Trang chủ / Review / Lá Nằm Trong Lá

Lá Nằm Trong Lá

Thể loại Truyện thiếu nhi
Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
NXB NXB Trẻ
Công ty phát hành NXB Trẻ
Số trang 252
Ngày tái bản 02-2017
Giá bán Xem giá bán

Nội dung

Mở cuốn sách mới của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, bạn sẽ gặp những cái tên quen thuộc của những người nổi tiếng ngay trang 5 trang trọng đề tặng “các bạn văn hữu”: nhà thơ Bùi Chí Vinh, Phạm Sỹ Sáu, Lê Minh Quốc, nhà văn Nguyễn Đông Thức, nhà phê bình Huỳnh Như Phương, nhà báo Nguyễn Công Khế, Kim Hạnh, … Tuổi niên thiếu của “những thằng quỷ nhỏ” trong truyện có gắn gì với họ không, có phải là họ không, chỉ họ và tác giả mới biết, nhưng bạn đọc thì có thể tưởng tượng ra một nhóm “thằng” thân thiết, bắt đầu lớn, biết thinh thích con gái và ngập mộng văn chương.

Chuyện của bút nhóm học trò, truyện nằm trong truyện, những cơn giận dỗi ghen tuông bạn gái bạn trai với nhau, nhiều nhất vẫn là chuyện nhà trường có các cô giáo hơn trò vài tuổi coi trò như bạn, có thầy hiệu trưởng tâm lý và yêu thương học trò coi trò như con…Trở lại với đề tài học trò, hóm hỉnh và gần gũi như chính các em, Nguyễn Nhật Ánh chắc chắn sẽ được các bạn trẻ vui mừng đón nhận. Cứ lật đằng cuối sách, đọc bài thơ tình trong veo là có thể thấy điều đó “…Khi mùa xuân đến / Tình anh lại đầy / Lá nằm trong lá / Tay nằm trong tay”.

“Viết cho trẻ con giờ khó hơn xưa. Có hàng bao nhiêu là món giải trí rầm rộ, hoành tráng và lộng lẫy dọn sẵn, muốn thu phục “lũ tiểu yêu” thế kỷ 21 này, nhà văn không chỉ thông thuộc mặt bằng hiểu biết của chúng, mà còn phải tâm tình được với chúng bằng tốc độ của chúng. Có thể nói Nguyễn Nhật Ánh là một người lớn chấp nhận tham dự món du hành tốc độ cao cùng lũ trẻ. Thời thong thả đạp xe, từ tốn khuyên bảo đã qua rồi. Thực ra Nguyễn Nhật Ánh đã biết đi tàu tốc hành từ hai thập niên trước, khi nhữngKính vạn hoa, Thằng quỷ nhỏ, Bàn có năm chỗ ngồi… đem lại cho văn học thiếu nhi một diện mạo mới mẻ, những câu chuyện tưởng như ấm ớ ngày này qua tháng khác nhưng sao hôm nay nhìn lại, những người đã từng là trẻ con thấy nhớ quá..” (VIỆT TRUNG, báo Thanh Niên).

“Bước vào khoảng trời của tuổi biết buồn, Nguyễn Nhật Ánh đã ghi lại những bâng khuâng rung cảm đầu đời. Trong tâm tưởng của các em, bây giờ không chỉ nghĩ về cái gì mà còn nghĩ về ai, về một người khác giới cụ thể nào, và về cả bản thân, thế giới ấy tràn ngập những câu hỏi xôn xao về cái-gọi-là-tình-yêu. Truyện của Nguyễn Nhật Ánh đã đưa vào những câu hỏi lớn, muôn thuở, quen thuộc – những câu hỏi mà dường như trong đời ai cũng từng đối diện ít nhất một lần. Vì thế, trong khi độc giả thiếu niên phục lăn vì nhà văn đi guốc vào bụng họ, thì độc giả người lớn mỉm cười mơ màng nhớ lại một thời thơ dại…” (TS. NGUYỄN THỊ THANH XUÂN, nhà nghiên cứu văn học).

Đánh giá

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy

Nhẹ nhàng

User Rating: 3.4 ( 1 votes)

Review

Nguyễn Đức Nam

Xuyên suốt câu chuyện là câu chuyện kể theo lời kể của nhân vật Cỏ Phong Sương – một trong bốn nhà thơ nhí của một lớp học cuối cấp 2. Truyện cũng có vài tình huống vui nhưng nhìn chung mang màu sắc hơi buồn. Truyện chứa đựng tình cảm chân thành của tuổi học trò và cả những thói hư tập tành tuổi mới lớn (tập hút thuốc). Trong truyện có một nhân vật tên là Lợi, hoàn cảnh rất đáng thương nhưng cái kết lại có hậu và rất hạnh phúc.
Nói chung đây là một cuốn truyện đáng để đọc.

Nguyễn Hằng

Từ trước đến nay mình không mấy ấn tượng với văn học nước nhà chủ yếu là đọc văn học âu mỹ hay trung quốc. Tình cờ dạo một vòng quanh tiki tự nhiên nổi hứng cho vào giỏ hàng. Đọc xong cảm giác đầu tiên là bản thân cần phải xem lại quan điểm cá nhân vs văn học VN ngay. Câu chuyện đơn giản chỉ kể về những cậu bé 15,16 tuổi yêu sáng tác văn học và thơ ca trong một năm học cuối cấp không văn hoa mà rất thực tế. Một thời cắp sách đến trường không có những trò tiêu khiền như bây giờ mà khắc họa một thế giới khác ở đấy có những con ngời yêu văn thơ của một thời đã xa. Ban đầu mỗi người đều tìm kiếm một nàng thơ cho riêng mình đơn giản chỉ để tìm lấy cảm hứng sáng tác nhưng ai biết đâu được ở đó lại có những rung cảm đầu tiên của cảm xúc. Không phải là yêu chỉ đơn giản là thích. Có những tình yêu vụng trộm như Hòa-Cúc Tần cũng có những tình yêu thầm kín như Lợi nhng cũng có những tình yêu mà người trong cuộc vẫn chưa xác định được như nhân vật tôi. Nhẹ nhàng hài hước, dí dỏm câu chuyện mang đến cho ta những cái nhìn về quá khứ, một quá khứ ở đó có sự trong sáng của tình bạn, tình yêu và một thời của văn chương và thơ ca.

Trần Thị Minh Huệ

Lại 1 câu chuyện khác về tình bạn thuở học trò, nhưng tinh tế hơn, sâu sắc hơn “Bàn có năm chỗ ngồi” của Nguyễn Nhật Ánh. Truyện không chỉ là tình cảm giữa những đứa nhỏ, còn là tình cảm lũ học trò dành cho cô giáo, và thậm chí là 1 thứ có vẻ như tình yêu giữa Lợi và nhỏ Duyên. Truyện không chỉ đem lại cho người đọc nhiều tiếng cười mà còn đó những dòng phải suy ngẫm sâu hơn, những thứ còn đọng lại sau những tiếng cười đó mà không phải nhà văn Việt Nam nào cũng làm được như Nguyễn Nhật Ánh hiện nay.

Nga Ngỗng

Khi đọc cuốn sách naỳ mình đã cười suốt, giọng văn vẫn rất giản dị, dí dỏm và hài hước. Những câu chuyện xoay quanh bút nhóm Mặt Trời Khuya, của những chàng học trò tinh nghịch, lém lỉnh nhưng cũng rất tình cảm, dễ thương. Ban đầu mình hơi rôí với tên nhân vật và bút danh danh, nhưng đọc được vài chục trang mình bắt đầu bị cuốn vào, mình đã đọc hết một lèo luôn. Vẫn là học trò, nhưng mình đọc vẫn cảm thấy hay và thích thú lắm. Mình sẽ tiếp tục chờ đón những tác phẩm tiếp theo của bác Nguyễn Nhật Ánh.

Trần Việt Hưng

5 nhà thơ nhí – mỗi người một vẻ nhưng lại luôn đoàn kết đã tạo nên bức tranh đầy màu sắc của lứa tuổi học trò. Ở đó ta bắt gặp những vui buồn lẫn lộn, và cả những hờn giận rất trẻ con của những cô bé, cậu bé đang ở lứa tuổi ô mai. Cách đặt tên các thi sĩ Cỏ Phong Sương, Trầm Mặc Tử, Lãnh Nguyệt Hàn,…, hay những cô nàng tinh nghịch như Thỏ Con, Xí Muội,… khiến tác phẩm mang màu sắc thi ca nhưng lại vô cùng đáng yêu. Điều mình cảm thấy ấn tượng nhất các cô cậu học trò nhỏ luôn biết cách chia sẻ, cảm thông với niềm vui hay nỗi buồn của những người xung quanh. Mong rằng trong tương lai bác Ánh sẽ có thêm thật nhiều các tác phẩm hay nữa viết về đề tài học trò; điều đó sẽ giúp người đọc luôn nhớ về những kỷ niệm một thời ở mái trường thân thương.

Nguyễn Anna

Đây là lần đầu tiên mua tác phẩm cuả chú Ánh vì lúc trước mình toàn đọc trên mang thôi.Cuốn sách như làm tôi hoà mình vào một thế giới học trò đầy thơ mộng và tinh nghịch của những cô cậu học trong truyện .Cách viết văn dùng những những từ ngữ đơn giản và quen thuộc với đời thường làm cho cuốn sách thêm giản dị và thân quen, cách xưng hô trong truyện gần gũi và đúng chất học trò. Những tình huống trong truyện bình dị, hài hước và đôi lúc có phần sâu lắng , mỗi trang giấy là từng cảm xúc khác nhau về tuổi học trò hồn nhiên và vui tươi. Mình rất thích những tác phẩm của bác Ánh . Mong trong tương lai bác sẽ có thêm những tác phẩm hay nữa !

Ma Quynh

Mình thích truyện của chú Ánh, vì cốt truyện rất đáng yêu, văn phong dí dỏm và những tình huống bất ngờ. “Lá nằm trong lá ” cũng vậy, qua tác phẩm mình cảm thấy được sự gần gũi, thân quen của thời tuổi tím thơ mộng, biết mơ ước và dám thực hiện.

Câu chuyện xoay quanh những tình cảm trong sáng của lứa tuổi học trò, rất hồn nhiên và dễ thương, cùng với những cậu học sinh nghịch ngợm, tập tành làm người lớn, mơ ước nối gót những thi sĩ nổi tiếng của nền văn học nước nhà đã gây nên biết bao những tình huống dở khóc dở cười. Nhưng như một bản dao hưởng giàu cảm xúc, câu chuyện cũng có những phút lắng đọng, khiến người đọc phải suy nghĩ. Mình đặc biệt ấn tượng bởi cách tạo tình huống của tác giả, thắt nút rồi lại mở, Nguyễn Nhật Ánh đã tạo cho đọc giả những khám phá thú vị từ ngòi bút của mình.

Mong sao chú Ánh sẽ ngày càng có nhiều tác phẩm hay để cái tên Nguyễn Nhật Ánh vẫn luôn có 1 sức sống bền bỉ trong lòng đọc giả.

Bùi Hoài Phương

Cuốn sách “Lá nằm trong lá” được bác Nguyễn Nhật Ánh viết trong bối cảnh những năm khá xa sao với thời bây giờ, nên trong nhiều hoàn cảnh, đối với nhiều bạn đọc có thể khá xa lạ.

Nhưng với mình, mình thật sự cám ơn bác NNA đã cho mình biết nhiều hơn về cuộc sống trước đây. Và kể ra thì thời học sinh hồi đó cũng không khác thời nay là mấy. Cũng chuyện bạn bè, cũng học đòi “làm người lớn”, cũng những chuyện tình “bọ xít”, cũng bố mẹ, cũng thầy cô. Nhưng quan trọng hơn là câu chuyện cuối cùng về nhân vật Lợi. Chính nó đã nâng tầm cuốn sách lên 1 nấc mới. Thật đáng quý, đáng trân trọng!

Những câu chuyện của bác luôn làm mình thấy nhẹ nhàng, gấp cuốn sách lại mà lòng nhẹ bẫng, thảnh thơi như được nằm trên bãi cỏ xanh có gió thổi thoang thoảng vậy

Rất mong bác sẽ tiếp tục viết tiếp những cuốn sách như thế này cho chúng cháu nữa!

B Luu

Nguyễn Nhật Ánh là tác giả VN đầu tiên và duy nhất mà tôi thích. Những câu chuyện của ông khiến tôi mê mẩn. Truyện “lá nằm trong lá ” ở những trang đầu đã khiến cho tôi phải bật cười ha hả khi nghe đến các biệt danh: mặt trời “khuya”,Trầm Mặc Tử, Hận Thế Nhân, Lãnh Nguyệt Hàn vô cùng kêu, rồi thằng Hòa luôn “gắn liền với 3chữ tè -tè và tè “,(lớn nhưng vẫn còn tè dầm, bị ba Cúc Tần tè lên đầu đê trừng phạt và sáng kiến khi gặp Lợi ).Nguyễn Nhật Ánh luôn cho ng đọc tiếng cười sảng khoái nhưng kèm theo là những cảm xúc xót thương khi tạo nên nhân vật Lợi với hoàn cảnh mồ côi tội nghiệp nhưng tài năng.Cùng với đó là những tình cảm trong sáng của tuổi học trò, những rung đông đầu đời. Phải nói là NNA vô cùng am hiểu tâm lý tuổi học trò mới có lời văn gần gũi như vậy. ÔNG xứng đáng là nhà văn của tuổi thơ và của người lớn muốn hoài niệm để tìm lại bản thân mình trong những năm tháng thuở niên thiếu!

Nguyễn Thị Mỹ Dung

Ngày còn nhỏ, mình đã từng được đọc “Nữ Sinh” và kết ngay từ lần đầu tiên đọc ấy…..Rồi “Bồ câu không đưa thư”, “hoa hồng xứ khác”, “Quán Gò đi lên”, “Trại hoa vàng”, “Mắt biếc”, “Đi qua hoa cúc”…. Những câu truyện tuổi hoa nhẹ nhàng, ngọt ngào như những ly trà sữa đã dần theo mình trong suốt bao năm tháng học trò…..

Đến nay, khi đã đi qua những năm tháng tươi đẹp ấy, vẫn còn vẹn nguyên trong mình những ký ức về một tuổi thơ tươi đẹp.

Cảm ơn Nguyễn Nhật Ánh, Cảm ơn người bạn thân thiết của tuổi hoa đã luôn luôn đồng hành bên các bạn trẻ, cảm ơn vì những câu truyện ngọt ngào về thầy cô, về bè bạn và cả những rung động đầu đời đầy ngây thơ trong sáng……

Thật hạnh phúc vì nay lại được hội ngộ với tuổi thơ một lần nữa trong sáng tác mới nhất của Nguyễn Nhật Ánh “Lá nằm trong lá”.

Vẫn với lối viết nhẹ nhàng, dí dỏm, những câu truyện đời thường mà đầy dễ thương về thời thơ ấu. hi vọng các bạn sẽ có những giây phút hạnh phúc khi được quay về với tuổi thơ như mình.

Hãy cùng đọc và để cùng trở về tuổi thơ một lần nữa……

Nguyễn Thúy Hằng Nga

Nguyễn Nhật Ánh luôn là một nhà văn thể hiện được cái tôi trong tác phẩm: là một chút gì trong sáng và ngây ngô nhưng sau khi đọc hết cuốn sách này mới có thể chiêm nghiệm được ý nghĩa của câu chuyện và phải mất 1 thời gian rất lâu sau đó để có thể quên đi cái hoài niệm trong câu chuyện và nội dung của nó.

Với những tình tiết nhẹ nhàng, không trau chuốt, giọng văn Nguyễn Nhật Ánh đi vào trong chúng ta thật chậm, thật từ từ nhưng lại gây nghiện đến nỗi chẳng thể nào dứt được cuốn sách này ra. Từng câu thơ đơn giản, đồng điệu cả âm và vần nhưng mang tính gợi hình, dễ nhớ. Mình thích nhất là bài thơ trong tác phẩm này:

Khi mùa xuân đến
Tình anh lại đầy
Lá nằm trong lá
Tay nằm trong tay

Có thể chi tiết các cậu nhóc tập tành hút thuốc hơi gây phản cảm đối với người đọc nhưng nó lại phản ánh chân thực nhất cuộc đời học sinh, cái lăng kính của người từng trải.

Bìa cuốn sách khá nổi bật và gần gũi, nội dung hay và sâu sắc, mình cho tác phẩm này 9/10 điểm

Gumstyle Nguyen

Đọc tác phẩm này vì tò mò cái tựa đề ngồ ngộ: Lá nằm trong lá. Cũng bởi vì đó là giai đoạn cuồng chú Ánh. Giọng văn hay mộc mạc kể về ngũ quỷ với cái tình yêu ngây thơ của tuổi học trò, với ước mơ trở thành 5 cây đại thụ trong làng văn chương. thật hay vì chú Ánh đã để cho ‘hoàng tử’ Lợi xuất hiện khiến câu chuyện đi theo một chiều hướng khác bất ngờ và thú vị hơn rất nhiều, Mình rất thích cái kết của câu chuyện, đó là 1 cái kết mở. Có như vậy thì câu chuyện giữa công chúa và chàng chăn ngựa như xảy ra giữa đời thực

Lê Mai Kim

Chỉ có thể là “Lạ” với “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”.

Đây không phải là một câu chuyện về tuổi thơ thường thấy ở các tác phẩm trước đây của Nguyễn Nhật Ánh như “Cho tôi một vé đi tuổi thơ” hay “Đảo mộng mơ”, cũng không phải một câu chuyện nhuốm màu cổ tích như “Có hai mèo bên cửa sổ”. Đây là một câu chuyện về lứa tuổi mới lớn, hoàn toàn trong trẻo, ngây thơ đúng chất tuổi học trò. Ở đây, ta không thấy bóng dáng của trò trơi điện tử, hay những đứa trẻ nghiện game lêu lổng hút chích, chơi bời…mà ta thấy trong đó một bản tính hồn nhiên của những cậu trai đang tập trải nghiệm cuộc sống, hay những cô gái hay hờn dỗi. Tất cả làm nên một “lá nằm trong lá” đậm hơi thở của cuộc sống, của một thời đã qua và còn đọng lại qua hai chữ “kỉ niệm”.

Trích đoạn

Xí Muội từ khi đóng vai Mã Phú, lập tức được ái mộ cuồng nhiệt. Mặc dù khi tụi bạn trong lớp hỏi Mã Phú có phải là nó không, bao giờ nó cũng cười cười nói không phải.

Nhưng sự phủ nhận kèm theo nụ cười lại rất giống với sự hân hoan thừa nhận. Cho nên cứ vài ba hôm không thấy văn sĩ Mã Phú viết tiếp câu chuyện về chàng chăn ngựa, các độc giả trung thành lại tìm đến Xí Muội để thúc giục, năn nỉ.

Xí Muội lại phải gặp thằng Lợi.

Câu chuyện của Lợi ngày càng hấp dẫn, đến mức ngay cả thằng Thọ cũng tấm tắc:

– Không ngờ thằng pê-đê này viết truyện được quá!

Từ “viên ngọc quý” đến “thằng pê-đê”, thái độ của Thọ đối với Lợi quay phắt 180 độ nhưng nó vẫn cần đến văn sĩ Mã Phú để đánh bóng tên tuổi bút nhóm Mặt Trời Khuya. Trong những ngày này, Thọ cũng đang nghĩ đến chuyện thuyết phục thầy hiệu trưởng cho đăng truyện Chàng chăn ngựa của nhà vua vào đặc san Mùa Hè sắp tới.

Bây giờ không chỉ tụi bạn lớp tôi mà tụi học trò các lớp khác trong trường cũng tích cực truy lùng và hỏi mượn cuốn sổ các-nê của bọn tôi để theo dõi câu chuyện thơ mộng giữa chàng chăn ngựa nghèo khổ và nàng công chúa kiêu sa.

Trong câu chuyện của Thọ, có vẻ như nàng công chúa càng này càng mến chàng trai bần hàn, và tụi con trai con gái mới lớn lại có dịp ca ngợi sự kỳ diệu của tình yêu bằng cách không ngừng ra rả câu hát sến chảy nước: “ Ta yêu nhau không kể giàu nghèo”, dù cho đến lúc này văn sĩ Mã Phú vẫn chưa động bút đến chuyện yêu đương trong các trang viết của mình.

Nhưng các độc giả của nhà văn quả quyết những chi tiết trong truyện chính là biểu hiện của tình yêu, những đứa quá khích thậm chí còn cá với nhau sớm muộn gì chàng chăn ngựa cũng sẽ trở thành phò mã, nếu không như vậy tụi nó sẵn sàng quét lớp cho những đứa thắng cuộc suốt một năm!

Tôi không biết thằng Lợi đang nghĩ gì trong đầu, rằng nó có sẽ để cho tình bạn đẹp đẽ giữa công chúa và chàng chăn ngưa nảy nở thành tình yêu vào một ngày đẹp trời nào đó hay không, nhưng tôi thầm công nhận những trang văn tuyệt vời của nó vẫn lấp lánh báo hiệu một điều gì đó rất đáng để chờ đợi.

“Bây giờ thì ngày nào công chúa cũng xin phép vua cha ra chơi ngoài đồng cỏ. Cô ôm tập theo để học bài, để làm toán, nhưng phần lớn là để vứt lăn lóc đâu đó khi mải chạy chảy nô đùa với người bạn mới.

Dần dà, cô học được ở chàng chăn ngựa những điều trước đây chưa từng có ai chỉ bảo cho cô. Cô lấy làm thích thú khi biết loài hoa có các màu trắng đỏ hồng tím mà cô thấy ở ngự hoa viên vẫn mọc đầy ở đồng cỏ, có tên là hoa móng tay, và quả nang của nó khi ai đụng mạnh vào thì hạt bất ngờ bắn ra – cô đã thử làm theo lời chàng chăn ngựa và cô thích thú nhận thấy quả đúng như thế thật. Còi hoa phớt tím mọc bên cạnh những quả tròn có gai như quả dâu lại có cái tên đầy đe dọa là cà độc dược, nhưng loài hoa này đem phơi khô xắt thành sợi làm thuốc lá có thể hút trị suyễn. Lá và quả của nó đập nát đắp lên da có thể chữa trị được nọc rắn – chàng chăn ngựa bảo với cô như vậy và dĩ nhiên cô tin ngay khi cô xúc động nhớ ra chàng đã sống lầm lũi một thời gian dài trong rừng sâu.

Nhưng công chúa thích nhất là hoa bông tai mọc trên những bụi cây chỉ cao tầm một mét. Ngày nào cô cũng vòi vĩnh bắt chàng chăn ngựa dắt cô đi hái dù cây bông tai nằm xa tít ở cuối cánh đồng, sau đó cô giắt chùm hoa có màu đỏ nâu và vàng cam rực rỡ kia lên tóc như một cô dâu nhí nhảnh khiến chàng chăn ngựa không thể nào rời mắt khỏi cô.

Có nhiều hôm cô ngồi hàng giờ bên giỏ cỏ của chàng chăn ngựa để nghe chàng chỉ cho cô cách phân biệt cỏ nhung, cỏ chăn vịt, cỏ gà, cỏ xuyến chi và các loại cỏ khác. Những lúc đó, thực ra không cần nhiều thời gian đến thế để nhận ra sự khác nhau giữa các loài cỏ nhưng cô vẫn ngồi lặng một chỗ chỉ để đưa mắt ngắm chàng trai mà không biết từ bao giờ cô đã thấy vô cùng thân thiết.

Dĩ nhiên là công chúa còn bé. Cô mới mười bốn tuổi. Nhưng đến ngày chàng chăn ngựa sau một đêm ngủ dậy ngạc nhiên phát hiện đang đắp ngang người mình, bên trên mớ cỏ khô và mảnh chăn dạ cũ kỹ, một tấm chăn bông đẹp đẽ và thơm tho, chàng lập tức nghĩ ngay đến công chúa và nếu đây đúng là hành vi của công chúa thì hình như cô không còn bé bỏng nữa.

Chính chàng chăn ngựa cũng nghĩ thế. Chàng ngồi thừ ra, mường tượng đến cảnh nửa đêm cô công chúa nhỏ lén ra khỏi lâu đài trong bầu không khí lạnh lẽo và đẫm sương đêm rồi lần mò đến chỗ tàu ngựa để đắp tấm chăn bông lên ngực chàng. Ý nghĩ đó khiến lòng chàng bất giác nảy mầm một cảm giác gì đó rất khó tả, thứ cảm giác mà chàng chưa từng biết đến, nhưng chắc chắn là nó rất dễ chịu.

Văn chương của Mã Phú càng ngày càng mượt mà và trữ tình khiến đám con gái mê tít.

Nhìn cảnh bọn con gái trong trường háo hức chuyền tay nhau cuốn sổ các-nê, thi sĩ Lãnh Nguyệt Hàn hất hàm về phía tôi, Hòa và Sơn, giọng hả hê:

– Thắng lợi rồi, tụi mày ạ.

– Bút nhóm Mặt Trời Khuya sẽ được lên tivi à? – Thằng Hòa gãi gáy hỏi, thằng này suốt ngày chỉ mơ mộng được chường mặt lên màn ảnh truyền

– Tivi cái đầu mày! – Lãnh Nguyệt Hàn hừ mũi. – Tao đang nói chuyện khác.

Hòa ngơ ngác:

– Chuyện gì?

Thọ thò tay vào túi áo định móc thuốc lá (chắc nó nghĩ vừa phả khói mù mịt vừa nói thì lời nói sẽ nghiêm trang hơn, vì vậy dễ thuyết phục hơn) nhưng trong túi áo nó chẳng còn điếu thuốc nào, Thọ đành bỏ tay xuống.

– Tao sẽ cho đăng chuyện Chàng chăn ngựa của nhà vua vào đặc san Mùa Hè tới đây. Và tụi mình sẽ mang đặc san qua các trường khác rao bán, không phát miễn phí nữa.

Sơn bĩu môi:

– Có ma mới mua!

Thọ trừng mắt nhìn Sơn, như muốn dùng tia nhìn đóng thằng này dính luôn vào tường:

– Tao cứ tưởng cái trò ăn cắp hình của nó Nguyệt nhét vào bóp là cái ngu cuối cùng của mày. Té ra cái ngu của mày có vẻ chưa chịu dừng lại!

Lời lẽ của Thọ làm Sơn nổi khùng. Nó hầm hầm vặc lại, chuyện chưa từng xảy ra trước đây:

– Mày mới ngu! Đặc san Mùa Xuân, hồi Tết mày cũng kêu tụi tao ôm qua các trường khác, đi rục cả giò, quảng cáo ê cả mồm, có bán được cuốn nào đâu. Cuối cùng phải phát phát không, mày quên rồi sao?

– Tao không quên. Nhưng đứa ngu thì quên đặc san Mùa Hè sắp tới có truyện của Mã Phú. Đó chính là chìa khóa của thắng lợi.

Thọ long mắt gầm gừ, giọng nói gần như rít qua khe răng, nhưng không phải vì vậy mà tôi lộ vẻ đồng tình với nó.

Tôi tin ở Mã Phú.

o O o

Mã Phú ngày càng giống “chìa khóa của thắng lợi” khi ngay cả cô Hiền và cô Mười cũng đâm ra khoái truyện của nó, ngày nào cũng hỏi thăm Mã Phú là ai và nó đã viết thêm đoạn nào mới chưa.

Tôi nói chưa và hỏi đề thi học kỳ hai môn sinh vật cô soạn chưa cô.

Cô Hiền bảo chưa, và cô mỉm cười nói thêm là đề thi sắp tới không liên quan gì đến lá và rễ cây vì bài nó nằm trong chương trình học kỳ một.

Cô Hiền trêu tôi nhưng sắp đến ngày thì cô giấm giúi đề thi cho tôi, không quên dặn tôi kín miệng.

Tôi mừng quýnh, vâng dạ rối rít, sau đó lập tức chạy đi khoe với tụi thằng Hòa.

Các nàng thơ trong ban báo chí hôm trước leo lẻo “tụi này không cần”, còn mắng bọn tôi “ma giáo”, bữa nay thấy tụi thằng Hòa thậm thà thậm thụt ngồi chép đề thi, xúm lại tíu tít:

– Gì thế? Đề sinh vật hả?

– Làm gì có!

– Mấy chàng thi sĩ chối bai bải, tay khum khum che kín tờ giấy nhưng các nàng quyết lôi ra cho bằng được:

– Cho coi với!

– Đồ tồi!

Bọn con gái là chúa siêng, tôi biết tụi nó chẳng cần xem trước đề thi, nhưng khi biết trên đời có cái đề thi đó, đứa nào cũng quyết coi cho bằng được. Biết đề trước, dẫu sao tụi nó tụng bài cũng đỡ mỏi miệng hơn, và quan trọng là có thể dồn tâm trí cho những môn học khác.

Nhà văn Mã Phú có vẻ không màng đến đề thi của cô Hiền. Thoạt đầu tôi tưởng nó khoái đóng vai người hùng, sau mới biết nó xấu hổ.

Khi tối giúi đề thi sinh vật vào tay nó, nó đẩy ra làm tôi tức anh ách.

Tôi giở giọng xiên xỏ:

– Mày là anh, mày không muốn làm gương xấu cho hai em mày hả?

– Không phải vậy! – Lợi cười khổ.

Tôi hừ mũi, vẫn chưa nguôi giận

– Hay là mày thuộc bài vanh vách rồi, không cần trò “ma giáo” này?

– Tao không có thì giờ học bài.

Lợi buồn buồn đáp và đứa mắt nhìn đi chỗ khác. Thú nhận của nó làm tôi chưng hửng:

– Vậy sao mày chê đề thi sinh vật?

– Tao thấy… kỳ kỳ! – Lợi bối rối đáp, mặt nó ửng lên như có ai vừa thắp nến dưới da nó.

– Mày khờ quá! – Tôi lại nhét tờ giấy chép đề thi vào tay nó, ngoác miệng bốc phét. – Nếu không có mày, cô Hiền đâu có ưu ái tụi mình như vậy. Cô mê chuyện chàng chăn ngựa của mày nên giúi cho cái đề này, ý bảo mày khỏi cần học bài, để thì giờ viết truyện cho cô đọc.

Tôi không biết Lợi có tin lời tôi không nhưng lần này nó không đẩy tay tôi ra nữa. Sợ nó suy nghĩ lung tung, tôi rón rén tránh xa đề tài thi cử:

– Này, trưa đi học về mày làm gì mà bảo là không có thì giờ học bài?

Không hiểu sao Lợi không đáp lời tôi, mặc dù tôi nghĩ là nó nghe rất rõ.

Tôi đá vào chân nó:

– Chắc hở tí thì giờ nào là mày ngồi viết truyện hả?

Lợi ngọ ngậy đầu và cúi nhìn tờ giấy trên tay, nhưng vẫn không hề nhếch môi. Trông nó như người thình lình bị á khẩu.

Tôi chán quá, thay đổi câu hỏi:

– Nhà cậu mày ở đâu vậy?

o O o

Câu họ Lợi ở Liễu Trì, cách đường quốc lộ khoảng ba cây số, so với nhà thằng Hòa thì gần trường hơn nhưng hằng ngày Lợi cuốc bộ nên nó phải tốn nhiều thì giờ hơn để đến lớp.Nó bảo tôi thế, tuy nhiên hôm nào Lợi viết được đoạn truyện mới, bọn tôi ôm cặp lò dò tới cổng đã thấy nó ngồi sẵn ngoài hiên đợi Xí Muội, cứ như nhà cậu nó ở ngay cạnh trường.

Hôm đầu tiên vào lớp, trông Lợi có vẻ ủ rũ, gương mặt trơn bóng của nó se lại như đau thương. Sau một thời gian đánh bạn với tụi tôi, lại bất ngờ trở thành văn sĩ được bạn bè ái mộ, Lợi tươi ra nhưng da dẻ lại sạm đi.

Tôi nhìn nó, thắc mắc:

– Chắc hôm nào mày cũng trốn ngủ trưa đi dang nắng phải không?

– …

– Mày đi bắn chim, bắn ổi, bắn xoài trộm trong vườn nhà hàng xóm chứ gì?

Mặc tôi hỏi hết câu này đến câu khác, Lợi vẫn im thít. Tôi thấy có lúc quai hàm nó nhúc nhích, nhưng rồi chờ hoài chẳng thấy nó ừ hử tiếng nào, làm như nó định trả lời tôi nhưng câu nói lại mắc kẹt đâu đó trong cổ.

Chỉ có tiếng trống vào lớp thay nó trả lời tôi và như chỉ đợi có vậy, nó bỏ tọt tờ giấy trên tay vào túi áo và đi thẳng một mạch.

Tôi nhìn theo Lợi, nhìn mái tóc hoe vàng như mớ rơm khô trên đầu nó, bâng khuâng nghĩ: thằng này là học trò sao bộ dạng nó ngó giống… chàng chăn ngựa vậy ta!

Chàng chăn ngựa của Lợi chắc đẹp trai hơn Lợi, vì ở những phần tiếp theo, tình cảm của công chúa dành cho chàng dường như mỗi lúc một sâu đậm.

“Công chúa hỏi chàng trai vào sáng hôm sau khi họ gặp lại nhau ở cuối cánh đồng cỏ, nơi chàng chăn ngựa vẫn hay dắt cô đi hái hoa bông tai cài lên tóc, sau đó thích thú ngắm lũ bướm thay nhau lượn quanh cô mãi cho đến lúc cô vẫy tay chào tạm biệt chàng trai để quay về lâu đài.

Cách cô công chúa hỏi như đêm hôm qua không có chuyện gì xảy ra khiến chàng trai thốt nhiên bối rối. Chàng vò một chiếc lá trên tay, trả lời mà không nhìn công chúa:

– Tôi ngủ rất ngon, thưa công chúa!

– Ngươi quay mặt lại đi! – Đột nhiên công chúa nói.

Cô nói với ngữ điệu bình thường, thậm chí dịu dàng nhưng vì cô là công chúa, chàng trai cảm thấy đó là một mệnh lệnh.

Chàng quay lại, ngượng ngập, nhưng rồi trái tim chàng đập rộn, lần này đan xen cả cảm giác hân hoan khi chàng thấy công chúa đang chìa ra trước mặt chàng một con hạc giấy.

– Ta tặng ngươi nè!

Chàng rụt rè đưa tay cầm lấy món quà bất ngờ và sung sướng mân mê nó bắng mắt, xúc động đến quên cả cảm ơn.

– Ngươi biết đấy là chim gì không?

– Chim hạc, thưa công chúa!

– Đấy là loài chim may mắn. – Công chúa mỉm cười. Khi nào ngươi có đủ một ngàn con chim này, ngươi có thể ước một điều ước.

Công chúa tất nhiên là một cô gái xinh đẹp (hình như mọi công chúa đều xinh đẹp). Khi cô cười mặt cô tỏa sáng như có một mặt trời vừa đậu xuống vai cô, vì vậy nếu như ánh mắt chàng chăn ngựa đọng mãi trên gương mặt yêu kiều của cô mặc dù chàng biết như thế là bất nhã thì cũng không nên trách chàng (công chúa chắc nghĩ khác: chàng sẽ thật là bất nhã nếu không chịu nhìn cô như vậy!).

– Một ngàn con? – Chàng lặp lại, thì thầm như mơ ngủ.

– Ngươi đừng lo! – Công chúa nhìn chàng trai đang ngây ra trước mắt, giọng ấm áp. Mỗi ngày ta sẽ tặng ngươi một con. Một ngàn ngày sau, ngươi có thể ước bất cứ điều gì và điều đó sẽ trở thành sự thật.

Chàng trai chớp mắt, bồi hồi hỏi:

– Công chúa tự tay xếp con hạc này?

– Tất nhiên là tự ta xếp. Nếu muốn, mỗi ngày ta có thể gấp được một trăm con.

Công chúa vừa đáp vừa nghiêng đầu một cách duyên dáng khiến chàng trai càng không thể rời mắt khỏi cô. Chàng thấy trái tim mình rơi xuống chỗ nào đó và chàng buột miệng hỏi, bần thần và ngây ngô:

– Thế sao công chúa không…

Đang mấp máy môi, thấy gương mặt công chúa thoắt xịu xuống, câu hỏi lập tức tuột khỏi miệng chàng.

– Ngươi nghe này. Nếu mỗi ngày ta tặng ngươi một trăm con hạc giấy, ta với người chỉ gặp nhau có mười ngày thôi.

Công chúa nói giọng hờn dỗi và khi cô nói tiếp thì đến lượt cô quay mặt đi.

– Ngươi không thích gặp ta suốt ngàn ngày sao?

Bây giờ thì chàng chăn ngựa đã biết mình vụng về như thế nào. Chàng đứng trơ ra, biết mình có lỗi với công chúa nhưng vì quen sống cô độc chàng loay hoay mãi vẫn không chọn được từ ngữ nào thích hợp với tâm trạng của mình trong lúc này. Suốt một lúc lâu chàng cứ im lìm chôn chân trên cỏ, ngẩn ngơ nhìn đàn bướm sặc sỡ vờn quanh mái tóc mượt mà của công chúa, đến mức có cảm tưởng chàng đã đánh rơi tiếng nói ở chỗ nào đó trên đồng cỏ bao la.”

Để lại comment

avatar
7000