Trang chủ / Review / Ngày Trôi Về Phía Cũ

Ngày Trôi Về Phía Cũ

sach-cua-anh-khang-ngay-troi-ve-phia-cu

Thể loại Truyện ngắn – Tản văn
Tác giả Anh Khang
NXB NXB Hội Nhà Văn
Công ty phát hành Phương Nam
Số trang 188
Ngày xuất bản 06-2014
Giá bán Xem giá bán

Chỉ là những cảm xúc được góp nhặt sau một-vài-lần yêu, những tản văn – tùy bút được tác giả viết như một cách cất giữ những điều xưa cũ của một thời non trẻ. Tác giả gom hết người cũ – chuyện xưa và gọi tên những trang viết này là “Ngày trôi về phía cũ”. Chưa đủ dày dặn để gọi là “hồi ký của yêu thương”, cũng chưa hẳn là những lời hoa mỹ để dán mác “thư tình”, tất cả chỉ là những cảm xúc lửng lơ của những người trẻ vừa bước vào yêu.

Có niềm tin lẫn thất vọng, có ngọt ngào lẫn cực đoan, nhưng tất cả rồi cũng trôi về phía sau và yên mình khép mắt, ngủ một giấc say nồng trong chăn ấm nệm êm mang tên “Kỷ niệm”.

Có thể bạn sẽ choáng ngợp bởi tất cả những cảm xúc vụn vặt được góp nhặt thành câu chữ dưới đây đều chỉ viết về tình yêu. Chẳng lẽ cuộc sống của những người trẻ bây giờ chỉ có thế thôi sao? Hẳn nhiên không phải vậy. Nhưng nếu để nhớ lại những ký ức của một thời tuổi trẻ, chắc hẳn nhiều người – sẽ nghĩ đến những cảm xúc yêu thương trước nhất. Bởi một lẽ đơn giản, khi người ta trẻ, người ta còn dư dả những niềm tin trong lành nhất để trao đi và nhận lại yêu thương. Biết đâu những người cùng thế hệ 8X sẽ bắt gặp mình đâu đó trong những cảm xúc nhặt nhạnh này, để nhắc nhớ mình về ngày cũ – người xưa. Nhớ nhung không phải để níu chân hay làm lòng bỗng dưng chùng lại, chỉ là để dặn dò hiện tại rằng hãy biết sống xứng đáng với quãng thời gian đa trôi về phía sau. Biết đâu một lúc nào đó quay về nhận mặt năm tháng, người ta sẽ thấy nhẹ lòng xiết bao khi thấy rằng những khoảnh khắc đa qua dù vui hay buồn, dù còn lại hay trôi xa, vẫn sẽ là những cảm xúc đã nuôi lớn “Tôi” của bây giờ

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 3.9 ( 1 votes)

Trích đoạn

Người ta bảo phàm những gì đã cũ thướng đáng quý và đáng nhớ hơn…

Nhưng nhiều khi, cũng đáng sợ nữa!

Bạn cũ chẳng hạn,

Có buồn không khi một ngày những người bạn, sau những ngày xa tháng cách, chợt gọi nhau bằng hai tiếng “bạn cũ”. Đã là bạn, sao lại còn cũ? Kỷ niệm cũ đã đành, đến bạn cũng cũ thì huống hồ, tình cảm có cũ không?

Không trách cứ bất kỳ ai, cũng chẳng thể đổ lỗi cho ngôn từ bởi đã thêm vào sau “bạn” cái chữ “cũ” dửng dưng và đanh điếng ấy. Một tính từ chỉ thời gian – vỏn vẹn thế thôi, mà níu dài không gian giữa hai người bạn ra ngút mắt và xa đến tận cùng. Tất nhiên, có quý nhau mới gặp lại, mới nhận ra và mới gọi bằng hai tiếng vừa quen vừa lạ, vừa ngần ngại vừa rưng rưng. Những vẫn xót vô cùng. Bởi những gì đã ướm vào chiếc áo “cũ” của thời gian, nghĩa là chẳng còn thể đưa tay chạm vào, hoặc nếu có, cũng chỉ níu với về lớp bụi bám hanh hao.

Sợ lắm cảm giác phải đối mặt trước mỗi ngã rẽ của những người bạn từng một thời khắng khít bởi biết mình hoàn toàn bất khả khi mỗi đứa một con đường, một ước mơ. Đến ngày gặp lại, chỉ có thể ngập ngừng gọi “bạn cũ” và chấp nhận những thay thế hời hợt của bây giờ – dù cho bản thân vẫn ngộ nhận tình cảm chưa bao giờ cũ. Ừ thì, chỉ có chúng ta là cũ trong nhau thôi…

Đường cũ,

Sài Gòn hiếm có con đường nào cũ cả, bởi quanh năm luôn được đào xới cần mẫn bởi các nhà cấp nước, cấp điện, cấp cáp hoặc cấp lô cốt… thế nên diện mạo lúc nào cũng mới toanh với nhựa đường, gạch đá ngổn ngang thường trực. Nhưng những con đường trong trí nhớ lại thường cũ xưa như thể thuộc về một miền xa lắc lơ mà bẵng đi lâu rồi chưa trở lại… Sợ đánh thức những điều đã cố nguôi ngoai. Con đường ngang qua nhà người thương đầu tiên khi tuổi vừa biết yêu. Có bụi hoa giấy rợp bóng mát, có ngõ ngách quanh co hẹp chỉ vừa hai người nép và có cả mùi thơm cà phê mới rang của nhà nào trong xóm bán chạp phô. Chẳng biết giờ nhà ấy còn hàng quán không, mà cứ mỗi khi ngang quan bất kỳ nơi nào thoảng mùi cà phê, lòng lại xốn xang như vừa chạm mặt ký ức. Ngày ấy, ở nơi đó, có một người cứ mỗi chiều lại đứng dưới tán cây chờ một nụ cười về ngang qua xóm, giữa những cánh hoa giấy rơi đều và xoay tròn như những bông vụ màu hồng phấn tí hon. Còn bây giờ, người đã xa cả nửa vòng Trái đất, mà đường xưa chẳng biết còn giữ lại chút nên thơ nào như trong trí nhớ không, nên cứ toàn đi đường vòng để tránh phải nhìn lại. Nỗi sợ đánh mất một phần ký ức gần như là duy nhất về một người giữa những thay đổi chóng vánh tất yếu của cuộc sống cứ mơ hồ tạo thành những thói quen né tránh. Dẫu biết bản thân có vờ không thấy thì thực tại cũng đã sang trang mấy lần mà chẳng cần được sự ưng thuận từ bất kỳ ai. Đường xưa đã cũ, mà người đời mấy ai đủ minh mẫn để nhớ rõ lối đi về sau chừng ấy thời gian và đổi thay của quy hoạch, giải tỏa, xây cất… Thế nên cứ sợ, mỗi lần bất giác lạc ngang qua những chốn cũ xưa…

Người yêu cũ… cũng thiệt là đáng sợ,

… cúp máy, và nghe hỏi phong thanh “Ai gọi thế?”, nhoẻn cười lơ ngơ “Người yêu cũ”.

Trả lời xong, thấy lòng hoang hoải và thấy mình xa ngái…

Người – nghe xa xa lạ lạ mà vẫn còn chút gần gũi thân thuộc. “Người yêu”, nghe “sến sến” nhưng đầy khắng khít dễ thương. Nhưng đến “người yêu cũ” rồi thì sao nghe buồn và dửng dưng đến xót!

Không thể trách ai nếu một ngày người yêu trở thành cũ và cũng nhiều người-đã-từng-yêu trở thành bạn cũ của nhau. “Bạn cũ” trong trường hợp này, vẫn có những trân trọng và quý mến riêng dành. Nhưng nếu người đã cũ, vẫn không thể gọi bằng bạn cũ, mà cứ luôn khăng khăng “người yêu cũ”, là vì sao?

Là vì… vẫn còn yêu, vì vẫn chưa thể đối mặt với những tình cảm ngày xưa bằng thái độ ngần ngại của những người bạn bàng quan bình thường. Và vì vẫn muốn gọi người bằng “người yêu” hơn là “bạn” – dẫu rằng tiếng “người yêu cũ” gợi nhiều kỷ niệm ức nước mắt hơn nhiều so với “bạn cũ”, ai đó ạ!

Đến bao giờ, chúng ta mới thật sự cũ trong những sai lầm và nông nổi của nhau? Đến bao giờ, những lời nói vô tình cứa hằn lên kỷ niệm, mới trở thành xưa cũ bông đùa trong trái tim không còn biết đau…

Tiramisu Có Ngọt Không Em?

Một mình bên góc quán quen, anh tìm lại đúng chỗ ngồi ngày xưa và tự mỉm cười với bóng mình trên nền tường vàng vọt như thể đang đối diện với một dáng hình thân thương. Chỉ đến khi bờ sông gần đó phần phật lộng gió, thổi tung hết những hồ nghi vô cớ, anh mới tự nhắc nhở mình trở về với thực tại-bây-giờ-không-em…

Vẫn là Tiramisu của những ngày còn nhau mà em vẫn luôn thích. Vẫn kem trắng, cacao đắng và vị ngọt tan đầu lưỡi của bánh gatoo chen giữa những tầng phô mai bắt mắt. Chỉ khác rằng, anh một mình – không đắng, không vui. Bất giác, anh phát hiện ra một điều quá hiển nhiên mà từ trước đến giờ chẳng khi nào để ý: Chẳng ai ăn Tiramisu một mình cả! Bao giờ đi kèm một lát bánh Tiramisu cũng là hai chiếc muỗng nhỏ xinh, hai bàn tay đan khẽ vào nhau và hai tay còn lại xắn từng mẩu bánh trong tiếng cười trong veo và ngọt hơn cả đường phèn lẫn trong bánh.

Chẳng thế mà, một mình gặm nhấm nỗi nhớ cùng Tiramisu chẳng hề dễ chịu và dễ nuốt trôi với anh. Nếu không muốn nói là rất ngấy, rất thừa và rất dở… dang – bằng chứng anh đã ngao ngán bỏ mứa gần nửa góc bánh và tự cười lần nữa với bóng mình trên tường, dặn dò: “Chúc bạn ở lại ăn ngon”.

Mà này, em có còn nhớ nguồn gốc của bánh Tiramisu anh từng kể em nghe không nhỉ? Trong tiếng Ý, nó có nghĩa là “Hãy nhớ về em”… Ngày xưa, một người vợ tiễn chồng ra trận mà gia cảnh quá khó khăn chẳng biết gửi theo hành trang gì để ấm lòng người đi xa mỗi lúc nhớ quê nhà. Thế là, nàng vội đi tìm những mẩu vụn bánh mì nhúng vào tách cà phê thừa đã nguội lạnh, rồi gói ghém cho chồng mang theo như một lời nhắc nhở đừng quên thuở hàn vi, đừng phụ lời đã hứa… Mùi vị nồng nàn đặc trưng của cà phê xứ Ý thấm vào những vụn bánh mì thơm hương lúa mạch cứ thoang thoảng vương lại trong chiếc khăn tay của người lính ra trận – ở nơi đó gói ghém những chiếc bánh mang tên Tiramisu – Hãy nhớ về em và gói ghém trọn vẹn tất cả niềm thương đợi chờ của người chinh phụ.

Chỉ là những vụn bánh mì nhặt nhạnh, chỉ là chút cà phê thừa sót lại… vậy mà Tiramisu trở nên ngọt ngào và đầy ắp những kỷ niệm thương yêu…

Anh và em, cũng như thế phải không? Chúng ta chỉ là những người dưng thừa thải trong đời sống của nhau, một khi đã xa là sẽ lạc nhau và lạ nhau đến vô chừng. Nhưng mặc cho bao nhiêu kỷ niệm có vụn vặt và hời hợt đến đâu thì những mẩu bánh Tiramisu em từng chăm chút cho anh vẫn luôn ngọt ngào nhất giữa cuộc sống đầy những điều thừa mứa và dở dang này. Và cũng mặc cho vị ngậy của kem trắng, vị đắng của cacao… thì anh vẫn sẽ luôn ngồi cùng với Tiramisu ở góc quán ấy, mỉm cười một mình, và đợi em – như chính ý nghĩa của món bánh này – “Hãy về, nhé em!”

Để lại comment

avatar
7000