Trang chủ / Review / Ban Ki Moon – Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài

Ban Ki Moon – Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài

Thể loại Danh nhân – Kinh doanh
Tác giả Shin Woong Jin
NXB NXB Thế Giới
Công ty phát hành Alphabooks
Số trang 271
Ngày xuất bản 10-2015
Giá bán Xem giá bán

Từ khi còn là một cậu bé cho đến khi trở thành Tổng thư ký Liên Hợp Quốc, ông luôn là tấm gương học tập không ngừng nghỉ cho thế hệ trẻ noi theo. Sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng hẻo lánh ở Hàn Quốc, với khả năng tập trung cao độ, sự đam mê bất tận với những điều mới lạ đặc biệt là niềm yêu thích học tiếng Anh từ nhỏ, ông đã chiến thắng trong cuộc thi hát tiếng Anh do Hội chữ thập đỏ Mỹ tổ chức. Tấm vé tham gia Chương trình thăm quan nước Mỹ dành cho học sinh sinh viên quốc tế – VISTA và cuộc gặp gỡ với Tổng thống Hoa Kỳ John F. Kennedy ở Washington D.C đã thổi bùng ước mơ trở thành nhà ngoại giao trong ông.

Trong những tháng năm sau đó, bằng sự đam mê và nỗ lực không ngừng, ông đã trở thành niềm tự hào của người dân Hàn Quốc, người đứng đầu của một trong những tổ chức quyền lực nhất thế giới và hơn hết là người soi đường tin cậy cho ước mơ của biết bao thế hệ trẻ.Cuốn sách Ban Ki Moon – Hãy học như kẻ ngốc và mơ ước như thiên tài ra đời mới đó đã 5 năm. Trong thời gian đó, Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki Moon đãbôn ba khắp nơi vì hòa bình thế giới và vì những vấn đề mang tính toàn cầu như biến đổi khí hậu, vấn nạn đói nghèo,… Và bằng những nỗ lực đó, ông được tín nhiệm tái đắc cử vị trí này nhiệm kỳ thứ hai.

Hơn nữa, thế hệ trẻ Hàn Quốc đã không do dự bình chọn Ban Ki Moon là nhân vật được tôn kính nhất tại đất nước này.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.33 ( 2 votes)

Trích dẫn

Biệt danh “thầy Ban” của cậu học trò vừa mới chuyển trường

Khi Ki Moon được một tháng rưỡi, bà Shin Hyun Soon rời làng Hengchi theo chồng chuyển về thành phố để tiện cho công việc của ông. Bố của Ban Ki Moon sau khi tốt nghiệp thủ khoa trường Phổ thông trung học Nông nghiệp Choongjoo vào thời kỳ chống Nhật đã vào làm cho công ty Choongbook Industries. Vào những năm 1930, tấm bằng cấp ba có giá trị hơn cả bằng tốt nghiệp đại học ngày nay. Thời buổi trường học ít, kiếm miếng ăn còn khổ cực nên bấy giờ nếu ai hoàn tất việc học hành sẽ nghiễm nhiên được xem là “tầng lớp trí thức”. Thêm vào đó, ông còn tốt nghiệp thủ khoa nên được xem là thanh niên có tương lai xán lạn trong xã hội lúc bấy giờ. Choongbook là công ty khá lớn chuyên về khai thác than đá và sản xuất bột mì, cho nên cũng không quá khó khăn để ông xoay xở nuôi sống gia đình bằng đồng lương của mình. Nhưng do phụ trách hoạt động phân phối nên gia đình ông thường xuyên phải thay đổi chỗ ở.

Vì lý do đó mà khi được 3 tuổi, Ki Moon đã theo gia đình chuyển đến Cheongjoo, và vào học lớp 1 ở đây. Nhưng không lâu sau đó, năm lên 8 tuổi, ông lại chuyển đến Choongjoo. “Mình nên cho Ki Moon vào trường nào đây mẹ nó?”

Vừa chuẩn bị chuyển nhà đến Choongjoo, ông vừa bàn với vợ về việc học của Ki Moon.

“Thế chẳng phải bố của Ki Moon có đứa cháu họ dạy ở trường Kyohyun à?”

“Ừ nhỉ! Đúng là có con bé Young Hee dạy ở đó. Sao tôi lại không nghĩ ra sớm nhỉ? Tuy trường hơi xa một chút nhưng cũng nên cho con vào trường tốt mình nhỉ?”

Trường Tiểu học Kyohyun được thành lập năm 1896, là ngôi trường có tiếng nhất vùng Chungcheongbuk. Tuy có hơi xa nhà nhưng xét lại không có trường nào tốt bằng. Chiến tranh mới chấm dứt nên ai nấy đều tất tả lo toan, vì thế số trẻ phải bỏ học ở nhà phụ giúp gia đình không ít. Thế nhưng, những trẻ đã quyết tâm theo học cũng đông đến mức lớp học phải chen chúc, nhồi nhét. Tổng số học sinh (từ lớp 1 đến lớp 6(1)) của trường Tiểu học Kyohyun lên đến hơn 2.000 em.

Do bị đánh phá trong một đợt tập kích từ thời chiến, ngôi trường với kiến trúc gỗ đã không còn, thay vào đó, giáo viên phải dựng phòng học tạm bằng lều bạt nên trường lớp trông đến là xập xệ. Văn phòng ấp, tòa án, thậm chí toa tàu hỏa chở hàng cũng được tận dụng làm lớp học nhưng các buổi học vẫn diễn ra đều đặn. Học sinh thậm chí không có cả bàn ghế để ngồi, chúng phải nhặt nhạnh các thanh gỗ, xếp lên đất để làm chỗ ngồi. Thầy cô giáo luôn động viên học trò mình rằng những người tài giỏi phải biết khắc phục hoàn cảnh khó khăn.

*Ban Ki Moon được đặt biệt danh là “thầy Ban” vào thời tiểu học. Vì lẽ, bạn bè không biết điều gì, đem hỏi đều được Ban giải thích thấu đáo như thầy cô. Ban Ki Moon đứng giữa, hàng thứ hai.

Ki Moon với địu sách trên lưng, nắm lấy tay chị họ Young Hee, giáo viên của trường Tiểu học Kyohyun lúc đó, bước vào lớp học. Lũ học trò bắt đầu xầm xì bàn tán.

“Này, lại thêm một thằng nhà quê mới đến kìa. Nhưng chẳng phải nó đi cùng cô giáo sao?”

Ban đầu, lũ trẻ đều tỏ ra dè chừng vì nghe nói Ki Moon là em họ cô giáo. Nhưng với cậu học trò lành như cục đất như Ki Moon thì việc hòa nhập với môi trường mới thật không dễ dàng. Thời bấy giờ, do hoàn cảnh chiến tranh, không ít đứa trẻ học muộn đến 3-4 năm.

Bọn trẻ bắt đầu trêu chọc Ki Moon. Ki Moon có một nốt ruồi rất to trên sống mũi, thế là bọn trẻ cùng lớp gọi cậu là “thằng cứt ruồi!”. Ki Moon vừa lạ lẫm vừa buồn bực toan bật khóc. Cậu không đủ can đảm để cho lũ bạn vài cú đấm.

Mẹ Ki Moon luôn miệng bảo “nhân quả báo ứng con ạ, ai làm điều xấu cho người khác rồi sẽ bị trừng phạt như vậy thôi” nhiều lần đến phát ngán. Nhưng bà cũng không ít lần cảm thấy lo lắng cho cậu con trai bản tính quá hiền lành của mình. Bởi con trai bà thường chịu trận trong các cuộc gây gổ thay vì ra tay với bạn.

Nhưng dần dà, lũ bạn không còn trêu chọc Ki Moon nữa. Đó là nhờ việc học hành của cậu. Cho dù là những bạn học hành giỏi giang trong lớp song về nhà vẫn phải nhắc nhở mới chịu học thì Ki Moon lại khác. Không những chăm chỉ mà cậu còn học với một niềm yêu thích thực sự. Thái độ học tập của cậu cũng hết sức nghiêm túc. Những điều đó đã giúp mang tới kết quả học tập rất tốt. Vì thế, các bạn trong lớp không còn gọi Ki Moon là “thằng cứt ruồi” nữa. Hơn nữa, nếu có điều gì không biết đem hỏi, chúng sẽ được Ki Moon giảng giải một cách dễ hiểu hơn cả thầy cô bằng một thái độ điềm đạm rất đáng noi gương. Từ đó, Ban Ki Moon bắt đầu được các bạn gọi là “thầy Ban”.

Các thầy cô cũng rất yêu quý Ki Moon. Không phải chỉ bởi cậu học giỏi mà còn bởi sự ngây thơ, hồn nhiên ở cậu, dù đôi lúc cũng bày trò quậy phá nhưng khi được giao việc liên quan đến bài vở thì cậu luôn hết mình thực hiện khiến thầy cô rất đỗi tự hào.

Học tập là sở thích của Ki Moon

Khi mà lũ bạn vẫn hay thách đố nhau “xem đứa nào ném túi cát này xa hơn”, “xem đứa nào có nắm đấm mạnh hơn”, thì Ki Moon lại hứng thú hơn với những cuộc thi kiểu như “xem ai nhớ được nhiều từ vựng hơn” hay “xem ai tính nhanh hơn”. Trên đường về nhà, cậu cũng thường khiến các bạn sửng sốt khi thách đố “xem ai thuộc được các câu văn trong giờ học quốc ngữ hôm nay”. Điều này có thể tạo nên hình ảnh một Ki Moon hay ra vẻ “ta đây học giỏi”, nhưng không bạn nào nghĩ về cậu như vậy. Bởi vốn dĩ Ki Moon bản tính hiền lành và lũ trẻ đều hiểu học hành là niềm vui đối với cậu.

Cùng học lớp 6 với Ki Moon có một bạn học rất giỏi tên là Han Seung Soo. Ki Moon và Seung Soo là đối thủ trong học tập. Vốn thông minh và điềm đạm, Seung Soo luôn buồn lòng khi phải đứng thứ hai trong môn tính toán bằng bàn tính. Trước khi diễn ra cuộc thi toán sử dụng bàn tính, Ki Moon đã đề nghị Seung Soo cùng so tài. Vào thời Ban Ki Moon học tiểu học, các trường đều coi trọng và thường xuyên khuyến khích học sinh học tốt môn học này. Môn tính toán bằng bàn tính được dạy riêng trong giờ học toán và định kỳ nhà trường cũng mở các cuộc so tài về môn này.

Seung Soo nghe Ki Moon thách đấu, bèn lôi bàn tính ra và chỉnh dây lại ngay ngắn. Một bạn trong lớp đứng ra làm trọng tài, bắt đầu đọc câu hỏi:

“35 nhân 24, trừ 541, cộng với 7.832, rồi lại trừ 81 bằng bao nhiêu?”

“8.050”

Seung Soo cho đáp án trước. “Trọng tài” đặt thêm vài câu hỏi khác nhưng cậu nhóc Seung Soo bao giờ cũng nhanh hơn. Đã lỡ lời thách đấu nên Ki Moon cảm thấy bẽ mặt. Thế nhưng, ngày hôm sau, Ki Moon lại thách đấu Seung Soo tiếp.

“Seung Soo à, hôm nay mình đấu tiếp đi.”

“Thôi, hôm qua cậu thua mà nay vẫn muốn đấu tiếp sao?”

“Không sao, chúng mình lại đấu tiếp nhé.”

Thế là từ hôm đó, ngày nào, hai bạn cũng đấu với nhau. Qua những trận đấu tay đôi với Seung Soo, Ki Moon đã tiến bộ rõ rệt. Cuối cùng, Seung Soo cũng phải đầu hàng. Thế là Ki Moon được chọn là đại biểu của trường để tham dự đại hội.

Bình thường, Ki Moon luôn là một cậu thiếu niên hiền lành và không tham vọng, nhưng trong học tập, thì ngược lại, cậu là người rất có chí tiến thủ. Học tập đối với Ki Moon là cả một thế giới kỳ thú. Với cậu, không niềm vui nào có thể sánh được với việc khám phá tri thức mới, tìm tòi những điều chưa biết và dường như chưa bao giờ thỏa mãn với kiến thức tích lũy được. Vậy nên, môn làm tính cũng là một trong những thú vui đối với Ki Moon.

Ki Moon là người ham mê đến mức quên cả thời gian. Nhà vệ sinh của gia đình cậu nằm ở một góc sân. Vào những đêm mùa đông rét buốt, sau mỗi lần đi vệ sinh, Ki Moon thường rất khó ngủ lại. Mỗi lần như vậy, cậu lại lôi sách ra đọc và thường bị các em phàn nàn đòi cậu tắt đèn đi ngủ.

“Xin lỗi nhé, tại anh không buồn ngủ. Anh đọc thêm chút nữa rồi sẽ tắt đèn.”

Vì vậy, bọn trẻ thường phải trùm chăn kín đầu để ngủ. Và chúng chẳng thể nói thêm được gì. Hoặc nếu như không ngủ được, chúng thường ngồi đọc sách cùng Ki Moon.

Ki Moon có khả năng tập trung cao độ, không bao giờ bỏ qua khoảnh khắc khám phá những điều mới lạ. Đó là những lúc cậu thốt lên “à, ra là thế!” khi đang tìm hiểu một vấn đề. Và đó chính là những khoảnh khắc kỳ diệu mang đến cho cậu niềm hứng thú vô bờ đối với việc học. Cậu có thể tập trung như thế trong vài tiếng đồng hồ. Vào ban đêm, khi mọi người đã say giấc là lúc cậu cảm thấy dễ tập trung nhất.

Sắp đến ngày bế giảng năm học cuối cấp tiểu học, cô giáo chủ nhiệm mời mẹ Ki Moon đến trường.

“Tôi thấy Ki Moon là một học trò rất thông minh, không biết sau này cho em theo nghề giáo viên thì mẹ Ki Moon thấy thế nào? Nếu được thì gia đình nên cho em theo học trường Phổ thông cơ sở Poosul liên thông lên trường Phổ thông trung học Sư phạm. Không biết mẹ Ki Moon nghĩ sao ạ?”

Vào thời bấy giờ, nếu tốt nghiệp trường cấp hai và cấp ba chuyên về sư phạm thì ra trường có thể trở thành giáo viên. Đa phần học sinh sư phạm được trao học bổng nên các em gia đình có hoàn cảnh khó khăn thường không do dự chọn ngành này để tương lai được đảm bảo. Tuy được gọi là trường phổ thông cơ sở nhưng đó là một quá trình chọn lọc chuyển cấp, nên có quy định rất chặt chẽ và có tính cạnh tranh cao.

Bà Shin cảm thấy rất tự hào về con trai cả của mình khi cậu được nhà trường khen ngợi. Hơn nữa, con trai bà trở thành giáo viên cũng tốt. Nhưng bản thân bà nhận ra rằng mình không thể quyết định tương lai thay con.

“Để tôi về nói chuyện với Ki Moon và ba nó rồi trả lời cô sau nhé.”

Bà đem chuyện trao đổi với cô giáo ở trường về bàn với ba Ki Moon khi ông tan sở về nhà.

“Chuyện đó thì để tự Ki Moon quyết định mình ạ. Mình cũng đừng bắt ép mà hãy để con tự lựa chọn điều nó muốn.”

Bố mẹ Ki Moon luôn kỳ vọng vào cậu con trai cả vốn ngay từ nhỏ đã tỏ ra thông minh và chăm học hơn người. Thế nhưng, ông bà không bao giờ biểu hiện điều đó ra ngoài. Vì thế, cũng chưa bao giờ ông bà nói với Ki Moon về việc phải học giỏi để sau này thành tài, hay vì là con trưởng nên cậu phải làm rạng danh gia đình. Có lẽ, chính nhờ sự quan tâm đúng mực của cha mẹ mà Ki Moon luôn yêu thích việc học hành như một niềm đam mê chứ không vì một mục tiêu nào khác, trong khi xã hội luôn coi việc học là chìa khoá của thành công.

Hôm đó, sau khi ăn tối, ông Ban hỏi Ki Moon:

“Cô giáo chủ nhiệm gợi ý con nên theo học trường cấp hai ngạch sư phạm. Con thấy thế nào?”

Ki Moon sau một hồi suy nghĩ trả lời:

“Lúc này con chưa có ý định chọn nghề gì. Con muốn theo học trường Phổ thông cơ sở Choongjoo có được không ạ?”

Không phải Ki Moon không thích nghề dạy học bởi trong suốt thời gian qua cậu luôn yêu quý các thầy cô. Mà cũng không phải cậu chưa từng nghĩ đến công việc này. Có điều, cậu nghĩ rằng có một thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi mình ở phía trước.

“Được. Nhưng nếu thế thì con phải học cho tốt nhé.”

“Vâng ạ. Con sẽ chuẩn bị cho kỳ thi vào trường Choongjoo ạ.”

Khi Ki Moon về phòng, cậu em Ki Sang kém Ki Moon hai tuổi nghe được câu chuyện của bố mẹ với anh bước lại gần và ngồi xuống cạnh Ki Moon.

“Anh ơi, anh định vào trường Choongjoo à? Thế thì em cũng theo anh. Anh cho em theo cùng nhé. Nhé?”

“Ừ. Em chịu khó học cho tốt rồi hai anh em mình cùng vào học trường Choongjoo nhé.”

Để lại comment

avatar
7000