Trang chủ / Review sách / Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Đinh Mặc
NXB NXB Văn Học
Công ty phát hành Văn Việt
Số trang 632
Ngày xuất bản 09-2017
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Trên thế giới này có một loại tình yêu đẹp đẽ là lưỡng tình tương duyệt, tâm linh tương thông.

“Tôi theo đuổi em lâu như vậy, em có suy nghĩ gì?”
Hứa Hủ cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, tuy nhiên…logic của anh không đúng.
“Anh theo đuổi em bao giờ?”
Quý Bạch nhướng đôi mắt đen lặng lẽ nhìn cô…
Mỗi buổi sáng tôi đều tập luyện cùng em, tôi đích thân dạy em bắn sung, khiến đội hình sự gọi em là chị dâu…không phải theo đuổi em thì là gì?”
…Cô thở hắt ra một hơi dài, để bình ổn nhịp tim trở lại.
“Anh không cần theo đuổi em nữa.”
Quý Bạch hoàn toàn không ngờ cô nói câu đó. Lòng anh chùng xuống: “Ý em là gì?”
Hứa Hủ nhìn vào mắt anh: “Em cũng thích anh, vì vậy anh không cần theo đuổi.”

Lời nhận xét của dịch giả Greenrosetq:

“Đây là tiểu thuyết ngôn tình mới nhất của Đinh Mặc. Tên truyện có vẻ hơi “sến” nhưng thực sự khá độc đáo, độc đáo từ ý tưởng đến hình tượng nhân vật.

Mặc dù truyện có tình tiết điều tra phá án nhưng Đinh Mặc khẳng định đây không phải là tiểu thuyết hình sự hay trinh thám, yếu tố tình cảm chiếm một nửa.

Một trong những nguyên nhân khiến tôi thích tác phẩm của Đinh Mặc là nữ chính thông minh và cá tính. Nếu ốc sên có tình yêu cũng không ngoại lệ, nữ chính gây ấn tượng với độc giả ngay từ chương đầu tiên, có thể nói là dạng nhân vật hiếm gặp trong ngôn tình. Nam chính đương nhiên vẫn tuyệt vời như các tác phẩm trước đó.

Đinh Mặc đã bỏ ra một tháng để thu thập tài liệu, chuẩn bị cho cuốn tiểu thuyết này, tôi tin cô sẽ không làm độc giả thất vọng.”

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 3.9 ( 1 votes)

Trích dẫn

Bên ngoài cửa sổ sắc đêm tối mờ, ngọn đèn trong phòng tỏa ánh sáng vàng dịu dàng. Quý Bạch nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, trong đó thể hiện rõ sự ngưỡng mộ, khiến trái tim Quý Bạch xao động. Mọi người đều nói Hứa Hủ hiền như khúc gỗ, thật ra cô có “đôi mắt biết nói”, chỉ là… ít nói mà thôi.

Ý cười trên khóe miệng Quý Bạch càng sâu hơn, anh tiếp tục tăng thêm sự ngưỡng mộ của cô: “Muộn nhất là ngày mai, chứng cứ sẽ đến tay chúng ta. Nội trong ba ngày, vụ án chắc sẽ được giải quyết. Cục trưởng yêu cầu phá án trong vòng một tuần, nhưng có lẽ không lâu đến mức đó.”

Lần này, Hứa Hủ hoàn toàn sửng sốt. Cô nhìn Quý Bạch không chớp mắt.

Quý Bạch phì cười, vỗ tay xuống cái ghế bên cạnh anh: “Ngồi sang bên này, tôi sẽ giải thích cho em nghe.”

Hứa Hủ chỉ muốn biết ngay đáp án, cô không hề để ý, “ngồi sang bên này” có liên quan gì tới câu “giải thích” của anh. Cô lập tức đứng dậy đi đến bên cạnh Quý Bạch ngồi xuống, ngẩng đầu chờ đợi.

Quý Bạch rất tự nhiên vắt một tay ra thành ghế sau lưng Hứa Hủ. Theo thói quen, anh dùng tay còn lại tìm bật lửa, châm điếu thuốc, hít một hơi rồi nhả vòng khói trắng. Vừa định nói, Quý Bạch thấy Hứa Hủ dõi theo khói thuốc, nhíu mày nói: “Chẳng phải hôm nay em nói thầy đừng hút thuốc hay sao?”

Quý Bạch không rời mắt khỏi cô gái nhỏ chỉ cách anh nửa thước, trái tim anh rung lên một nhịp. Anh từ tốn trả lời: “Hứa Hủ, chỉ bạn gái của tôi mới có thể quản lý tôi, học trò không được.”

Quý Bạch vừa dứt lời, Hứa Hủ lập tức ngoảnh đầu, nhìn anh chằm chằm.

Cũng trong đêm tối yên tĩnh, ở thành phố này có người đang tiến lên trên con đường hạnh phúc, có người mỗi giây mỗi phút đều là sự giày vò.

Trong tòa cao ốc Diệp thị, chị ba Diệp Tiếu đang ở văn phòng của mình trầm tư suy nghĩ.

Nhìn xuống bên dưới qua bức tường kính, bề mặt tòa cao ốc hun hút như vực sâu. Diệp Tiếu châm một điếu thuốc, vừa định đưa lên miệng, liền bị một cánh tay thò ra giật mất.

Diệp Tiếu vội quay đầu, bắt gặp người đàn ông với gương mặt nửa cười nửa không. Anh ta cao lớn, vẫn điển trai như thường lệ, ngũ quan đầy sức hấp dẫn nam tính mơ hồ phản chiếu trên bức tường kính, khiến người khác không thể kháng cự, đồng thời cũng khiếp sợ.

Trương Sĩ Ung quan sát gương mặt hoảng hốt nhưng cố giả vờ trấn tĩnh của vợ mình. Anh ta nở nụ cười nhàn nhạt, giơ tay ném điếu thuốc Diệp Tiếu vừa châm vào thùng rác.

Diệp Tiếu biến sắc mặt. Cuối cùng, biểu cảm của chị ta tựa như tro tàn, chị ta nghiến răng bật ra hai từ: “Cầm thú!”

Trương Sĩ Ung thu lại ý cười. Anh ta ôm eo Diệp Tiếu, ánh mắt vô cùng âm hiểm. Diệp Tiếu ra sức đẩy người nhưng càng bị anh ta ôm chặt hơn. Nhìn thân hình run rẩy ở trong lòng mình, Trương Sĩ Ung đột nhiên phì cười, anh ta cúi đầu cắn mạnh vào cổ Diệp Tiếu: “Tử Tịch không xinh đẹp bằng em, chẳng có nhiều cổ phần bằng em, ở trên giường cũng không phóng đãng như em. Bây giờ cô ta chết rồi, em còn điều gì không hài lòng?”

“Hứa Hủ, chỉ bạn gái của tôi mới có quyền quản tôi, học trò không được.” Nói xong câu này, Quý Bạch thản nhiên nhìn Hứa Hủ.

Hứa Hủ cũng ngoảnh đầu nhìn anh, cô trả lời rất dứt khoát: “Em không muốn quản anh.”

Bắt gặp đôi mắt trong sáng vô tư của Hứa Hủ, Quý Bạch chỉ cảm thấy lồng ngực ngột ngạt vô cùng. Từ trước đến nay, Hứa Hủ luôn là người thẳng thắn. Nói như vậy tức là cô không hề có ý với anh.

Nỗi buồn bực dần lan tỏa trong lòng, Quý Bạch cầm điếu thuốc đưa lên miệng.

Ai ngờ Hứa Hủ nói tiếp: “Thầy, là em quan tâm đến thầy.”

Sắc mặt cô rất nghiêm túc và chân thành. Có lẽ Hứa Hủ hiếm khi chủ động bày tỏ ý tốt với người khác, gương mặt nhỏ nhắn trắng ngần của cô đỏ ửng.

Quý Bạch trầm mặc trong giây lát, khóe miệng anh nhếch lên. Anh tắt điếu thuốc rồi ném vào gạt tàn, nhướng mắt nhìn Hứa Hủ: “Được, tôi nghe em.”

Hứa Hủ mỉm cười, nói tiếp: “Thật ra có rất nhiều phương pháp giảm bớt áp lực, hút thuốc là cách không lành mạnh nhất. Em tin anh biết điều đó, cai thuốc cũng không khó…”

Hứa Hủ nói nghiêm túc. Quý Bạch lắng nghe thanh âm nhỏ nhẹ dịu dàng bên tai, trong lòng anh trở nên lười nhác dễ chịu. Anh nghĩ thầm: “Quý Bạch ơi Quý Bạch, tâm tư của cô ấy đơn thuần chậm hiểu vô cùng. Hôm nay cậu bị mấy câu nói của cô ấy làm cho tâm trạng lên lên xuống xuống, y như đứa trẻ vừa ra đời. Cậu phải khiến cô ấy vô thức một lòng đi theo cậu, chứ đừng để cô ấy dắt mũi trước.”

Nghĩ đến đây, Quý Bạch bình thản nói: “Em nói có lý, nhưng tôi nghiện thuốc rất nặng, tự cai hơi khó. Em là chuyên gia, lại có ý quan tâm đến tôi. Vậy sau này em hãy giúp tôi cai thuốc.”

Hứa Hủ gật đầu: “Được ạ. Em sẽ về tra cứu tài liệu, rồi chúng ta lập kế hoạch…”

Hai người đang trò chuyện, cửa phòng ăn bị đẩy ra.

Lão Ngô vừa nghe điện thoại vừa gật đầu với hai người. Sau đó, ông kéo ghế ngồi xuống.

Có người đi theo sau Lão Ngô, Quý Bạch tự nhiên thay đổi thái độ, anh vừa định rút cánh tay đặt ở thành ghế sau lưng Hứa Hủ, Diêu Mông bất chợt đi vào.

Bắt gặp động tác của Quý Bạch và bộ dạng ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh của Hứa Hủ, Diêu Mông ngây người.

Thần sắc Quý Bạch vẫn không thay đổi, cánh tay của anh cũng không động đậy. Ánh mắt anh lãnh đạm lướt qua mặt Diêu Mông. Khóe miệng Diêu Mông để lộ ý cười, cô bỏ túi xách ngồi xuống ghế.

Lúc này, Quý Bạch mới tự nhiên thu tay về. Diêu Mông ngẩng đầu, lại một lần nữa chạm mắt Quý Bạch. Biểu cảm của anh không một chút xao động, trong lòng Diêu Mông dội lên nỗi ngờ vực và mất mát. Nhưng cô không thể nhìn thấu tâm tư Quý Bạch, nên chỉ còn cách cụp mi.

Ba người chưa lên tiếng, Lão Ngô cúp điện thoại, sắc mặt đầy hưng phấn: “Sếp, có hai phát hiện mới rất quan trọng.”

Thông tin mà Lão Ngô thu thập đúng là rất quan trọng.

Thứ nhất, chị hai Ngô Cẩn có chứng cứ ngoại phạm. Theo lời khai của chị ta, hơn 11 giờ tối hôm đó, chị ta một mình ngồi ở vườn hoa dưới nhà. Diệp gia có một người tài xế gần 50 tuổi, mấy hôm rồi nghỉ phép. Hôm nay đi làm, ông ta nói với cảnh sát, buổi tối hôm xảy ra vụ án, ông ta nhìn thấy Diệp Cẩn. Ông ta sống ở nơi dành cho người giúp việc cách ngôi biệt thự của vợ chồng chị hai không xa. Tối nào ông ta cũng ngủ rất muộn, nên ông ta nhìn thấy Diệp Cẩn tản bộ trong vườn hoa.

Nghe đến chứng cứ ngoại phạm đột nhiên chui ra, Quý Bạch và Hứa Hủ đều nhíu mày.

Tin tức thứ hai mà Lão Ngô thu thập được liên quan đến chị ba Diệp Tiếu.

Phía cảnh sát xem xét camera giám sát trên những con đường xung quanh khu vực xảy ra án mạng và ngôi nhà lớn của Diệp gia. Hôm nay, cuối cùng cảnh sát cũng tìm ra hình ảnh xe của Diệp Tiếu chạy qua từ một camera quay lúc 21 giờ 47 phút tối hôm đó. Có nghĩa là, buổi tối hôm đó chị ta đã đi ra ngoài.

Nghe Quý Bạch và Hứa Hủ phân tích vợ chồng Trương Sĩ Ung, Lão Ngô tán thành: “Xem ra, kẻ tình nghi lớn nhất chính là vợ chồng cô ba. Nhưng sếp này, chứng cứ mà cậu nhắc tới là thế nào vậy?”

Quý Bạch mỉm cười: “Quần áo.”

Hứa Hủ lập tức hiểu ra vấn đề: “Quần áo Trương Sĩ Ung lấy đi từ hiện trường gây án.”

Quý Bạch gật đầu.

Lão Ngô trầm tư, Diêu Mông nghi hoặc.

Quý Bạch từ tốn giải thích: “Từ tủ quần áo lộn xộn ở ngôi biệt thự, có thể phán đoán, sau khi Diệp Tử Tịch tắt thở, Trương Sĩ Ung đã thu dọn hết quần áo và đồ đạc của anh ta. Lúc đó là nửa đêm, anh ta sẽ xử lý đống đồ như thế nào?

Ném bên đường? Trương Sĩ Ung sẽ không làm vậy. Quần áo của anh ta đều là hàng hiệu cắt may thủ công, mục tiêu quá dễ thấy. Cảnh sát nhanh chóng lục soát toàn bộ khu vực xung quanh núi Lâm An. Vứt bỏ quần áo đồng nghĩa với việc để lộ thân phận.

Anh ta cũng không mang về công ty. Trong các thang máy của tòa cao ốc đều gắn camera theo dõi, cảnh sát sẽ nhanh chóng kiểm tra băng ghi hình. Sáng sớm ngày hôm sau khi xảy ra án mạng, nếu mang theo một thùng quần áo, anh ta sẽ gây sự chú ý của mọi người.

Mang về nhà? Mấy ngày nay luôn có cảnh sát ra ra vào vào Diệp gia.

Hơn nữa ngay từ sáng hôm sau khi xảy ra vụ án, người của đội chúng ta đã giám sát người nhà họ Diệp 24/24, anh ta không có cơ hội xử lý đống đồ đó.”

Lão Ngô tiếp lời: “Vì vậy quần áo của Trương Sĩ Ung vẫn còn ở trong tay cậu ta, có khả năng nhất chính là để ở trong cốp xe. Chỉ cần tìm thấy đống quần áo này là có thể tìm ra manh mối vụ án.”

Bốn người cùng im lặng, Hứa Hủ hỏi: “Chúng ta có thể xin lệnh khám xét không?”

Bạn đọc cảm nhận

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Đây là cuốn thứ 2 của Đinh Mặc mình đọc (cuốn đầu là Hãy nhắm mắt khi anh đến). Cái hay của Đinh Mặc có lẽ chính là phần miêu tả tâm lý, khắc họa tính cách từng nhân vật, đặc biệt là tâm lý của hung thủ và những thủ pháp gây án. Mỗi tình tiết được chắt lọc và đan cài hợp lý làm tăng mức độ gay cấn, do đó một khi đã đọc thì khó mà bỏ cuốn sách xuống cho đến trang cuối.

Theo ý kiến mình, so với các tình tiết vụ án của Hãy nhắm mắt khi anh đến, vụ án trong cuốn này đặc biệt hơn. Phần miêu tả tâm lý biến thái của hung thủ 2 vụ án cũng hay hơn (có lẽ do mình thích kiểu vụ án tội phạm tâm lý kiểu này ).

Chất ngôn tình trong cuốn này cũng không có gì phải bàn, vẫn là 2 nhân vật chính hoàn hảo không có điểm gì phải chê, hợp nhau cộng thêm những pha mùi mẫn sẽ làm hài lòng những độc giả đang phân vân có nên mua cuốn sách này.

Và nếu bạn nào đã đọc xong truyện thì đừng nên tìm phim để xem, vì sẽ thất vọng. Lý do đơn giản là vì khi đọc, các nhân vật hiện lên theo trí tưởng tượng từng cá nhân, nên hình mẫu trong phim sẽ khác, gây hụt hẫng sau khi xem.

Vương Văn Trọng

Tôi rất thích những tiểu thuyết của Đinh Mặc vì nữ chính trong mỗi chương tiểu thuyết ấy đều rất kiên cường và mạnh mẽ, đôi chút đặc biệt như Hứa Hủ trong bộ truyện này. Sách được bọc bìa rất đẹp, giao hàng nhanh chóng, đính kèm nhiều shoot hình từ bộ phim chuyển thể cùng tên.

 

Để lại comment

avatar
7000