Trang chủ / Review / Cô Đơn Trên Mạng

Cô Đơn Trên Mạng

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Janusz L.Wisniewski
NXB NXB Trẻ
Công ty phát hành NXB Trẻ
Số trang 576
Ngày xuất bản 04-2013
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Một tình yêu đẹp, bắt đầu từ trên mạng internet. Một tình yêu dịu dàng, bất tận, một tình yêu dường như tất thảy đều mơ ước, để được “khóc và nghẹt thở”…

Một bài ca tôn vinh trí tuệ và tri thức: những câu chuyện lý thú về máy tính, email, và SMS, về ADN, giải mã gien và bộ não, về những phân tử của cảm xúc… được đan quyện tinh tế với nổ lực tìm kiếm cảm xúc và nhu cầu lớn lao được gần gũi yêu thương chống lại sự lạnh lùng, cô độc của con người trong xã hội hiện đại.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.35 ( 1 votes)

Trích dẫn

Anh muốn em có một cái gì đó từ anh. Như một lá bùa. Đơn giản là để em có thể chạm vào một cái gì đó từ anh.

Lá bùa! Thật khó tin, thật vớ vẩn phải không em? Nhưng dẫu sao anh vẫn muốn em có một cái gì đó kiểu như vậy.

Anh mua mô hình này của một cậu sinh viên trên bãi cỏ trước Viện Hóa MIT ở Boston. Thực ra anh đã nhìn thấy rất nhiều mẫu các chuỗi xoắn kép còn đẹp hơn. Nhưng với anh cái này đặc biệt gần gũi. Anh đã mua nó sau bài giảng đầu tiên của mình ở Mỹ. Chính là ở chỗ ấy, MIT. Với anh, một người Ba Lan thì đây như thể một giải Oscar. Giảng bài ở MIT đối với một nhà khoa học giống như được yết kiến Giáo hoàng. Anh muốn có một cái gì đó mãi mãi từ chỗ này. Anh đã trả những đồng đôla công tác phí cuối cùng cho mô hình này. Sau đó anh không đủ tiền đi xe buýt ra sân bay. Anh đã đi bộ. Nhưng anh đã có nó. Bây giờ thì anh muốn em có nó.

Jakub.

Có thể có một con gấu, con thỏ hay con chó bông. Cũng có thể có một chuỗi xoắn kép ADN bằng thủy tinh. Có thể nó không mềm mại, không mịn để ôm ấp. Nhưng thay vào đó nó lại có gien.

Cô nhớ là sau khi đọc xong tờ giấy, cô đã đưa cái vật thủy tinh ấy lên môi.

Cô lấy cái mô hình từ trên giá xuống và nắm chặt trong lòng bàn tay. Cô thuộc lòng thứ tự của chuỗi. Hoàn toàn không cần phải nhìn. Cô nghĩ rằng nhất định một lúc nào đó cô sẽ hỏi anh tại sao lại nhiều AT hơn CG. Có phải ở chỗ nào cũng thế hay chỉ ngẫu nhiên ở đoạn này thôi?

Cô ra khỏi phòng mệt mỏi nhưng thanh thản. Một cảm giác thư thái tuyệt vời. Cô ngạc nhiên nhận thấy sau ngần ấy whisky mà mình vẫn tỉnh táo thế. Đúng lúc phải ngắt báo động thì cô đột ngột quay lại và chạy vào phòng. Cô lại mở máy tính.

– Mình mới chỉ viết mail chứ đã gửi nó đi đâu – cô nói to.

Khi chương trình thư xác nhận thư của cô đã được gửi, đã là hai giờ sáng.

Cô nghĩ – gần đây ý nghĩ này rất hay đến – rằng Internet phải được tôn vinh như lửa và rượu vang. Đơn giản đây là một điều thiên tài! Làm gì có bưu điện nào làm việc vào hai giờ sáng?

Cô gọi điện đặt taxi rồi ra khỏi phòng. Taxi đã đợi.

– Tôi có thể ngồi cạnh anh được không – Cô hỏi khẽ. – Hôm nay tôi không muốn ngồi ở phía dưới kia, trong bóng đêm này.

Người lái taxi ngạc nhiên, nhìn cô chăm chú hơn. Vừa vội vàng thu tờ báo trên ghế bên cạnh vừa trả lời:

– Tất nhiên rồi. Tôi rất vui. Mời cô ngồi.

Họ đi. Trong radio Don McLean đang hát Starry, starry night.

– Anh cho to hơn một chút được không? – Cô cười, hỏi người lái xe.

– Chị cứ điều chỉnh như chị muốn. Tôi cũng rất thích nghe to.

Cô vặn núm âm lượng. Và ngâm nga theo. Một lúc sau thì cả anh tài cũng nhập bọn. Họ nhìn nhau rồi cùng cười phá lên.

Cô ngồi tựa lưng vào ghế rất thoải mái, nhắm mắt và nghe nhạc cô có thể đi như thế này đến vô cùng vô tận. Không khí trong taxi bỗng trở nên ấm cúng và an toàn. Cô nghĩ rằng đã từ lâu lắm rồi cô không thấy hạnh phúc như lúc này. Những ngón tay cô lần theo mô hình thủy tinh đã kịp ấm lên nhờ hơi ấm bàn tay cô. AT, CG. Rồi lại CG và sau đó là ba lần AT…

Starry, starry night, paint your pallete blue and gray…

ANH: Anh với ngăn kéo lấy lon coca, ngồi xổm trên ghế trước màn hình, kéo dài sợi dây xoắn của bàn phím, đặt bàn phím lên đùi. Bắt đầu đọc.

Varszawa ngày 28 tháng tám.

Jakub,

Bây giờ anh hãy nghe thật chăm chú này…

Vậy là bây giờ anh hãy nghe em thật chăm chú này. Anh đã biến em thành – Chúa ơi, cái cô Geppert này mới tác động đến em làm sao chứ – người phụ nữ buồn nhất của đất nước này.

Anh đã giẫm em bẹp dí. Và anh đã thu nhỏ em lại kích cỡ của con virút. Chính xác như vậy. Của con virút.

Anh đã kể cho em nghe câu chuyện tình yêu cuối cùng…

Anh có thể để yên tất cả những chi tiết đó. Anh có thể, phải không???

Chỉ có điều đừng nói với em rằng em đã yêu cầu anh điều đó. Đừng nói với em như vậy! Bởi đây sẽ là sự biện minh không phù hợp vời anh đâu.

Em muốn biết về những người phụ nữ của anh trong quá khứ, nhưng chỉ là biết qua thôi. Chỉ là họ đã từng tồn tại, họ có cặp mắt như thế này, màu tóc như thế kia, tiểu sử như thế nọ và rằng họ đã lùi vào dĩ vãng. Họ đã lùi vào dĩ vãng, không trở lại, đó là điều em muốn biết đầu tiên.

Hẳn số đó phải nhiều và họ rất khác nhau. Họ có thể để lại những dấu vết khác nhau. Hẳn họ phải mang nhiều ý nghĩa. Nhưng anh đừng nói về bất cứ một người cụ thể nào. Ý định của em là như thế. Bất cứ người phụ nữ nào ở địa vị của em cũng sẽ có ý đồ như thế. “Bất cứ người phụ nữ nào ở địa vị của em” – Chúa ơi, câu này vang lên mới khủng khiếp làm sao.

Nhưng với anh thì không thể lên kế hoạch như vậy được. Có thể tin cậy vào anh. Anh là một người đáng tin cậy – em thích từ này – đáng tin cậy đến đau đớn. Nhưng lên kế hoạch với anh thì đơn giản là không thể. Đó là em cũng cứ giả thiết như vậy cho đến hôm nay. Từ hôm nay thì em biết điều đó là chắc chắn. Anh có một tiểu sử quá rắc rối. Đã thế, anh còn thay đổi tiểu sử của người khác.

Về nguyên tắc thì không phải thế. Mà là những người khác muốn thay đổi tiểu sử của mình vì anh. Như Natalia chẳng hạn.

Cho tới lúc này, em chưa từng biết một ai đã gặp phải bi kịch như vậy. Và cho tới lúc này, em chưa từng biết một ai đã có được tình yêu như thế. Phải chăng trong cuộc đời, cứ nhất thiết phải đưa tất cả về con số không? Phải chăng cả ở đây cái quan niệm cân bằng trạng thái chết tiệt mà có lần anh đã viết về nó hết cả ba trang giấy ấy cũng phát tác?

Khi đọc về tất cả những gì anh đã dành cho cô ấy, đã lâm vì cô ấy, thì em phân vân, những cái anh đã dành hay sẽ dành cho những người phụ nữ khác, với anh, sẽ buồn tẻ, trần tục và thậm chí vô vị biết bao. Bất cứ người đàn bà nào đi qua anh, hay cũng có thể dừng lại bên anh, đều phạm sai lầm. Thậm chí họ không biết là sai lầm gì.

Họ, những người đàn bà ấy không nên biết tí gì về Natalia. Anh hãy đừng nói gì với họ cả. Bởi sẽ rất khó cho họ khi phải so sánh với một người mà với anh là một thiên thần. Bởi các thiên thần đâu có chán nản, những ngày xấu trời, nếp nhăn và kinh nguyệt.

Em đã dừng lại bên anh. Nhưng đây là egal(*), như anh nói. Tuy nhiên, anh đã kể cho em chuyện ấy. Nhưng những gì anh dành cho em mỗi ngày hoàn toàn không dung tục và vô vị. Hơn nữa, chắc chắn anh đã cho rằng em có thể vượt qua được. Bởi em là ảo cơ mà. Giống như thiên thần. Các thiên thần cũng là ảo. Luôn luôn như thế. Thậm chí cả hàng ngàn năm trước Internet. Nhưng trong trường hợp của em, thì đó là sự lừa phỉnh. Em CHỈ LÀ ảo. Em không có gì chung với thiên thần. Em là người đàn bà hư hỏng, tội lỗi. Việc anh là con người đặc biệt và xứng đáng với tất cả những tội lỗi ấy tuyệt đối không thể biện minh cho em được.

Chúc sức khoẻ! Cái giống Daniels này uống với red bull ngon hoàn toàn khác. Anh hãy thử xem. Rồi anh sẽ cảm nhận được cái hương vị tội lỗi ấy.

Vậy là đúng hôm nay em hiểu rằng em có ý đồ đối với anh. Chính hắn nói với em rằng em có. Và rằng em không nên có. Cũng là hắn. Bởi đó là thiếu đạo đức. Hắn gọi đó là “phản bội”. Đúng là hắn đã dùng từ này! Hắn bảo em là ít nhất thì em cũng vi phạm hai điều răn. Số 6 và số 9, tức là 69. Điều này thì hắn không nói. Mà là em tự liên tưởng.

Bạn đọc cảm nhận

Sun Lucky

Có nhiều người nói tình yêu trên mạng chỉ là ảo tưởng không thực và khó bền vững . Thật ra tình yêu có bền vững hay không là do cách vun đắp của mỗi người . Phải nói hai nhân vật chính trong truyện có tính cahcs trái ngược nhau . Một người thì trầm lặng ít nói một người thì nhiệt huyết sôi động . Nhưng họ đều có điểm chung là trong quá khứ đều có một vết thương . Trong xã hội công nghiệp hóa hiện đại hóa hiện nay nơi mà lợi ích của bản thân luôn được đặt lên hàng đầu . Muốn tìm được một tình yêu chân chính không dễ , Hai con người đó cô đơn về mặt nào đó họ trao đổi với nhau những cảm xúc suy nghĩ của mình . Mặc dù chưa gặp nhau nhưng sợi chỉ đỏ đã định họ là của nhau rồi . Một câu chuyện hay ý nghĩa

Tran Thien Nhan

Trong xã hội công nghệ thông tin, con người dần khép mình hơn trong mối quan hệ, thiếu sự đồng cảm ở những thế giới hiện thực nhưng sẵn sàng trải lòng với những người không hề quen biết. Và trong xã hội hỗn loạn hư ảo đó, họ tìm thấy nhau, có sự đồng điệu với nhau về xúc cảm. Đâu đó trong con người vẫn gào thét muốn phá tung cái xiềng xích của xã hội thực, muốn thoát ra sự kìm kẹp đó, nhưng sự cô đơn trống trải trong tâm hồn vẫn khủng khiếp.

Đắng lòng với những câu thoại

“Jakub ơi, nhớ quá….

“Tại sao tất cả mọi người đều bỏ anh? Tại sao?! Hôm nay em hãy tìm thấy anh đi. Như một năm trước đây. Xin em, hãy tìm thấy anh. Hãy cứu anh!”

Dù cho thế giới ảo hóa vẫn đầy rẫy sự cám dỗ và dối trá, thì trong thế giới áo đó sự xâm nhiễm với cảm xúc vẫn chân thật và đau đớn. Nỗi cô đơn vẫn hằn rõ trên câu chữ trên những nick chát lạnh lùng

Đọc Cô đơn trên mạng để hiểu, khi con người ở hiện thực sự gắn kết là lỏng lẻo thì có chăng những mối quan hệ mà ta cho là khó bền chặt nhất lại gây ra xúc cảm lớn nhất

Hay đọc và cảm nhận chính mình trong cô đơn trên mạng.

Nguyễn Thị Vy

“Cô đơn trên mạng” mang đến cảm giác giống như đang nghe một bản nhạc rock cổ điển, một bản nhạc lúc thì mạnh mẽ, dữ dội lúc lại trầm lắng, buồn bã và u sầu.

Tác giả kể câu chuyện về một tình bắt đầu từ trên mạng internet, một tình yêu tưởng chỉ là mơ mộng, ảo vọng, hão huyền nhưng rồi đến một lúc nó lại là thứ duy nhất để người trong cuộc bấu víu vào. Trong một xã hội thông tin quá phát triển, con người đôi khi thu hẹp những mối quan hệ của mình lại, họ lệ thuộc vào công nghệ, họ cô đơn nhưng chẳng nhận ra mình cô đơn. Hai nhân vật chính trao đổi những tin nhắn, nhưng email, kể biết bao nỗi niềm, tâm sự trong công việc, đời sống, để rồi một ngày họ nhận ra mình đã yêu nhau. Cuốn sách không ca ngợi công nghệ hay mạng internet, mà tác giả chỉ muốn nói rằng, dù xã hội có phát triển đến đâu, thì chỉ tình cảm chân thành mới có thể mang con người lại gần nhau.

Truyện làm mình nghĩ đến những tác phẩm của Guillaume Musso, cũng nhẹ nhàng, hấp dẫn và tràn đầy cảm xúc như vậy. Một tác phẩm sẽ làm bạn nhớ đến sau khi gấp trang sách cuối cùng lại.

Để lại comment

avatar
7000