Trang chủ / Review / Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Thể loại Văn học nước ngoài
Tác giả Inui Kurumi
NXB NXB Văn Học
Công ty phát hành IPM
Số trang Đang cập nhật
Ngày xuất bản 09-2016
Giá bánXem giá bán

Giới thiệu sách

Cuốn sách này chứa đựng một bí mật. Vì lợi ích của những người đọc sau, bạn đừng tiết lộ nó trong các bài nhận xét hay review, hãy giữ bí mật đó cho riêng mình (dĩ nhiên là nếu bạn phát hiện ra).

Câu chuyện có ba màu xanh biển, trắng tuyết và đen tối. Thời điểm bắt đầu là một ngày mùa hè, từ cuộc gặp gỡ của một thiếu nữ đi làm sớm và một nam sinh viên năm cuối đại học. Thiếu nữ đi làm sớm nghịch ngợm bạo dạn nhưng khéo léo tinh tế. Sinh viên năm cuối cũng giống đa số nam sinh viên, ở bẩn, lười biếng, thấy con gái là ngượng ngùng nhưng trong đầu chẳng nghĩ chuyện gì khác ngoài chuyện ấy. Thời điểm kết thúc là một đêm mùa đông, khi tiếng chuông bính boong bính boong báo hiệu Thiên chúa chào đời vang vọng, và là thời điểm mà không một nhà nghỉ khách sạn nào trên đất Nhật còn phòng trống.

Từ đầu đến cuối là một câu chuyện tình yêu thuần túy giữa nam nữ thanh niên với đủ mọi cung bậc từ mới mẻ đắm say đến quen thuộc, từ thay đổi vì nhau đến vì bản thân mà không muốn thay đổi nữa. NHƯNG, bằng nghệ thuật kể chuyện tài tình kinh hồn, tác giả đã cất giấu một bí mật ngàn lớp sau lưng mối tình phổ biến này. Phải đọc tuần tự đến hết truyện, bạn mới nhận ra bí mật đó, và càng nghĩ kĩ về nó, bạn càng lún chân xuống chiều sâu của câu chuyện, vỡ vạc những bí ẩn tác giả đã cài cắm trong bao nhiêu tình tiết đằng trước.

Cuốn sách này là của một tác giả chuyên viết mystery, bản thân nó cũng nằm trong danh sách Top Mystery của Amazon nhiều năm nay. Và đây mới là điểm thu hút đỉnh cao của tác phẩm. Nhưng nếu không phát hiện được chỗ mystery ấy, bạn vẫn sẽ thấy đầy đủ và an yên và phẫn nộ, với câu chuyện về những người trẻ coi tình yêu tuyệt đối là một thứ hành trang tất yếu của thanh xuân, và coi tình yêu không tuyệt đối là một thứ hành trang tất yếu để trưởng thành.

Bảng Review

Nội dung
Văn phong
Độ dễ đọc
Ứng dụng
Chất lượng giấy
User Rating: 3.8 ( 1 votes)

Trích dẫn

Ánh mắt dao động

Tôi không rõ Mochizuki định rủ ai tham gia buổi tối hôm đó với tư cách là người thứ tư, nhưng có lẽ tôi phải cảm ơn hắn suốt cuộc đời này.

Nhờ kẻ thứ tư ban đầu hủy hẹn mà kẻ thay thế là tôi mới có thể gặp được em.

Khoảng 5 giờ rưỡi chiều, điện thoại tôi đổ chuông. Sau khi chào hỏi qua loa, Mochizuki vào luôn chủ để chính.

– Xin lỗi mày vì chuyện hơi gấp… Chẳng là tối nay có chầu nhậu, mà tự nhiên một thằng tao rủ lại có việc đột xuất nên bùng hẹn. Thế… mày rảnh không? Có hẹn với ai chưa?

– Không, tao rảnh lắm.

Tôi trả lời luôn dù cũng hơi bối rối vì lời mời bất ngờ này. Chẳng mấy khi học cùng ca với nhau nên từ năm tư, tôi và hắn chỉ dừng ở mức độ bạn bè bình thường, thi thoảng gặp nhau ở căn tin trường.

– Có những ai thế mày?

– À, tao này, Gat này, thằng Kitahara này, với bốn cô em nữa, kiểu gì cũng cần thêm một thằng cho cân… Tao bảo, chẳng mấy khi thiếu con trai thế này đâu nhé.

Thì ra “chầu nhậu” mà Mochizuki nói chính là hoạt động người ta vẫn hay tổ chức với tên gọi “tiệc giao lưu(*).” Nghe xong, bao nhiêu hứng thú của tôi bay sạch.

(*) Cách gọi buổi tiệc ăn uống được tổ chức cho một nhóm nam nữ muốn gặp gỡ giao lưu với nhau nhằm tìm kiếm những mối quan hệ mới.

– Uống với mấy đứa con gái lạ hoắc thì có gì vui? Lấy đâu ra chuyện để nói?

– Sao không có? Tao nghĩ thỉnh thoảng mày cũng nên tham gia mấy vụ thế này, chứ cứ ru rú trong nhà suốt thì đến kiếp nào mới có người yêu? Mà rõ là mày chưa có người yêu đúng không?

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương. Nói thật lòng thì không phải tôi không muốn có người yêu, chính xác là tôi không muốn yêu những cô nàng dễ dãi, chỉ quen biết sơ qua sau một buổi giao lưu đã vội hẹn hò rồi cả thèm chóng chán. Tôi biết rằng trong xã hội này có khối người như vậy, nhưng tôi thì khác. Nếu có hẹn hò, tôi muốn hẹn hò với những người con gái nghiêm túc cơ.

Tuy nhiên, không phải tất cả những người tham gia “giao lưu” kiểu này đều có mục đích tìm người yêu. Thế nên tôi nhận lời với vai trò nhẹ nhàng là chỉ ngồi ăn uống.

Buổi “giao lưu” sẽ được tổ chức vào 6 giờ 30 phút tối ở một quán trong trung tâm thành phố. Vẫn còn sớm nên không phải lo về thời gian, nhưng địa điểm thì hơi bất tiện. “Giao lưu” ở đó cũng phù hợp, nhưng thế nào chẳng nhậu nhẹt, muốn tham gia thì phải đi bằng xe buýt mất. Chỉ nghĩ đến đây thôi tôi đã thấy phiền phức rồi, đang định từ chối thì lại nghe Mochizuki nói tiếp.

– À, đúng rồi! Trong mấy em hôm nay có một em tao dẫn đến, là Matsumoto Yuko, mày đừng nhắm vào nàng ấy đấy nhé, muốn cưa cẩm thì cưa ba em còn lại thôi. Trông cậy ở mày đấy!

Hắn ta liến thoắng thêm một hồi rồi cúp máy.

Tôi găm nội dung hắn đã nhắc trước vào đầu, “Không được chấm em Matsumoto Yuko nhé nhé nhé.”

Mặc dù bị gọi đột ngột nhưng rốt cuộc, tôi lại là người đến điểm hẹn sớm nhất. Lúc đó đã 6 giờ 45 phút. Sau khi báo tên Mochizuki, nhân viên quán dẫn tôi tới chỗ đặt trước trong một gian phòng nhỏ, trên bàn sắp sẵn bát đũa cho tám người. Ngoài địa thế đẹp ra thì thiết kế và thực đơn của nơi này chẳng khác gì những quán nhậu xung quanh các trường đại học. Kể cũng may, đây là nhà hàng cao cấp thì có lẽ tôi sẽ hối hận đến chết vì tiếc tiền mất.

Tôi ngồi tít vào góc trong cùng, vừa lau mồ hôi vừa chờ mọi người đến. Khoảng mười phút sau, cửa phòng hé mở, Mochizuki ngó qua khe cửa. Khi nhìn thấy tôi, hắn ồ lên, nói vọng về phía sau “Cậu ấy đến rồi này” và điềm nhiên bước vào. Tôi nghe thấy tiếng nhân viên phục vụ chào khách.

Theo sau Mochizuki, một đoàn sáu người cả nam lẫn nữ lần lượt xuất hiện. Hình như họ hẹn gặp nhau ở trước quán. Lối vào có khúc quanh nên khi nhìn chếch, tôi có thể trông thấy tất cả những người đang xếp hàng, dễ dàng đánh giá từng cô gái.

Bốn cô gái đứng liền nhau. Trong khoảnh khắc, khi vừa bắt gặp cô gái đứng thứ hai, ánh mắt tôi lập tức dao động.

Em cắt mái tóc ngắn cũn như một cậu con trai, để lộ khuôn mặt sáng với vầng trán trắng ngần và những nét rất riêng. Nhìn em, tôi cảm tưởng em là một cô gái dí dỏm và đáng yêu, lúc nào cũng có thể tươi cười. Em không xinh đẹp, nhưng khả ái vô cùng. Vẻ yêu kiều của em khiến góc phòng tối mờ chợt như bừng sáng.

Dáng người gầy, nhỏ nhắn làm em trông giống một cô bé hơn là một thiếu nữ. Chiếc áo voan trắng cùng váy xanh sẫm dài đến đầu gối của em chẳng hề nổi bật nếu so với những trang phục toàn tông màu lạnh của ba cô gái kia, nhưng lại có vẻ tự nhiên rất dễ gây thiện cảm.

Trong chớp mắt, tôi mong sao em không phải là Matsumoto Yuko. Có lẽ từ giây phút ấy, tôi đã lỡ yêu em rồi. Và phải mất một thời gian, tôi mới nhận ra điều đó.

Mấy đứa con trai ngồi bên phía tôi, còn các cô gái ngồi đối diện. Đúng là chiếc bàn được sắp đặt riêng cho những dịp thế này. Hóa ra đây là “tiệc giao lưu”, tôi thầm nghĩ. Thấy Mochizuki thì thào với cô gái xinh xắn trước mặt hắn, tôi đoán ngay cô nàng là Matsumoto Yuko. Ngồi cạnh cô nàng là cô tóc ngắn, tiếp theo là một cô gái ăn mặc màu mè nhưng gương mặt thì mờ nhạt, cuối cùng là cô gái hơi đậm người nhưng khá hoạt bát. Cô ta ngồi đối diện tôi.

Mọi người bắt đầu gọi đồ uống, Mochizuki lập tức hô hào cả nhóm chạm cốc. Mấy cô gái đều cầm cốc bia trên tay. Tôi biết con gái thời nay rượu bia rất giỏi, nhưng chí ít cũng phải có một trong bốn cô thỏ thẻ “Em không uống được ạ” chứ nhỉ? Song, nghĩ lại vai trò của mình khi tham gia buổi tiệc này, tôi quyết định dựng một bức tường bao quanh và tự cô lập với mọi người. Tôi nốc bia để nuốt trôi sự khó chịu vì phải ngồi chờ ban nãy, bia lạnh trôi qua cổ họng tôi, thấm vào từng thớ thịt.

Lát sau là đến màn chào hỏi giới thiệu của từng người. Đám con trai bắt đầu trước, Mochizuki, Oishi, Kitahara, và cuối cùng là tôi. Tự dưng tôi cảm thấy căng thẳng.

Đầu tiên là Mochizuki, hắn ta lại khua môi múa mép như thường lệ để khuấy động bầu không khí. Tiếp đó, Oishi cũng giải thích về biệt danh của hắn để chọc cười các cô, “Muốn ăn một tảng đá thì phải ngoác mồm ra nên mọi người gọi anh là Gat(**),” nói đoạn, hắn ta cười ha hả. Còn Kitahara, vừa khoe “Anh biết làm ảo thuật nhé”, vừa bắt đầu trò dính đũa vào lòng bàn tay. Thấy thế Mochizuki liền chen vào, “Này này, nếu chỉ thế thôi thì tao thừa sức!” Nhưng như tôi từng nghe thì Kitahara biết làm ảo thuật thật, có lẽ chỉ lát nữa thôi, hắn sẽ biểu diễn một màn ảo thuật ra trò cho xem. Tức là cả ba tên này đều tính toán trước và hoàn toàn thành công trong việc mua vui cho các cô gái đang ngồi đây. Mải suy nghĩ về vấn đề đó, khi đến lượt mình, tôi càng căng thẳng hơn gấp bội

(**) “Oishi” nghĩa là tảng đá lớn, tên “Gat” bắt nguồn từ chữ “gatsugatsu” có nghĩa là ăn uống thô lỗ.

– À… ừm… chào các cô. Tôi là Suzuki…

Trước mắt phải xưng tên đã, trong khoảng thời gian ậm ừ, tôi gắng vắt óc suy nghĩ để tìm vài câu mới mẻ hơn. Mình nên nói gì bây giờ? Sở trường à… Mình thì giỏi cái gì? Hay nói về sở thích nhỉ?

– À, tôi thích đọc sách…

Tôi chỉ nói được đến đó. Đầu tôi hoàn toàn trống rỗng. Không được, mình không thể bỏ lửng thế này.

– Ừm, hôm nay, thật ra là… khoảng một tiếng trước, Mochi… à không, anh Mochizuki có gọi điện cho tôi, đột nhiên hẹn đến tham dự tiệc. Đến nơi thì được gặp các cô gái xinh đẹp đây…

– Hôm nay là lần đầu tiên Suzuki tham gia giao lưu thế này, nãy giờ cậu ấy hơi căng thẳng. Đúng không, Suzuki

May sao Mochizuki đỡ lời giúp, tôi gật lia lịa rồi cúi đầu.

– Đúng vậy. Mong mọi người giúp đỡ.

– Ôi chao, nghiêm túc quá!

Cô em mập mạp ngồi đối diện tôi vỗ tay bồm bộp khoái chí, còn cô gái ăn mặc diêm dúa ngồi cạnh cô ta thì lên tiếng với giọng điệu y như má mì.

– Chúng em đây cũng là lần đầu tham dự tiệc giao lưu, nên nếu có gì các anh bỏ qua nhé.

May mà không phá vỡ không khí vui vẻ của mọi người. Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì cô gái tóc ngắn đã hỏi.

– Anh Suzuki ơi, họ tên đầy đủ của anh là gì vậy? Ý em muốn hỏi tên của anh ấy..

– À, họ của tôi là Suzuki, tên Yuki. “Yu” là chữ “tịch” của “tịch phương (chiều tối)”, còn “ki” là chữ “thụ” trong “thụ mộc (cây cối)”.

Chao ôi, đó là lần đầu tiên tôi và em nói chuyện cùng nhau. Chẳng phải nội dung gì to tát, nhưng sau khi nghe xong câu trả lời của tôi, em vẫn mỉm cười dịu dàng rồi lịch sử cúi đầu.

Sau tôi là tới lượt Matsumoto Yuko. Tôi lén tháo kính ra, lau mồ hôi đang đầm đìa trên mặt và tu một hơi cạn cốc bia lạnh để làm dịu cơn khát khô của cổ họng, nhưng không hiểu sao mồ hôi cứ vã ra như tắm nên lại phải lấy khăn ra lau tiếp. Trong lúc đó, Matsumoto Yuko cũng đã giới thiệu xong, cô đang là sinh viên năm hai, khoa Văn học. Ba cô gái cô dẫn đến hôm nay đều là bạn học cùng thời phổ thông. Tôi ghi nhớ những chi tiết này. Sinh viên năm hai, tức là năm nay 20 tuổi, kém chúng tôi hai tuổi. Thế thì tôi với em cũng khá xứng đôi vừa lứa đấy chứ?

Cô gái tóc ngắn tiếp lời Matsumoto Yuko.

– Em tên là Naruoka Mayuko…

Em cúi đầu chào mọi người. Tôi hồi hộp kinh khủng còn em lại có vẻ rất phấn khởi khi ngồi đây tham gia buổi giao lưu này.

– … Hiện em đang làm vệ sinh viên nha khoa tại phòng khám Akiyama ở Ichibancho ạ.

– Vệ sinh viên nha khoa… Có phải giống y tá của các nha sĩ không em? – Oishi nhanh miệng hỏi.

– Vâng, đúng rồi ạ.

Em vừa dứt lời, hắn ta đã độp ngay một câu chẳng ra sao.

– Thế thì khi đi làm, em mặc đồng phục màu trắng à?

– Chúng em có đồng phục nhưng không phải màu trắng mà là màu hồng anh ạ.

Nghe em trả lời, hai tên Oishi và Mochizuki cùng ồ lên rồi vỗ tay đầy thán phục. Thấy thế, tôi cũng vội vỗ tay hưởng ứng.

Hóa ra không phải tất cả những người ngồi ở đây đều là sinh viên. Em đã đi làm, mỗi ngày đều tiếp xúc với bệnh nhân bằng nụ cười dịu dàng ấy.

Em không giải thích họ tên mình viết thế nào, nhưng tôi đoán “Naruoka” là chữ “thành cương”, còn “Mayuko” có rất nhiều cách viết, đành bó tay. Không thấy ai hỏi gì thêm nên tôi định sau này nếu có dịp sẽ hỏi riêng em ấy.

Tiếp theo là lời giới thiệu của hai cô gái còn lại. Cô ăn mặc lòe loẹt tên Aoshima Natsuko, còn cô mập mạp là Watanabe Kazumi. Đồ ăn được dọn ra, cả hội bắt đầu huyên thuyên đủ mọi chủ đề trên trời dưới biển. Đầu tiên Mochizuki và Aoshima Natsuko nói là chính rồi mọi người hùa theo, nhưng chỉ lát sau đã chia thành hai nhóm, một nhóm Mochizuki làm chủ xị, nhóm còn lại có tôi, Kitahara, Aoshima Natsuko và Watanabe Kazumi.

– Anh Suzuki ơi, em cứ cảm thấy anh giống phát thanh viên đài NHK ấy!

– Đúng đấy, nhìn anh ấy đến là nghiêm chỉnh.

Aoshima Natsuko và Watanabe Kazumi bắt đầu bình luận về tôi. Thấy thế, Kitahara ngồi cạnh tôi tung hứng theo.

– Này này, cậu làm thử đi. Bắt chước phát thanh viên trên truyền hình ấy.

Hắn nài nỉ. Bất đắc dĩ, tôi đành phải nhập vai.

– E hèm, sau đây, theo thông tin chúng tôi mới nhận được thì…

Chưa nói xong tôi đã ngượng chín người.

– Ôi, mặt anh ấy đỏ như cà chua kìa! Anh đừng có cố quá, kẻo lại thành quá cố bây giờ.

Watanabe Kazumi chọc ngoáy tôi, Aoshima Natsuko cũng không chịu thua kém.

– Kazumi à, cậu vừa phải thôi chứ! Sao lại nói thế, anh Suzuki vốn là người chất phác mà…

Cô ta cười khúc khích. Thôi thì, thay vì khiến cho không khí trở nên ảm đạm thì thế này vẫn còn tốt chán. Dù bị hai cô gái trêu chọc nhưng tôi vẫn vờ vịt cười, lòng hơi ghen tị với Mochizuki và Oishi. Hai tên đó có thể nói chuyện thoải mái, khiến các cô gái vui vẻ chứ không bị lôi ra làm trò đùa như tôi. Nếu chỉ toàn con trai với nhau thì tôi sẽ ăn nói bạt mạng hơn nhiều.

Bạn đọc cảm nhận

Nguyên Sơ

Có lẽ các tác phẩm kinh dị hay hành động kịch tích nhất cũng không thể khiến tôi sững sờ và bàng hoàng như vậy, hay nói chính xác hơn là sau khi tôi đã hiểu ra thủ pháp viết của tác giả. Khi đọc qua tác phẩm lần đầu tiên, nếu không quá để ý đến các chi tiết (ngày tháng, cách xưng hô và thời gian phát sóng bộ phim “Bảy nam thanh nữ tú”), người ta dễ nghĩ rằng đây chỉ là một câu chuyện liền mạch đơn thuần về sự thăng hoa và phản bội. Tôi đã “nổi điên” lên với nam chính, tại sao anh ta lại phũ phàng vứt bỏ mối tình ngọt ngào đáng yêu như vậy? Những gì anh ta từng suy nghĩ, hứa hẹn, mơ ước đã thay đổi một cách kinh khủng và tàn nhẫn như vậy trong “Side-B”.

Nhưng, quả đúng như phần “gợi ý” ở bìa cuối quyển sách ba trang cuối cùng của phần truyện chính đã khiến cái đầu bốc hỏa của tôi như bị dội thẳng một gáo nước lạnh băng. Thật sự tôi đã run rẩy trong khi lật giở lại xem mình có đọc sót “cái gì đó” không, có hiểu lầm chi tiết gì không, và dần nhận ra đâu mới là cốt truyện thực sự.. Lần đọc dò lại tạo cảm giác như tôi đang thưởng thức hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau. Nếu bạn chỉ đọc qua một lần với tâm trạng hời hợt, không chú tâm và sau đó là chê trách, bạn sẽ hối hận. Đây đúng là một “kiệt tác” đích thực, về thủ pháp, về lối dẫn dụ và về sự logic. Và đây đúng là một tác phẩm “ma mị”, sẽ khiến bạn phải tự vấn mình về những gì đã xảy ra.

Tôi vẫn chúc các nhân vật được hạnh phúc và không hối hận với những gì mình đã lựa chọn. Tôi vẫn yêu nữ chính “Mayu” rất rất nhiều.

Thảo Dung Lê Ngọc

Cảm giác của mình khi đọc quyển sách này cứ như chơi trò xếp hình vậy. Đã nghe mọi người PR rất nhiều về tính mystery của nó nên quyết tâm đọc thử, và suốt chặng đường, mình cứ cố đặt ra các giả thuyết nhưng vẫn không thấy hợp lí. Đến dòng thứ 2 từ dưới đếm lên như lời tác giả, nhìn qua chỉ là một câu rất bình thường, mình chả hiểu nổi bí ẩn gì ẩn chứ trong đó. Nhưng rồi … mình bắt đầu giở ra phần chú giải, xem qua các nhận xét của mn trên mạng, bắt đầu suy nghĩ … và một giả thuyết nữa đã nảy ra trong đầu mình. Mình liền giở lại lần lần quyển sách, xem xét kĩ các chi tiết, và rồi …. BINGO, câu trả lời đây rồi. Cảm giác thỏa mãn như vừa giải được một câu đố thú vị vậy. Nhân sinh quan thay đổi cả. Lần đầu tiên mình thấy một bí ẩn có thể được xây dựng khéo léo và thú vị như vậy chỉ nhờ vào thủ pháp kể chuyện. Rất khâm phục tác giả!

Lê Thị Bích Vân

Lúc đọc xong lần 1 thì thề luôn, chả hiểu điều gì bí ẩn cả, chỉ thấy đây là 1 câu chuyện tình buồn hay gặp trong đời thường.

Nếu thấy như mình thì các bạn nên đọc lại lần 2, vì bạn đã bị lừa, một cách ngoạn mục!

Sau đây là các tip mình muốn chia sẻ để các bạn nhanh chóng tìm ra được điều bí ẩn, tiết kiệm thời gian lên mạng tìm hiểu:

1. Ghi nhớ TÊN RIÊNG của ANH nhân vật chính (không phải họ nhé, vì họ được nhắc lại rât nhiều lần).
2. Để ý ngày/tháng, vì không phải khi không tác giả chêm tụi nó vào đâu (nhớ năm cũng được, nhưng ưu tiên 2 cái kia hơn nhé).
3. Đọc KĨ & SUY LUẬN một chút về gợi ý tác giả đã cho ở phần cuối (đặc biệt là phần IN ĐẬM).
Chúc các bạn thành công!

Sau đây là phần cảm nhận của mình, SPOIL RẤT NHIỀU, LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC, HOẶC BẠN NÀO BÍ QUÁ KHÔNG TÌM RA BÍ ẨN THÌ ĐỌC CŨNG OK.

Qua câu chuyện, mình đa phần chỉ trích Mayu và Tatsuya, nhưng mình đã đặt sự thông cảm vào nữ chính hơn. Kiểu vừa buồn vừa giận cô ấy.

Nếu các bạn đọc kĩ, thì sẽ thấy Suzuki ở side B là một người rất tồi, kĩ hơn nữa, sẽ thấy Mayu yêu anh ta thật lòng, vì thái độ của cô ở 2 nam chính khá là khác nhau (Khác ntn các bạn chú ý kĩ sẽ rõ).

Nhưng tóm lại hành động bắt cá 2 tay của cô không chấp nhận được, và Tatsuya cũng khó mà tha thứ, chỉ tội cho anh Yuki thôi.

Tác giả đã cho một cái kết mở, nhưng cũng đủ để độc giả hiểu rằng, có tội ắt phải trả. Mong sau này cái đôi trời đánh kia sẽ tan vỡ, và anh Yuki sẽ tìm thấy người con gái tốt hơn!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *