Trang chủ / Review / Cô Gái Đồng Trinh Và Chàng Du Tử

Cô Gái Đồng Trinh Và Chàng Du Tử

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả D.H. Lawrence
NXB NXB Hội Nhà Văn
Công ty phát hành Phương Nam
Số trang 156
Ngày xuất bản 03-2012
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Cô Gái Đồng Trinh Và Chàng Du Tử (The Virgin And The Gipsy) là một tiểu thuyết ngắn rực rỡ, mãnh liệt. Nó thức tỉnh niềm đam mê, tình yêu và tự do.

Đó là cuộc thức tỉnh của nàng Yvette. Nàng sống trong nhà đạo của người cha mục sư. Nhưng đời sống thì ở bên ngoài.

Mà đời sống thì khác, “tựa như một mặt trời quay nhanh và nguy hiểm”.

Một khát vọng thoát ly.

Một cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa nàng và chàng du mục.

Rồi cơn lũ ập đến. Đến từ dòng sông. Đến từ đời sống. Đến từ tâm hồn nàng.

Cơn lũ có sức mạnh hủy diệt. Cuốn phăng tòa nhà đạo.

Nàng đối mặt với Nước, với Đời, với Du Tử.

Yvette ơi, nàng hãy sống!

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.4 ( 1 votes)

Trích dẫn

Tuần lễ kế tiếp  ,  trời lại đổ mưa. Cơn mưa dấy lên trong Yvette một nỗi tức giận lạ kỳ. Như nàng trù tính thì trời phải quang đãng, nhất thiết quang đãng đến tận cuối tuần. Vì lẽ gì, nàng không tự vấn.

Thứ Năm được nghỉ nửa ngày, trời thoạt đầu sương giá, rồi nắng lên. Leo lái xe hơi đến, cũng với đám bạn ấy. Sưng sỉa một cách khó hiểu, Yvette từ chối đi cùng.

“Cám ơn, tôi không có hứng.” nàng nói.

Nàng thích làm Mary-Mary-ngược-ngạo-quá-chừng    [1]    hơn.

Thế rồi một mình, nàng đi dạo lên những ngọn đồi sương giá, đến dãy Ðá Ðen.

Ngày tiếp theo, trời cũng nắng và đẫm sương. Bấy giờ là tháng Hai, nhưng ở miền quê phương Bắc băng giá không hề tan chảy dưới ánh mặt trời. Yvette tuyên bố đạp xe đi chơi và mang phần ăn trưa theo vì có thể đến chiều nàng mới về nhà.

Nàng khởi hành không vội vã. Dù trời sương giá, trong ánh nắng đã phảng phất hơi hướm mùa xuân. Xa xa trong công viên, lũ nai đang đứng hơ mình giữa nắng. Một con nai cái đốm trắng chậm rãi bước ngang khung cảnh im lìm.

Trong lúc đạp xe, Yvette nhận thấy đôi bàn tay mình không sao ấm lên được, dù toàn thân nàng nóng rực. Mãi cho đến khi nàng buộc phải cuốc bộ một quãng đường dài lên đỉnh đồi, nơi gió trời đã lặng.

Cảnh vật trên cao quang đãng và trơ trọi tựa hồ một thế giới khác. Yvette đã trèo lên tới một tầm cao mới. Nàng tiếp tục đạp xe chầm chậm giữa mê trận bạt ngàn cột đá, hơi rùng mình với viễn cảnh lạc lối. Ðương lúc tin rằng mình đang đi đúng lối, nàng chợt nghe thấy một thanh âm va đập mơ hồ, cùng tiếng vang khe khẽ của kim loại.

Chàng du mục đang ngồi bệt dưới đất, lưng xoay về phía càng xe, tay cầm búa nện lên một chiếc bát bằng đồng. Ðầu trần dưới nắng, chàng mặc một chiếc áo len xanh. Ba đứa trẻ lặng lẽ chạy nhảy quanh chàng, vui đùa trong chòi ngựa. Không thấy bóng dáng con ngựa và chiếc xe kéo đâu. Một người đàn bà lớn tuổi, đầu quấn khăn vuông, lui cui nấu nướng gì đó trên đống củi lửa. Không gian hoàn toàn tĩnh lặng, trừ tiếng keng-keng gấp gấp ngân vang của chiếc búa con trên mặt đồng xỉn.

Yvette vừa xuống xe, chàng du mục ngẩng lên tức khắc. Chàng không cử động, nhưng tay búa đã ngừng. Một nét cười hân hoan, kín đáo đến mức hầu như không thấy được, hiện lên trên gương mặt chàng. Người đàn bà lớn tuổi phóng một cái nhìn sắc sảo qua làn tóc hoa râm nhớp nháp. Chàng du mục thì thầm gì đó với bà ta, và bà quay lại với đống lửa. Chàng ngước nhìn Yvette.

“Mọi người có khỏe không?” Nàng lịch sự hỏi.

“Ổn cả! Cô ngồi chơi một tí chứ?” Chàng xoay người lại, rút từ dưới đáy caravan một chiếc ghế thấp cho Yvette. Rồi trong khi nàng dắt xe đạp về phía rìa mỏ đá, chàng tiếp tục tay búa, và những tiếng nện khe khẽ, gấp gáp như chim gõ mỏ lại vang lên.

Yvette đến hơ tay bên đống lửa.

“Ðây là bữa ăn phải không?” Nàng vô tư hỏi bà du mục lớn tuổi trong khi vươn thẳng đôi bàn tay dài, mong manh, ửng đỏ vì lạnh của mình ra trước đám than hồng.

“Vâng, bữa ăn!” Bà du mục đáp. “Cho cậu ta. Và bọn trẻ.”

Bà trỏ chiếc nĩa dài vào ba đứa nhỏ đang giương cặp mắt đen láy dưới mớ tóc phủ trán đen tuyền lên nhìn nàng. Ba đứa đều sạch sẽ. Toàn bộ khu mỏ cũng được giữ gìn sạch sẽ như thế, chỉ có bà du mục thì không.

Yvette lặng lẽ ngồi thu mình, hơ ấm bàn tay. Chàng du mục nện búa liên hồi phá tan những khoảng lặng. Bà già chậm chạp trèo lên bậc cấp của chiếc caravan cũ kỹ nhất. Bọn trẻ bắt đầu đùa nghịch trở lại như những con thú nhỏ, tất bật mà im ru.

“Chúng là con anh phải không?” Yvette rời ngọn lửa, đến bên chàng du mục.

Chàng nhìn vào mắt nàng và gật đầu.

“Còn vợ anh đâu?’

“Cô ấy mang giỏ ra ngoài, cũng như tất cả mọi người, đánh xe ra ngoài để bán hàng. Tôi không đi bán. Tôi chế ra chúng, nhưng không đi bán chúng. Ít khi đi.”

“Anh chế ra tất cả những vật dụng bằng đồng đó?” Nàng hỏi.

Chàng gật đầu, và lại đưa cho nàng chiếc ghế. Nàng ngồi xuống.

“Anh bảo anh có mặt ở đây vào mỗi thứ Sáu.” Nàng nói. “Vậy nên tranh thủ lúc đẹp trời, tôi đến.”

“Ðúng là một ngày rất đẹp! ” Chàng đáp và ngắm nhìn đôi má nàng đã hơi tái đi vì rét, mái tóc mềm phủ trên hai vành tai ửng đỏ, và đôi bàn tay dài lấm tấm máu tụ nằm bất động trên đầu gối nàng.

“Cô bị lạnh khi đạp xe đến đây?” Chàng hỏi.

“Lạnh bàn tay!” Nàng bồn chồn siết hai bàn tay vào nhau.

“Cô không mang găng sao?”

“Có chứ, nhưng chúng chả giữ ấm được mấy.”

“Hơi lạnh thấm vào bên trong.”

“Vâng!” Nàng đáp.

Bà du mục từ từ xuất hiện, khệ nệ bước xuống từng bậc cấp caravan với vài chiếc đĩa tráng men.

“Bữa ăn sẵn sàng rồi sao?” Chàng nhẹ nhàng cất tiếng.

Vừa lầm bầm gì đó, bà già vừa bày biện mớ đĩa ra quanh bếp lửa. Hai chiếc nồi mắc vào thanh ngang dài bằng sắt bắc trên đống than hồng. Một chiếc chảo sôi sùng sục trên chiếc kiềng sắt ba chân. Hơi nóng và hơi nước chập chờn hòa quyện giữa nắng trời.

Chàng du mục đặt mớ dụng cụ cùng chiếc nồi xuống, và nhổm người dậy.

“Cô ăn với chúng tôi chứ?” Chàng hỏi Yvette mà không nhìn nàng.

“Ồ, tôi có mang thức ăn theo rồi.” Yvette đáp.

“Cô dùng chút món hầm chứ?” Chàng mời. Rồi chàng lại khẽ gọi bà du mục, kín đáo nói gì đó với bà, và bà vừa lầm bầm đáp lại vừa đẩy chiếc nồi sắt về cuối giá treo.

“Có chút đậu và thịt cừu trong ấy.” chàng bảo.

“Ôi, cám ơn lắm lắm!” Yvette đáp. Rồi nàng bất giác thu hết can đảm nói thêm: “Vâng, nếu được tôi chỉ xin một ít thôi.”

Nàng tháo phần ăn trưa của mình ra khỏi xe đạp, còn chàng leo lên các bậc cấp vào trong caravan. Một phút sau chàng ló mặt ra, lau tay bằng một chiếc khăn.

“Cô muốn lên rửa tay không?” Chàng nói.

“Không, tay tôi sạch rồi.”

Chàng đổ chậu nước rửa tay, cầm một chiếc lọ cao bằng đồng cùng một chiếc cốc đong đi về phía cuối con đường, để lấy nước từ dòng suối chảy vào một chiếc hồ nhỏ.

Khi quay lại, chàng đặt chiếc lọ và chiếc cốc bên đống lửa, rồi nhặt một khúc gỗ ngắn và ngồi lên. Ðám trẻ ngồi túm tụm trên sàn nhà gần đống lửa, đứa xúc đứa bốc từng mẩu thịt miếng đậu. Chàng du mục ngồi trên khúc gỗ miệt mài ăn lặng lẽ. Bà già pha cà phê vào chiếc ấm đen đặt trên kiềng, rồi tập tễnh trèo lên caravan lấy tách. Cả trại chìm trong yên tĩnh. Yvette vẫn ngồi trên ghế. Nàng giở nón ra và lúc lắc mái đầu dưới nắng.

“Anh có bao nhiêu con?” Yvette bất thần hỏi.

“Năm.” chàng chầm chậm đáp và ngước nhìn vào mắt nàng.

Một lần nữa Yvette nghe con tim mình chìm xuống, tựa hồ lên cơn hấp hối. Bần thần như thể đang mơ, nàng đón lấy tách cà phê trên tay chàng. Nàng chẳng còn nhận ra điều gì ngoài dáng hình lặng lẽ như một cái bóng của chàng trên khúc gỗ, với chiếc tách men trong tay, nhấm nháp từng ngụm cà phê trong yên lặng. Ý chí đã rời bỏ thể xác nàng, sức mạnh nơi chàng áp đảo nàng, bóng chàng đổ xuống trên nàng.

Và chàng, trong lúc thổi nguội cà phê, chẳng còn nhận ra điều gì ngoài hạt mầm trinh nguyên bí ẩn trong nàng, vẻ mong manh hoàn mỹ nơi tấm thân mảnh dẻ ấy.

Cuối cùng chàng đặt tách cà phê xuống bên đống lửa, ngoảnh lại nhìn nàng. Làn tóc đổ xuống gương mặt nàng khi nàng cố nhấp môi vào tách cà phê nóng. Gương mặt nàng toát lên vẻ mơ màng yểu điệu của một đóa hoa rủ đã nở hết. Nàng căng tràn nhựa sống, như một đóa hoa nở sớm huyền diệu, một bông tuyết điểm xòe cánh trắng bay vào thời khắc bừng tỉnh của tuổi xuân chóng tàn. Thời khắc thức tỉnh của trinh trắng mãn khai, đẹp mê ly như một bông tuyết điểm dưới nắng, đang đến với nàng.

Chàng du mục, hoàn toàn ý thức về nàng, chờ đợi nàng như thể một chiếc bóng thực sự, một chiếc bóng luôn ở đó và chờ đợi.

Cuối cùng chàng cất tiếng, mà không phá vỡ bùa chú:

“Cô có muốn vào caravan rửa tay không?”

Ánh mắt bừng tỉnh, thơ ngây của nàng trong khoảnh khắc trinh nguyên mỹ mãn hướng về chàng như nhìn vào hư không. Nàng chỉ nhận ra tay chân mình ngụp trong dòng nước thẫm lạ lùng là chàng, và chút ý chí còn lại của mình cuối cùng cũng bị gội tan. Trong ý thức của nàng, chàng chính là thứ mãnh lực u huyền toàn vẹn ấy.

“Vâng, có lẽ.” nàng đáp.

Chàng lẳng lặng đứng dậy, quay sang hạ giọng trao đổi với bà du mục. Rồi chàng lại nhìn Yvette, buông mãnh lực của mình lên nàng, khiến nàng chẳng còn bận tâm đến bản thân hay hành động nữa.

“Lại đây!” chàng nói.

Nàng mặc nhiên tuân theo, đi theo từng chuyển động lặng lẽ, bí hiểm, áp đảo của thân hình chàng trước mắt. Chẳng đáng gì. Nàng đã tan theo ý chí của chàng.

Chàng đang đứng trên bậc cấp trên cùng, còn nàng ở bậc cấp cuối cùng, thì nàng chợt nghe thấy một âm thanh không mời mà đến. Nàng đứng sững lại nơi bậc cấp. Một chiếc xe hơi đang tiến tới. Chàng đứng yên ở bậc cấp trên cùng, ngạc nhiên nhìn quanh. Người đàn bà lớn tuổi the thé kêu lên câu gì đó, khi chiếc xe phóng lại gần cùng tiếng động cơ vun vút lớn dần. Nó đang chạy ngang qua.

Rồi họ nghe tiếng kêu của một phụ nữ, và tiếng xe thắng két. Nó đã dừng bánh ngay phía trên khu mỏ.

Chàng du mục khép cửa caravan lại và bước xuống bậc cấp.

“Cô muốn đội mũ vào chứ.” Chàng nói với nàng.

Nàng ngoan ngoãn đi tới chiếc ghế thấp bên đống lửa và nhấc mũ lên. Chàng trầm lặng ngồi xuống bên bánh xe thồ, tay cầm lấy các dụng cụ. Tiếng keng-keng nhanh gọn của tay búa, giờ đây nghe gấp gáp và giận dữ như âm thanh của một khẩu súng máy nhỏ, bật ra vừa lúc giọng nói của người phụ nữ cất lên:

“Chúng tôi có thể hơ tay bên đống lửa trại không?”

Người phụ nữ tiến lại trong tấm áo choàng lông chồn đồ sộ mượt mà. Theo sau chị là một người đàn ông vận áo bành tô xanh dương, vừa đi vừa tháo găng tay lông và rút ra một tẩu thuốc.

“Nhìn hấp dẫn quá”. Người phụ nữ trong tấm áo làm từ nhiều sinh vật chết nở một nụ cười toe toét điệu đàng, nửa do dự, nửa kẻ cả, với người bạn đồng hành.

Không ai nói lời nào.

Chị tiến tới đống lửa, thoáng run rẩy vì lạnh sau lớp áo choàng. Họ vừa lái xe mui trần đến.

Chị là một thiếu phụ nhỏ con với cái mũi hơi to: có lẽ là một người Do Thái. Bé bỏng tựa một đứa trẻ, trong lớp áo lông chồn đó trông chị kềnh càng hơn thực tế, và đôi mắt nâu to hơi uất ức của một phụ nữ Do Thái được nuông chiều chằm chằm ló ra từ lớp phục trang xa hoa của chị.

Chị cuộn mình lại trên đống lửa thấp, xòe rộng đôi bàn tay nhỏ lấp lánh ánh kim cương và lục bảo ngọc.

“Eo!” Chị run bần bật. “Tất nhiên chúng tôi không nên lái xe mui trần lên đây! Nhưng chồng tôi thậm chí còn không cho tôi than rét!” Chị quay đầu nhìn anh bằng cặp mắt quở trách, trẻ con, mang nét sắc sảo khôn lanh của lớp phụ nữ tư sản Do Thái: hẳn chị là người giàu có.

Rõ ràng chị đang yêu người đàn ông tóc vàng to con kia, theo cách yêu khó hiểu của phụ nữ Do Thái. Người đàn ông nhìn lại chị bằng đôi mắt xanh lơ đãng dường như không có lông mi, và một nụ cười khẽ uốn nếp lên gò má lồ lộ mịn của anh. Nụ cười không mang ẩn ý gì cả.

Nhìn anh, người ta tức khắc liên tưởng đến những môn thể thao mùa đông như trượt băng, trượt tuyết. Lực lưỡng và dửng dưng với cuộc đời, anh chậm rãi nhồi thuốc lá vào chiếc tẩu bằng một ngón tay dài đỏ lửng, khỏe khoắn.

Người phụ nữ Do Thái nhìn anh xem anh có hồi đáp mình không. Chẳng có gì ngoài nụ cười trống không kỳ cục đó. Chị quay lại với đống lửa, hơi nhíu mày nhìn đôi bàn tay nhỏ xòe ra trắng bệch của mình.

Anh tuột chiếc măng tô lót trong nặng nề của mình ra, để lộ một lớp áo len đan có họa tiết sắc nét rất đẹp màu vàng, đen và xám, cùng một chiếc quần rộng cắt may rất khéo. Phải, cả hai đều xa xỉ! Thân hình anh tráng kiện, lồng ngực căng vạm vỡ. Anh lặng lẽ vun đống lửa lên, chẳng kém gì dân cắm trại lão luyện, hay một người lính đương trong chiến dịch.

“Theo cô họ có phiền không nếu chúng tôi cho vài quả thông vào để lửa cháy to hơn?” Anh vừa hỏi Yvette vừa im lặng đánh mắt về phía chàng du mục đang quai búa.

“Tôi nghĩ họ sẽ thích là đằng khác.” Yvette trả lời, hơi choáng váng khi bùa chú của chàng du mục dần dần thôi tác động lên nàng, và bắt đầu cảm thấy lạc lõng, trống rỗng.

Người đàn ông quay ra xe rồi trở lại với một bao đựng quả thông. Anh lấy ra một nắm.

“Chúng tôi cho lửa bùng lên được chứ?” Anh gọi chàng du mục.

“Hở?”

“Chúng tôi cho vài quả thông vào để lửa bùng lên được chứ?”

“Cứ làm đi!” Chàng du mục đáp.

Người đàn ông bắt đầu nhẹ nhàng và cẩn trọng rải các quả thông lên đống than hồng. Chẳng mấy chốc, từng quả một bắt lửa, cháy bùng lên như những bông hồng rực lửa và tỏa ra mùi hương ngào ngạt.

“A dễ thương! Dễ thương!” Người đàn bà Do Thái bé nhỏ xuýt xoa và lại ngước nhìn chàng trai của mình. Anh cúi mắt nhìn chị thân ái, như mặt trời bừng sáng trên băng. “Cô có thích lửa không! Ôi, tôi thích lắm!” Chị xuýt xoa với Yvette trên nền tiếng búa nện.

Tiếng quai búa làm chị khó chịu. Chị quay nhìn chàng du mục, hơi cau cặp mày thanh tú, như thể chị sắp sửa ra lệnh cho anh chàng dừng lại. Yvette cũng nhìn sang. Chàng du mục đang oằn người trên chiếc bát đồng, đôi chân choãi ra, đầu cúi xuống, cánh tay uyển chuyển nâng lên. Giờ đây chàng có vẻ thật xa cách với nàng.

Người đàn ông đi cùng người phụ nữ rảo bước về phía chàng du mục, rồi đứng yên lặng nhìn xuống chàng, miệng vẫn ngậm tẩu thuốc. Hai người đàn ông, như hai con chó đực xa lạ, bắt đầu đánh hơi nhau.

“Chúng tôi đang tận hưởng tuần trăng mật.” Người phụ nữ Do Thái nói, ném một cái nhìn tinh quái về phía Yvette. Âm giọng của chị hơi cao và ngang, như tiếng kêu của một loài chim, giẻ cùi hay mỏ khoằm gì đấy.

“Thật ư?” Yvette nói.

Bạn đọc cảm nhận

Liễu Hồ

Cuốn sách thuộc thể loại truyện vừa, chỉ vỏn vẹn chừng 150 trang nhưng đầy lôi cuốn. Đó là câu chuyện tình rất thực của nàng Yvette con gái một mục sư. Nhưng cuốn sách không chỉ dừng lại ở những cảm xúc tình cảm của nàng dành cho chàng du tử điển trai đã có vợ con, mà trên hết là một bức tranh xã hội Anh với những định kiến gia giáo qua hình ảnh mục sư lễ phép luôn nghe lời mẹ, với bà nội – người cầm trượng cai quản cả gia đình đúng theo lề thói và bà cô không chồng sống cùng. Họ những thế hệ cũ, không chấp nhận được lối sống mới của ba cô con gái trẻ. Cái chết của bà nội ở kết truyện như hồi chuông gióng lên cho một xã hội cũ kĩ phải nhường chỗ cho một đời sống cởi mở hơn và những rào cản cũ phải được phá bỏ. Theo cá nhân mình bìa sách trình bày không được đẹp, nhưng đây vẫn là một cuốn sách hay nên đọc.

NGUYEN MINH THANH

Để có được một sự thay đổi cần một yếu tố từ bên ngoài và trong tác phẩm này là chàng du mục-Joe Boswell, “Và mãi khi đó nàng mới hay chàng có một cái tên” (trang 155). Chàng du mục đã đưa Yvette ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực của cha mình-mục sư Arthur Saywell về tình yêu, cũng như thoát khỏi hằn học của bà nội (Trưởng Mẫu) về người mẹ của mình, mà theo Trưởng Mẫu là “Kẻ vốn dĩ là Cynthia” đã bỏ gia đình.

Một khía cạnh khác của Tự do, của Tình yêu trong Cô Gái Đồng Trinh Và Chàng Du Tử là lề thói gia đình, nền giáo dục gia đình “tự thần thánh hóa bản thân”.

Không chỉ riêng Việt Nam mới có chuyện tôn ti trật tự trong gia đình hay còn gọi là lễ giáo phong kiến. Mà một nước phương tây vốn dĩ được xem là hình mẫu của Dân chủ, Tự do và Bình đẳng cũng đã trải qua giai đoạn chuyển tiếp khắc nghiệt.

D.H. Lawrence (1885-1930) cảm nhận được những gì đang xảy ra tại xã hội Anh quốc lúc bấy giờ. Thông qua Cô Gái Đồng Trinh Và Chàng Du Tử, tác giả muốn lột tả hết những rào cản và hủ tục trong gia đình và xã hội đương thời.

Trần Phượng

Chất trữ tình ngọt ngào là đặc trưng của DH Lawrence, tuy nhiên mỗi một tác phẩm là một giai điệu, một âm hưởng khác nhau. Cô gái đồng trinh và chàng du tử cuốn hút người đọc ngay từ những trang đầu bởi tình tiết kịch tính và lối dẫn dắt tài tình của tác giả. Người đọc đã đọc vào tác phẩm thì cứ phải theo mạch truyện bị cuốn đi. Lối viết uyển chuyển của DH Lawrence khiến cho người đọc không ngừng suy nghĩ, liên tục tiếp nhận, liên tục đánh giá tình huống, đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Mỗi một nhân vật hiện lên với một nét tính cách rất riêng, làm nên bức tranh nhiều sắc màu trong truyện. Với DH Lawrence, người ta cành hiểu nhiều hơn về khát vọng tình yêu của con người, nhất là những con người bị kiềm tỏa bởi lễ giáo.

Cuốn sách hấp dẫn ngay từ bìa sách quá đẹp và hình ảnh!

Để lại comment

avatar
7000