăng liều”, không chịu thỏa mãn với những gì đang có. Nhưng bí quyết của hạnh phúc bền vững là mức độ đạt được so với mức độ kỳ vọng và nhất là trạng thái khỏe khoắn về tinh thần. Mà muốn có sức mạnh tinh thần đó, Bạn nhất định cần nếm trải và vượt qua thử thách. Tôi một mực tin vào lời Mạnh Tử: “Khi trời sắp trao vận lớn cho ai, thì bắt người đó phải khổ cực, ruột héo gan mòn để thử chí người đó có bền gan sắt đá chịu đựng nổi để làm tròn sứ mệnh đã trao cho người ấy hay không”. Khổ đau chính là nghịch cảnh, là liều thuốc thử cho ý chí của bạn. Nếu Bạn vượt qua nghịch cảnh thì có nghĩa Bạn đã chiến thắng bản thân mình – kẻ thù lớn nhất của mỗi người. Một khi đã chiến thắng bản thân, bạn sẽ thành công trong mọi việc và lan tỏa nguồn cảm hứng đó ra cộng đồng xung quanh. Đất nước Hàn Quốc liệu có được như ngày nay nếu như không có “Khát vọng Đại Hàn” với những ý chí vượt qua nghịch cảnh. Ấy là Tổng thống Park Chung Hee, người đã đạp bằng mọi khó khăn trong chiến tranh để lãnh đạo cuộc “lột xác” cho đất nước; ấy là ông chủ tập đoàn Daewoo Kim Woo Chung, người chịu cái rét căm căm cả năm trời để thuyết phục ngân hàng cho vay vốn mở công ty; ấy là Chung Ju Yung, người đàn ông cả tháng trời ròng rã đến gặp cảnh sát để xin giấy phép xây công xưởng, gầy dựng nên đế chế Hyundai khổng lồ….

Tôi hoàn toàn đồng cảm với tác giả rằng, từ tâm thức đó, các Bạn trẻ sẽ tìm ra cho mình giải pháp – thông qua niềm đam mê và khát vọng. Quả vậy, đam mê và khát vọng như chiếc la bàn giúp Bạn luôn đi về hướng thành công. Thành công của một cá nhân hay một quốc gia phải dựa trên ba yếu tố cốt yếu:

1- Khát vọng lớn;

2- Chiến lược đặc sắc;

3- Thực thi vượt trội.

Nhưng thành công theo kiểu vinh thân phì gia sẽ vô nghĩa nếu Bạn sống trong một quốc gia kém phát triển. Vì thế, hãy làm giàu cho cả Tổ quốc. Bạn thiếu tự tin ư? Không, dân tộc chúng ta tuyệt không thiếu bất kỳ một điều kiện nào để trở thành cường quốc, từ diện tích, tài nguyên, dân số, lịch sử, địa lý, văn hóa đến tài trí… Tôi tuyệt tin rằng, không quan trọng Bạn sinh ra ở đâu, ai sinh ra Bạn và Bạn trưởng thành trong hoàn cảnh nào; quan trọng là Bạn nghĩ gì và làm gì! Người khác làm được thì ta làm được.

Hỡi các Bạn thanh niên, hãy sống bằng hết sức trẻ và bầu máu nóng trong huyết quản, hãy trân quý từng phút giây tuổi trẻ. Các Bạn đừng ngại ngần đam mê và khát vọng cho chính mình. Hãy dám khát khao và hành động vì một đất nước Việt Nam thân yêu.

Không có thất bại, tất cả chỉ là thử thách! Khi cùng nhau, không gì là không thể!

– Đặng Lê Nguyên Vũ

Sáng lập, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn cà phê Trung Nguyên

LỜI TỰA

HÃY NHỚ RẰNG BẠN ĐẸP RẠNG NGỜI

“Người trẻ thường để phí hoài tuổi thanh niên”, nhà soạn kịch người Anh George Bernard Shaw từng nói như thế. “Tuổi trẻ là điều kỳ diệu”, ông khen đó, rồi lại than thở đó, “Quả là tội ác khi người trẻ phí phạm khoảng thời gian này”. Mặc dù lời ông nói nghe đã đầy nghịch lý, nhưng đối với tôi vẫn còn thiếu chút gì đó trong định nghĩa về tuổi trẻ. Đây chính là lúc mà tuổi xuân quý giá lắm lỗi lầm của bạn đang kỳ nở rộ.

Đó là những tháng ngày quý nhất của đời người, quãng thời gian mà bạn thường nghe những người lớn tuổi giãi bày tâm sự bằng ánh mắt chìm đắm trong miền ký ức, về những ganh đua và hối tiếc, bạn thực sự chưa có gì để kể ngoài việc thốt lên, ôi, tuyệt vời!

Tuyệt vời trước tiên nằm ở đây: cơ hội. Bạn như một mảnh quặng kim loại thô mà độ sáng chói có thể đạt mức vô giá hay không là tùy thuộc vào cách bạn đánh bóng nó. Trở thành sinh viên nghĩa là các bạn đã may mắn hơn nhiều người khác, vì đại học là nơi những người xuất sắc nhất trong số các bạn trở nên vượt trội hơn, là nơi bạn đánh bóng mảnh kim loại thô của bạn, cho tới khi bạn làm lóa mắt người khác bằng thứ ánh sáng mà bạn phát ra. Thời đại học, thậm chí những cánh cổng gỉ sét và những tán lá bao quanh sân trường cũng truyền cho bạn nguồn cảm hứng bất tận. Ôi tuyệt vời, đại học! Nơi đó bạn có thể tìm thấy biết bao điều tốt đẹp!

Nhưng những ngày đại học có thể là thời kỳ gian khổ hầu như không thể chịu đựng nổi. Các thế hệ đi trước thường quở trách đám trẻ ngày nay rằng: “Các anh chị có gì mà lo chứ?” hoặc “Hồi ở tuổi các anh chị, mọi thứ với chúng tôi khó hơn vạn phần”. Nhưng cái gánh mà bạn đang mang trên đôi vai tuổi trẻ của mình nặng hơn nhiều so với những gì người ta biết đến. Đối với hầu hết sinh viên ở những năm đầu của tuổi 20 thì đây là thời kỳ chuyển tiếp giữa sự chín chắn hoàn toàn về trách nhiệm xã hội và sự bán trưởng thành kiểu “dở ông dở thằng”, khi bạn phải kìm nén những cơn đau tuổi trưởng thành cho tới khi bạn hoàn toàn kiểm soát và làm nó bùng nổ như núi lửa. Đó cũng là thời kỳ của những bất hòa, khi niềm đam mê vốn khẳng định con người bạn bỗng đâm sầm vào một mớ kỳ vọng của người khác, những người cho rằng họ hiểu rõ bạn hơn chính bạn! Kết quả là thời đại học của bạn có thể toàn màu hồng, nhưng cũng có thể chỉ là màu đen!

Nhiều người trong số các bạn cho rằng tuổi trẻ là một chuỗi ngày mệt mỏi. Bạn muốn nó chóng qua. Bạn không thể chờ đợi mà luôn tập trung tìm kiếm những thứ có thể nắm bắt ngay để tiến lên. Bạn cảm thấy căng thẳng nếu phải dừng lại dù chỉ một giây để thở. Nhưng điều bạn không nhận ra là các khả năng hoàn toàn có thể xảy ra đang mở rộng trước mắt và chờ đợi bạn. Bạn quên rằng bên cạnh những thời khắc đen tối nhất của cuộc đời là những giây phút tươi sáng nhất mà bạn từng có. Rồi một số bạn rơi vào giông tố và những con sóng rắc rối cao vòi vọi quất thẳng vào, dìm bạn xuống tận đáy sâu, nơi bạn không ngừng khóc than và tự thương hại mình. Cuối cùng, bạn lãng phí những cơ hội vàng của tuổi trẻ và ngụy biện rằng những ngày chểnh mảng dưới áp lực học hành chỉ là một phần nhỏ của thời vàng son đại học. Bạn có thể là người thông minh và hành động khôn ngoan theo cách của bạn, nhưng bạn cứ đưa ra hết quyết định ngớ ngẩn này đến kế hoạch dại dột khác. Sự ngu ngốc đó bạn chỉ nhận ra khi đứng từ góc nhìn rộng hơn của toàn bộ cuộc sống đang mở ra trước mặt.

Tôi từng có nhiều năm sống với các bạn trẻ, những người luôn dao động và bất an suốt thời đại học. Tôi cố gắng an ủi, động viên họ vượt qua những lúc khó khăn. Đôi khi, tôi muốn đánh thức tâm trí họ bằng những ngôn từ thông thái để họ mở mắt ra. Tôi muốn khích lệ và khen ngợi để giúp họ tận hưởng tối đa quãng thời gian đẹp nhất của đời người này.

Cuốn sách bạn đang cầm đây là kết quả toàn bộ nỗ lực của tôi. Tôi không mang đến cho bạn những lời khẳng định sáo rỗng hay hy vọng viển vông rồi nói: “Đừng lo, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp!”. Tôi cũng không thuyết giảng cho bạn về tầm quan trọng của việc xây dựng một bảng thành tích cá nhân đẹp mắt. Thay vào đó, tôi muốn mở rộng trái tim mình và chạm vào từng ngõ ngách trong tâm hồn bạn. Tôi muốn những lời chia sẻ này như một chiếc đũa thần mà tôi có thể dùng để gõ vào ý thức và khuấy động tâm trí bạn. Tôi muốn vẽ cho bạn một bức tranh lớn hơn, khi bạn chạy đua từng ngày và bị xiềng xích bởi nỗi ám ảnh phải tìm bằng được một công việc. Là một nhà giáo dục sinh viên trẻ, tôi muốn làm các bạn vui lên (dù thỉnh thoảng cũng mắng mỏ các bạn) bằng cách chia sẻ với các bạn nỗi đau và niềm khắc khoải mà các bạn phải trải qua trong chuyện học hành, sự nghiệp hay cả những rắc rối trong tình yêu. Nói một cách nào đó, mọi điều tôi viết trong cuốn sách này có thể được xem như những lời khuyên cổ lỗ sĩ mà bạn đã nghe tới nghe lui hàng chục lần: hãy dám ước mơ, hãy sống có trách nhiệm, hãy tích lũy thật nhiều kiến thức… Nghe có vẻ cũ rích, nhưng tôi cố viết ra đây không chỉ bằng đôi tay, mà bằng cả trái tim mình. Tôi đã gặp gỡ nhiều người bạn trẻ, trò chuyện cùng họ qua các trang mạng xã hội, nào là twitter, facebook, blog cá nhân… và thực hiện khảo sát với gần 1.000 sinh viên trên khắp Hàn Quốc với hy vọng có được cái nhìn khách quan nhất về các vấn đề của thanh niên trước khi đưa ra một số giải pháp xử lý.

Một vài trong số những câu chuyện của cá nhân tôi nghe có vẻ giả tạo và một số câu chuyện thực sự làm tôi bối rối, nhưng tôi cố gắng mở hết lòng mình và thẳng thắn chia sẻ những kinh nghiệm cá nhân thời trai trẻ của tôi. Thay vì là một vị giáo sư xa cách, tôi cố gắng viết để chia sẻ với các bạn như một người thầy, một nhà giáo dục quan tâm đến học trò của mình, một người lớn tuổi từng trải hơn các bạn một chút, và một người cha có hai đứa con hết mực yêu thương.

Biết là rất khó, song tôi vẫn quyết định viết cuốn sách này vì những lý do ấy. Có lẽ tôi đã không cầm bút lên nếu tôi không dấn thân vào một nghề nghiệp đòi hỏi tôi phải gặp gỡ người trẻ hàng ngày, hoặc tôi không cảm nhận được từ đáy tim mình nỗi đau khắc khoải hay những phép thử-và- sai của họ. Vì thế, dù cuốn sách này dành cho các bạn trẻ ở độ tuổi 20, nhưng có những phần nói về thời đại học của họ. Hy vọng mọi người sẽ nhìn thấy và hiểu rõ mục đích ấy. Nếu bạn không vào đại học thì khi đọc đến những phần đó, xin xem lời tôi nói như một lời khuyên mà bạn có thể áp dụng vào vị trí hiện tại của bạn.

Tôi muốn nhìn thấy bạn ít thận trọng hơn một chút. Thay vì là một nhà buôn thông minh sẵn sàng lao theo 1% lợi nhuận, bạn hãy là một nhà đầu tư ngốc nghếch nhưng biết kiên nhẫn chờ đợi các cơ hội phía trước – những cơ hội được bao bọc bằng niềm đam mê lớn. Thay vì là một vận động viên chạy nước rút mong về đích sớm nhất để rồi gục ngã giữa đường vì kiệt sức, tôi muốn bạn trở thành một nhà thám hiểm thận trọng, mỗi lần chỉ tiến một bước nhưng mắt luôn hướng về mục tiêu mà bạn hằng khao khát.

Cái bạn có là sự rung động mãnh liệt của tuổi trẻ. Hãy bắt đầu cuộc hành trình ngốc nghếch của bạn ngay bây giờ. Nếu bạn tìm thấy nguồn cảm hứng trong bất kỳ phần nào của cuốn sách này nghĩa là việc tôi làm đã có kết quả.

Mùa đông 2010

Rando Kim

 

Để lại comment

avatar
7000