Trang chủ / Review / Nửa kia của Hitler

Nửa kia của Hitler

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Eric Emmanuel Schmitt
NXB NXB Hội Nhà Văn
Công ty phát hành Nhã Nam
Số trang 624
Ngày xuất bản 01-2008
Giá bán Xem giá bán

Qua hơn 600 trang sách, người đọc song song theo dõi cuộc đời của hai nhân vật: Adolf H. và Hitler. Một Adolf H. được nhận vào trường Mỹ thuật và trở thành một hoạ sĩ siêu thực tài danh ở Paris. Một Hitler bị đánh trược và trở thành kẻ cầu bơ cầu bất, lang thang khắp thành Viên. Trong khi Adolf H. thực hiện được giấc mơ nghệ sĩ của mình, kết bạn với những hoạ sĩ tài năng và giàu lòng nhân ái, cùng lúc có hàng loạt tình nhân, thì Hitler phải vật lộn hàng ngày để kiếm tiền ăn và trả tiền trọ, không có bạn bè nào khác ngoài một tên lưu manh, lừa đảo. Kết bạn với một người đồng tính, vào đời với một cô gái người Séc, đựơc nhà phân tâm học Freud – một người Do thái – giải thoát khỏi phức cảm – nguyên nhân làm cậu bất tỉnh nhân sự mỗi khi nhìn thấy thân thể đàn bà, Adolf H. hoàn toàn là một con người nhân bản, Hitler bị ruồng bỏ, tránh xa quan hệ nam nữ, buộc phải nói dối để tạo nên hình ảnh mình là sinh viên trường mỹ thuật và bắt đầu tiếp xúc với khái niệm chủng tộc thượng đẳng, một Hitler tuyệt vọng nhưng vẫn tiêu đến đồng tiền cuối cùng để xem opera của Wagner.

Bước ngoặt trong cuộc đời của hai nhân vật xảy ra vào năm 1914.

Adolf H. trải qua những nỗi ghê rợn của thế chiến thứ nhất cùng với những người bạn, còn Hitler với một con chó. Adolf H. bị cái chết rình rập hàng ngày và biết đến nỗi đau tột cùng khi người bạn thân hy sinh, Hitler nhận ra rằng mình được thế lực siêu nhiên bảo vệ nên lao vào chiến đấu hăng say đến mức cuồng dại. Adolf H. ra khỏi chiến tranh với một tình yêu say đắm với xơ Lucie hiền dịu, Hitler ra khỏi chiến tranh với một huân chương cao cấp, một vinh dự hiếm hoi đối với một hạ sĩ giao liên, và lòng căm thù người Do thái – những người mà y cho là nguyên nhân thất bại của Đế chế Đức.

Kết thúc thế chiến thứ nhất, Adolf A. về sống tại Paris với người tình và trở thành một hoạ sĩ siêu thực nổi tiếng, kết bạn với những Pacisso, André Breton, Man Ray, Modigliani, van Dongen, Foujita, Soutine, Chagall… Hitler từ bỏ mọi quan hệ nam nữ và lần lượt gián tiếp bức tử hai cô gái trẻ, một là người yêu và một là cháu gái. Adolf H. cưới người vợ thứ hai là một người Do thái, con của một vị giáo trưởng uy tín và là một trong những lãnh đạo của phong tráo sionis, và chuyển sang sống tại Mỹ, Hitler trở thành quốc trưởng và bị cuốn vào vòng xoáy bạo lực do chính y tạo ra. Hitler chết thảm trong boong ke năm 1945 còn Adolf H., giáo sư và hoạ sĩ nổi tiếng thế giới, qua đời trong vòng tay của gia đình tại Los Angeles năm 1970 khi đang xem truyền hình trực tiếp cảnh người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng – một phi hành gia người Đức.

Tác phẩm thể hiện chân thực quan điểm sáng tác của tác giả là viết sao cho những người tri thức và giới bình dân đều tiếp nhận được. Ảnh hưởng mạnh mẽ của triết học và phân tâm học được thể hiện qua nhiều chi tiết trong tác phẩm: Freud chữa bệnh tâm lý cho Adolf H. Hitler trốn quan hệ với đàn bà trong nhà chứa bằng cách vẽ cũng như Nietzsche đã lao tới chiếc dương cầm khi người bạn dẫn vào chốn lầu xanh, quan hệ giữa xung năng tình dục và cái chết, diễn biến tâm lý của nhân vật, quan niệm triết học về cái thiện/cái ác, hạnh phúc/đau khổ, siêu nhân thượng đẳng/con người bầy đàn, sức mạnh tuyệt đối của ý chí, sáng tạo và phá hủy… nhìn lại lời nói, suy nghĩ và việc làm của nhân vật Hitler, người ta dễ có cảm tưởng về phiên bản méo mó của Zarathustra nhập thế…

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 2.7 ( 3 votes)

Trích dẫn

Đôi tình nhân đi xuyên thành phố trên xe điện. Hitler bơi trong bộ complet đuôi tôm cha hắn để lại. Bộ quần áo cũ đến mức sờn bóng lên, lộ cả sợi vải ở chỗ khuỷu tay, mông và đầu gối. Nhưng Wetti đã đeo cho hắn một chiếc cà vạt của thị bằng vải lụa sặc sỡ và khác người. Sự kỳ lạ ấy cộng với sắc màu nhợt nhạt như người chết của cặp má làm Hitler trông giống một nghệ sĩ bị nguyền rủa, ít nhiều cũng thuyết phục được người khác. Dù gì đi nữa thì việc Wetti khoác cả tá quần áo, trang sức như một con ngựa của hoàng gia cũng làm cho đôi tình nhân khiến người khác phải tôn trọng vài phần.

Đến cửa gallery Walter, hai người dừng lại, choáng ngợp. Chữ trên biển hiệu làm bằng vàng, mặt tiền gỗ mun đen bóng, ri đô nhung nặng trĩu sau tấm cửa kính làm chùn chân khách qua đường tầm thường, ngay cả một cái góc hở ra cũng hé lộ một phần kho báu bên trong, tất cả đều khiến người ta phải vì nể. Một khách hàng đi ra với điều xì gà to khủng khiếp trên môi và vợ của ông ta, bồng bềnh trong chiếc áo lông chồn, đồ trang sức lấp lánh trên người, làm hai người bọn họ càng hoảng thêm: gallery Walter không phải là nơi mà những người bình thường như họ dám đặt chân vào khi không có việc gì.

– Dù gì thì đây cũng là gallery của ta. Tranh của ta được trưng bày trong đó, Hitler tự nói với mình như vậy để tăng phần can đảm.

Họ hít sâu một hơi rồi leo lên cầu thang và đẩy chiếc cửa nặng nề ra. Một âm thanh trong như pha lê, lanh lảnh cất lên như thể đang hét vào mặt họ rằng họ đã phạm phải sai lầm khi bước vào gallery.

Một nhân viên tiến về phía họ. Anh ta cười giả lả để che giấu sự ngạc nhiên cực độ trước cặp khách kỳ lạ.

– Chúng tôi đến xem tranh, Wetti nói bằng cái giọng mà thị vẫn thường nạt những người giao hàng chậm.

– Đương nhiên rồi, xin ông bà cứ tự nhiên. Ông bà đã chọn đúng địa chỉ rồi đấy ạ, anh chàng nhân viên nghiêng người lịch sự nói.

Hitler khấp khởi mừng thầm với ý nghĩ sắp được nhìn thấy tác phẩm của mình treo trên tường.

Wetti và hắn chẳng thấy bức tranh nào của hắn trong những phòng trưng bày đầu tiên, dù cả hai đã xem đi xem lại mấy lần.

– Hay là họ bày ở trên tầng? Wetti thì thầm chỉ tay về phía cầu thang.

Có thể Wetti có lý khi nói vậy. Các họa sĩ trẻ thường được bày trên gác. Mấy cái tranh khổ nhỏ treo ngay ở thềm nghỉ dường như đã khẳng định giả thiết của họ. Họ đi khắp tầng này và hy vọng sau mỗi khúc quanh gặp được một sự ngạc nhiên kỳ diệu. Nhưng hoài công vô ích, họ chẳng thấy gì cả. Hitler toát mồ hôi.

– Chắc chắn là họ bán hết rồi.

Như thường lệ, Wetti đã tìm ra được lời giải đáp. Hitler cười với thị còn thị thì vỗ nhẹ vào tay hắn như mẹ vỗ con. Không muốn dừng lại ở niềm vui này, cả hai đi đến hỏi tin tức của Fritz Walter.

Họ tìm thấy người nhân viên ở chân cầu thang.

– Xin hỏi ông Walter có ở đây không? Adolf ung dung hỏi vì tin rằng tranh của mình đã được bán hết sạch.

– Ông Walter hiện đang ở ngoại quốc.

– Anh thấy chưa! Wetti sung sướng kêu và huých khuỷu tay vào Hitler ý nói mình đã đúng, một cử chỉ rất khác lạ so với phong thái cao quý thường thấy ở thị.

Hitler bơi trong hạnh phúc.

– Thế bao giờ ông ấy về?

– Tuần tới thưa ông.

– Vậy thì phiền anh hãy nói với ông Fritz Walter rằng Adolf Hitler đã qua đây và tôi đợi ông ấy như thường lệ vào sáng thứ Tư, lúc tám giờ.

– Ở số 22 phố Felber, Wetti đỏ mặt thêm vào, xúc động vì được nêu tên quán trọ của mình trong khung cảnh vàng son đầy danh tiếng này.

Anh nhân viên lộ vẻ bối rối.

– Ông đã nói với tôi cái tên Fritz Walter đúng không ạ?

– Đúng vậy.

– Xin ông bà thứ lỗi, nhưng chủ của gallery này là Gerhard Walter.

– Thế không phải là Fritz Walter làm chủ gallery này ư?

– Không thưa ông. Mà là ông Gerhard Walter.

– Vậy thì hẳn đó là con trai ông ta!

Anh nhân viên đỏ bừng mặt như thể vừa nghe thấy chuyện tục tĩu.

– Không hề. Tôi có thể khẳng định với ông là ông Gerhard Walter không có người con nào cả.

– Thế là thế nào, Hitler nổi giận, thứ Tư nào tôi chả gặp ông Fritz Walter ở nhà tôi sau đó ông ấy mang tranh của tôi đến bán ở đây.

– Thế tên của ông là gì?

– Là Adolf Hitler, hắn giận điên tiết nhắc lại tên mình cho người nhân viên vốn từ nãy đến giờ không chịu nghe hắn nói.

Người bán hàng không nao núng.

– Tôi e là ông đã nhầm, thưa ông… Hitler. Tôi không nghi ngờ về chất lượng tác phẩm của ông nhưng tôi có thể đảm bảo với ông rằng gallery Walter chưa bao giờ trưng bày tác phẩm của ông cả. Và không đợi Hitler phản ứng, anh ta xoay người lấy quyển sổ bán hàng rồi đàng hoàng đưa cho Hitler.

– Đây là danh mục của hai năm gần đây và như ông thấy đấy…

Wetti phẫn nộ.

– Anh nói lung tung thế nào ấy chứ anh bạn à. Chính mắt tôi nhìn thấy ông Fritz Walter đứng ở thềm nghỉ nhà tôi vào mỗi thứ Tư mà.

– Trên thềm nghỉ nhà bà ư? Anh nhân viên nhắc lại mỉa mai và đưa mắt nhìn mớ quần áo lố lăng của Wetti, từ cái mũ cắm quá nhiều lông chim đến đôi ủng có khuy.

– Đi thôi Wetti, không ở lại đây nữa.

Họ bước qua cửa với điệu cười chế giễu của cái âm thanh lanh lảnh trong như pha lê ở cửa ra vào.

Một sự im lặng bối rối làm bước chân họ nặng trĩu.

Họ bước đi vô định, theo chân những người qua đường. Hitler thích im lặng hơn là giải thích điều bí ẩn này. Hắn chịu đựng toàn bộ điều ấy. Hắn tiến bước, đờ đẫn, choáng váng. Khi trí óc hắn bắt đầu đưa ra những giả thiết khác nhau, xác định rõ vụ lừa đảo mà hắn là nạn nhân, hắn bắt đầu chịu đau khổ nhiều đến mức ngừng suy nghĩ lại ngay lập tức. Hắn thích một sự ngỡ ngàng tổng thể còn hơn mọi vết châm đau đớn của việc kiếm tìm một lời giải thích.

Họ đi về phía Prater.

Wetti than mỏi chân và muốn ngồi nghỉ trong một quán cà phê. Hitler sợ rằng khi ngồi xuống rồi, họ sẽ phải bắt buộc phải nói về chuyện ấy.

Đột nhiên, hắn thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Hắn chớp chớp mắt để chắc chắn mình khôngnằm mơ. Không, đây là sự thực. Cách đại lộ chừng năm mươi mét, Fritz Walter, vẫn bận cái áo măng tô astrakan cố hữu, đang chào mời người qua đường mua những bức tranh mà gã bày trên một băng ghế. Theo phản xạ, hắn nắm lấy tay Wetti, xoay người thị và kéo thốc vào quán cà phê đầu tiên mà họ gặp. Bằng mọi giá không được để Wetti nhìn thấy cảnh ấy.

Trước mặt họ là hai cốc sôcôla nóng bốc khói nghi ngút, hắn giải thích với Wetti rằng thị không thể để nhà trọ không có ai coi sóc lâu như vậy được; còn hắn, hắn còn cần phải suy nghĩ, hắn sẽ về gặp thị sau. Hắn dẫn Wetti ra đến tận ga xe điện – gần như là lôi xềnh xệch thị ra khỏi quán – rồi tiến về phía Fritz Walter.

Gã này vẫn mồm mép như thường. Người mà trong phòng Hitler có dáng vẻ hùng biện của một nhà bảo trợnghệ thuật thì nay đang ba hoa thô tục như một tay diễn viên xiếc rong. Gã không ngần ngại ăn nói cộc lốc với những người đi dạo trên phố, thậm chí nắm cả tay người ta kéo lại.

Hitler đứng đợi sau một cái cây. Đợi đến tối hắn mới ra hỏi chuyện. Hắn không hề muốn gây tai tiếng chỗ đông người. Hắn không chắc là mình sẽ giữ được bình tĩnh, và nhất là có thể lên giọng với kẻ béo lùn, to khỏe như Fritz Walter.

Khi màn đêm buông xuống mặt đường và người đi lại thưa thớt, Hitler rời chỗ nấp và tiến lại gần Fritz.

Theo phản xạ, Fritz Walter cất tiếng mời chào rồi dừng lại giữa chừng khi nhận ra Hitler.

– A, cậu Hitler đấy à…

Fritz để Hitler tiến lại gần để tùy theo phản ứng trên mặt Hitler mà chọn cách tự vệ tốt nhất.

– Đồ dối trá, Hitler hét lên. Dối trá và ăn cắp.

– Ăn cắp ư? Không hề! Tôi lúc nào cũng mang tiền lại cho cậu.

– Anh đã làm tôi tin anh là chủ gallery Walter.

Fritz Walter phá lên cười, một điệu cười đáng ghét, như tát vào mặt người ta.

– Nếu cậu ngốc đến nỗi tin vào những gì tôi nói thì đó là việc của cậu. Nếu cậu thực sự nghĩ là gallery Walter chấp nhận trưng bày mấy cái hình can trẻ con ấy, mà không, nhưng cậu tin thật vào điều đó à, cậu nghiêm túc đấy chứ? Ngay cả bán cho khách du lịch còn khó nữa là.

Hitler tê liệt cả người. Hắn không ngờ tới điều này: thay vì tự vệ thì Fritz Walter lại tấn công và gã cắn khá đau.

– Adolf tội nghiệp của tôi, ai đó phải tự phụ ghê gớm đến như cậu thì mới có thể tin nửa giây vào những gì tôi nói. Mỗi lần, tôi đều thấy nghi ngờ thêm một chút và tự nhủ mình rằng: không, lần này thì cậu ta sẽ nhận ra mình bốc phét, lần này, cậu ta sẽ cười vào mũi mình. Vậy mà không có điều gì xảy ra cả! Không một lần nào! Cậu nhắm mắt nhắm mũi nuốt tất cả! Klimt! Moser! Cậu không cãi lại tôi bao giờ, cậu lại còn đòi hỏi thêm, miệng thì há hốc như cái mồm cậu bây giờ và đợi tôi mớm tiếp cho cậu!

Hitler đứng như trời trồng, tay thẳng đuột ép chặt vào người. Phản ứng duy nhất của hắn là để nước mắt tuôn trào.

– Có vấn đề gì không thưa ông?

Một viên cảnh sát tiến lại gần Hitler. Fritz Walter trở nên nghiêm chỉnh hẳn.

– Tay này đang làm phiền ông có phải không? Hắn định lừa ông phải không? Hắn không muốn trả lại tiền cho ông à?

Viên cảnh sát xoắn xuýt để làm vừa lòng Hitler. Rõ ràng họ muốn tóm cổ tay buôn tranh vỉa hè này.

– Không, Hitler yếu ớt trả lời.

– Thế à, viên cảnh sát hỏi giọng thất vọng. Nhưng nếu hắn làm phiền ông thì ông phải báo cho chúng tôi ngay. Chúng tôi biết rõ tay lưu manh này. Đây không phải là lần đầu tiên hắn xộ khám. Có lẽ hắn thích như thế thì phải, đúng không Hanisch?

Fritz Walter cúi gằm mặt vẻ cam chịu, đợi cho viên cảnh sát nói hết. Ông này còn đi xung quanh và nhìn gã vẻ nghi ngờ, tìm trong đống tranh bày trên ghế băng xem có cái gì để nạt hay phạt được không. Sau rồi vì không tìm được cái xương nào để gặm, ông ta đành bỏ đi. Fritz Walter không diễn kịch nữa, thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy, gã sợ thực sự. Gần như rụt rè, mặt cúi gằm, hắn cảm ơn Hitler vì đã giữ yên lặng.

– Cảm ơn vì đã không nói gì.

Hitler thấy tê tái.

– Hanisch là cái gì?

– Đấy là tên thật của tôi. Reinhold Hanisch. Tôi lấy cái tên Fritz Walter bởi vì từ nhiều năm nay tôi bị cảnh sát bám đít. Mà toàn là mấy vụ vớ vẩn, nhưng cuối cùng…

– Thế tháng vừa rồi anh ở đâu?

– Ở tù, vì một chuyện vặt vãnh từ lâu rồi. Chuyện nhỏ ấy mà.

Hitler muốn mình chỉ mới lên năm để giậm chân đập tay, đòi người ta phải trả lại cho hắn những ảo tưởng bấy lâu nay: hắn đã mong đợi ở Fritz Walter, ông chủ gallery nổi tiếng, người đã tin vào thiên tài của hắn suốt một tháng trời chứ không phải gã Reinhold Hanisch bị bỏ tù vì tội trộm vặt.

– Thôi nào, ta đi uống chút gì chứ? Hanisch đập tay vào vai Hitler hỏi.

*

 

Adolf H. và cô người mẫu đi về khách sạn Stella. Cầu thang hẹp, ngoằn ngoèo, rung rinh, chỉ nhìn đã đủ thấy đây hẳn phải là một nơi hỗn tạp. Hành lang được phủ thảm hồng và đỏ nhờ nhờ, như một cái lưỡi dài trên đó ngổn ngang đủ thứ hết trọn một tầng lầu. Căn phòng số 66 nhưng đọc thành 99 vì tấm bảng tráng men bị tróc đã tuột xuống do thiếu một cái đinh. Cái giường khung sắt trong phòng có vẻ hơi thấp quá. Ga phủ giường bằng vải tạp nham do một người thợ bị mù màu may. Tường màu đỏ tía, tróc lở vì mốc. Không có gì gợi lên ham muốn nhục dục cả, ấy vậy mà Adolf, quá kích động, vẫn hùng hục lao vào cô gái. Nàng chẳng dạy hắn cái gì cả, để mặc hắn hành động. Hắn làm đến kiệt sức trên người nàng. Nàng nhìn hắn không lạnh lùng, không hồ hởi, dường như nàng đang quan sát một sinh vật kỳ lạ. Hắn nghĩ rằng mình đã làm nàng kinh ngạc vì số lần đi sâu vào người nàng. Hắn đã sướng tới năm lần.

– Thế còn em?

– Không một lần nào.

Ngày hôm sau, hắn lập lại kỷ lục ấy. Vô ích.

Nàng giải thích cho hắn ý nghĩa của từ lãnh đạm tình dục ở người phụ nữ và nói rằng hắn có thể yên tâm, nàng không hề như vậy, vấn đề chỉ ở chỗ hắn mà thôi. Ngày hôm sau nữa, hắn hạn chế sức lực hơn một chút. Hắn dành thời gian nghiên cứu kỹ hơn cơ thể nàng và tập trung kích thích lên mọi núm và ngõng thịt trên người nơi thường làm cho người đàn bà sung sướng. Cuối buổi, nàng phải xuống nước, chứng tỏ mình là người chơi đẹp:

– Dù sao thì cố gắng làm khác đi cũng không phải là sai lầm.

Những ngày sau đó, hắn tiếp tục áp dụng phương pháp ấy. Hắn sướng ít hơn. Nàng không nhiều hơn.

Hắn bắt đầu nổi đóa.

– Nhưng em chẳng dạy tôi cái gì cả! Em đã hứa dạy tôi cách làm cho một người đàn bà sướng vậy mà em chẳng dạy gì cả.

– Có đấy chứ, tôi đã dạy anh là tôi tồn tại.

Hai ngày tiếp tục trôi qua, hình ảnh nàng lởn vởn trong đầu hắn nhiều hơn là hắn nghĩ. Vì nàng từ chối nói tên thật cho hắn, hắn gọi nàng là Stella, tên của khách sạn nơi họ gặp nhau. Hắn nghĩ đến bản phác họa nụ cười của nàng, bờ môi run rẩy của nàng, đến cái màu đỏ thoáng hiện trên ngực nàng vào một lúc nào đấy. Hắn nhớ đến cơn cực khoái thoáng qua, một thoáng ưu tư mơ mộng thấm ướt cái nhìn của Stella. Hắn bám vào đó như những dấu hiệu tốt; một hôm, hắn đã làm được cho nàng cảm thấy một cái gì đó. Lúng túng, hắn nghĩ đến sự không cân xứng trong thời gian họ trải qua bên nhau. Với hắn, đó luôn là những giây phút khoái lạc, còn với nàng thì không. Hắn mơ màng nghĩ về sự khác nhau giữa hai giới, giống đực thì quá dễ dãi và quá thường xuyên đạt được cơn cực khoái, đàn bà thì quá hiếm hoivà quá thất thường; giống đực thì hoang phí nhưng mệt lử, đàn bà hà tiện mà không bao giờ kiệt quệ. Hắn không hiểu tại sao ham muốn của hắn, hiển hiện là thế, mạnh mẽ là thế lại không thể truyền từ cái bộ phận ấy của hắn sang cái của nàng. Hắn bắt đầu nghi ngờ rằng không có bất kỳ phương cách cơ học nào, mơn trớn, đâm thọc, cọ xát, giã liên hồi hay ngâm tôm có thể truyền được cảm giác khoái lạc. Vậy là phải có một con đường khác, nhưng đường nào đây?

*

 

Khi đồng hồ điểm nửa đêm thì Hitler, sặc sụa hơi men, chia tay Reinhold Hanisch – tức Fritz Walter – và tự hỏi mình cái gì đã lăng nhục hắn nhiều nhất. Không đủ khả năng để giáng một quả đấm vào mõm gã? Chấp nhận uống rồi buộc phải cảm ơn gã vì đã trả tiền bia? Hay đúng hơn là chấp thuận để hình thành giữa họ một thứ tình đồng tâm giữa bọn lừa đảo? Theo những gì Hanisch nói thì hai người không nên đánh nhau mà phải dựa vào nhau, bởi nếu Hanisch là một chủ gallery giả thì Hitler cũng là một họa sĩ giả. Kẻ kia mướp đắng thì người này mạt cưa. Cả hai đều sử dụng mánh lới và lòe bịp để kiếm sống; ngược lại, họ luôn luôn tỏ ra trung thực với nhau vì họ đã chia tiền sòng phẳng đến từng heller nhỏ.

Hitler đi bộ rất lâu trên đường phố thành Viên để gió, đêm và sự mệt mỏi gột rửa mình.

Cái mà hắn tiếc trong vụ phiêu lưu này với Hanisch là ảo tưởng đã mất. Suốt mấy tuần liền, Hanisch mang đến cho hắn ảo tưởng là tài năng của mình được công nhận, ảo tưởng về một tương lai rạng rỡ, ảo tưởng về việc hắn sắp trở nên giàu có. Trong suốt nhiều tuần, say sưa, bị đầu độc, đầu óc hắn u mê, đôi chân chỉ chạm mớm vào cái mặt đất thô tục của thực tế. Giờ hắn đang tiếc nuối những điều hư ảo ấy. Hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho Hanisch việc gã trao cho hắn niềm hạnh phúc lớn nhất bằng một sự dối trá vô sỉ.

Cả thành phố, từ lòng đường đến cái mặt tiền, dường như đang chảy ra trong một thứ nhựa đường láng bóng. Vài tia sáng vàng vàng le lói, lóe lên từ một cánh cửa sổ cô độc hoặc từ cột đèn đường, nhanh chóng bị bóng tối dày đặc nuốt chửng, tan đi trong màn đêm, bị những bức tường lỗ chỗ hút mất, nhảy nhót yếu ớt trên vỉa hè nhăn nhúm ngang dọc trước khi chết đi trong rãnh lề đường xanh rêu.

Đi đến phố Felber hắn đã sắp xếp lại câu chuyện của mình trong đầu. Hắn chuẩn bị điều đó cho Wetti.Không phải vì muốn làm thị an lòng và tránh cho thị phải đau khổ mà là để giữ thể diện cho mình, giữ giấc mơ mà cả thị và hắn cùng ấp ủ. Hắn bịa ra rằng đã gặp bạn cùng lớp trong một quán bia. Hitler mới được biết rằng ngoài hắn ra, Fritz Walter còn có hai nạn nhân nữa, đương nhiên cũng là những họa sĩ có triển vọng nhất. Thủ đoạn của Fritz Walter với cả ba người cũng giống hệt nhau. Hình như Fritz Walter đã trốn sang Pháp với những bức tranh mà hắn bán được với một mức giá cao ngất ngưởng, thật đấy, thật đấy. Thậm chí, hình như cả ba người hiện nay đều rất nổi tiếng, đúng vậy, được đánh giá rất cao ở khu Montparnasse, vấn đề duy nhất là họ sẽ chẳng bao giờ được sờ vào một đồng xu nào. Ngay chiều nay, họ định phát đơn kiện còn ông hiệu trưởng đang đi vận động gây sức ép với Đại sứ quán Pháp.

Đương nhiên, Wetti tin vào chuyện này. Nhưng không nhiều bằng Hitler. Hắn chẳng bao giờ nghĩ cho người khác, hắn nói dối trước hết là với chính mình.

Hắn tin chắc rằng mình nổi tiếng ở Pháp đến mức trong những ngày sau, hễ cứ có nữ hành khách xinh đẹp nào xuống ga mà tiếng nói vừa dịu, vừa trong cho biết họ là dân Paris chính cống là hắn lại chực buột miệng khoe điều đó.

Thất vọng, ngồi trên ke, hắn lại bắt tay vào vẽ những công trình nổi tiếng hàng giờ liền. Hắn thích cái sự lặp đi lặp lại ngớ ngẩn của những công đoạn nối tiếp nhau của việc làm tranh, sự tập trung khi vẽ những nét can, sức mạnh kiêu hãnh của những đường nét tô bằng mực tàu, sự kiên nhẫn thiển cận của việc tô màu.

Hôm đó, trời nắng đẹp làm ấm lòng người, có bốn chuyến tàu quan trọng sẽ đến trong ngày và Hitler, lần đầu tiên trong đời, lao vào việc tái hiện một bức tranh khổ lớn, một bức ảnh cắt trong báo, hình khu điều dưỡng cho bệnh nhân lao phổi Pinkensdorf do Joseph Hoffman thiết kế, một khối nhà hình hộp không quá khó vẽ. Hitler bận túi bụi vì phải vừa vẽ vừa phục vụ các nữ hành khách đến mức không nhìn thấy một cái bóng đứng bất động cách đó ba đường tàu dõi theo hắn từ sáng đến tối. Chỉ đến bảy giờ tối thì cái bóng mới lại gần Hitler. Hắn ngầng đầu lên và nhận ra Wetti.

Wetti giận run người. Trong suốt một ngày, thị đã có thời gian để trải qua mọi trạng thái từ ngạc nhiên đến hoài nghi, rồi bực tức, thất vọng, xấu hổ, phẫn nộ… đến bảy giờ, thị nổi giận và cũng chính vì lý do này mà thị xông tới trút hết lên người hắn.

– Kể từ tối nay, tôi không muốn nhìn thấy anh trong phòng khách nhà tôi nữa và kể từ cuối tuần này, hãy cuốn xéo khỏi nhà tôi.

Thật khủng khiếp khi nhận thấy Wetti đã trở nên thực dụng như thế nào. Điều đó quá khác biệt so với tính cách mơ mộng thường ngày của thị và cho thấy cú sốc lớn thế nào.

– Tôi báo cho anh biết là anh vẫn nợ tôi một tháng rưỡi tiền nhà.

Miệng méo xẹo, thị nổi cáu và run lên trước nỗi đau phải chịu đựng.

– May cho anh là tôi không tính tiền ăn uống, giặt là, may vá, tất cả những điều ngu ngốc mà tôi đã làm cho anh chỉ vì tôi cứ tưởng rằng… chỉ vì tôi cứ tưởng…

Tấm thân nặng nề của thị rung lên bởi những cơn co giật làm chảy nước mắt, nhưng thị vẫn cố kiềm chế.

– Chỉ vì tôi cứ tưởng…

Hitler tê liệt cả người, e sợ cái từ thị sẽ thốt lên.

– Chỉ vì tôi cứ tưởng… chỉ vì tôi cứ tưởng…

Ngôn từ điên cuồng nhảy nhót trong đầu Hitler. Một vài từ chuyển tải theo mình câu trả lời, một vài từ khác thì không. “Tôi cứ tưởng rằng anh yêu tôi” thì dễ chịu hơn cả. “Tôi cứ tưởng anh học trường Mỹ thuật” có thể chữa được bằng một lời nói dối. “Tôi cứ tưởng là khi anh nổi tiếng, anh sẽ cưới tôi…” câu này tế nhị hơn.

– Bởi vì tôi cứ tưởng rằng anh là một họa sĩ, cuối cùng thì Wetti cũng bật ra.

Không! Đừng nói như thế. Đừng, đừng ngay đến cả Wetti cũng nói thế. Không còn gì để trả lời nữa. Ta là một họa sĩ. Và trong giây phút này, ta đang làm gì đây các người không thấy sao? Chính lúc ấy, Wetti đưa mắt nhìn tấm ảnh trên báo và tờ giấy can cáughét.

– Anh thật là… lố bịch.

Thị quay gót và chạy trốn về phía ga. Thị đã kìm mình không khóc. Sự khinh bỉ đã giữ nước mắt lại. Thị đã biết cắt đứt mối quan hệ bằng sự khinh bỉ, không hề thống thiết. Chính hắn mới là kẻ nực cười. Tim đập thình thịch, tựa cả người vào một cái cột, nhẹ nhõm, thị khóc tức tưởi, mặt gục trong một chiếc mùi soa đẹp được thêu quá cầu kỳ.

Hitler vẫn ngồi bệt dưới đất, đồ nghề vẫn để giữa hai chân, nhợt nhạt. Để không nghĩ đến cái điều khủng khiếp mà thị đã thốt lên: “Tôi cứ tưởng rằng anh là họa sĩ”, hắn chửi rủa liên hồi cái con gà phục phịch ấy, thân xác sồ sề, không đọc nổi một quyển sách, chỉ giao du với lũ đồng tính, cái mụ chủ quán chưng hửng, thậm chí còn không biết Gustav Klimt là ai nếu hắn không nói cho biết, thế mà giờ đây mụ cho phép mình đưa ra những nhận xét về mặt thẩm mỹ nữa cơ đấy. Hắn nợ mụ một tháng rưỡi tiền nhà ư? Tiếc là hắn không nợ nhiều hơn nữa. Bởi hắn sẽ đi ngay tối nay mà không trả tiền mụ.

Hitler đã hoàn toàn hồi phục. Đừng vội ảo tưởng: hắn sẽ chính là người khởi xướng một giải pháp để đặt dấu chấm hết cho cái tình trạng không thể chấp nhận được này! Hắn sẽ cắt đứt!

Hai mươi hai giờ ba mươi, hắn đã gói ghém đồ đạc xong xuôi. Hắn thận trọng đi xuống cầu thang tầng trệt, trước cửa phòng Wetti. Dù bức ri đô đã che kín những cái ô trên cánh cửa đúp, người ta vẫn có thể thấy đèn trong phòng khách bật sáng. Hitler nghe thấy tiếng rên rỉ:

– Thất vọng quá… quá thất vọng… Wetti lẩm bẩm, giọng ướt nhoèn, đặc lại.

– Thôi nào Wetti, tôi đã cảnh báo chị trước rồi mà, chị đã không nghe tôi… để bây giờ, chị đau đớn quá độ.

– Ôi Werner ơi!

Bị chạm nọc, Hitler đứng thẳng người lên. Hóa ra chính cái đồ bẩn thỉu Werner này đã làm cho Wetti nghi ngờ.

– Wetti à, tôi đã hỏi ngay anh chàng ấy… mà đúng ra là… người bạn ấy, chị biết đấy… người là sinh viên thật ở trường Mỹ thuật xem anh ta có người bạn nào tên là Adolf Hitler không. Anh ta cả quyết là không.

Hitler phẫn nộ. Hóa ra đây là cái mà Werner tập trung làm từ khi Hitler cự tuyệt những lời tán tỉnh nhảm nhí của gã. Gã ta đã huyên thuyên với một gã biến thái khác để phá hoại thanh danh của hắn. Một bọn ăn chơi đàng điếm. Thật tình. Chẳng hợp với ta chút nào. Xin cảm ơn. Các người cứ vui thú với nhau vậy.

Và Hitler rời ngôi nhà số 22 phố Felber, tuy có nép sát vào tường để đi nhưng trong lòng, hắn vẫn nghĩ mình ra đi đường hoàng. Hắn khinh bỉ những cái hắn bỏ lại sau lưng. Trong hắn chỉ còn cảm giác khinh bỉ mụ đàn bà tiểu tư sản quá ục ịch và quá keo kiệt đang được một tên thích làm tình qua hậu môn an ủi.

“Reinhold Hanisch, phải rồi, ta phải tìm được Reinhold Hanisch. Anh ta sẽ cho mình ở nhờ.”

Hắn đi đến cái quán rượu nơi hai gã đã ngồi uống với nhau. Reinhold Hanisch đang ở đó, mặt đỏ bừng vì được sưởi ấm, mắt căng lên vì bia.

– Úi trời, Gustav Klimt, gã kêu lên khi nhìn thấy Adolf Hitler đi đến.

Hitler không trả lời. Hắn quá sung sướng khi đã tìm được Hanisch.

– Anh phải cho tôi ở nhờ. Anh biết không, tôi có trục trặc với một người đàn bà… và tôi phải ra đi.

– Không vấn đề gì anh bạn ạ. Nhà tôi luôn rộng cửa với cậu. Cậu sẽ ngủ ở phòng dành cho khách. Cậu muốn uống một cốc không?

Yên tâm, Hitler đồng ý uống. Đành là có cái gì đó thô tục trong cái vẻ vui tươi của Hanisch, trong nhiệt tình dành cho bia của gã, trong những cái đập thân mật vào vai và lưng, nhưng nếu đó là cái giá phải trả để có một đêm yên ổn thì… Đến một giờ sáng, Hitler, mệt lả, u mê vì uống nhiều như vậy mà không ăn gì, đòi Hanisch dẫn về nhà.

Hanisch khoác cái túi to đùng sau quầy rượu và dẫn Hitler đi. Gã bước qua hàng rào trong một công viên công cộng tối thui rồi ngả lưng xuống giữa những lùm cây đen xì.

– Chào mừng đến với cung điện của tôi. Tôi ngủ ở đây đây.

– Cái gì? Anh thậm chí không có nổi một chỗ ngủ?

Hanisch đập đập vào mặt trên cái túi của mình làm gối.

– Thế cậu tưởng sao, Gustav Klimt? Cậu tưởng là với mấy bức vẽ của cậu thì tôi có đủ tiền để thuê phòng nghỉ à?

*

 

Bên dưới Adolf, Stella đang rên lên vì sung sướng. Sau mỗi cử động của hắn, nàng trả lời bằng một tiếng rên hay co người lại. Thứ nhạc cụ xác thịt ấy nặng trĩu trên tay nhưng cuối cùng Adolf cũng tìm ra cách chơi và tạo ra tiếng nhạc như ý.

Miễn là ta giữ được.

Để lại comment

avatar
7000