Trang chủ / Review / Bí Mật Tội Lỗi

Bí Mật Tội Lỗi

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Michelle Willingham
NXB NXB Lao Động
Công ty phát hành Bách Việt
Số trang 478
Ngày xuất bản 11-2014
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Một cô gái trẻ độc thân mang trong mình một bí mật khủng khiếp… Sau khi bị dụ dỗ và hủy hoại bởi kẻ thù tồi tệ nhất, Juliette đã tuyên bố sẽ không kết hôn với ai – nhất là bác sĩ Fraser, người tình thời thơ ấu của cô. Chấp nhận vùi mình trong các tài khoản và con số, cô từ chối cho phép chàng trai cao nguyên đẹp trai, sắc bén trở lại cuộc sống của mình.

Một kẻ nổi loạn bởi một nguyên nhân…Trái tim Paul Fraser luôn hừng hực ngọn lửa trả thù tên bá tước đã xử tử cha anh và xua đuổi người Scotland ra khỏi nhà họ. Nhưng khi phát hiện kẻ thù của anh cũng chính là kẻ đã làm tổn thương đến người con gái anh yêu, Paul thề sẽ tiêu diệt hắn.

Liệu Juliette có vượt qua được bóng tối của quá khứ trong vòng tay người đàn ông cô yêu không? Hay bí mật của cô sẽ chia rẽ bọn họ.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 3.9 ( 1 votes)

Trích dẫn

Anh bước đi như những người khác.

Juliette quan sát cách Paul hòa lẫn với đám khách khứa, chấp nhận sự giới thiệu và trò chuyện với bạn bè của Phu nhân Arnsbury.

Anh cư xử chẳng giống một người nông dân nghèo đang sống trong căn nhà mái rạ chật chội chút nào. Không, anh có phong cách của một tử tước như thể tước vị đó dành riêng cho anh vậy.

Người đàn ông này là ai? Anh đã hoàn toàn thay đổi từ Paul mà cô biết thành một con người khác. Cô không thể biết chuyện đó xảy ra như thế nào.

Nhưng hơn thế, cô nhận ra mình đang choáng váng vì anh. Trong bộ đồ mới này, anh mang vẻ đẹp trai ngang tàng và bí ẩn. Lúc anh nhìn vào mắt cô, cô không nghĩ được gì khác ngoài giây phút cuối cùng miệng anh đòi hỏi trên môi cô. Nụ hôn của anh phóng túng, không giống nụ hôn của gã bá tước. Anh dụ dỗ cô đầu hàng và lôi kéo cô.

Juliette không thể phủ nhận rằng mình muốn hôn anh lần nữa. Hai má đỏ bừng và cô giấu mặt sau chiếc quạt cầm tay, lùi sát vào các chị em mình.

Cô bị kéo ra khỏi suy nghĩ về Paul khi Victoria bước tới thăm hỏi. Nữ công tước mới tỏ ra bối rối một cách tội nghiệp, nhưng trong nhiều năm, đây là lần đầu tiên cô thấy chị mình xuất hiện ở nơi đông người.

“Chị thật xinh đẹp!”, cô khen ngợi chị gái và được tưởng thưởng một nụ cười ngập ngừng.

“Chị cảm thấy như tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào mình”, Victoria thừa nhận. “Thật khó thở.” Chồng cô lùi lại bài bước, cho phép họ có cơ hội nói chuyện riêng tư. Nhưng ánh mắt anh vẫn gắn chặt vào vợ, như để bảo vệ cô.

Margaret bước tới, ôm chặt Toria và mỉm cười. “Em rất mừng vì chị đã đến. Bộ váy của chị thật tinh tế!”

“Và đắt đỏ nữa”, Amelia nói thêm. “Trở nên giàu có thật tuyệt vời nhỉ? Em tưởng tượng chị ăn trưa với những chiếc đĩa bằng vàng, đúng không?”

“Hầu như không.” Sắc đỏ lại hiển hiện trên khuôn mặt Victoria, có vẻ cô rất thích thú với giả thiết của cô em út. “Nhưng rất khác biệt khi trở thành một nữ công tước.”

Chồng cô quay lại đưa cô đi, tay anh đặt ở sống lưng cô đầy che chở. Sau khi hai người đi, Amelia quay sang Juliette, hai mắt sáng rực, tinh quái.

“Em thấy chị khiêu vũ với bác sĩ Fraser”, em gái cô kêu lên. “Em chưa bao giờ nghĩ anh ấy lại cải trang và xuất hiện ở đây. Anh ấy đã nói gì?” Amelia nóng lòng tới nỗi không kịp đợi câu trả lời đã thì thầm, “Chị có cần em giúp đỡ để bí mật gặp gỡ anh ấy không?”

“Không. Chị vẫn sẽ ở đây với em và dì Charlotte.” Nhưng trong khi em gái cô vẫn đang liến thoắng một tràng về chuyện bác sĩ Fraser có mặt ở đây thú vị ra sao, Juliette nhận ra mình chẳng thể rời mắt khỏi Paul.

Anh liếc nhìn cô, im lặng đáp trả sự thách thức của cô. Giống như anh đang chứng minh quan điểm của riêng mình – rằng anh đã thay đổi rất nhiều so với lúc họ còn là những đứa trẻ. Anh đã không còn là một kẻ nổi loạn nóng nảy không có chỗ đứng trong phòng vũ hội. Thay vào đó, anh trở thành một quý ông lịch thiệp, không chùn bước trước bất kì kẻ thù nào.

Với phong thái cực kỳ tự tin, anh sải bước tới chào Phu nhân Arnsbury rồi cúi đầu, ném cho cô nụ cười ranh mãnh. Dì Charlotte bật cười vì anh đã nói gì đó và dường như bà không còn bận tâm chuyện Paul không được mời nữa.

Lát sau, cô nhìn thấy dì cô giới thiệu anh với một quý cô trẻ tuổi khác. Quý cô này rất đáng yêu với mái tóc xoăn vàng và đôi mắt xanh rạng rỡ. Cô ấy đỏ mặt vì nữ bá tước ghép đôi họ với nhau rồi đẩy ra sàn nhảy.

Juliette nắm chiếc quạt quá chặt, đến nỗi suýt bẻ gãy nó. Mặc dù đoán dì Charlotte đã gợi ý Paul khiêu vũ cùng quý cô trẻ tuổi đó, nhưng cô không ngờ tới cảm giác ghen tuông trào dâng trong lòng. Cô gái đó rất xinh đẹp và toát lên vẻ cực kỳ ngây thơ. Mái tóc và cái cổ thanh mảnh của cô ấy đều được điểm trang bằng ngọc trai, và cô ấy từ tốn cụp mắt xuống khi Paul lên tiếng.

Anh nắm tay cô ấy trong bước nhảy dạo đầu, và khi bắt gặp ánh mắt Juliette, nét mặt anh tỏ ra khiêu khích. Nụ cười mờ nhạt trên môi anh khiến bụng cô nóng rực như bị phủ một lớp axit.

Đó chính là cảm giác khi để anh ấy đi, lương tâm cô thầm nhắc nhở. Nhưng mình không còn lựa chọn nào nữa.

Vũ điệu kết thúc, Paul trả quý cô đó về với người đi kèm của cô ấy. Nhưng ánh mắt anh lại hướng về Juliette. Không chút hối lỗi, rồi lại nhìn về phía hiên nhà, sau đó quay lại cô.

Gặp anh trong vườn, anh nói.

Cô không dám. Ý nghĩ phải ở một mình cùng anh tại nơi mà bất cứ ai cũng có thể bắt gặp thật khó chấp nhận. Nhưng trong một thoáng, cô muốn giả vờ rằng mình vẫn là một cô gái ngây thơ và chưa từng bị xâm phạm. Cô muốn xoá bỏ ký ức về Strathland, buộc quá khứ ngủ yên.

Tim cô đập dữ dội, bản năng cầu xin cô hãy từ bỏ. Cô đã bị hủy hoại một lần rồi, còn gì quan trọng nữa đâu?

Nó quan trọng với chị em ngươi, tiếng nói cảnh báo vang lên trong đầu cô. Hành động của cô sẽ ảnh hưởng đến họ. Nhưng trong giây phút cô đơn, cô lại muốn được ở cùng anh.

“Amelia”, cô thì thầm với em gái. “Chị cần em giúp.”

***

Juliette áp sát Amelia trong lúc hai chị em đi về phía hiên nhà. Ánh mắt cô ấy lấp lánh tia đồng lõa.

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chị bị bắt gặp đang ở cùng anh ấy?” Amelia thì thào, “Chị sẽ phải cưới anh ấy chứ sao?”.

Juliette dừng bước, nhìn chằm chằm em gái. Em cô hoàn toàn bị hấp dẫn với ý tưởng đó.

“Đừng bao giờ để ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu em. Chị sẽ không kết hôn với bất kì ai.” Mặt Juliette nóng bừng, cô tự hỏi có nên quay lại và từ bỏ ý tưởng này không. Nếu Amelia cho rằng đó là cái cớ để ép buộc cô kết hôn thì cô hoàn toàn không nên đi. Thở dài, cô thừa nhận, “Chị nghĩ em nói đúng. Chị có thể bị phát hiện cùng anh ấy và như thế là không thích hợp”.

“Đừng lo lắng chuyện đó!”, Amelia đảm bảo với cô. “Em chỉ đang tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra thôi. Em sẽ không để ai phát hiện ra hai người đâu.” Cô bé mất tự chủ và cố trấn an Juliette về lòng trung thành của mình.

“Cảm ơn em”, cô thở ra. Nhưng lời nói của Amelia vẫn khiến cô cân nhắc có nên mạo hiểm đi vào khu vườn hay không. Cô cùng em gái bước ra hiên nhà, và ở phía xa xa cuối khu vườn, cô thấy Paul đang đứng cạnh một cây thông đỏ.

“Tại sao anh ấy lại giả vờ là người thừa kế của một tử tước nhỉ?”, Amelia hỏi. “Mọi người bàn tán về anh ấy.”

“Để được đến gần chị.” Cô không thể tin anh lại liều lĩnh như thế. Hơn nữa, anh còn không thèm che giấu danh tính của mình. Cô đỏ mặt nhớ lại lúc mọi người nhìn chằm chằm họ, thì thầm bàn tán về người đàn ông bí ẩn chú ý đến cô.

Nếu họ biết sự thật…

“Hãy cẩn thận”, Amelia năn nỉ. “Dì Charlotte vẫn cho là em đưa chị tới phòng nghỉ của phụ nữ. Chị chỉ có vài phút thôi đấy!”

“Sẽ ổn thôi.” Không khí ban đêm hơi lạnh, và Juliette bắt đầu hối hận vì không mang theo áo choàng. Cô nhận thấy không có ai khác bên ngoài. “Chị sẽ sớm gặp em ở phòng nghỉ.”

Em gái cô đứng đợi trong khi Juliette đi ngang qua khu vườn, hướng về phía cây thông đỏ mọc sát bức tường đá. Bầu trời tối đen, trừ mảnh trăng lưỡi liềm đang nhìn trộm sau một đám mây.

“Tối nay anh quá liều lĩnh đấy”, cô thì thào lúc Paul kéo cô sâu hơn vào bóng tối. “Nếu anh bị phát hiện thì sẽ thế nào?”

“Anh đã bị ném ra ngoài rồi”, anh lẩm bẩm, dẫn cô ra phía sau cây thông đến khi lưng cô tựa vào tường. “Nhưng để gặp được em thì cũng rất xứng đáng.”

Bạn đọc cảm nhận

Trần Thị

Đây là lần đầu tiên tôi được biết đến sự chung thủy một cách tuyệt đối của nhân vật nam chính trong văn học lãng mạn. Tôi đặc biệt có ấn tượng mạnh đến tuyến nhân vật phụ – chị em của Juliette, nhất là cô em út. Và một điều thú vị (dĩ nhiên chỉ là suy diễn của bản thân) là liệu có sự liên hệ gì không giữa hãng Victoria’s secret với Aphrodite’s Unmentionables trong truyện, vì một điều ngẫu nhiên là nhân vật Victoria trong truyện chính là người vẽ những mẫu thiết kế, và chị em nhà họ xem việc kinh doanh này là một “bí mật tội lỗi” thật sự…^^

Tóm lại, đây là một tác phẩm lãng mạn đáng để thưởng thức, các bạn sẽ chỉ thấy những thù hận chỉ càng làm cho tình yêu của hai nhân vật chính thêm mãnh liệt và thăng hoa mà thôi. Bên cạnh đó, tác giả rất là khéo léo tạo ra tiếng cười trong những bi kịch thật sự như là việc tặng nắm đấm cửa cho vợ trong ngày sinh nhật…^^

Quinn

Tình yêu chung thủy được thắp sáng từ đầu đến cuối truyện và chàng trai Paul Fraser quả là mẫu hình tượng nhân vật khiến nhiều chị em phải khao khát, trái tim anh giành trọn cho Juliette và suốt quãng thời gian mà hai người chia cắt nhau, anh vẫn nhất quyết không quan hệ với bất cứ ai cho dù người ta theo đuổi anh rất nhiều, điều này thật hết sức cảm động. Riêng với Juliette, với bí mật mà cô nhất định mang theo cho đến chết thật khiến người ta phải thương xót, ban đầu thì chuyện này có thể chấp nhận được nhưng chính vẻ cam chịu của Juliette và đấu tranh để tránh xa Paul của cô lâu dần có vẻ trở nên nhàm và làm cho độc giả như tôi cũng cảm thấy mệt mỏi. Cảm giác đau thương cứ trải dài suốt cả mạch truyện cho đến gần cuối mới ổn hơn, hành trình đi đến kết hôn của hai người thật lắm gian nan và tôi thấy rất ngưỡng mộ cũng như cảm thông với Paul, trên đời này hiếm có ai được như anh lắm. Nhìn chung trong truyện này tôi không thích nhân vật Juliette nhưng lại rất yêu mến Paul Fraser, tình yêu cũng là điểm sáng bao trùm cả tác phẩm, hận thù và cái ác sau cùng cũng kết thúc, hạnh phúc lại trở về. Câu chuyện khiến cho độc giả đều có những cảm xúc riêng trong lòng và ắt hẳn khi theo dõi tác phẩm ai cũng đều mong muốn có được một tình yêu son sắt như của Paul & Juliette.

Trang Jenny

Thật ra khi đọc giới thiệu truyện mình không cảm thấy muốn đọc “bí mật tội lỗi” cho lắm, nghe như kiểu nữ chính ngu ngốc bị dụ dỗ ý, nhưng đây là lần đầu tiên một tác phẩm của Michelle Willingham được xuất bản nên vẫn quyết định nghía qua. Và không phải Juliette bị dụ dỗ và hủy hoại, mà là cô bị cưỡng bức đấy chứ. Phần giới thiệu của NXB vậy là không ổn nhé.

Đến phần nội dung, thật sự Paul Fraser là một chàng trai thật khó kiếm tìm trong đời thật, kiểu quá đẹp trai, quá chung thủy, motip đàn ông chỉ có trong…tiểu thuyết.

Nhưng, vì đây là một tác phẩm lãng mạn, nên để thưởng thức một tác phẩm với một cô gái hiền lành nhu mì nhưng cũng đầy mạnh mẽ Juliette và chàng trai cao nguyên Paul luôn quyết tâm trả thù, cùng tuyến nhân vật phụ là các chị em gái Juliette.

Điều đặc biệt nhất trong bí mật tội lỗi khiến mình cảm thấy đây thật sự là một tác phẩm đáng đọc chính là, dù đau thương, thèm khát trả thù nhưng Paul vẫn không đánh mất mình trong sự thù hận, anh vẫn có khả năng yêu thương che chở, và anh yêu thương Juliette đủ để trả thù cho quá khứ của mình, đủ để trả thù cho cô mà vẫn có thể nắm lấy hạnh phúc thật sự của mình ở hiện tại.

Để lại comment

avatar
7000