Trang chủ / Review / Nghệ Thuật Quyến Rũ

Nghệ Thuật Quyến Rũ

Thể loại Sách Kỹ Năng – Chuyên Ngành
Tác giả Robert Greene
NXB NXB Trẻ
Công ty phát hành NXB Trẻ
Số trang 640
Ngày xuất bản 06-2016
Giá bán Xem giá bán

Quyến rũ là hình thức tinh tế, khó nắm bắt và hiệu quả nhất của quyền lực. Điều này được nhìn thấy rõ ràng qua ảnh hưởng của Tổng thống Hoa Kỳ John E Kenneddy lên công chúng cũng như qua ảnh hưởng của nàng Cleopatra lên tướng Antony.

Nghệ thuật quyến rũ giúp chúng ta nắm bắt các tính cách và phẩm chất của 10 mẫu người điển hình có sức lôi cuốn người khác (trong đó có mẫu mỹ nhân, mẫu người tình lý tưởng, mẫu người công tử, mẫu hồn nhiên…) đồng thời liệt kê 24 chước mà ai cũng có thể sử dụng để bẻ gãy sự kháng cự của nạn nhân trước hình thức nghệ thuật đầy ấn tượng và không bị ảnh hưởng bởi thời gian này.

Nghệ thuật Quyến rũ là một quyển sách vỡ lòng cần thiết dạy ta cách thuyết phục người khác, một trong những vũ khí quan trọng nhất lịch sử và cũng là hình thức tối thượng của quyền lực.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4 ( 1 votes)

Trích đoạn

Hàng ngàn năm trước, quyền lực chủ yếu có được và duy trì nhờ vào bạo lực. Sự tinh tế là không cần thiết – vua hay hoàng hậu phải biết nhẫn tâm. Chỉ một vài người có quyền lực nhưng phụ nữ là người phải chịu đựng nhiều nhất dưới chế độ này. Họ không có cách nào để tranh đấu, không có vũ khí nào về mặt chính trị, xã hội hay ngay trong gia đình giúp họ bắt đàn ông phải làm theo ý mình.

Dĩ nhiên đàn ông có điểm yếu: Đó là khát khao nhục dục mãnh liệt. Người phụ nữ luôn có thể nhắm vào dục vọng này của đàn ông, nhưng nếu họ lại bị lôi vào tình dục thì người đàn ông lại lập tức quay lại thế thống trị; còn nếu họ từ chối nhục dục thì người đàn ông lại đi tìm điều đó ở một nơi khác – hoặc sử dụng vũ lực. Một quyền lực tạm thời và mỏng manh như thế thì ích gì? Vậy mà người phụ nữ cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài cách này. Mặc dù vậy, đã có những người quá khát khao quyền lực, trải qua nhiều năm khéo léo và sáng tạo, đã nghĩ ra cách xoay ngược thế cờ, tạo ra một dạng quyền lực mới lâu dài và hiệu quả hơn.

Chính những người phụ nữ này đã sáng tạo ra nghệ thuật quyến rũ, tiêu biểu là Bathsheba trong Kinh Cựu Ước, Helen của thành Troy, mỹ nhân ngư Hsi Shi ở Trung Quốc, và đặc biệt là nhất là Cleopatra. Trước tiên họ lôi kéo người đàn ông bằng bề ngoài hấp dẫn, chế ra các đồ trang sức và phụ trang để tạo nên hình tượng một thánh nữ giáng trần. Họ để lộ một thoáng da thịt để kích thích trí tưởng tượng của đàn ông, không chỉ kích thích dục vọng mà còn cái gì đó hơn thế: Đó là cơ hội sở hữu một vị thánh. Một khi đã thu hút được chú ý của nạn nhân, những phụ nữ này sẽ dụ dỗ họ ra khỏi thế giới đàn ông chỉ có chiến tranh và chính trị, lôi cuốn họ vào thế giới của phụ nữ – một thế giới xa hoa, vui thú và ngoạn mục. Có thể họ còn dẫn dắt con mồi đi lạc hướng theo nghĩa đen, tức dẫn họ đi du hí xa, như Cleopatra đã dẫn dụ Julius Caesar đi du hí dọc sông Nile. Người đàn ông sẽ dần lún sâu vào những vui thú tinh tế và nhạy cảm này – họ sẽ yêu. Nhưng rồi khi ấy người phụ nữ lại trở nên lạnh lùng và hờ hững làm con mồi phải băn khoăn. Đến khi người đàn ông cứ muốn hơn nữa thì những niềm vui ấy lại bị rút lại. Họ buộc phải theo đuổi, cố mọi cách tìm lại niềm vui mình đã từng được nếm thử, và rồi trong quá trình đó họ sẽ bị yếu dần và trở thành người đầy tình cảm. Những người đàn ông có sức mạnh và quyền lực chính trị như Hoàng đế David, Paris của thành Troy, Julius Caesar, Mark Anthony hay Vua Phù Sai đều thấy mình trở thành nô lệ của một người phụ nữ.

Trước bạo lực và dã man, những phụ nữ này đã biến quyến rũ thành một nghệ thuật tinh tế, hình thức cao nhất của quyền lực và thuyết phục. Họ học cách đánh vào tâm trí trước, kích thích óc tưởng tượng, làm người đàn ông cứ muốn hơn nữa, tạo ra những tình cảm hy vọng rồi tuyệt vọng nối tiếp nhau – đó là bản chất của quyến rũ. Sức mạnh của họ không phải ở thể chất mà về tâm lí, không dùng vũ lực mà chỉ gián tiếp và khéo léo. Những chuyên gia quyến rũ vĩ đại đầu tiên này giống như những viên tổng tư lệnh quân sự lập kế hoạch hủy hoại kẻ thù, và thật sự những ghi chép đầu tiên về quyến rũ thường so sánh nó với chiến trường, một kiểu chiến tranh của phụ nữ. Đối với Cleopatra, đây là vũ khí củng cố đế chế của mình. Trong quyến rũ, người phụ nữ không còn chỉ là công cụ tình dục thụ động; họ trở thành nhân tố năng động, một hình tượng quyền lực.

Ngoại trừ một số ngoại lệ – như nhà thơ người La tinh tên Ovid, một người hát rong thời trung cổ – còn hầu như đàn ông ít quan tâm đến thứ nghệ thuật nhảm nhí như nghệ thuật quyến rũ. Sau đó, có sự thay đổi lớn vào thế kỉ mười bảy: Đàn ông bắt đầu quan tâm đến quyến rũ như một cách khắc phục sự chống đối tình dục thường gặp những phụ nữ trẻ. Người quyến rũ vĩ đại là nam đầu tiên trong lịch sử – Công tước Lauzun, người đã tạo cảm hứng cho truyền thuyết Don Juan – bắt đầu dùng những phương pháp lâu nay vẫn được phụ nữ sử dụng. Họ học cách làm con mồi lóa mắt với vẻ bề ngoài của mình (thường họ có bản chất ái nam ái nữ) để kích thích trí tưởng tượng, để đóng vai người đỏm dáng. Họ còn thêm vào trò chơi một yếu tố mới mang tính nam, đó là ngôn ngữ quyến rũ, vì họ phát hiện ra một điểm yếu của phụ nữ là thích lời ngon ngọt. Hai hình thức quyến rũ này – người nữ dùng ngoại hình và người nam dùng lời nói – thường được cả hai bên bổ sung thêm vào chiến thuật của mình: Casanova cũng làm lóa mắt phụ nữ bằng quần áo; còn Ninon de l’Enclos cũng quyến rũ đàn ông bằng lời ngon tiếng ngọt của mình.

Cùng lúc với giai đoạn nam giới đang hình thành hình thức quyến rũ dành cho giới mình thì những người khác cũng bắt đầu áp dụng nghệ thuật này cho mục đích xã hội. Khi hệ thống chế độ phong kiến lùi dần vào quá khứ, các quan chức phải tìm chỗ đứng cho mình trong chính phủ mà không còn được dùng đến quyền lực. Họ học cách chiếm được quyền lực bằng cách quyến rũ cấp trên hay đối thủ bằng trò chơi tâm lí, từ ngữ nhẹ nhàng, một chút đỏm dáng. Khi xã hội ngày càng dân chủ hóa, các diễn viên, nghệ sĩ và dân ăn diện bắt đầu sử dụng các chiến thuật quyến rũ để lôi cuốn, dành khán giả và môi trường xã hội. Thế kỉ mười chín còn có một thay đổi lớn khác: Đó là các chính trị gia như Napoleon tự xem mình như kẻ quyến rũ, trên qui mô lớn. Những người này dựa trên nghệ thuật hùng biện quyến rũ, nhưng họ cũng nắm vững những chiến thuật của phụ nữ như: Dàn dựng những cảnh ấn tượng, dùng các chiến thuật sân khấu hay tạo hình tượng uy lực. Tất cả những điều họ học được đều là cái được gọi là sức lôi cuốn quần chúng – và đến ngày nay vẫn vậy. Với cách quyến rũ công chúng họ có thể quy tụ được quyền lực to lớn mà không cần đến vũ lực.

Ngày nay chúng ta đã đạt được đến đỉnh cao nhất trong cuộc cách mạng quyến rũ. Hơn bao giờ hết, hiện nay sức mạnh và tàn bạo dưới mọi hình thức đều bị bài tẩy. Mọi khía cạnh trong cuộc sống xã hội đòi hỏi khả năng quyến rũ người khác theo một cách không gây tổn thương hay áp đặt người khác. Có thể thấy các kiểu quyến rũ ở khắp nơi, pha lẫn các chiến thuật của nam và nữ. Công nghệ quảng cáo khéo luồn lách, bóng gió, kinh doanh mềm lên ngôi. Nếu muốn người khác thay đổi ý kiến – và làm người khác thay đổi ý kiến là điều cơ bản của quyến rũ – ta phải hành động tinh tế và ngấm ngầm. Ngày nay không có cuộc vận động tranh cử nào lại không sử dụng đến nghệ thuật quyến rũ. Ngay từ thời John F. Kenedy, các chính khách đã cần phải biết quyến rũ quần chúng ở một mức độ nào đó để khi xuất hiện họ đủ sức lôi cuốn sự chú ý của công chúng, được như vậy họ đã chiến thắng được một nửa. Thế giới điện ảnh và truyền thông đại chúng tạo ra một thiên hà những ngôi sao và nhân vật quyến rũ. Chúng ta đang ngập tràn trong thế giới quyến rũ. Nhưng cho dù mức độ và phạm vi có thay đổi đến đâu thì bản chất của quyến rũ vẫn không thay đổi: Đó là không bao giờ trực diện hay dùng vũ lực, ngược lại phải lấy niềm vui làm mồi nhử, đùa cợt với tình cảm của con người, khơi gợi dục vọng và băn khoăn, dẫn dắt con mồi đầu hàng về mặt tâm lí. Trong quyến rũ ngày nay người ta thường áp dụng thì những phương pháp của Cleopatra vẫn còn nguyên tác dụng.

Người khác luôn cố gây ảnh hưởng đến chúng ta, muốn ta làm theo ý họ, và thường thì ta cũng cố loại họ ra khỏi quan tâm của mình, chống đối lại sự dụ dỗ của họ. Tuy nhiên có một phút nào đó trong cuộc đời, khi ta hành động hoàn toàn khác – đó là khi ta đang yêu. Ta rơi vào một dạng bùa mê. Tâm trí ta trước kia chỉ có những quan tâm thường nhật; nay lại bị xâm chiếm bởi toàn những suy nghĩ về người ta yêu. Ta trở nên nhiều cảm xúc, mất khả năng suy nghĩ sáng suốt, hành động thì ngu ngốc mà nếu không yêu ta chẳng bao giờ làm vậy. Nếu điều này diễn ra đủ lâu, có gì đó trong ta phải nhượng bộ: Ta đầu hàng ý chí của đối phương, khao khát được sở hữu họ.

Người quyến rũ là người hiểu được sức mạnh ghê gớm của giây phút đầu hàng ấy. Họ phân tích điều xảy ra khi người ta đang yêu, nghiên cứu các cấu thành tâm lí của quá trình ấy – điều gì kích thích trí tưởng tượng, điều gì tạo ra sự say mê. Bằng bản năng và qua luyện tập họ nắm được nghệ thuật làm người khác phải lòng. Ngay người quyến rũ đầu tiên cũng biết, sẽ hiệu quả hơn nhiều nếu tạo được tình yêu hơn chỉ là nhục dục. Một người đang yêu thường tình cảm, dễ bảo, dễ dẫn dụ. (Nguồn gốc từ ‘quyến rũ’ trong tiếng La tinh có nghĩa là ‘dẫn lệch đường’.) Một người thèm khát dục vọng thường khó điều khiển hơn, và một khi được thỏa mãn sẽ dễ dàng bỏ rơi bạn. Người quyến rũ tìm cách tạo ra sự say mê và sợi dây tình yêu để khi có được nhục dục thì nạn nhân lại càng bị nô lệ hơn. Tạo ra tình yêu và sự say mê trở thành phương thức cho mọi kiểu quyến rũ – dù là nhục dục, xã hội, hay chính trị. Một người đang yêu phải chịu nhượng bộ.

Chẳng ích gì nếu cố chỉ trích sức mạnh của quyến rũ hay tưởng tượng rằng mình chẳng quan tâm đến nó, rằng đó là điều ghê tởm, xấu xa. Càng cố gắng chống lại sức lôi cuốn của quyến rũ – như một ý tưởng, như một dạng quyền lực – bạn sẽ càng thấy mình thích thú nó. Lý do rất đơn giản: Hầu hết chúng ta ai cũng biết sức mạnh có được khi ai đó phải lòng mình. Mỗi hành động, cử chỉ, lời nói của ta đều có ảnh hưởng tích cực đối với người ấy; ta có thể không hoàn toàn hiểu được mình hay như thế nào nhưng cảm giác quyền lực này thật thích thú. Nó cho ta tự tin, làm ta lại càng thêm quyến rũ. Ta có thể cũng đã có cảm giác như vậy ở môi trường làm việc hay ngoài xã hội – một ngày ta có tâm trạng phấn chấn và mọi người dường như sẵn lòng với ta hơn và bị ta lôi cuốn nhiều hơn. Những giây phút quyền lực như thế thường sớm qua mau nhưng luôn vang mãi trong tâm trí ta. Ta muốn lại có được điều đó. Không ai thích cảm thấy vụng về, nhút nhát, hay không thể tiếp cận người khác. Tiếng gọi của quyến rũ rất khó cưỡng lại vì khó mà cưỡng lại được quyền lực, và không gì có thể đem lại cho bạn quyền lực trong xã hội hiện đại được như là khả năng quyến rũ. Đè nén khát khao quyến rũ là một dạng phản ứng cuồng loạn, để lộ niềm đam mê sâu thẳm trong bạn đối với nghệ thuật này; bạn chỉ làm khát khao của mình mạnh mẽ hơn. Một ngày nào đó nó cũng sẽ phơi bày ra bên ngoài.

Để có được quyền lực như vậy không đòi hỏi bạn phải thay đổi hoàn toàn tính cách của mình hay phải tìm cách chăm chút vẻ bề ngoài. Quyến rũ là một trò chơi tâm lí, chứ không phải vẻ đẹp bề ngoài, và trở thành một chuyên gia quyến rũ hoàn toàn nằm trong tầm tay của bất kì ai. Điều quan trọng nhất là phải nhìn thế giới bằng con mắt khác, con mắt của người quyến rũ.

Một người quyến rũ nên lúc nào cũng sử dụng năng lực quyến rũ của mình – mỗi một tiếp xúc xã hội và cá nhân đều là một dịp quyến rũ tiềm tàng. Không được lãng phí một giây phút nào, vì nhiều nguyên do. Quyền lực người quyến rũ có đối với con mồi của họ vẫn có hiệu nghiệm trong môi trường xã hội vì họ biết cách gia giảm bớt yếu tố nhục dục chứ không loại bỏ hẳn. Có thể ta nghĩ mình đi guốc trong bụng họ, nhưng điều đó cũng chẳng hề gì vì thật dễ chịu khi ở gần họ. Cố gắng chia đời mình thành những giây phút quyến rũ người khác và những giây phút thu mình lại chỉ làm mình rối trí và dồn nén. Con người ai cũng giống nhau ở chỗ khát khao nhục dục và tình yêu thương thầm kín; tốt hơn nên thả lỏng những khả năng ấy của mình hơn là chỉ sử dụng nó trong phòng ngủ. (Thật ra người quyến rũ xem thế giới như phòng ngủ của mình.) Cách nhìn này tạo được động lực quyến rũ rất lớn, và sau mỗi lần quyến rũ bạn lại có thêm kinh nghiệm và rèn luyện. Một lần quyến rũ tình cảm hay xã hội đều giúp lần sau được dễ dàng hơn, giúp bạn tự tin và quyến rũ hơn. Càng ngày sẽ càng có nhiều người bị bạn thu hút nhờ vẻ quyến rũ toát ra từ con người bạn.

Người quyến rũ có nhân sinh quan giống một chiến binh. Họ xem mỗi một người như một dạng pháo đài có thành lũy mà họ đang bao vây. Quyến rũ là quá trình xâm nhập: Đầu tiên xâm nhập vào tâm trí người đó, thành lũy đầu tiên của họ. Một khi đã xâm nhập được vào tâm trí con mồi làm họ có cái nhìn phấn khích về bạn, bạn sẽ dễ dàng làm họ bớt chống cự và đầu hàng về mặt tâm lí. Người quyến rũ không làm việc nhất thời; họ không phó mặc quá trình này cho yếu tố tình cờ. Giống bất kì vị tướng tài nào, họ lập kế hoạch và lên chiến lược, nhắm thẳng vào điểm yếu của con mồi.

Cản trở chính để trở thành người quyến rũ là định kiến ngu ngốc cho rằng tình yêu và lãng mạn là điều gì đó thiêng liêng, kì lạ mà con người tuân theo định mệnh đã được sắp đặt sẵn. Điều này có vẻ như lãng mạn và hay hay nhưng thật ra nó chỉ biện hộ cho tính lười biếng của chúng ta. Điều hấp dẫn một người là nỗ lực ta làm vì họ, chứng tỏ ta quan tâm họ đến mức nào và họ quí giá đến thế nào. Phó mặc mọi chuyện cho tình cờ là công thức dẫn đến tai họa và chứng tỏ ta không xem chuyện tình yêu là nghiêm túc. Chính nổ lực Casanova đã bỏ ra, sự điệu nghệ ông áp dụng vào mỗi chuyện tình đã làm ông trở nên quyến rũ một cách ma quái. Phải lòng một ai đó không phải là chuyện ảo thuật mà là vấn đề tâm lí. Một khi bạn hiểu tâm lí con mồi và lên kế hoạch cho phù hợp thì sẽ dễ dàng làm họ say mê hơn. Người quyến rũ không xem tình yêu là thiêng liêng mà như chiến tranh, ở đó mọi cái đều bình đẳng.

Người quyến rũ không thể mải mê với bản thân mình. Cái nhìn của họ phải hướng ra bên ngoài chứ không hướng vào trong. Khi gặp một người, động thái đầu tiên là xâm nhập vào bên trong lớp da người đó, nhìn thế giới qua đôi mắt của họ. Có nhiều nguyên nhân. Đầu tiên, tự mải mê với mình là dấu hiệu của cảm giác bất an; điều đó không quyến rũ. Ai cũng có những điều bất an nhưng người quyến rũ cố lảng tránh chúng, tìm liệu pháp cho những giây phút hoài nghi bằng cách mải mê với thế giới bên ngoài. Điều này giúp họ có một tâm hồn vui vẻ – làm chúng ta muốn ở cạnh họ. Thứ hai, việc xâm nhập vào bên trong lớp da con người đó, tưởng tượng mình là họ thì sẽ như thế nào, sẽ giúp người quyến rũ biết được nhiều thông tin quí giá, biết được điều người ấy quan tâm và điều gì làm họ mất khả năng suy nghĩ sáng suốt và rơi vào bẫy. Được vũ trang những thông tin này, người quyến rũ có thể gây chú ý một cách thích hợp, có trọng điểm – một điều hiếm có trong một thế giới mà hầu hết mọi người chỉ nhìn ta từ tấm màn định kiến của chính bản thân họ. Xâm nhập được vào trong lớp da của họ là động thái chiến lược quan trọng đầu tiên trong cuộc chiến xâm nhập.

Để lại comment

avatar
7000