Trang chủ / Review / Rồng Đỏ

Rồng Đỏ

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Thomas Harris
NXB NXB Hội Nhà Văn
Công ty phát hành Nhã Nam
Số trang 399
Ngày xuất bản 10-2014
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Những vụ giết người khủng khiếp vào những đêm trăng tròn. Những hiện tượng được sắp đặt với rất nhiều ý đồ nhưng rất ít dấu vết. Một sát thủ thích phô trương, thách thức cảnh sát bằng những lời nhắn trêu ngươi. Một con quái vật khốn khổ chỉ tìm thấy niềm vui trong việc sát hại các gia đình hạnh phúc. Một kẻ thái nhân cách chìm trong những logic quái gở và những hoang tưởng bất khả hình dung. Hắn tự gọi mình là Rồng đỏ.

Trước khi có Hannibal Lecter đã có Rồng đỏ. Rồng đỏ không có được vẻ sắc lạnh rợn người mà thu hút khó cưỡng của Hannibal, nhưng ở hắn có thứ nhân tính méo mó vừa gây sợ hãi vừa gợi nên những trắc ẩn đau lòng. Là một sự pha trộn khôn ngoan của thuật loại suy, tính hồi hộp của hành động và nỗi kinh hoàng, lại được viết chặt chẽ hơn hơn nhiều tiểu thuyết li kỳ khác, Rồng Đỏ hoàn toàn xứng với lời khen tặng của Stephen King: “Tiểu thuyết đại chúng xuất sắc nhất kể từa sau Bố già”.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.55 ( 2 votes)

Trích dẫn

Graham quay trở lại nhà gia đình Leeds vào chiều muộn. Anh vào nhà qua cửa trước và cố không nhìn vào đống tan hoang mà tên sát nhân đã để lại. Tính đến giờ thì anh đã xem qua hồ sơ, bãi giết chóc và thịt – toàn cảnh hậu quả. Anh biết được kha khá gia đình này đã chết thế nào. Còn chuyện họ từng sống thế nào thì hôm nay, anh sẽ nghĩ đến.

Khảo sát qua vậy. Ga ra cất một chiếc thuyền trượt tuyết xịn, được sử dụng thường xuyên và bảo dưỡng kỹ càng, cùng một chiếc xe bảy chỗ. Còn có cả gậy đánh gôn và xe đạp leo núi. Mớ dụng cụ chạy bằng điện hầu như không được đụng đến. Đồ chơi của người lớn.

Graham lôi một gậy từ túi gôn ra rồi nắm chắc cây gậy dài, thực hiện một cú vụt vặn người. Túi gậy phả mùi da thuộc vào anh khi anh tựa túi vào tường. Đồ của Charles Leeds.

Graham theo dấu Charles Leeds xuyên khắp căn nhà. Ảnh đi săn của ông này treo trong phòng làm việc. Bộ Những Tác phẩm Vĩ đại của ông nằm nguyên một dãy. Các tạp chí thường niên đại học Sewanee. H. Allen Smith, Perelman và Max Shulman trên kệ sách. Vonnegut và Evelyn Waugh. Cuốn Tiếng trống trận của c.s. Forrester nằm mở trên bàn.

Trong tủ chìm của phòng làm việc là khẩu súng săn thể thao loại tốt, máy ảnh hiệu Nikon, máy quay hiệu Bolex Super Eight và đầu chiếu.

Graham, gần như chẳng sở hữu thứ gì ngoài mấy dụng cụ câu cá cơ bản, một chiếc Volkswagen đã qua hai đời chủ, hai hộp rượu vang Montrachet, cảm thấy hơi chút oán hờn mấy món đồ chơi người lớn này và thắc mắc vì sao.
Ông Leeds là ai? Một luật sư thuế thành đạt, cầu thủ bóng bầu dục của trường Sewanee, một người đàn ông dong dỏng, thích cười vui, một người đã vùng dậy kháng cự với cổ họng bị cứa đứt.

Graham theo dấu ông Leeds khắp căn nhà vì một cảm giác nghĩa vụ bắt buộc kỳ quái. Tìm hiểu về ông này trước là cách để xin phép được nhìn đến vợ ông ta.

Graham cảm giác rằng vợ ông Leeds là người đã lôi kéo tên quái vật đến, chắc chắn như chuyện một con dế véo von thu hút cái chết từ con ruồi mắt đỏ.

Rồi, đến lượt bà Leeds.

Bà có một phòng thay quần áo nho nhỏ ở lầu trên. Graham xoay xở lên đến phòng này mà không phải nhìn quanh phòng ngủ. Căn phòng màu vàng trông có vẻ không bị xáo trộn gì trừ tấm gương bị đập nát trên bàn phấn. Một đôi giày da đanh hiệu L.L. Bean nằm trên sàn trước tủ chìm, như thể bà Leeds mới thả chân ra khỏi đấy. Chiếc áo khoác ngủ của bà trông như từng được treo trên kẹp áo, còn tủ áo cho thấy chút lộn xộn của một người phụ nữ có quá nhiều tủ quần áo khác cần được sắp xếp.

Cuốn nhật ký của bà Leeds đặt trong chiếc hộp nhung màu mận chín trên bàn phấn. Chìa khóa hộp được dán băng dính vào nắp cùng với nhãn dán đã kiểm tra từ phòng quản lý tài sản của cảnh sát.

Graham ngồi lên chiếc ghế trắng mảnh khảnh rồi lật ngẫu nhiên một trang nhật ký:

Ngày 23 tháng Mười hai, thứ Ba, nhà mẹ. Đám trẻ còn đang ngủ. Khi mẹ cho lợp kính hàng hiên phơi nắng, mình ghét cái cách nó làm thay đổi bề ngoài ngôi nhà, nhưng nó lại rất dễ chịu và mình có thể ngồi đây ấm áp nhìn ra ngoài ngắm tuyết. Mẹ có thể quản được một căn nhà chen chúc các cháu được mấy mùa Giáng sinh nữa nhỉ? Hy vọng là còn nhiều.

Một chuyến chạy xe mệt nhoài từ Atlanta lên hôm qua, trời đổ tuyết sau khi qua khỏi Raleigh. Bọn mình phải chạy rì rì. Dẫu sao thì mình cũng đã quá mệt vì trước đó đã phải chuẩn bị cho mọi người. Qua khỏi đồi Chapei, Charlie dừng xe đi ra ngoài. Anh đập lấy chút băng trên cành cây để pha cho mình ly martini. Anh quay lại xe, chân dài nhấc cao khỏi mặt tuyết, trên tóc trên mi anh vương chút tuyết làm mình nhớ ra mình yêu anh chàng này. Cảm giác như là có gì đấy vỡ ra hơi nhói đau lên rồi tràn qua ấm áp.

Hy vọng chiếc áo khoác vừa người anh. Nếu anh mà mua cho mình cái nhẫn đính đá lòe loẹt ấy thì mình chết mất. Mình có thể đá thẳng vào cái mông đầy mỡ rạn của Madelyn vì tội khoe khoang nhẫn và cư xử dở hơi. Bốn viên kim cương to đến lố bịch có màu như băng bẩn. Mảnh băng trong ly trong thật là trong. Ánh mặt trời rọi xuyên qua của sổ xe và tại nơi mảnh băng bị bể, ánh mặt trời đâm ra khỏi ly thủy tinh tạo thành một lăng kính vạn hoa be bé.

Nó tạo thành một đốm đỏ và xanh lục trên bàn tay đang cầm ly của mình. Mình có thể cảm nhận được sắc màu trên bàn tay.

Anh hỏi Giáng sinh này mình muốn quà gì và mình khum hai tay quanh tai anh ấy mà thì thầm: Cái của nợ to tướng của mình ấy, ngốc ạ, vào sâu thật là sâu.

Mảng hói phía sau đầu anh đã lựng lên. Anh lúc nào cũng sợ đám nhỏ sẽ nghe thấy. Đàn ông chẳng có tự tin gì vào việc thì thầm cả.

Trang giấy lốm đốm tàn xì gà của viên thanh tra.

Graham mải miết đọc tiếp cho đến khi ánh sáng lụi dần, đọc qua đoạn cắt a mi đan của cô con gái, rồi một lần hoảng loạn vào tháng Sáu khi bà Leeds phát hiện ra một khối u nhỏ trên ngực. (Lạy Chúa, mấy đứa trẻ còn quá nhỏ.)

Ba trang sau thì khối u đó chỉ là một cái nang nhỏ lành tính, cắt bỏ dễ dàng.

Bác sĩ Janovich cho mình ra viện chiều nay. Bọn mình rời khỏi bệnh viện và lái xe ra hồ. Đã lâu lắm bọn mình không ra đấy. Dường như chẳng khi nào có đủ thời gian cả. Charlie mang theo hai chai sâm panh ướp đá, thế là chúng mình vừa uống vừa cho mấy con vịt ăn trong lúc mặt trời lặn. Anh đứng ngay mép nước một đỗi, lưng quay về phía mình và mình nghĩ anh có khóc một chút.

Susan bảo nó sợ bọn mình từ bệnh viện về mang theo thêm một thằng em trai nữa cho nó. Về nhà rồi!

Graham nghe thấy điện thoại trong phòng ngủ reng lên. Một tiếng cách rồi tiếng rì rì của máy trả lời tự động. “Chào, Valerie Leeds đây. Xin lỗi tôi không bốc máy ngay lúc này được, nhưng nếu bạn để lại tên cùng số điện thoại ngay sau tín hiệu, chúng tôi sẽ gọi lại cho bạn. Cảm ơn.”

Graham chừng như mong đợi nghe thấy giọng Crawford sau tiếng bíp, nhưng chỉ có tiếng đường dây bận. Người gọi đã gác máy.

Anh đã nghe thấy giọng bà Leeds; giờ thì anh muốn nhìn thấy bà ta. Anh đi xuống phòng làm việc.

Trong túi anh là cuộn phim Super Eight của Charles Leeds. Ba tuần trước khi chết, ông Leeds đã để cuộn phim cho dược sĩ để người này gửi đi tráng. Ông ta không hề đến lấy lại. Cảnh sát tìm thấy biên nhận trong ví của ông Leeds nên đã thu hồi cuộn phim từ tay dược sĩ. Các điều tra viên đã xem qua cuộn phim cùng ảnh chụp gia đình được in rửa cùng lúc mà không tìm thấy gì đáng chú ý.

Graham muốn nhìn thấy gia đình Leeds khi còn sống. Tại đồn cảnh sát, các thanh tra đã cho anh mượn máy chiếu. Anh lại muốn xem phim đấy tại căn nhà này kia. Phía cảnh sát miễn cưỡng để anh đem phim ra khỏi kho lưu giữ tài sản.

Graham tìm thấy màn hình cùng máy chiếu trong tủ phòng làm việc, anh lắp máy, đoạn ngồi xuống chiếc ghế bành lớn bằng da thuộc của Charles Leeds mà xem. Anh thấy thứ gì đó dinh dính trên tay ghế dưới lòng bàn tay mình – mấy dấu tay con nít dính dính bị bụi vải phủ xơ ra. Bàn tay Graham có mùi như kẹo.

Cuộn băng là đoạn phim câm ngắn dễ chịu về gia đình, giàu trí tưởng tượng hơn hầu hết các phim cùng loại. Phim mở đầu là con chó, giống Scotty lông xám, đang nằm ngủ trên thảm phòng làm việc. Con chó chợt bị quy trình quay phim quấy rầy nên nó ngóc đầu lên nhìn vào ống kính. Rồi lại nằm xuống ngủ tiếp. Một cảnh cắt đột ngột sang cảnh con chó vẫn đang ngủ. Rồi hai tai Scotty vểnh lên. Nó đứng dậy sủa, máy quay theo chân nó vào bếp khi nó chạy ra cửa đứng ngóng, vừa run mình vừa ve vẩy mẩu đuôi ngắn ngủn.

Graham cũng cắn môi chờ đợi. Trên màn hình, cửa mở ra và bà Leeds bước vào xách theo thực phẩm mua về. Bà chớp chớp mắt rồi phá lên cười vì bất ngờ rồi đưa tay kia lên vuốt mớ tóc rối. Môi bà mấp máy khi bà bước ra khỏi khung hình, và mấy đứa nhỏ bước vào nhà theo sau bà mang theo những túi nhỏ hơn. Bé gái sáu tuổi, hai bé trai tám và mười tuổi.

Bé trai nhỏ tuổi hơn, rõ ràng là đã quá lão luyện với việc quay phim gia đình, chỉ tay vào hai tai mình rồi ve vẩy. Ống kính máy quay được cầm khá cao. Ông Leeds cao một mét chín, theo như trong báo cáo của bác sĩ pháp y.
Graham tin là phần phim này hẳn phải được quay hồi đầu xuân. Đám trẻ con vẫn mặc áo gió còn bà Leeds trông trắng xanh. Trong nhà xác thì bà ấy mang làn da rám nắng đều trừ vết trắng ở những chỗ mặc đồ tắm.

Vài cảnh quay ngắn theo chân hai bé trai chơi bóng bàn dưới tầng hầm còn bé gái Susan thì đang gói quà trong phòng mình, lưỡi cong lên môi trên vì tập trung cao độ, một lọn tóc xõa xuống trán. Cô bé đưa bàn tay mũm mĩm lên vén tóc, như mẹ mình đã làm trong bếp.

Cảnh tiếp theo chiếu Susan trong bồn tắm đầy bọt, ngồi xổm như con ếch con. Cô bé đội một chiếc nón bọc tóc to tướng. Ống kính máy quay lần này thấp hơn và tiêu điểm không được ổn định cho lắm, rõ ràng đây là tác phẩm của cậu anh trai. Cảnh này kết thúc khi bé Susan gào lên không tiếng vào máy quay rồi đưa tay che lấy bộ ngực bé gái sáu tuổi khi chiếc nón che tóc trượt xuống chắn lấy mắt bé.

Không chịu kém miếng, ông Leeds cũng gây bất ngờ cho bà Leeds trong phòng tắm. Màn che bồn tắm phập phồng như tấm màn sân khấu trước buổi trình diễn của trường mẫu giáo. Một cánh tay bà Leeds thò ra quanh màn. Trong tay bà là miếng bọt biển thật to. Cảnh khép lại khi ống kính phủ nhòa bọt xà phòng.

Cuộn phim kết thúc với cảnh Norman Vincent Peale nói trên ti vi và ống kính lia về phía Charles Leeds đang ngáy o o trên chiếc ghế mà lúc này Graham đang ngồi.

Graham nhìn chăm chăm vào vuông ánh sáng trống trơn trên màn hình. Anh thích gia đình Leeds này. Anh thấy hối hận vì mình đã đến nhà xác. Anh nghĩ tên điên đến thăm mấy người này hẳn cũng thích họ. Nhưng chắc hắn thích họ như lúc này hơn.

***

Đầu óc Graham đầy đặc và ngu ngơ. Anh bơi trong bể bơi khách sạn cho đến khi hai chân nhũn cả ra, rồi ra khỏi bể trong lúc nghĩ đến hai thứ đồng thời – một ly martini Tanqueray và vị ngọt môi Molly.

Anh tự mình rót martini ra chiếc cốc nhựa rồi gọi điện thoại cho Molly.

“Chào em xinh tươi”
“Chào cưng! Anh đang ở đâu thế?”
“Trong cái khách sạn chết tiệt này ở Atlanta.”
“Có đang làm gì hay ho không thế?”
“Chẳng có gì đáng kể. Anh có một mình.”
“Em cũng vậy.”
“Đang hứng.”
“Em cũng vậy.”
“Kể anh nghe chuyện em đi.”
“À, hôm nay em đụng độ với bà Holper. Bà ta muốn trả lại cái váy mà phần mông lại dính một vết whisky to tướng. Thật chứ, rõ là bà ta đã mặc váy đi tiệc nhà Jaycee rồi.”
“Thế em đã nói gì nào?”
“Em bảo bà ta là cái váy lúc em bán cho bà ấy không như thế.”
“Và bà ta nói sao?”
“Bà ta bảo là trước nay chưa có vấn đề gì với việc trả lại đồ cả, đấy là lý do bà ta hay mua đồ ở chỗ em chứ không phải ở những chỗ khác bà ta biết.”
“Rồi em nói sao?”
“Ồ, em nói em đang bực mình vì Will nói chuyện điện thoại cà chớn quá.”
“Hiểu rồi.”
“Willy ổn cả. Thằng bé đang đem phủ mấy quả trứng rùa mà đám chó đào lên. Kể em nghe anh đang làm gì nào.”
“Đang đọc báo cáo. Ăn đồ ăn độc hại.”
“Suy nghĩ lung lắm chứ gì, em đoán thế.”
“Phải.”
“Em giúp cho anh nhé?”
“Anh không thông suốt hết mọi nhẽ, Molly à. Không có đủ thông tin. Ừ thì nhiều thông tin lắm, nhưng anh chưa xử lý hết được.”
“Anh sẽ ở lại Atlanta một thời gian phải không? Em không phải đang lèo nhèo đòi anh về nhà đâu, chỉ hỏi cho biết thôi.”
“Anh không biết. Anh sẽ nán lại đây vài ngày là ít. Anh nhớ em.”
“Muốn nói chuyện làm tình không?”
“Anh nghĩ anh chịu không nổi đâu. Anh nghĩ tốt hơn mình đừng nói.”
“Đừng nói gì?”
“Nói về chuyện làm tình ấy.”
“Được thôi. Nhưng mà nếu em có nghĩ đến chuyện ấy thì anh cũng không phiền gì phải không?”
“Tất nhiên rồi.”
“Bọn mình có thêm con chó mới đấy”
“Trời đất ơi.”
“Trông như là giống lai giữa chó săn basset và chó Bắc Kinh vậy.”
“Hay nhỉ.”
“Dái nó to lắm!”
“Để ý đến dái nó làm gì.”
“Gần như là xệ sát đất ấy. Khi chạy nó phải thụt dái vào”.
“Không thể nào.” “Được mà. Anh chẳng biết gì cả.”
“Có, anh có biết chứ.”
“Anh có thụt vào được không?”
“Anh nghĩ thế nào bọn mình cũng nói đến chuyện này.”
“Sao hả?”
“Nếu em muốn biết thật, anh từng thụt dái lại một lần.”
“Khi nào thế?”
“Lúc còn trẻ ấy mà. Anh phải nhanh chân phóc qua một hàng rào dây kẽm gai.”
“Sao vậy?”
“Anh đang ôm trái dưa hấu không phải do anh trồng.”
“Anh đang bỏ chạy hả? Chạy khỏi ai thế?”
“Một tay chăn lợn ngườỉ quen ấy mà. Được đám chó báo động cho, ông ta mặc quần lót phóng ra khỏi chòi, tay vung vẩy khẩu súng bắn chim. May là ông ta vấp phải giàn đậu leo nên anh có cơ hội bỏ chạy xa.”
“Ông ta có bắn anh không?”
“Lúc đó thì anh nghĩ là có, có bắn thật. Nhưng mấy tiếng nổ anh nghe thấy chắc có lẽ là từ mông anh phát ra thôi. Anh chẳng bao giờ biết rõ về chuyện này.”
“Anh có nhảy qua hàng rào không?”
“Gọn gàng.”
“Một đầu óc tội phạm, thậm chí là ở cỡ tuổi ấy.”
“Anh đâu có đầu óc tội phạm đâu.”
“Tất nhiên là không rồi. Em đang nghĩ đến việc sơn bếp. Anh thích màu gì? Will ơi? Anh thích màu gì? Anh có đấy không thế?”
“Có, ừm, màu vàng. Ta sơn màu vàng đi.”
“Màu vàng không hợp với em rồi. Ngồi ăn sáng trông em sẽ xanh mét.”
“Vậy màu xanh da trời vậy.”
“Da trời thì lạnh lẽo quá.”
“Trời ơi là trời, cứ sơn màu vàng cứt su đi anh chẳng quan tâm đâu… Thôi, em này, chắc chắn anh sẽ sớm về nhà rồi chúng ta sẽ ra hiệu sơn mua mấy thứ lặt vặt, nhé? Với lại có lẽ là thêm mấy cái tay nắm cửa mới nữa.”
“Ta làm thế đi, mua mấy cái tay nắm cửa. Em không biết sao mình lại đang nói về chuyện này nữa. Anh à, em yêu anh, em nhớ anh và anh đang làm chuyện đúng đắn. Làm vậy cũng khiến anh hao tổn mọi bề nữa, em biết mà. Em ở nơi này và sẽ luôn ở đây bất cứ khi nào anh về nhà, hoặc em sẽ đến gặp anh ở mọi nơi, mọi lúc. Có vậy thôi.”
“Ôi Molly, Molly. Em đi ngủ đi.”
“ừ.”
“Ngủ ngon nhé.”

Graham đan tay sau gáy mà tưởng tượng ra bữa tối với Molly. Cua bể và vang Sancerre, làn gió màn mặn hòa quyện vị rượu.

Nhưng việc anh nổi cáu trong khi trò chuyện đúng là lời nguyền của anh và anh đã thực hiện luôn chứ! Anh đã gắt lên với cô sau lời nhận xét “đầu óc tội phạm” vô thưởng vô phạt ấy. Ngu quá.

Graham thấy chuyện Molly thích anh là một điều không thể nào lý giải được.

Anh gọi đến sở chỉ huy cảnh sát để lại lời nhắn cho Springfield rằng sáng hôm sau anh muốn phụ giúp dò hỏi tại hiện trường. Chứ chẳng còn gì khác mà làm cả.

Rượu gin giúp anh ngủ thiếp đi.

Bạn đọc cảm nhận

Phạm Thị Ngọc Hoa

Phải ồ lên khi đọc tác phẩm này. Mình đọc Sự im lặng của bầy cừu trước nhưng vẫn hiểu Rồng Đỏ mới là cuốn mở đầu series. Cá nhân mình thích Will Graham hơn là Clarice Starling (chắc trong những cuốn tiểu thuyết trinh thám như này mình không thích những yếu tố yêu đương lắm, và nhân vật nữ dù có mạnh mẽ hay thông minh cỡ nào cũng làm mạch truyện trở nên ủy mị hơn). Đến tận cuối truyện rồi, khi bạn nghĩ mọi chuyện đã yên lành đâu vào đấy thì wow, bất ngờ vô cùng, đến mức mình muốn thòng tim luôn. Thật sự thấy tội cho Will quá, đến cuối cùng ảnh chẳng còn lại gì, mình ghét cô vợ và đứa con thế chứ, vô tâm quá – à, cảm nhận riêng của mình thôi vì dù sao tình cảm cũng chỉ là ngoài lề.

Lương Kim Yến

Phải nói ngay rằng trong 3 cuốn của series về Bác sĩ Lecter này mình thích nhất là cuốn đầu tiên: Rồng Đỏ. Cuốn sách thực sự mang lại sự lôi cuốn hấp dẫn và tình tiết câu chuyện logic đến bất ngờ. Trong cuốn đầu tiên này, hình ảnh Bác sĩ Hannibal Lecter dù chưa xuất hiện nhiều nhưng vẫn nổi bật bởi sự thông minh, thấu hiểu của một bác sĩ tâm thần. Cá nhân mình rất thích Will Graham, anh ta thực sự có tài thiên bẩm trong phá án. Nhân vật này được tác giả xây dựng khá công phu, nội tâm phức tạp với những suy diễn logic mà gần như chỉ mỗi anh ấy hiểu được. Dường như nhân vật như thế thì mới đối đầu được với Rồng Đỏ, với bác sĩ Lecter.

Đây là một cuốn sách tuyệt vời trong thể loại trinh thám. Không ngoa khi nói rằng tác giả của nó là Bậc Thầy

Vũ Ka

Mình mua Rồng Đỏ khá lâu sau khi biết đến và xem qua nhiều chuyển thể của nhân vật Hannibal Lecter. Cụ thể là mình đã đọc Hannibal và xem series Hannibal (dựa trên nhân vật và tình tiết của Rồng Đỏ) cũng như Sự Im Lặng của Bầy Cừu với sự góp mặt của Johns Hopskin. Vậy nên khi mua sach mình chắc mẩm rằng bản thân sẽ lường trước được mọi tình tiết và nhân vật trong truyện. Tuy nhiên, cuốn sách đã cho mình trải nghiệm rất nhiều điều mới, chưa kể đến việc tình tiết hoàn toàn khác so với chuyển thể phim thì mình còn được lối viết của tác giả dẫn dắt đến nhân vật Hannibal Lecter của những ngày đầu bị truy bắt. Trái với ở Hannibal cuốn 3, Lecter tuy vẫn thanh lịch và lịch lãm nhưng khác với khi hắn đã tìm được ngôi sao của mình là Clarice Starling, mối quan hệ của hắn và Will Graham đồng loạt thể hiện rõ nét nhất hai tài năng trong suy nghĩ và phán đoán, không khỏi khiến ta phải trầm trồ hết lần này đến lần khác vì kỹ thuật suy luận và phương pháp “Cung điện ký ức” tuyệt diệu. Càng đến gần Hannibal hơn qua những tác phẩm của Tom Harris thì mới hiểu chân thực hơn về chân dung của Kẻ phản diện đầy phong cách này.

Để lại comment

avatar
7000