Trang chủ / Review / Cuộc Gọi Từ Thiên Thần

Cuộc Gọi Từ Thiên Thần

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Gulliaume Musso
NXB NXB Văn Học
Công ty phát hành Nhã Nam
Số trang 484
Ngày xuất bản 12-2012
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Guillaume Musso, nhà văn trẻ người Pháp, sinh năm 1974 tại Antibes, trị trấn nhỏ bên bờ Địa Trung Hải. Ngay từ năm mười tuổi, cậu bé Guillaume đã phải lòng văn chương và tuyên bố một ngày nào đó sẽ viết tiểu thuyết. Lớn lên, anh lại theo học ngành kinh tế rồi trở thành giáo viên sau khi tốt nghiệp nhưng niềm đam mê thuở ban đầu vẫn tràn đầy. Năm 2001, “Skidamarink”, tiểu thuyết đầu tay của anh ra đời và nhận được những tín hiệu tốt từ giới phê bình. Và tác phẩm thứ hai “Rồi sau đó” (2004) đã đưa tên tuổi Musso đến với công chúng và dần trở thành cái tên ấn tượng của của văn học lãng mạn đương đại nước Pháp. Các tác phẩm của Musso được nhiều độc giả yêu mến và đã được dịch ra nhiều thứ tiếng.

Cuộc Gọi Từ Thiên Thần là tiểu thuyết thứ bảy của Musso được xuất bản tại Việt Nam.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.4 ( 1 votes)

Trích dẫn

“Nàng không hay biết rằng: Địa ngục chính là sự thiếu vắng.”
– Paul VERLAINE

Tuần tiếp theo cuộc gặp gỡ giữa Madeline và Doyle, các nhân chứng mới “tự động” đến trình diện ở đồn cảnh sát, cho phép khai thác lại manh mối về chiếc xe tải nhỏ màu trắng. Có ít nhất ba người khẳng định đã nhìn thấy một cô bé tóc vàng khoảng mười lăm tuổi trong một chiếc xe chuyên dụng giống xe của thợ lắp đặt đường ống hoặc thợ điện.

Các lời chứng của họ cho phép dựng lên chân dung phác thảo của một người đàn ông “kiểu Albani” , khoảng ba mươi đến bốn mươi tuổi, được viên biện lý của Crown Prosecution Service [2] chấp nhận cho phát đi hàng loạt.

Doyle lén cho chạy một website là www.alice-dixon.com nhằm mục đích hỗ trợ một hiệp hội. Hiệp hội này phụ trách quyên góp các khoản từ thiện để đặt làm hàng trăm tấm biển tìm trẻ lạc treo trong các nhà ga, các trạm dừng xe buýt và các khu thương mại nhà cửa trên khắp nước Anh.

°

Ngày 21 tháng Ba, tại Twickenham, trong khuôn khổ Giải đấu hữu nghị giữa các quốc gia, người ta phát đi 82.000 tờ thông báo tìm kiếm tới các khán giả xem trận đấu bóng bầu dục giữa Anh và Écosse.

Tương tự, vào ngày 7 tháng Tư, trong trận tứ kết Cúp C1 giữa Manchester United và FC Porto: chân dung Alice được hiển thị suốt một phút trên các màn hình khổng lồ của sân Old Trafford trước bảy mươi nghìn người xem trực tiếp và hàng trăm triệu khán giả truyền hình.

°

Kể từ đó, các bằng chứng bắt đầu thực sự nhất quán.

Sở cảnh sát đã nhận hàng loạt cuộc gọi từ những kẻ loạn trí và những kẻ giỏi bịa chuyện, nhưng số lượng các manh mối mới tăng lên nhanh chóng: một bác sỹ khẳng định đã gặp Alice trên chuyến tàu Eurostar đi Bruxelles vào đúng ngày cô bé mất tích. Một gái mại dâm nói đã “cộng tác hành nghề” cùng cô bé trong khu phố De Wallen, khu đèn đỏ của Amsterdam, nổi tiếng với hệ thống sex-shop, peep-show và các cô gái “trong tủ kính” . Một phụ nữ nghiện ma túy thề là đã chia với cô bé một bi ở Soho. Một lái xe tải đường trường đoan chắc đã nhìn thấy cô bé trong một chiếc Mercedes màu đen trên một bãi đỗ dọc xa lộ thuộc lãnh thổ Ba Lan. Một khách du lịch gửi cho cảnh sát bức ảnh chụp gần bể bơi của một khách sạn hạng sang tại Thái Lan, trên ảnh là một cô bé giống Alice như hai giọt nước. Cô bé đi cùng một người đàn ông luống tuổi. Bức ảnh được phát tán trên Internet và được các chuyên gia hình thái học nghiên cứu, nhưng manh mối này dứt khoát bị loại bỏ.

°

Trong lá thư nặc danh, một kẻ tâm thần nhận trách nhiệm về vụ bắt cóc, cưỡng hiếp và sát hại cô bé, nhưng người viết đã để lại nhiều dấu vết cho phép cảnh sát nhận dạng hắn ngay trong ngày. Người ta nhanh chóng phát hiện ra rằng vào thời điểm Alice mất tích thì hắn đang ngồi tù.

°

Ngày 12 tháng Tư, ở tầng ba của bãi đỗ xe ngầm khu Moss Side, người ta tìm thấy thi thể Liam Kilroy bị đánh đến chết bằng gậy bóng chày. Được biết gã đàn ông này là một trong những viên phó của Danny “Dub” Doyle. Cái chết này không làm phía cảnh sát ngạc nhiên, bởi Liam cũng chính là chỉ điểm của họ và con át chủ bài để hy vọng nhanh chóng lật đổ tên bố già mafia của Manchester.

°

Đêm đó Madeline không ngủ.

Cái hộp

“Kẻ nào nhúng tay vào máu sẽ rửa chúng trong nước mắt.”
-Ngạn ngữ Đức

Ngày 15 tháng Sáu, một gói hàng kỳ lạ được chuyển tới sở Cảnh sát Cheatam Bridge.

Nó được gửi cho trung úy Madeline Greene người phụ trách vụ Alice Dixon.

Đó là một hộp nhựa kín bưng trông giống những hộp trữ lạnh người ta thường dùng khi đi picnic. Madeline mở hộp ra: bên trong đầy đá bào. Cô dùng tay gạt những viên đá nhỏ trong mờ. Lớp đá bào đầu tiên màu trăng trắng, nhưng cô càng bới sâu xuống thì một chất lỏng màu đỏ càng loang ra. Khi nhận ra đó là những vết máu, tim cô bắt đầu đập thình thịch. Cô kìm nén cơn hoảng hốt, dừng lại một lúc trước khi tiếp tục bới tìm. Ở dưới đáy hộp có một… khối thịt đã gần như đông lạnh, cô nhìn nó đầy ghê tởm. Rồi cô hiểu ra rằng đó là một thứ nội tạng.

Một quả tim được moi ra một cách thô bạo.

Một trái tim người.

Tim của Alice.

°

Lần này, phòng thí nghiệm ở Birmingham đã có đủ chất liệu cần thiết và chỉ mất vài tiếng đồng hồ để khẳng định các mẫu sinh thiết lấy từ quả tim đông lạnh trùng khớp với mẫu ADN chứa trong tóc của Alice.

Giờ thì chẳng còn nghi ngờ gì nữa.

Alice đã chết.

°

Ngày hôm ấy, có điều gì đó trong Madeline vỡ vụn. Cô trở về nhà như một kẻ mộng du, nốc nhiều ly whisky cùng hai viên thuốc ngủ. Ngày hôm sau, cô không tới sở cảnh sát làm việc, các ngày tiếp theo cũng vậy. Suốt ba tuần lễ cô nằm bẹp trên giường mắc chứng ngủ lịm, chỉ biết có rượu mạnh và thuốc ngủ. Thực tại đã trở nên không thể chịu nổi trong mắt cô. Không còn gì là quan trọng nữa rồi. Ngay cả khi biết được kẻ điên khùng đứng đằng sau tội ác này. Cô bối rối, không thể dự tính gì cho tương lai, sẵn sàng ấn nút “Off” của cuộc đời mình.

°

Ngày 19 tháng Sáu, tờ The Sun đưa tin một hãng sản xuất truyền hình đã tiếp xúc và đặt vấn đề với Erin Dixon, chị ta nhận một khoản trả trước là 50.000 bảng để đồng ý đưa câu chuyện dựa trên vụ mất tích và giết hại con gái mình lên màn ảnh.

°

Ngày 26 tháng Sáu, trong một cuộc kiểm tra đường bộ thông thường, cảnh sát Merseyside đã bắt giữ một người tên Harald Bishop. Lái xe trong tình trạng say rượu, người đàn ông này chở phía sau chiếc xe hòm những dụng cụ sắc bén vấy máu. Thoạt tiên, hắn khẳng định đã xẻ thịt một con lợn rừng mình vô tình đâm phải trong rừng Bowland. Nhưng lời khai của hắn lộn xộn và hết sức khả nghi. Gã đàn ông bị thẩm vấn và đưa vào phòng giam dành cho người say rượu trong sở cảnh sát nhỏ bé ở Prescot. Khi mới bắt tạm giam, cảnh sát sở tại không ngờ rằng trước mặt họ chính là kẻ mà từ nhiều năm nay báo chí đã đặt cho biệt danh “Đồ tể Liverpool” .

Trong quá trình khai báo, Bishop thú nhận hơn hai mươi vụ giết hại các phụ nữ trẻ và bé gái, và cũng chừng ấy vụ hiếp dâm trong khoảng thời gian từ 2001 đến 2009.

Ai nấy đều kinh ngạc. Một cuộc kiểm tra nồng độ cồn trong máu đơn giản vừa cho phép bắt giữ một trong những kẻ phạm những tội ác kinh khủng nhất mà nước Anh từng biết đến. Hàng chục vụ giết người và bắt cóc không được làm sáng tỏ suốt mười năm qua rốt cuộc đã tìm được lời giải.

Màn thú tội của Harald Bishop kéo dài cả đêm. Đến sáng sớm hôm sau, vụ sát hại cuối cùng mà hắn thừa nhận là vụ sát hại Alice Dixon. Hắn khai là mình đã vứt xác Alice xuống sông Mersey sau khi gửi tim cô bé tới sở Cảnh sát Manchester.

°

Vụ việc được đăng tải trên trang nhất các báo suốt nhiều tuần. Bishop bị hỏi cung tới hàng chục lần, nhưng trí nhớ của hắn khá tồi, thường xuyên nhầm lẫn ngày tháng và cung cấp lời khai mơ hồ về tiến trình một số tội ác. Khi khám xét nơi ở của hắn, các nhân viên điều tra đã tìm thấy các phần thi thể còn sót lại, nhiều đến nỗi không thể nhận dạng chính xác toàn bộ.

°

Nửa đêm mùng 7 tháng Bảy, Madeline Greene thòng sợi dây phơi quần áo lên thanh xà chìa ra bên trên căn gác lửng.

Chuyện này cần phải kết thúc.

Với lượng rượu whisky còn lại, cô nốc hết chỗ thuốc có trong tay, chủ yếu là thuốc ngủ và thuốc an thần. Rồi cô trèo lên ghế, tóm lấy đầu dây phơi để biến nó thành một cái thòng lọng. Cô chui đầu qua đó rồi thắt nút.

Chuyện này cần phải kết thúc.

Từ một tháng nay, những hình ảnh ghê rợn tràn ngập tâm trí cô. Những hình ảnh không thể chịu thấu chẳng cho cô nghỉ ngơi giây nào. Những hình ảnh khiến cô cảm thấy những điều ghê tởm mà hẳn Alice đã phải chịu đựng.

Chuyện này cần phải kết thúc.

Chuyện này cần phải kết thúc.

°

Thế nên, cô nhảy xuống.

Bạn đọc cảm nhận

Nguyễn Thúy Hằng Nga

Là một độc giả trung thành với truyện của Guillaume Musso, mình đã mua ngay cuốn sách này mà không đắn đo suy nghĩ.

Trong tất cả các tác phẩm của Guillaume Musso, luôn có những yếu tố thần bí, có những yếu tố mà ta vô tình bỏ qua nó rồi bất ngờ nó quay trở lại khiến ta bàng hoàng. Ngỡ rằng là câu chuyện sẽ đi vào một kết thúc không có hậu rồi bất ngờ nó rẽ ngoặt sang một hướng thật mới với một câu chuyện kết thúc làm hài lòng người đọc.

Một cô chủ tiệm hoa ở Paris và một anh chàng nhà bếp ở San Francisco ngỡ chẳng có chút điểm chung với nhau nào lại được gắn kết với nhau bằng việc cầm nhầm điện thoại của nhau, bằng một mối liên kết khác: Alice.

Một cô bé gái đã làm thay đổi cuộc đời của cô cảnh sát Madeline và anh chàng nhà bếp tụt dốc trên sự nghiệp và trong hôn nhân-Raphael. Một người mang nỗi ám ảnh nặng nề và một người vượt qua những khó khăn mà sống tiếp cuộc đời mình.

Câu nói của Alice gây ấn tượng cho mình trong tác phẩm này: “Những ngày tháng đẹp nhất cuộc đời, vẫn còn ở phía trước”. Một thông điệp đẹp được Musso truyền tải đến cho độc giả thông qua mảng đời tối tăm của Alice, thật đáng để khiến ta suy ngẫm và chiêm nghiệm.

Một số bạn không hài lòng về cái kết của câu chuyện, có phần gượng ép nhưng mình nghĩ kết thúc đó hoàn toàn là hợp lý theo lối sống của người phương Tây.

Một cuốn sách hay và đáng ngẫm với những câu dẫn tuyệt vời trên từng chương truyện.

Mình cho cuốn sách này 9/10 điểm.

Ánh Lan

Cuộc gọi từ thiên thần giống như bản khúc dữ dội, không những tôn vinh tình yêu đôi lứa sâu sắc và chung thủy mà còn ngợi ca mối quan hệ nhân ái, giàu lòng vị tha và vô cùng trong sáng giữa con người với con người. Vẫn phong cách lôi cuốn, hồi hộp, từng câu chữ như từng lời tâm tình thủ thỉ mà lại rất lãng mạn, Guillaume Musso đưa độc giả đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, từ xúc động này đến xúc động khác, hướng con người tìm về những giá trị nhân văn cao cả và không ngừng hy vọng, xây đắp một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Nguyễn Hằng

Đầu tiên là tôi thấy cái bìa truyện này khá lừa tình tôi cứ nghĩ đây sẽ là một tác phẩm tình yêu ảm đạm nào đó nhưng ai ngờ được rằng đó là trinh thám xen lẫn tình yêu. Tác phẩm này so với những tác phẩm khác của Musso mà mình đọc thì quả thật tác giả đã xây dựng được những nút thắt nhưng việc mở nút thắt thì quả thật không được thuyết phục cho lắm. Ngoài ra tình cảm trong chuyện cũng khiến tôi cảm thấy thật khó hiểu, rối như tơ vò vậy đọc xong mà tôi chẳng thể hiểu được rốt cuộc tình yêu của những con người ấy rồi sẽ đi đến đâu. Thật không công bằng nếu so sánh các tác phẩm với nhau nhưng con người vẫn luôn vậy quả thực nếu so với những tác phẩm trước thì quả thật tác phẩm này không khiến tôi thấy hài lòng.

Để lại comment

avatar
7000