Trang chủ / Review / Kiêu Hãnh Và Định Kiến

Kiêu Hãnh Và Định Kiến

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Jane Austen
NXB NXB Hội Nhà Văn
Công ty phát hành Nhã Nam
Số trang 352
Ngày tái bản 02-2017
Giá bán Xem giá bán

Nội dung

Khắp làng trên xóm dưới Herfordshire xôn xao: Netherfield sắp có người thuê, mà còn là một quý ông chưa vợ với khoản lợi tức lên đến năm nghìn bảng mỗi năm. Chao ôi, quả là tin đáng mừng đối với gia đình ông bà Bennett, vốn có tới năm cô con gái cần phải gả chồng. Giữa những quay cuồng vũ hội cùng âm mưu toan tính của cả một xã hội ganh đua nhau tìm tấm chồng tốt cho các cô gái, nổi lên câu chuyện tình của cô con gái thứ cứng đầu Elizabeth và chàng quý tộc Darcy – nơi lòng Kiêu hãnh phải nhún nhường và Định kiến cần giải tỏa để có thể đi đến kết cục hoàn toàn viên mãn.

Suốt hơn 200 năm qua, Kiêu hãnh và Định kiến luôn nằm trong số những tiểu thuyết tiếng Anh được yêu mến nhất. Chính Jane Austen cũng coi tác phẩm xuất sắc này là “đứa con cưng” của bà. Tài năng của Austen quả thực đã biến câu chuyện tình sôi nổi nơi miền quê nước Anh thành một bản châm biếm sắc sảo hóm hỉnh và một viên ngọc quý trong kho tàng Anh ngữ.

Đánh giá

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.3 ( 1 votes)

Review

Nguyễn Thuyên

Đầu tiên nhận được sách, giấy in và bìa đều rất đẹp. Đây là một tác phẩm kinh điển nên mình đã trông chờ rất nhiều, đúng là không thất vọng. Nội dung xoay quanh cuộc hôn nhân của 5 chị em gái trong một gia đình Anh. Được tập trung kỹ nhất là 3 trong 5 người. Một tính tình dịu dàng, mang lòng bao dung nhân hậu luôn nghĩ người theo cách tích cực nhất mà sẵn lòng bỏ qua khuyết điểm, một người khác có suy nghĩ thấu đáo về mọi mặt, đúng sai rõ ràng, thông minh dũng cảm, và một cô em út ham mê sắc đẹp, suy nghĩ thiển cận, vật chất, vô tâm. 3 người đều có đức lang quân như ý mình muốn. Mà tác phẩm chủ yếu mô tả diễn biến tâm lý và tính cách nhân vật bằng lời văn đẹp, hoa mỹ, mang đậm chất quý tộc Anh. Phân tích tập trung vào cô chị thứ hai và ngừoi yêu xoay quanh vấn đề kiêu hãnh và định kiến. Ban đầu những định kiến về người này của người kia che mờ đi những phẩm chất tốt đẹp mà sau này sự thật mới phơi bày ra, qua đó chúng ta ko thể nhận định mọi thứ chỉ qua bề ngoài, cần thật khách quan nhìn nhận mọi mặt ko để vật chất và lời đồn che mờ. Đây là một cuốn sách hay, là đỉnh cao của nghệ thuật châm biếm. Châm biếm một cách sâu sắc, không hề thô tục. Tóm lại, từng lời văn đều rất ý nghĩa, có thể mình ko hiểu hết từng câu chữ bởi cách diễn đạt rất hoa mỹ, nhưng bởi thế tạo nên nét đặc biệt của tác phẩm.

Đinh Hồng Hảo

Đây là cuốn tiểu thuyết hay nhất của Austen, theo ý kiến của tôi. Kiêu hãnh và định kiến ​​là được viết rất tự nhiên, trơn tru và sống động với những cuộc hội thoại vô cùng thông minh và sắc sảo.

Trọng tâm của cuốn tiểu thuyết là về mối quan hệ giữa con người với nhau. Austen cũng chỉ ra những lý do sai lầm để những cô gái chọn kết hôn thay vì một cái gì đó khác, và tác động của việc kết hôn không chín chắn đến một người phụ nữ suốt phần còn lại của cuộc đời cô như thế nào. Thông điệp là những người phụ nữ kết hôn vì những lý do khác không phải là tình yêu thường phải cam chịu một cuộc sống không hạnh phúc.

Sự trêu đùa giữa Darcy và Elizabeth không chỉ là tán tỉnh tầm thường, mà là một sự tiến triển thú vị. Đầu tiên, họ bị thu hút bởi trí tuệ của nhau để rồi sau đó ghét nhau như chó và mèo. Tuy nhiên sau thời gian tìm hiểu, Darcy bắt đầu tôn trọng tài năng và tính kiên cường của Elizabeth, và suy nghĩ lại một số giả định của mình. Không có chuyện nam giới chi phối việc ra quyết định: hai giới đều bình đẳng, và Austen đảm bảo rằng sự bình đẳng này sẽ được tiếp tục sau khi kết hôn.

Kiêu hãnh và định kiến không ​​chỉ đơn giản là cho tôi một niềm vui đọc sách thông thường, mà còn là một điệu nhảy duyên dáng của cách ứng xử và những tự phụ ngớ ngẩn của con người.

Chắc chắn bạn sẽ thích.

Minh Khanh

Nội dung câu chuyện chủ yếu xoay quanh chuyện tình giữa cô con gái của một gia đình nghèo, Elizabeth Bennet và một địa chủ giàu có, Fitzwilliam Darcy. Elizabeth thông minh, rắn rỏi, hay như người nay thường gọi là cá tính, là hình ảnh trái ngược hoàn toàn so với những phụ nữ thời xưa. Cô là một hình mẫu lí tưởng, đi ngược lại với những sai lầm của thời xưa để củng cố cho những điều cô cho là đúng đắn. Mặc cho hoàn cảnh gia đình nghèo, ba mẹ thất học, với năm chị em không được nuôi nấng đầy đủ, Elizabeth vẫn giữ cho mình ý niệm cưới vì tình yêu chứ không phải cưới vì tiền bạc, danh vọng. Darcy kiêu hãnh, đẹp trai, thông minh với sự sản khổng lồ. Nhưng anh luôn nhìn người khác qua khiếm khuyết của họ nên đã trở thành cái gai trong mắt Elizabeth, khiến cô khinh ghét, thề không bao giờ sẽ cưới anh. Nhưng qua bao sóng gió, họ dần hiểu nhau, tha thứ cho mọi lỗi lầm của nhau, của chính bản thân họ, và tìm đến với nhau. Một câu chuyện tình thật đẹp với những ngôn từ tinh tế. Văn phong của Jane Austen có thể hơi khó hiểu đối với ngày nay. Nhưng nếu kiên nhẫn và suy nghĩ khi đọc, ta sẽ nhận thấy cái sâu sắc, và chút hóm hỉnh của tác giả

Trích đoạn

Bà Gardiner nhân cơ hội có thể nói chuyện riêng với Elizabeth để cảnh giác cô một cách ôn hòa. Sau khi đã trung thực nói với cô những gì bà nghĩ, bà thêm:

– Lizzy, cháu đủ chín chắn nên cháu sẽ không yêu đương chỉ vì bị cảnh giác là không nên. Vì thế, mợ sẽ không ngại gì phải nói thẳng. Mợ cần cảnh giác cháu, mợ nói nghiêm túc đấy. Cháu không nên vướng víu với anh ấy trong một cuộc tình mà ham muốn vật chất có thể khiến tình yêu trở nên khinh suất. Mợ không có gì chê bai anh ấy; anh là người đáng cho ta để tâm đến nhất; và nếu anh có tài sản mà anh đáng lẽ được hưởng, mợ có thể nói không có gì hay hơn cho cháu. Cháu có ý thức, và mọi người đều mong cháu vận dụng ý thức. Mợ tin rằng bố cháu sẽ trông cậy nơi tính kiên định và đức hạnh của cháu. Cháu không nên làm bố cháu thất vọng.

– Mợ yêu, điều mợ nói thật là nghiêm túc.

– Đúng vậy, và mợ hy vọng cháu sẽ nghiêm túc như thế.

– Như thế thì mợ không nên lo âu. Cháu biết lo cho cháu, cho anh Wickham nữa. Anh ấy sẽ không yêu cháu, nếu cháu có thể ngăn cản được.

– Elizabeth, giờ thì cháu thiếu nghiêm túc đấy.

– Xin lỗi mợ. Cháu xin nói rõ hơn. Hiện giờ cháu không yêu anh Wickham, cháu không yêu thật mà. Nhưng xét theo mọi phương diện, anh ấy là người dễ mến nhất mà cháu từng gặp, và nếu anh ấy thật lòng yêu cháu, cháu tin rằng tốt hơn là anh ấy không nên. Cháu thấy cần thận trọng. Ôi thôi! Cái anh chàng Darcy kinh tởm này! Cảm nghĩ của bố cháu về cháu đã cho cháu một vinh dự rất lớn, nên cháu sẽ thấy khổ sở nếu đánh mất vinh dự này. Tuy nhiên, bố cháu không công bằng với anh Wickham. Tóm lại, mợ yêu ạ, cháu sẽ rất tiếc nếu làm những người thân không được vui, nhưng vì hàng ngày chúng ta đều thấy mỗi khi có chuyện tình yêu, những người trẻ ít khi không ham muốn về vật chất, làm thế nào cháu dám hứa sẽ khôn ngoan hơn nhiều bạn bè nếu cháu bị cám dỗ, hoặc làm thế nào cháu có thể biết được rằng phải khôn ngoan để kiềm chế? Vì thế, cháu chỉ có thể hứa là sẽ không hấp tấp. Cháu sẽ không hấp tấp chính mình tin vào mục đích đầu tiên của anh ấy. Khi cháu gặp gỡ anh ấy, cháu sẽ không ước vọng gì cả. Tóm lại, cháu sẽ làm mọi việc có thể được.

– Có thể cũng là điều tốt nếu cháu khuyên anh ấy không nên thường đến đây. Ít nhất, cháu không nên nhắc mẹ cháu mời anh ấy.

Elizabeth nở một nụ cười có ý thức:

– Như hôm ấy cháu đã nhắc. Đúng vậy, cháu nên khôn ngoan đừng làm việc này. Nhưng mợ không nên nghĩ anh ấy luôn đến đây. Mợ đã nhận thấy tuần này anh thường được mời đến. Mợ biết đấy, ý tưởng của mẹ cháu là muốn những người thân của bà luôn có người kề cận. Nhưng thật ra, cháu xin lấy danh dự mà nói rằng cháu sẽ cố gắng làm điều mà cháu tin là khôn ngoan nhất. Và bây giờ, cháu nghĩ mợ đã an tâm.

Bà mợ nói cho cô cháu an tâm rằng bà đã hả dạ, Elizabeth cảm ơn bà đã có lòng tốt khuyên nhủ cô. Hai mợ cháu từ giã nhau, sau một tình huống lời khuyên nhủ được chấp nhận mà không gây phật ý.

Anh Collins trở lại Hertfordshire ngay sau khi ông bà Gardiner và Jane ra đi, nhưng vì anh đến ở tại nhà Lucas, sự hiện diện của anh không làm bà Bennet thấy phiền phức nhiều. Việc hôn nhân của anh đang được xúc tiến nhanh, và cuối cùng bà đành phải chấp nhận chuyện phải đến, ngay cả nhiều lần nói với giọng khó chịu rằng bà “mong hai người có thể được hạnh phúc”. Hôn lễ sẽ được cử hành ngày thứ năm,và ngày thứ tư cô Lucas đến chào từ biệt. Khi cô đứng dậy để ra về, vì xấu hổ với những lời chúc miễn cưỡng của bà mẹ, Elizabeth tiễn cô ra khỏi phòng.

Khi hai cô cùng đi xuống cầu thang, Charlotte nói:

– Eliza, chị mong em sẽ liên lạc với chị thường xuyên.
– Việc này chắc chắn là được.
– Và chị cũng xin một việc khác. Em có thể đến thăm chị được không?
– Em nghĩ chúng ta sẽ thường gặp nhau, tại Hertfordshire.
– Có thể một thời gian chị sẽ không rời Kent. Vì thế, xin em hứa đến thăm chị ở Hunsford.
Elizabeth không thể từ chối, tuy cô thấy trước không vui thú gì mà thăm viếng.
Charlotte thêm:
– Cha chị và Maria sẽ đi thăm chị trong tháng ba, lúc ấy chị mong em sẽ chấp thuận cùng đi với họ. Eliza, thật ra chị ước muốn được đón tiếp em cũng bằng như chị mong được gặp lại hai người kia.

Hôn lễ được cử hành. Cô dâu và chú rể rời giáo đường để đi Kent, và mọi người đều có chuyện để nói hoặc để nghe như thông thường. Chẳng bao lâu Elizabeth nhận được tin từ cô bạn, hai người vẫn liên lạc thư từ thường xuyên như trước. Mỗi lần viết cho cô, Elizabeth không khỏi nghĩ rằng tình thân thiện thoải mái đã không còn. Dù cô vẫn muốn giữ liên lạc, đây là vì quá khứ giữa hai người thay vì cho hiện tại. Cô đón nhận trong háo hức những lá thư đầu tiên của Charlotte. Đương nhiên là có ý nghĩ thắc mắc muốn biết cô nói về ngôi nhà mới của mình như thế nào, cô mến thích Phu nhân Catherine ra sao, cô dám cả quyết mình được hạnh phúc ra sao, mặc dù Elizabeth cảm thấy Charlotte diễn tả mỗi việc hoàn toàn giống như Elizabeth đã dự đoán. Lời lẽ của Charlotte trong thư thì vui vẻ, dường như đều được bao bọc trong thoải mái, không đả động gì đến những điều cô không thể ca ngợi. Ngôi nhà, nội thất, láng giềng, những con đường, đều đúng ý thích của cô, riêng Phu nhân Catherine có thái độ rất thân mật và chiều đãi. Đây là hình ảnh của anh Collins về Hunsford và Rosings đã được làm dịu đi theo chừng mực, Elizabeth cảm thấy phải đợi đến khi đi thăm họ cô mới có thể biết những điều khác.

Jane đã viết ít dòng báo tin cô đã đến London bình yên. Elizabeth mong thư kế tiếp của cô chị sẽ kể đôi điều về nhà Bingley.

Sự nôn nóng của cô về lá thư thứ hai được bù đắp, Jane đã sống trong thành phố được một tuần mà không gặp hay nghe nói đến Caroline. Tuy nhiên, cô giải thích rằng lá thư cuối cùng cho cô bạn có lẽ đã bị thất lạc. Cô viết tiếp rằng bà mợ ngày kế sẽ đi đến khu họ đang cư ngụ, và cô sẽ có cơ hội thăm viếng phố Grosvenor.

Cô viết lá thư tiếp sau chuyến thăm viếng.

“Chị đã không nghĩ Caroline là người có tình cảm, nhưng cô ấy rất vui khi gặp lại chị, và trách chị không cho biết sớm đã đến London. Vì thế, chị đã đoán đúng, thư vừa rồi của chị đã không đến tay cô ấy. Dĩ nhiên là chị hỏi thăm ông anh cô. Anh ấy vẫn bình thường, nhưng bận bịu nhiều với anh Darcy nên ít khi họ gặp anh ấy. Chị thấy họ đang chờ cô Darcy để dùng bữa tối. Chị mong được gặp cô ấy. Chị không thể ngồi lâu, vì Caroline và bà Hurst sắp đi ra ngoài. Chị tin không bao lâu chị sẽ gặp họ ở đây”.

Để lại comment

avatar
7000