Trang chủ / Review / Bạch Dạ Hành

Bạch Dạ Hành

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Higashino Keigo
NXB NXB Thời Đại
Công ty phát hành Nhã Nam
Số trang 628
Ngày xuất bản 09-2014
Giá bán Xem giá bán

Giới thiệu sách

Kosuke, chủ một tiệm cầm đồ bị sát hại tại một ngôi nhà chưa hoàn công, một triệu yên mang theo người cũng bị cướp mất.

Sau đó một tháng, nghi can Fumiyo được cho rằng có quan hệ tình ái với nạn nhân và đã sát hại ông để cướp một triệu yên, cũng chết tại nhà riêng vì ngộ độc khí ga. Vụ án mạng ông chủ tiệm cầm đồ rơi vào bế tắc và bị bỏ xó.

Nhưng với hai đứa trẻ mười một tuổi, con trai nạn nhân và con gái nghi can, vụ án mạng năm ấy chưa bao giờ kết thúc. Sinh tồn và trưởng thành dưới bóng đen cái chết của bố mẹ, cho đến cuối đời, Ryoji vẫn luôn khao khát được một lần đi dưới ánh mặt trời, còn Yukiho cứ ra sức vẫy vùng rồi mãi mãi chìm vào đêm trắng.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 4.4 ( 1 votes)

Trích dẫn

Kikuchi dường như đã rửa sạch được mối nghi ngờ vào ngày thứ Bảy. Sở dĩ nói “dường như đã” là vì đến thứ Hai Yuichi mới biết. Chuyện này đã trở thành chủ đề bàn tán của đám bạn trong lớp, bọn chúng nói, sáng nay Teizo Toshiyuki bị cảnh sát thẩm vấn. Vừa nghe nói vậy, Yuichi liền đi hỏi chính Kikuchi. Kikuchi trừng mắt với nó, rồi nhìn lên bảng, lạnh lùng trả lời, “không bị tình nghi nữa, chuyện này coi như không liên quan gì tới tớ nữa.”
“Vậy không phải rất tốt sao?” Yuichi mừng rỡ nói, “Cậu làm thế nào chứng minh mình trong sạch vậy?”
“Tớ chẳng làm gì cả, việc hôm ấy tớ có đi xem phim đã được chứng thực.”
“Chứng thực thế nào?”
“Chuyện đó,” Kikuchi khoanh tay trước ngực, nặng nề thở hắt ra một tiếng, “thế nào mà chẳng được. Hay là cậu hy vọng tớ bị bắt?”
“Cậu nói linh tinh gì vậy, sao tớ lại nghĩ thế được?”
“Nếu đã thế thì đừng nhắc đến chuyện này nữa. Chỉ nhớ lại thôi, tớ đã thấy bụng đầy cứt rồi.” Kikuchi vẫn nhìn lên bảng chẳng buồn liếc Yuichi, rõ ràng đang ôm hận trong lòng. Chắc cậu ta đã lờ mờ nhận ra ai là người tiết lộ chủ nhân của con lật đật. Yuichi thầm tính toán cách làm Kikuchi vui lên, bèn nói:
“Chuyện tấm ảnh kia, nếu cậu muốn điều tra gì, tớ sẽ đi với cậu.”
“Cậu đang nói chuyện gì vậy?”
“Thì là… chuyện tấm ảnh chụp mẹ Kirihara với người đàn ông kia ấy. Có vẻ thú vị đấy.”
Thế nhưng, phản ứng của Kikuchi trước đề nghị này lại không như Yuichi dự đoán.
“Cái đó à,” Kikuchi nhếch miệng, “tớ không muốn nữa.”
“Hả?”
“Tớ hết hứng thú rồi. Nghĩ kỹ lại, chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến tớ cả. Chuyện xảy ra lâu như vậy rồi, bây giờ cũng chẳng còn ai nhớ nữa đâu.”
“Nhưng chính cậu…”
“Vả lại,” Kikuchi ngắt lời Yuichi, “tớ làm mất tấm ảnh đó rồi.”
“Làm mất rồi?”
“Hình như đánh rơi. Cũng có thể là hôm trước dọn dẹp nhà cửa, bất cẩn vứt đi rồi.”

“Sao lại thế được…”
Đó là đồ của tớ! Yuichi rất muốn nói thế, nhưng nhìn gương mặt không chút cảm xúc, như thể chiếc mặt nạ kịch Nô của Kikuchi, nó chẳng thể nói được gì nữa. Kikuchi hoàn toàn không có vẻ áy náy vì làm mất tấm ảnh quý của người khác. Trông cậu ta cứ như muốn nói, “Không cần phải xin lỗi cậu vì chuyện nhỏ nhặt này.”
“Ảnh kiểu ấy, mất cũng có sao đâu.” Nói đoạn, Kikuchi liếc nhìn Yuichi một cái, ánh mắt có thể diễn tả bằng từ “trợn trừng”.
“Ừm, à, không can hệ gì cả.” Yuichi đành trả lời.
Kikuchi đứng dậy bỏ đi, tựa hồ tỏ ý không muốn nói chuyện tiếp.
Yuichi chỉ bối rối nhìn theo lưng cậu bạn. Lúc này, nó cảm nhận được ánh mắt từ một hướng khác. Nó nhìn ra phía đó, là Kirihara. Yuichi thấy lạnh người trước ánh mắt lạnh lẽo ấy. Nhưng cái nhìn không kéo dài lâu. Kirihara nhanh chóng cúi đầu xuống, tiếp tục đọc quyển sách khổ nhỏ của cậu ta. Trên bàn cậu ta có một cái túi đựng đồ lặt vặt, khâu bằng vải vụn, bên trên thêu chữ “RK”.
Hôm ấy sau khi tan học, Yuichi vừa ra khỏi trường không bao xa, đột nhiên bị ai đó tóm lấy vai phải. Ngoảnh đầu lại, nó thấy Teizo Toshiyuki đang đứng đó với ánh mắt chất chứa căm giận, sau lưng còn hai thằng khác, vẻ mặt cũng hệt như thế.
“Theo tao.” Giọng Teizo thấp trầm rành rọt. Tiếng nói tuy không lớn, nhưng uy lực ẩn chứa bên trong đủ khiến tim Yuichi thắt lại.
Yuichi bị đưa đến một con ngõ hẹp. Hai thằng kia kẹp nó vào giữa, còn Teizo đứng đối diện với nó. Teizo nắm cổ áo Yuichi. Yuichi không cao lắm nên khi bị siết cổ nhấc lên, nó buộc lòng phải nhón gót kiễng chân.
“Akiyoshi!” Teizo hung hăng quát, “Có phải mày bán đứng tao không?”
Yuichi ra sức lắc đầu, sợ hãi đến nỗi cơ mặt co giật liên hồi.
“Láo toét!” Teizo trợn tròn hai mắt, nghiến răng kèn kẹt, gí sát mặt lại, “Ngoài mày ra còn ai khác nữa?”
Yuichi tiếp tục lắc đầu. “Tao chẳng nói gì cả, thật đấy.”
“Vẫn còn dối trá, thằng ngu!” Thằng con trai bên trái nói, “Muốn chết hả?!”
“Nói thật đi, nói!” Hai tay Teizo lắc người Yuichi.
Yuichi bị dúi vào tường. Cảm giác lạnh lẽo của bê tông thấm vào lưng nó.
“Thật đấy, tao không lừa mày đâu, tao chẳng nói gì cả.”
“Thật không?”
“Thật mà.” Yuichi ngửa người ra phía sau, gật gật đầu.
Teizo trừng mắt nhìn nó, một lúc sau thì buông tay ra. Thằng con trai bên phải cười gằn một tiếng. Yuichi ôm cổ họng, nuốt nước bọt. Không sao rồi, nó thầm nghĩ. Thế nhưng, chỉ nháy mắt sau, gương mặt Teizo đã lù lù hiện ra. Yuichi, tay chân sóng soài nằm lăn dưới đất ngay sau cú va chạm. Dư chấn của cú va vẫn còn lưu lại trên mặt. Nhận thấy cơn đau, Yuichi mới phát hiện mình bị đánh.
“Không phải mày thì còn ai vào đây nữa?” Cùng với tiếng gầm giận dữ của Teizo, một vật gì đó bay vào miệng Yuichi. Đến khi ngã vật sang một bên, nó mới biết đó là mũi giày. Miệng nó bị rách, vị máu lan ra. Nó đang nghĩ. “Như liếm phải đồng mười yên vậy”, thì cơn đau dữ dội đã quặn lên. Yuichi che mặt, co người lại. Những cú đấm cái đá của bọn Teizo trút xuống hai bên sườn nó như mưa.

***

Vừa mở cửa, cái chuông to tướng trên đỉnh đầu liền vang lên đinh đinh đang đang. Quán cà phê mà đối phương chỉ định là một quán nhỏ, ngoài quầy bar ngắn ngủn, chỉ có hai chiếc bàn nhỏ, trong đó một chiếc còn là loại bàn nhỏ cho hai người ngồi. Sonomura Toinohiko đảo mắt một vòng quanh quán do dự giây lát rồi ngồi xuống chiếc bàn dành cho hai người. Cậu do dự vì vị khách duy nhất ở chiếc bàn bốn người là một gương mặt quen thuộc. Mặc dù chưa từng nói chuyện, nhưng Tomohiko biết cậu ta học lớp 11-3, họ Murashita. Murashita thân hình gầy gò, mặt mũi hơi có nét giống người nước ngoài. Dung mạo có thể coi là hút gái. Có lẽ vì chơi trong ban nhạc nên cậu ta để tóc xoăn dài. Murashita mặc áo sơ mi màu xám, ngoài khoác gi lê da đen, bên dưới là quần bò bó sát, làm nổi bật đôi chân thon dài.
Murashita đang xem tuần san truyện tranh Shonen-Jump. Lúc Tomohiko bước vào, cậu ta ngẩng đầu lên một cái, rồi lập tức quay trở lại với quyển truyện tranh, có lẽ vì người vừa bước vào không phải người cậu ta đang đợi. Trên bàn cậu ta đặt cốc cà phê và chiếc gạt tàn màu đỏ. Trên miệng gạt tàn có một điếu thuốc cháy dở, hiển nhiên cậu ta nghĩ thầy giám thị trường cấp III sẽ không đến kiểm tra những nơi thế này. Chỗ này cạnh trường cấp III của bọn họ đến hai trạm tàu điện ngầm, ở đây không có tiếp viên nữ, ông chủ đã có tuổi từ sau quầy bar đi ra, đặt cốc nước trước mặt Tomohiko, lặng lẽ mỉm cười. Tomohiko không vươn tay ra cầm tờ thực đơn trên bàn, đã nói ngay, “Cho cháu cà phê.”
Ông chủ gật đầu, quay trở lại quầy bar. Tomohiko uống một ngụm nước, lại liếc nhìn Murashita một cái. Murashita vẫn đang xem truyện tranh, có điều khi điệu nhạc phát ra từ chiếc cát xét trong quầy bar chuyển từ ca khúc của Olivia Newton-John sang bài “Galaxy Express 999” của ban nhạc Godiego, lông mày cậu ta hơi nhíu lại, có thể vì không thích nhạc Nhật Bản. Chẳng lẽ, Tomohiko nghĩ, cậu ta đến đây vì cùng một lý do với mình sao? Nếu vậy, thì bọn họ đang đợi cùng một người. Tomohiko đáo mắt nhìn quanh quán. Chỗ này không có máy chơi điện tử Kẻ xâm lược ngoài hành tinh mà dạo này quán cà phê nào cũng có. Thế nhưng, cậu cũng chẳng tiếc, bởi đã chơi phát chán trò ấy rồi. Tomohiko nắm rõ chiến thuật tấn công kiểu như phải bắn hạ đĩa bay vào thời điểm nào mới giành được điểm cao, cậu còn tự tin bất cứ lúc nào cũng có thể ghi kỷ lục. Chút hứng thú còn lại đối với trò Kẻ xâm lược ngoài hành tinh ấy là phần lập trình máy tính, nhưng gần đây, dường như cậu cũng lần mò ra được rồi. Để giết thời gian, cậu giở tờ thực đơn ra mới biết đây là quán chuyên cà phê, trên thực đơn liệt kê tên mấy chục loại cà phê khác nhau. Cậu thầm thấy mình may mắn vì lúc nãy không xem thực đơn, bằng không nhất định không tiện chỉ nói mỗi “cà phê”, mà sẽ chọn loại Colombia hoặc Moka, để sau đó tốn thêm năm mươi hoặc một trăm yên. Hiện giờ, dù chi tiêu một món tiền nhỏ cậu cũng thấy xót ruột. Nếu không phải có hẹn, câu đã chẳng vào quán thế này.
Đều tại cái jacket đó cả… Tomohiko nhớ lại chuyện xảy ra tuần trước. Cậu và đứa bạn vào cửa hàng thời trang nam cao cấp “tiện tay dắt dê” thì bị nhân viên cửa hàng phát hiện. Cách làm rất đơn giản, giả bộ thử quần bò, rồi giấu cái jacket mang vào phòng thay đồ bỏ vào túi giấy của minh. Thế nhưng, khi bọn họ trả quần bò lên giá, chuẩn bị rời đi thì lại bị tay nhân viên bán hàng gọi giật lại. Khoảnh khắc ấy, tim cậu suýt chút nữa tê liệt. Cũng may tay nhân viên nhiệt tình với việc tăng thêm doanh số bán hàng của bản thân hơn việc bắt trộm, nên chỉ coi bọn họ là “khách mua bất cẩn bỏ hàng hóa vào túi giấy của mình”. Nhờ thế mà họ không bị dính dáng đến cảnh sát, cũng như báo cho gia đình và nhà trường, nhưng Tomohiko phải trả tiền cái jacket theo giá quy định… hai mươi ba nghìn yên. Lúc đó cậu không mang theo từng ấy tiền nên tay nhân viên bán hàng giữ lại thẻ học sinh của cậu, bảo cậu về nhà lấy tiền. Tomohiko vội cuống lên chạy về nhà, lấy hết toàn bộ tài sản… mười lăm nghìn yên, rồi mượn thêm của bạn tám nghìn yên nữa mới trả được. Xét về kết quả, cậu có được một chiếc jacket mốt mới nhất, không thiệt thòi chút nào. Thế nhưng, đó không phải món trang phục cậu muốn đến mức cần bỏ tiền ra mua, mà chỉ cho rằng có cơ hội tốt thì “tiện tay dắt dê”, chưa nhìn kỹ đã chọn đại một chiếc. Ngay từ đầu, cậu đã không có ý vào cửa hàng đó để mua đồ rồi. Giá như hai mươi ba nghìn yên ấy vẫn còn thì tốt biết mấy, không rõ đây đã là lần thứ mấy chục Tomohiko hối hận. Có thể mua cái này, có thể mua cái kia. Còn có thể đi xem phim. Nhưng bây giờ, ngoài tiền ăn trưa mẹ cho hàng sáng, cậu gần như không có lấy một xu dính túi, lại còn nợ bạn tám nghìn yên nữa.

Ông chủ bưng ra cốc cà phê tổng hợp giá hai trăm yên, Tomohiko nhấp từng ngụm nhỏ một. Mùi vị rất khá. Nếu đúng là “một công việc không tồi” thì tốt rồi, Tomohiko nhìn chiếc đồng hồ trên tường ngẫm nghĩ. “Một công việc không tồi” là cách nói của Kirihara Ryoji, người hẹn cậu tới chỗ này.

Kirihara xuất hiện lúc năm giờ chiều, đúng hẹn.
Vừa bước vào cửa, Kirihara nhìn Tomohiko trước, sau đó hướng ánh mắt về phía Murashita, khẽ bật cười một tiếng.
“Sao phải ngồi tách nhau ra thế?”
Tomohiko hiểu, Murashita quả nhiên cũng được Kirihara gọi đến. Murashita gấp tờ tạp chí truyện tranh lại, luồn ngón tay vào mái tóc dài gãi gãi. “Tớ nghĩ cậu ta cũng giống tớ, nhưng ngộ nhỡ đoán lầm thì không phải ngượng mặt à? Nên tớ giả bộ như không có chuyện gì, cứ xem truyện tranh của tớ thôi.”
Xem ra, cũng không phải cậu ta không hề để mắt đến Tomohiko.
“Tớ cũng thế.” Tomohiko nói.
“Sớm biết vậy thì đã nói với các cậu là có hai người rồi,” Kirihara ngồi xuống đối diện với Murashita, hướng về phía quầy bar gọi, “Ông chủ, cho cháu một Brazil.”
Ông chủ lặng lẽ gật đầu. Tomohiko nghĩ, xem chừng Kirihara là khách quen của quán này. Tomohiko bưng cốc cà phê chuyển sang bàn bốn người, ngồi xuống bên cạnh Murashita như Kirihara ra hiệu. Kirihara hơi nhướng mắt lên nhìn hai người đối diện, ngón trỏ bàn tay phải gõ lên mặt bàn. Ánh mắt như đang cân đong đo đếm ấy khiến Tomohiko thấy hơi bực mình.
“Hai người các cậu không ăn tỏi đấy chứ?” Kirihara hỏi.
“Tỏi?” Tomohiko nhíu mày, “Không ăn, nhưng sao lại hỏi thế?”
“Ờ, nhiều lý do lắm, không ăn thì tốt. Còn Murashita thì sao?”
“Chắc khoảng bốn hôm trước có ăn há cảo.”
“Cậu ghé mặt lại đây một chút.”
“Như thế này á?” Murashita vươn người ghé mặt lại gần Kirihara.
“Thở một hơi đi.” Kirihara nói.
Sau khi Murashita gượng gạo thở ra một hơi, Kirihara ra lệnh, “Thở mạnh hơn tý nữa.”
Kirihara ngửi ngửi luồng hơi Murashita vừa thở ra, khẽ gật đầu một cái, rồi lấy trong túi quần cotton ra phong kẹo cao su vị bạc hà.
“Tớ nghĩ là không có vấn đề gì đâu, nhưng sau khi rời khỏi đây hãy nhai cái này một lúc.”
“Nhai thì được thôi, nhưng rốt cuộc là phải làm gì? Nói rõ ra đi. Chuyện này kỳ dị quá.” Murashita sốt ruột nói.
Tomohiko đoán thằng nhóc này hình như cũng không biết rõ tình hình cụ thể, giống cậu.
“Tớ đã nói rồi còn gì, thì đến một nơi, nói chuyện với phụ nữ, có thế thôi.”
“Chỉ có thế thôi làm sao…”
Murashita không nói hết câu, vì ông chủ đã mang cà phê của Kirihara tới. Kirihara cầm cốc lên, thưởng thức mùi hương trước, sau đó mới chậm rãi nhấp một ngụm nhỏ.
“Ông chủ, vẫn ngon như mọi khi.”
Chủ quán nheo mắt cười gật gật đầu, trở lại chỗ quầy bar. Kirihara lại đưa mắt nhìn sang phía Tomohiko và Murashita.
“Chẳng khó khăn gì. Tuyệt đối không thành vấn đề đối với hai cậu, vậy nên tớ mới báo các cậu.”

Bạn đọc cảm nhận

Văn Thị Hồng Hảo

Bạch dạ hành là một cuốn sách đáng để đọc và suy ngẫm. Nó là cuốn sách trải dài về cuộc sống của hai con người, tưởng như tách biệt mà thật ra là vô cùng ngắn kết. Con người là một giống loài xinh đẹp nhưng bản chất bên trong không hề hoàn hảo. Họ ích kỷ, họ ghen tị, họ sợ hãi và để rồi làm ra những hành động sai trái. Và một khi đã sai thì rất khó để quay lại. Nói chung với bản thân tôi, Bạch dạ hành là ko hẳn là cuốn truyện trinh thám hay kinh dị. Nó là một nỗi ám ảnh, nhân quan của mỗi cá nhân trong thế giới này. Nó là hành trình từ sai lầm đến sai lầm, từ hạnh phúc đến khổ đau và để rồi cuối cùng chìm vào đêm trắng chỉ vì lòng ghen tị, dơ bẩn của cuộc sống. Bạch dạ hành là một cuốn sách đáng để t nghiền ngẫm và suy nghĩ tới những điều xung quanh ta.

Trần Dung

Sơ lược thì mình thấy như sau:
– Nội dung: Bạch dạ hành là sự kết hợp giữa trinh thám và xã hội, mặc dù 2 yếu tố này thể hiện chưa rõ lắm. Đây là phong cách quen thuộc của tác giả, nếu bạn nào từng đọc qua Phía sau nghi can X: không có những tình tiết hồi hộp gấp gáp thường thấy ở thể loại trinh thám, cũng không có nhiều những miêu tả nội tâm nhân vật, nhưng người đọc có thể đoán hiểu được thông qua những những chi tiết đan cài trong truyện.
Nói chung là đã thỏa mãn 1 con mọt về truyện trinh thám như mình 😀

– Biên tập sách: chưa thực sự hoàn hảo
Giới thiệu nội dung ở phía sách sách có đoạn
“Kosuke, chủ một tiệm cầm đồ bị sát hại tại một ngôi nhà chưa hoàn công, một triệu yên mang theo người cũng bị cướp mất.
Sau đó một tháng, nghi can Fumiyo được cho rằng có quan hệ tình ái với nạn nhân và đã sát hại ông để cướp một triệu yên, cũng chết tại nhà riêng vì ngộ độc khí ga. Vụ án mạng ông chủ tiệm cầm đồ rơi vào bế tắc và bị bỏ xó.”
Tuy nhiên, theo như nội dung thể hiện trong truyện thì nghi can Fumiyo chết tại nhà riêng sau đó 1 NĂM, không phải 1 tháng như giới thiệu.

Phương Chibi

Hầu hết các mẩu chuyện đều rời rạc, nhưng cuối cùng lại liên kết chặt chẽ với nhau.
Cho dù đã đọc hết quyển sách, coi phim, nhưng cuối cùng mình vẫn không giải thích được, Yukiho hại Eriko để làm gì ?
Có thể cô ấy đang bám víu vào ánh hào quang giả tạo và muốn nó quay lại không ?
Eriko đã đừng rất thần tượng Yukiho, nhưng sau khi có bạn trai thì dần làm việc độc lập và tách khỏi cô ta.
Hay là hận vì bạn trai Eriko không thích cô ta mà lại yêu Eriko, kiểu hoàng tử yêu con hầu mà bỏ quên công chúa.
Mình suy nghĩ mãi, đến cuối truyện, Ryoji và Yukiho đã gần đạt được mong ước đi dưới ánh mặt trời, nhưng Ryoji đã thay đổi tất cả, liệu nếu anh ta không tự sát thì cái kết đã có hậu hơn ?

Để lại comment

avatar
7000